Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"…Anh xin lỗi. Vì đã để em thấy dáng vẻ thảm hại này."
Khác hẳn với phong thái uy nghiêm và thư thái thường ngày, giọng nói của Do Won lúc này trầm hẳn xuống, đầy vẻ trăn trở.
"A, không đâu ạ. Trưởng phòng. Em hiểu mà. Nếu là em, em cũng sẽ thế thôi."
Cậu ôm lấy đầu Do Won – người đang rúc vào lòng mình như một đứa trẻ – và v**t v* một hồi lâu. Giống như cách anh vẫn làm với cậu mỗi ngày. Trong khi Yoo Young chạm vào tóc, mân mê vành tai, ch*m r** v**t v* gáy và vỗ về lưng anh, Do Won chỉ im lặng đón nhận những cử chỉ ân cần ấy.
Trong khoảng thời gian đó, nhịp tim dồn dập của cả hai dần bình ổn lại. Những luồng pheromone hung hãn cũng phần nào được tiết chế. Sau một lúc lâu nằm yên trong lòng Yoo Young, Do Won cuối cùng cũng chậm rãi lên tiếng.
"Thật kỳ lạ đúng không."
Do Won ngẩng mặt lên khỏi lồng ngực Yoo Young. Ánh mắt anh nhìn cậu lúc này đã mang một sắc thái hoàn toàn khác so với lúc nãy.
"Ở bên Trợ lý Han, anh không còn thấy mình giống mình nữa. Càng lúc càng như vậy. Dù đang nhìn em ngay trước mắt nhưng anh vẫn thấy bồn chồn, thấy khao khát, cứ hễ có kẽ hở là lại muốn ôm em…."
"……."
"Anh chỉ muốn viết tên mình rồi dán lên người em để đánh dấu chủ quyền thôi. Không, nếu có thể khắc ghi, anh muốn khắc lên đó mãi mãi. Dù là đánh dấu, hôn lễ hay các thủ tục pháp lý, những thứ mà trước đây anh hằng muốn né tránh, giờ lại trở nên khát khao đến thế. Đây là lần đầu tiên đấy."
Do Won thốt ra những lời đó với một nụ cười tự giễu. Hiếm khi nào cảm xúc trong mắt anh lại bộc lộ trực tiếp đến vậy. Đó là sự nôn nóng khi đã có được đối phương nhưng vẫn thấy chưa đủ, cùng với sự chiếm hữu trào dâng mãnh liệt từ sâu thẳm tâm hồn.
Có lẽ nếu là trước đây, khi nhìn thấy dáng vẻ này, cậu sẽ liên tưởng ngay đến bản năng Alpha mà mình từng ghẻ lạnh. Thế nhưng giờ đây, khi đã dấn thân vào thứ tình cảm kỳ lạ và khó hiểu mang tên ái tình, Yoo Young cảm thấy mình có thể thấu hiểu anh. Cậu không thấy sợ hãi hay ghét bỏ một Do Won như thế này.
Bởi Yoo Young giờ đây đã biết rằng, cảm xúc mà Do Won đang trải qua không còn nằm ở ranh giới của các thuộc tính Alpha hay Omega nữa, mà đó là sự hỗn loạn và cuồng nhiệt mà bất kỳ con người nào khi rơi vào lưới tình cũng đều nếm trải.
"Trưởng phòng. Chúng ta… sẽ làm tất cả. Từng bước một, khi mọi thứ đã sẵn sàng. Dù là đánh dấu hay kết hôn hay bất cứ điều gì… em cũng sẽ chỉ làm với anh thôi, nên anh đừng quá nôn nóng nhé. Và còn một chuyện nữa."
"……."
"Em cũng… có tâm trạng tương tự đấy. Không phải chỉ mình anh là người mất bình tĩnh đâu."
Nghe giọng nói điềm đạm của Yoo Young, Do Won mỉm cười lặng lẽ. Môi anh vẫn vùi sâu nơi lồng ngực cậu. Hơi thở m*n tr*n xuyên qua lớp áo sơ mi khiến làn da Yoo Young ngứa ngáy. Khi cậu khẽ cựa quậy thắt lưng cùng một tiếng cười nhỏ, một bàn tay lớn vươn tới v**t v* hông cậu như dỗ dành, đồng thời giữ chặt để cơ thể cậu không thể thoát ra.
"Anh cứ ngỡ em chỉ là một đứa trẻ thôi chứ."
Nghe câu nói đùa pha lẫn ý cười ấy, Yoo Young không khỏi kinh ngạc.
"…Anh nói thật đấy à? Em là đàn ông trưởng thành rồi mà."
"Anh biết chứ."
"Thế mà anh vẫn thốt ra được những lời… khụ… sến súa như là đứa trẻ sao…?"
"Thì trong mắt anh trông em như thế mà, biết làm sao được."
Đúng là khi yêu thì củ ấu cũng tròn. Liệu đây có thực sự là những lời phát ra từ miệng Choi Do Won mà cậu từng biết không? Thế nhưng thay vì thấy ghét hay bài xích, chẳng hiểu sao cậu cứ muốn bật cười và cảm thấy lòng mình rộn ràng, có vẻ như người mắc 'bệnh' nặng không chỉ có mình Do Won rồi.
Sau khi kết thúc câu nói 'ngọt như mía lùi' một cách thản nhiên, Do Won lại lên tiếng với vẻ nghiêm túc.
"Trợ lý Han."
"Vâng, Trưởng phòng."
"Anh định liên lạc với cha mẹ hai bên để làm rõ mối quan hệ của chúng ta trước, em thấy sao."
Yoo Young lờ mờ đoán được cuộc điện thoại trong phòng họp lúc nãy là gọi cho Lee Sun Hyung. Cậu gật đầu một cách sảng khoái.
"Được ạ. Phải đánh nhanh thắng nhanh thôi…. Đằng nào thì đó cũng là việc sớm muộn gì cũng phải làm mà."
Nhìn Yoo Young nói năng một cách mạnh mẽ, Do Won lặng lẽ ngồi dậy và nằm xuống bên cạnh cậu. Anh dịu dàng v**t v* khuôn mặt cậu và hỏi.
"Em không run sao."
Làm sao mà không run cho được. Không chỉ là người cha của Do Won mà cậu luôn lo sợ bấy lâu nay, mà cả phản ứng của cha mẹ cậu cũng là điều đáng ngại. Dù ở nhà cậu là cậu con trai út được cưng chiều, và dù trước đây cậu đã gây ra không ít rắc rối liên quan đến chuyện cưới hỏi, nhưng cậu chưa từng gây ra 'vụ nổ' nào có quy mô lớn đến nhường này. Khi biết được sự thật, cha mẹ cậu sẽ cảm thấy bị phản bội đến mức nào cơ chứ?
Hơn nữa, không chỉ mình cậu đánh mất lòng tin của cha mẹ. Do Won vốn là người mà cha mẹ cậu bấy lâu nay luôn yêu quý và tin tưởng gọi là 'con rể quý'. Bản thân Yoo Young dù sao cũng là con cái, bị mắng mỏ thì thôi đi, nhưng nghĩ đến việc người mình yêu có thể bị cha mẹ đối xử không tốt khiến lòng cậu đau thắt lại.
Thế nhưng, đúng như lời cậu nói, đây là điều nhất định phải thưa gửi vào một ngày nào đó. Nghĩ đến gương mặt rạng rỡ của cha và đôi mắt ngấn lệ của mẹ khi nghe tin cậu kết hôn, Yoo Young cũng không khỏi thấy cắn rứt. Cậu không muốn tiếp tục lừa dối những bậc sinh thành mà mình hằng yêu kính thêm nữa.
"Em run chứ."
Vẫn như mọi khi, Yoo Young trả lời bằng giọng điệu không chút màu mè. Sự thực là cậu đang run và có chút sợ hãi.
"…Nhưng mà."
"……."
"Em nghĩ rằng chỉ cần ở bên anh, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi."
Đó cũng là lời nói thật lòng. Chỉ cần có Do Won ở bên, cuối cùng mọi thứ sẽ ổn thỏa. Cậu có một niềm tin mãnh liệt chẳng rõ căn nguyên như vậy.
"Anh cũng thế. Yoo Young à."
Cùng với giọng nói ngọt ngào và chân thành, cánh tay của Do Won nhẹ nhàng choàng qua ngực Yoo Young. Kéo cậu sát vào lòng mình, Do Won tự nhiên đặt nụ hôn lên gương mặt đang ở rất gần của cậu. Lên bầu mắt, lên sóng mũi, rồi lên má. Anh để lại những nụ hôn nhẹ nhàng và cuối cùng dừng lại nơi đôi môi để trao một nụ hôn nồng nàn.
Kết thúc nụ hôn ngắn ngủi, Do Won mỉm cười ranh mãnh rồi ra lệnh.
"Từ ' mình ơi' lúc nãy ấy, em gọi lại lần nữa không được sao."
"…Khụ…. Để xem biểu hiện của anh thế nào đã nhé."
Giọng nói đùa giỡn và những tiếng cười đáp lại vang vọng trong căn phòng đầy xao xuyến. Đón nhận chiếc lưỡi đang nồng nhiệt quấn lấy mình một lần nữa, Yoo Young nhắm mắt lại.
Dù mới bị 'hành hạ' tơi bời vào ngày hôm qua, nhưng cơ thể cậu lại một lần nữa khao khát Do Won một cách thành thực đến đáng sợ. Có vẻ như Do Won cũng vậy, anh với đôi mắt đỏ hoe vì hưng phấn liên tục đặt nụ hôn lên gáy và xương quai xanh của cậu. Hết lần này đến lần khác.
Nâng bàn tay của Do Won đang nắm chặt tay mình lên và hôn nhẹ vào mu bàn tay anh, Yoo Young cảm nhận được niềm tin mà cậu từng nghĩ là không có căn cứ giờ đây đã cắm rễ thật sâu sắc. Chỉ cần ở bên người đàn ông này, mọi chuyện sẽ ổn. Cuối cùng, tất cả rồi sẽ được giải quyết tốt đẹp.
❖ ❖ ❖
Cùng lúc cánh cửa thang máy đóng lại, văn phòng vốn đang ồn ào bỗng trở nên yên tĩnh. Đồng hồ đã chỉ tám giờ rưỡi tối. Các thành viên trong nhóm của Yoo Young, người thì với gương mặt mệt mỏi, người thì với vẻ háo hức hướng về những cuộc hẹn đã định sẵn, lần lượt ra về theo từng nhóm nhỏ.
Vì đang trong giai đoạn chạy nước rút cuối năm nên nhìn chung ai nấy đều bận rộn. Kể từ khi bắt đầu sống chung, thời gian tan làm vốn đã sớm sủa của Do Won giờ lại bị đẩy lùi. Đúng như nguyên tắc của anh là không giữ nhân viên ở lại vô ích và chỉ bắt tăng ca tối thiểu, các thành viên khác muộn nhất là tám chín giờ tối đã ra về, nhưng đèn trong phòng Trưởng phòng thường phải đến tận khuya mới tắt.
Văn phòng sau khi mọi người đã về hết trở nên trống trải. Trong không gian rộng lớn ấy, ngoại trừ phòng Trưởng phòng thì chỉ còn chỗ ngồi của Yoo Young là máy tính vẫn đang bật. Dĩ nhiên Do Won đã khuyên cậu về trước, nhưng vì muốn dành thời gian buổi tối cùng anh nên Yoo Young đã bướng bỉnh ở lại.
'Chủ động xin tăng ca chỉ vì muốn ở lại thêm với cấp trên cơ đấy.'
Nghĩ đến đó, Yoo Young cũng không nhịn được mà bật cười khúc khích. Chuyện này nếu là vài tháng trước thì đúng là không tưởng.
'Mà không biết anh ấy gọi điện cho bác trai có ổn không nữa.'
Yoo Young lén quan sát bên trong phòng Trưởng phòng. Sau khi cho mọi người về hết, anh nói sẽ vào trong gọi điện cho cha rồi đóng cửa lại từ nãy đến giờ. Đợi mãi mà không thấy Do Won trở ra, có lẽ cuộc gọi vẫn đang tiếp tục, Yoo Young cứ thế dùng chuột kéo thả vô định trên màn hình máy tính. Có lẽ vì quá căng thẳng nên cho đến khi nghe được lời của Do Won, cậu chẳng thể tập trung làm được việc gì.
Đúng lúc đó, Do Won mở cửa phòng bước ra và nói.
"Cha anh đột nhiên phải đi công tác gấp, đến cuối tuần này mới về. Thế nên anh đã quyết định sẽ thu xếp một buổi gặp mặt vào Chủ nhật tuần này như chúng ta đã bàn lúc nãy."
"Vâng, được ạ."
Yoo Young thở phào nhẹ nhõm, cố gắng mỉm cười gật đầu. Dù chỉ mới nghĩ đến Chủ nhật tuần này thôi mà cậu đã thấy cổ họng khô khốc và bàn tay lạnh ngắt rồi.
Vì Sun Hyung đang chực chờ gây chuyện nên họ định sẽ đi trước một bước để thưa chuyện với cha mẹ, nhưng một việc hệ trọng như thế này không thể nói qua loa được. Vì đây là một buổi gặp mặt khó khăn nên họ dự định sẽ lần lượt gặp và thưa chuyện với cha mẹ từng bên trước, sau đó mới thu xếp một buổi gặp mặt chung của cả hai nhà.
"Em không thấy mệt sao. Anh đã bảo em về nhà nghỉ ngơi trước rồi mà."
"Ầy, sao bằng Trưởng phòng được chứ. Dạo này anh bận rộn như vậy mà. Anh mau làm việc đi. Em cũng sẽ làm việc của mình."
Nhìn dáng vẻ đáng tin cậy của Yoo Young, Do Won bật cười một cách tự nhiên. Anh sải bước dứt khoát tiến lại gần, cúi xuống đặt một nụ hôn lên trán cậu.
"Đây là lần đầu tiên anh thấy một nhân viên cấp dưới hối thúc cấp trên làm việc nhanh lên đấy."
"Em không làm thế với bất kỳ ai đâu nhé."
Yoo Young níu lấy Do Won khi anh đang hôn lên trán mình. Rồi cậu 'chụt' một cái, hôn trả lại vào môi anh.
"Và em cũng là lần đầu thấy một vị cấp trên đẹp trai như anh đấy."
Trước lời đáp trả bạo dạn của Yoo Young, Do Won càng cười lớn hơn. Thấy mình đã làm anh vui vẻ, Yoo Young cũng cười theo đầy mãn nguyện, nhưng chợt nhớ ra việc mình từng tự nhủ phải phân biệt công tư rạch ròi, cậu vội vàng đẩy Do Won ra. Rồi cậu nói với vẻ mặt hờn dỗi.
"…Anh mau làm việc đi. Và lại, em có điều này rất muốn làm khi chỉ có hai người chúng ta tăng ca ở công ty, muốn làm được chuyện đó rồi mới về thì bây giờ phải làm việc nhanh lên."
"Điều em rất muốn làm sao? Đó là gì thế."
Vẻ mặt ngơ ngác của Do Won tràn đầy sự hứng thú.
"Để sau đi ạ. Nói trước thì mất hay."
"Được rồi. Dù không biết là gì nhưng anh rất mong đợi đấy."
Do Won cười khẩy, đưa tay xoa nhẹ làm rối mái tóc của Yoo Young. Thấy Yoo Young nhăn mặt, anh lại nhẹ nhàng vuốt lại như dỗ dành trẻ con, rồi lại hôn lên trán cậu lần nữa. Nhìn bóng lưng Do Won bước vào phòng sau lời chào 'lát nữa gặp nhé', Yoo Young bấy giờ mới vuốt ngực để trấn tĩnh trái tim đang đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài.