Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 125

Trước Tiếp

"Vậy buổi họp hôm nay kết thúc tại đây."

"Mọi người đã vất vả rồi ạ!"

"Vất vả rồi."

Các thành viên trong nhóm đứng dậy với vẻ mặt nhẹ nhõm. Lúc này đã hơn mười một giờ trưa một chút. Giữa những đồng nghiệp đang rời khỏi phòng họp theo từng nhóm hai ba người, Yoo Young vẫn như mọi khi, lẳng lặng tụt lại phía sau rồi tách khỏi đám đông. Cậu liếc nhìn dò xét xung quanh, và ngay khi trong phòng họp chỉ còn lại hai người, cậu liền nở nụ cười rạng rỡ với Do Won.

"Trưởng phòng, anh đã vất vả nhiều rồi."

"Trợ lý Han cũng vậy."

Trong phòng họp vắng lặng, hình ảnh Do Won diện bộ âu phục chỉnh tề nhưng lại dành riêng cho cậu lời chào hỏi thân tình khiến anh trở nên vô cùng đáng yêu. Cảm giác này hoàn toàn khác so với khi ở nhà. Do Won đưa tay ra nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt Yoo Young, khiến đôi mắt cậu cong lên thành một nụ cười mãn nguyện.

Nhìn dáng vẻ đó, một nụ cười cũng tự nhiên lan tỏa trên môi anh. Đây là người mà anh không thể nào không yêu thương cho được. Do Won vừa vuốt tóc cậu vừa dịu dàng nói.

"Em cứ về văn phòng trước đi."

"Ơ, anh không về sao ạ?"

"Anh cần gọi một cuộc điện thoại rồi sẽ về ngay."

"Vâng. Vậy em xin phép về trước ạ."

Chẳng phải đi đâu xa xôi, chỉ là quay lại văn phòng ngay sát bên cạnh thôi mà sao cậu lại nhìn anh bằng ánh mắt luyến tiếc đến thế. Do Won thu trọn vào tầm mắt hình ảnh Yoo Young vừa bước ra khỏi phòng họp vừa ngoái đầu nhìn lại đôi ba lần, nụ cười trên môi anh bỗng chốc tan biến ngay khi anh nhấn số gọi cho Sun Hyung.

Dù cố gắng duy trì sự bình tĩnh nhưng gương mặt anh vẫn hằn lên những nét rạn vỡ. Ngày hôm qua, vì sợ Yoo Young hoảng sợ nên anh đã không để lộ ra, nhưng thực chất cơn giận trong anh đã bùng lên dữ dội đến mức nắm tay siết chặt phải run bần bật. Chỉ là vì mối quan hệ mới bắt đầu với Yoo Young quan trọng hơn gấp bội so với việc lao đến tính sổ với Sun Hyung, nên anh mới cố đè nén nó xuống.

Thế nhưng, anh không hề có ý định bỏ qua chuyện này. Anh không thể tha thứ cho Lee Sun Hyung khi cậu ta dám bày ra trò đồi bại đó. Việc anh nhắm mắt làm ngơ trước những sự vô lễ mà cậu ta nhân danh tình bạn để phạm phải với anh, thực sự đã chấm dứt tại đây.

Sau vài hồi chuông dài, Sun Hyung cuối cùng cũng nhấc máy.

Alo. Do Won à, có chuyện gì mà cậu...

"Nghe bảo cậu đã tháo trộm camera hành trình của tôi. Và cũng đã biết hết về mối quan hệ giữa tôi với Trợ lý Han rồi nhỉ."

Không một lời chào hỏi, lời chất vấn trực diện và tr*n tr** của Do Won khiến Sun Hyung sững sờ, trong phút chốc không thốt nên lời. Cũng phải thôi, bởi từ trước đến nay dù anh có đối xử thờ ơ với cậu ta nhiều lần, nhưng chưa bao giờ anh lại dùng tông giọng lạnh lùng đến thấu xương như vậy.

Cậu nghe chuyện rồi sao.

Tuy nhiên, sự im lặng chỉ kéo dài trong chốc lát. Câu trả lời của cậu ta lại bình thản đến lạ lùng.

Phải, đúng như những gì cậu nghe đấy. Tôi đã trộm camera hành trình của cậu, và vì thế tôi biết tỏng hai người chỉ là quan hệ hôn nhân hợp đồng.

"Việc tôi bao dung bỏ qua cho cậu  cũng có giới hạn thôi. Cậu làm chuyện này là đã xác định sẽ không bao giờ nhìn mặt tôi nữa đúng không?"

Nghe giọng nói gầm gừ đầy sát khí của Do Won, Sun Hyung dường như lại chùn bước một chút, nhưng những lời tiếp theo thoát ra từ điện thoại vẫn trơ tráo khôn cùng.

Phải. Bởi vì tôi đã quá mệt mỏi khi phải ở bên cạnh cậu dưới cái danh nghĩa bạn bè chết tiệt đó rồi. Tôi quyết định sẽ không đứng ở vị trí đó nữa.

"Lee Sun Hyung!"

Do Won à. Chẳng phải chính cậu mới là người quá đáng sao? Khi tôi đòi kết hôn thiết tha đến thế thì cậu chẳng thèm mảy may để tâm, vậy mà lại đi kết hôn hợp đồng với một người mình không hề yêu. Vậy thì tôi là cái gì chứ? Chẳng phải tôi sẽ trở nên vô cùng thảm hại sao.

"Đừng có ăn nói hàm hồ."

Để xoa dịu ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng, Do Won nới lỏng chiếc cà vạt đang như siết nghẹt cổ mình. Giọng nói anh thốt ra lạnh lẽo như gió mùa đông.

"Cậu là cái thá gì mà dám phán xét cảm xúc của người khác? Bảo là không yêu sao?"

Thế thì sao, chẳng lẽ bây giờ cậu định bảo là cậu thực sự yêu cái gã Omega đó à? Chính miệng cậu đã nói về cuộc hôn nhân hợp đồng vì lợi ích của đôi bên, chẳng lẽ cậu định nói mấy lời như là 'thực ra tôi đang yêu' sao?

Giọng cậu ta hỏi vặn lại mang đầy vẻ khinh miệt như thể chuyện đó tuyệt đối không bao giờ xảy ra. Một cơn đau nhức nhối chạy dọc sống lưng Do Won. Anh đưa một tay lên che mặt, thở dài một tiếng thật sâu.

"Bắt đầu thì đúng là vậy, là một bản hợp đồng. Nhưng bây giờ thì không phải."

Có quỷ mới tin. Cậu coi tôi là kẻ ngốc chắc?

"Cậu tin hay không thì sao? Tôi cũng không hiểu tại sao mình lại phải chứng minh cảm xúc của mình với cậu."

Cậu phải nói gì cho có lý chứ. Chính cậu bảo cậu ghét mùi Omega mà. Bảo là chỉ cần ngửi thấy thôi là đã muốn nôn mửa rồi cơ mà!

Giọng nói cay nghiệt của Sun Hyung gào thét qua điện thoại như muốn xé rách màng nhĩ.

Với tôi cậu rõ ràng đã nói thế mà. Rằng cậu ghét cay ghét đắng tất cả Omega. Rằng dù có gặp gỡ ai đi chăng nữa thì tuyệt đối không bao giờ có chuyện cậu quen một Omega, chính miệng cậu đã nói như thế! Chẳng lẽ tất cả những lời đó chỉ để xua đuổi tôi thôi sao?

"Cậu là người hiểu rõ nhất nguyên nhân là do ai mà."

…Cái gì?

"Lee Sun Hyung. Từ trước đến nay, vì tôi nghĩ việc khơi lại chuyện cũ là vô nghĩa nên mới không nói, chứ không phải tôi đã quên mất những gì cậu đã làm với tôi đâu."

Gương mặt Do Won đang đứng một mình trong phòng họp tối tăm càng lúc càng trở nên dữ tợn. Anh thốt ra những lời thô bạo, cố kìm nén cơn giận đang dâng lên tận cổ họng, gân xanh trên trán nổi rõ.

"Cậu, vào cái lúc tôi vừa mới phân hóa, không thể kiểm soát được kỳ ph*t t*nh và đang vô cùng đau đớn, cậu đã biết rõ điều đó nhưng vẫn tìm đến và cưỡng ép tôi quan hệ. Cậu có biết lúc đó suýt chút nữa đã xảy ra chuyện gì không?"

…….

Những lời đáp trả không chút kiêng dè của Sun Hyung cuối cùng cũng im bặt.

"Ngay cả sau khi trải qua chuyện tồi tệ đó, tôi vẫn coi cậu là bạn. Thế nên tôi đã bỏ qua mà không gây thêm rắc rối nào, cũng chưa từng nói với cha mẹ hai bên. Tôi đã luôn bày tỏ rõ ràng lòng mình với cậu vì tôi muốn tôn trọng cậu đến cùng. Và chính cậu là người đã nói rằng dù chỉ làm bạn cũng được, xin hãy để cậu ở bên cạnh tôi."

…….

"Nhưng tại sao cậu cứ cưỡng ép cảm xúc của tôi như vậy? Dù là hôn nhân hợp đồng hay hôn nhân thật sự, đó cũng là quyết định của tôi, tại sao cậu lại xen vào và làm tổn thương người bạn đời của tôi?"

Sun Hyung, người nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, bỗng bắt đầu th* d*c đầy nặng nề trước câu nói cuối cùng của Do Won.

Đến giây phút này cậu cũng chỉ quan trọng cảm xúc của cái gã Omega đó thôi. Cậu chẳng hề mảy may để tâm đến tình cảm của tôi. Tôi... cậu có biết tôi đã khao khát cậu đến nhường nào nên mới làm vậy không. Tại sao lúc nào cậu cũng phớt lờ lòng tôi như thế, tại sao cậu lại không hiểu cho trái tim tôi!

"…Hà…. Dừng lại ở đây đi."

Nghe những lời đối đáp càng lúc càng cảm tính của Sun Hyung, Do Won thở dài một tiếng mệt mỏi, đưa lòng bàn tay vuốt mạnh lên mặt. Anh nhận định rằng việc tiếp tục tranh cãi thêm nữa là vô nghĩa.

"Và cậu nữa, cậu bảo định nói với cha mẹ tôi đúng không. Trước khi cậu làm vậy, luật sư của tôi sẽ liên lạc với cậu Cậu chắc hẳn phải biết việc tự ý tháo camera hành trình từ xe tôi là hành vi phạm tội chứ."

Choi Do Won!

"Việc nói với cha mẹ không phải là chuyện cậu có quyền xen vào. Đó là việc của chúng tôi. Nếu cậu biết ngậm miệng và dừng lại ở đây, tôi sẽ không truy cứu trách nhiệm pháp lý đối với hành động của cậu. Đây là sự khoan hồng cuối cùng tôi dành cho cậu. Và còn một điều nữa."

Trước giọng nói sắc lạnh của Do Won, Sun Hyung vốn đang lồng lộn bỗng im bặt.

"Mối quan hệ giữa tôi và cậu kết thúc từ ngày hôm nay. Hy vọng sau này không bao giờ phải gặp lại nhau nữa."

Cái gì? Sao cậu cậu thể đối xử với tôi như thế...!

Trước lời đe dọa ngược lại của Do Won, Sun Hyung kinh ngạc đến mức không nói nên lời trong giây lát, nhưng ngay sau đó cậu ta bắt đầu gào thét bằng chất giọng như sắp đứt hơi.

Cậu, cậu cứ đợi đấy! Tôi nhất định sẽ không để yên đâu!

Do Won cau mày dữ dội trước tiếng gào thét chói tai của Sun Hyung.

"Thêm một điều nữa. Đừng bao giờ tiếp cận Han Yoo Young thêm lần nào nữa. Điều đó là điều tôi tuyệt đối không bao giờ tha thứ."

Sau khi buông lời lạnh lùng, Do Won dứt khoát kết thúc cuộc gọi. Cùng với tiếng tạch, mối nhân duyên kéo dài bao năm với Sun Hyung đã hoàn toàn đứt đoạn.

❖ ❖ ❖

Chiếc xe xuyên qua con đường tan làm mờ mịt và dừng lại ở bãi đỗ xe dưới hầm. Bước xuống xe cùng lúc với Do Won, Yoo Young lén quan sát gương mặt anh. Đó là vì cảm giác kỳ lạ mà cậu nhận thấy khi trò chuyện suốt quãng đường về.

Dù tâm trạng anh có vẻ hơi chệch choạc một chút, nhưng thái độ của Do Won đối với cậu trong suốt đường về vẫn vô cùng dịu dàng và ấm áp như mọi khi. Thế nhưng, càng trò chuyện, cậu càng khó lòng xua tan ý nghĩ rằng Do Won đang che giấu điều gì đó.

Cảm thấy không yên lòng, ngay khoảnh khắc Yoo Young định nhấn nút thang máy để hỏi cho ra lẽ thì Do Won đã lên tiếng trước.

"Nghe nói lúc nãy em đã cùng nhân viên Lee Yoon Seok lên sân thượng. Có đúng không?"

"…Dạ?"

Lại là chuyện gì đây. Trước chủ đề hoàn toàn bất ngờ này, Yoo Young ngơ ngác gật đầu.

"Sao anh biết ạ?"

"Anh nghe Trợ lý Kim Joo Yeon nói."

Nghĩ lại thì, lúc nãy Joo Yeon quả thực có nói khá to. Cô ấy cười đùa bảo: 'Tại sao sau khi cùng Yoo Young lên sân thượng về là cậu lại xuống tinh thần thế hả? Bộ bị mắng hay gì sao?', nhưng thấy cả Yoon Seok và Yoo Young đều không cười nên cô ấy đã lộ vẻ ngượng ngùng. Có lẽ Do Won đã nghe thấy điều đó.

"Trợ lý Han không phải là kiểu người sẽ mắng mỏ ai đó đến mức phát khóc."

Do Won chậm rãi nói rồi bước vào thang máy. Anh vẫn đang nắm chặt tay Yoo Young một cách ân cần.

"Anh có thể hỏi xem hai người đã nói chuyện gì không."

"À…."

Yoo Young không khỏi ngập ngừng. Thực tế, với tư cách là người yêu, đây không phải là chuyện mà Do Won nghe xong sẽ thấy vui vẻ gì. Nếu là cậu mà nghe thấy có ai đó tỏ tình với Do Won, chắc chắn cậu cũng sẽ thấy khó chịu và bận tâm.

Sau một hồi đắn đo, Yoo Young cuối cùng cũng chậm rãi mở lời. Trong mối quan hệ yêu đương, cậu nghĩ những chuyện khác có thể bỏ qua nhưng riêng chuyện này thì không nên giấu diếm. Hơn nữa họ lại cùng một nhóm, và Yoon Seok cũng đã biết về mối quan hệ của hai người nên cậu nhận định nói ra sẽ tốt hơn.

"…Cái đó, Yoon Seok… khụ, cậu ấy bảo… thích em ạ."

Cậu vừa định nói thêm rằng cậu ấy bảo sẽ dọn dẹp tình cảm và đã biết về quan hệ của hai người nên anh không cần lo lắng, thì bất chợt Do Won thô bạo kéo cổ tay cậu lại. Yoo Young giật mình ngước mắt nhìn lên, gương mặt đanh lại hoàn toàn của Do Won lọt vào tầm mắt cậu.

"Anh đã biết ngay là thế nào cũng có ngày này mà."

Rầm, cánh cửa sau lưng đóng lại. Trước khi Yoo Young kịp thốt nên lời, Do Won đã nắm lấy cổ tay cậu và mở cửa phòng ngủ của anh. Yoo Young, người còn chưa kịp cởi giày, cứ thế bị đưa thẳng vào phòng Do Won và bị ép nằm xuống giường với một tiếng phịch. Mùi hương Alpha nồng đậm từ chiếc giường nhún nhảy xộc lên bao vây lấy Yoo Young.

"Mẹ kiếp…. Ánh mắt cậu ta nhìn em, ngay từ đầu đã…."

Do Won đè lên người Yoo Young khi còn chưa kịp cởi áo khoác. Ánh mắt hung dữ và thô bạo của anh không còn một chút thư thả nào. Từng luồng pheromone tỏa ra cùng với ánh nhìn trực diện vô cùng gai góc.

"Trợ lý Han. Hay là chúng ta cứ đánh dấu luôn đi? Nhé? Yoo Young à, làm vậy đi?"

"Trưởng, Trưởng phòng. Chờ chút đã. Anh bình tĩnh lại nghe em nói…."

"Anh muốn khiến em từ đầu đến chân đều thấm đẫm pheromone của anh. Để lũ Alpha, và cả những người Beta cũng phải nhận ra em là của anh."

Những lời nói tuôn ra dồn dập, ánh mắt Do Won không còn vẻ điềm đạm và ôn hòa như mọi ngày. Cơn ghen tuông điên cuồng bám lấy cơ thể Yoo Young như một con mãng xà sống động. Thế nhưng, thay vì sợ hãi, cậu lại muốn nhanh chóng vỗ về người đàn ông đang dao động vì bất an này. Cuối cùng, Yoo Young thốt ra cách gọi vừa hiện lên trong đầu. Một cách gọi mà cậu chỉ mới thử gọi một lần duy nhất, hơn nữa còn là do bị ép buộc.

"…Trưởng phòng…. Mình…mình ơi."

Ngay khoảnh khắc đó, Do Won đang th* d*c bỗng nín lặng. Đôi mắt mở to của anh đóng đinh vào ánh nhìn của Yoo Young, không thể nhúc nhích.

Nhân lúc Do Won đã im lặng, Yoo Young vươn tay ra. Cậu cứ thế chạm vào khuôn mặt anh. Như muốn rót trọn chân tình của mình vào đó, cậu áp lòng bàn tay vào má anh và ch*m r** v**t v*. Đến lúc này, khí thế hung hãn như mãnh thú mới bắt đầu dịu xuống.

"Sao anh lại lo lắng thế chứ. Em chỉ có mình anh thôi mà. Dù ai có tỏ tình thế nào đi nữa thì cũng đâu có sao. Trái tim em sẽ không có bất kỳ thay đổi nào cả."

"……."

"…Được rồi. Việc đánh dấu với anh em cũng thấy rất tốt, chuyện gì cũng được cả. Nhưng chúng ta… đừng làm điều đó với một trái tim nôn nóng thế này."

Do Won nhìn xuống Yoo Young bằng ánh mắt phức tạp, rồi sau đó, anh thở dài một tiếng thật sâu và vùi mặt vào ngực cậu. Một lần nữa, hơi thở nóng hổi lại tan ra đầy nghẹn ngào nơi lồng ngực.

Trước Tiếp