Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Cả Joo Yeon và Yoo Young đều đồng loạt mở to mắt kinh ngạc. Việc cậu ta đột ngột xuất hiện với gương mặt nghiêm trọng đến cực điểm và nói có chuyện cần thưa gửi khiến ai nấy đều thắc mắc. Thông thường, ở thâm niên công tác này mà thốt ra những lời đó thì chỉ có một trường hợp duy nhất mà thôi. Joo Yeon vội vàng lên tiếng định ngăn cản.
"Yoon Seok à. Không… không phải chứ? Những từ ngữ xui xẻo bắt đầu bằng chữ… Nghỉ… đại loại thế ấy…?"
"À…. Không phải chuyện đó đâu ạ."
"Thế à? Vậy hai người cứ tự nhiên trò chuyện nhé."
Vẻ mặt Joo Yeon hiện lên nét an tâm phần nào. Dù cô vẫn chưa hoàn toàn trút bỏ được sự nghi hoặc đối với Yoon Seok khi cậu ta đột ngột muốn nói chuyện riêng với Yoo Young, nhưng trước mắt cô vẫn lặng lẽ lui bước. Sau khi Joo Yeon đi khỏi, Yoo Young chăm chú quan sát gương mặt của Yoon Seok.
"Yoon Seok này. Có chuyện gì xảy ra với cậu sao?"
"À, không có gì đâu ạ. Chỉ là tôi có vài lời muốn nói với anh…."
"À, vậy sao? Vậy thì vào phòng nghỉ…."
"Không ạ. Cái đó… nếu được."
Yoon Seok ngập ngừng trong giây lát rồi ngẩng đầu lên. Ánh mắt cậu ta bắn thẳng về phía Yoo Young mang theo một cảm giác xa lạ khác hẳn mọi ngày.
"Nếu không phiền… tôi muốn được gặp anh ở nơi chỉ có hai người thôi ạ."
"…Vậy sao? Vậy chúng ta lên sân thượng nhé?"
"Vâng."
Rốt cuộc là chuyện gì đây. Ngay cả khi cùng đi thang máy lên sân thượng với Yoon Seok, Yoo Young vẫn lén lút quan sát vẻ mặt của cậu ta. Yoon Seok vốn dĩ luôn tươi cười rạng rỡ như một chú chó lớn vẫy đuôi mỗi khi nhìn thấy cậu. Thế nhưng hôm nay, tuyệt nhiên không thấy một dấu hiệu nào của sự vui vẻ ấy.
'Có chuyện gì sao? Hay là, có liên quan đến những lời cậu ấy định nói trước cửa quán rượu hôm nọ mà chưa kịp nói nhỉ.' Nghĩ đến đó, trái tim cậu bắt đầu đập một cách bất an. Cậu lờ mờ đoán được cậu ta định nói gì, nhưng đồng thời lại ước chi mình đừng biết thì hơn.
Vừa mở cửa bước ra sân thượng, một luồng gió lạnh buốt đã ập đến. Thấy Yoo Young vô thức nhíu mày, Yoon Seok quay lại nhanh chóng cởi chiếc khăn quàng cổ mình đang quàng ra. Nghĩ lại thì, Yoon Seok vừa bước vào văn phòng chỉ kịp đặt túi xách xuống là đi ngay, nên trên người vẫn còn nguyên trang phục lúc đi làm.
"Trợ lý Han, cái này…."
Yoon Seok ngập ngừng tiến lại gần, định quàng khăn cho Yoo Young. Một mùi hương chanh tươi mát thoảng qua. Tuy nhiên, Yoo Young đã đưa tay đỡ lấy chiếc khăn và hoàn trả lại cho Yoon Seok.
"Tôi không sao đâu. Cậu cũng đang lạnh mà. Cậu quàng lại đi, rồi có chuyện gì thì cứ nói."
"Vì tôi mà anh phải ra nơi lạnh lẽo thế này nên…."
"Là tôi bảo lên sân thượng trước mà. Có chuyện gì cậu cứ thoải mái nói đi."
Yoon Seok nhìn Yoo Young bằng ánh mắt phức tạp khi thấy cậu mỉm cười từ chối. Để giúp Yoon Seok – người đang đắn đo chọn lời nên mãi không thể mở miệng giống hệt lần trước – Yoo Young cố gắng che giấu cơ thể đang run lên vì lạnh mà lặng lẽ chờ đợi cậu ta.
Cuối cùng, Yoon Seok cũng lên tiếng.
"Cái đó… Trợ lý Han. Có phải… anh thực sự đã có người yêu rồi không?"
'Hóa ra cậu ấy đã nghe thấy lời mình nói với chị Joo Yeon lúc nãy.' Yoo Young chớp mắt trong giây lát, rồi gật đầu và nói bằng giọng điệu dứt khoát.
"Đúng vậy. Tôi có rồi."
Dù với những người khác đó là bí mật, nhưng với Yoon Seok, chẳng hiểu sao cậu cảm thấy mình cần phải nói rõ ràng. Nếu những gì cậu phỏng đoán là đúng thì không nên gieo rắc hy vọng hão huyền cho người khác.
"Ra là thế…."
"……."
"…Quả nhiên là vậy."
Gương mặt Yoon Seok hiện rõ vẻ cay đắng, cậu ta gục đầu xuống. Đứng trước dáng vẻ ấy, Yoo Young không thể tùy tiện thốt ra bất cứ lời nào nên đành im lặng trong chốc lát. Luồng gió lạnh lại một lần nữa thổi qua giữa hai người.
Đúng lúc đó, Yoon Seok ngẩng đầu lên. Lần này, giọng nói của cậu ta còn yếu ớt hơn cả lúc nãy.
"Trợ lý Han. Có phải… người anh đang quen là… Trưởng phòng không ạ?"
Giây phút nghe thấy câu hỏi đó, tim Yoo Young bỗng thắt lại. Đôi mắt cậu vô thức mở to kinh ngạc.
'Lộ liễu đến thế sao.' Thực ra giờ hai người đã là người yêu thực sự nên dù có bị đồng nghiệp bắt gặp cũng không phải chuyện gì quá tồi tệ, nhưng hiện tại cậu vẫn chưa bàn bạc với Do Won về việc công khai mối quan hệ này với công ty. Chính vì thế, cậu có chút do dự khi phải trả lời thành thật.
Tuy nhiên, nhìn vào ánh mắt tĩnh lặng của Yoon Seok, trực giác mách bảo cậu rằng có phủ nhận cũng vô ích. Yoon Seok đã hoàn toàn chắc chắn. Có lẽ vì đã có những suy đoán từ trước nên cậu ta mới có thể hỏi cậu về một vấn đề hệ trọng như vậy một cách thản nhiên đến thế.
Thấy Yoo Young ngẩn người há miệng mà chẳng thể thốt nên lời, Yoon Seok cố nặn ra một nụ cười chua chát rồi tiếp tục câu chuyện.
"…À, nếu Trợ lý Han thấy khó xử thì không cần trả lời cũng được ạ."
"……."
"Nhưng mà… đằng nào chuyện cũng đã nói ra rồi, tôi có thể tỏ lòng mình được không?"
Trước khi Yoo Young kịp nói gì, Yoon Seok vẫn gục mặt xuống và tiếp lời.
"Tôi thích anh. Không, tôi đã từng rất thích anh, Trợ lý Han. …Tôi xin lỗi vì đã tỏ tình thế này dù biết anh đã có người yêu."
"…Yoon Seok à."
"Dù vậy… nếu là Trưởng phòng thì tôi cũng chẳng còn cách nào khác."
Nụ cười trên gương mặt Yoon Seok chẳng còn chút sinh khí nào. Nhìn người hậu bối mà mình yêu quý lộ ra vẻ mặt ấy, lòng Yoo Young cũng đau xót khôn nguôi. Thế nhưng trong hoàn cảnh này, cậu chẳng thể làm gì khác cho cậu ta, nên chỉ biết giữ im lặng và lắng nghe những lời tiếp theo của Yoon Seok.
"Trưởng phòng vốn dĩ… quá hoàn hảo mà. Hai người thực sự rất đẹp đôi. …Nếu đối phương là Trưởng phòng, thì tôi… dù chắc sẽ có chút khó khăn trong thời gian tới, nhưng tôi nghĩ mình có thể dọn dẹp tình cảm dành cho anh một cách ổn thỏa."
"Yoon Seok à…."
"Tôi không sao đâu. Anh không cần nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn kẻ đáng thương vậy đâu."
Dù gương mặt trông như sắp vỡ vụn đến nơi, nhưng sau khi nói xong, trông Yoon Seok lại có phần nhẹ nhõm. Dẫu gương mặt mệt mỏi, cậu ta vẫn cố gắng nhếch môi cười.
"…Có lẽ tôi trông giống một kẻ ích kỷ, nhưng mà… nói ra được thế này tôi thấy thanh thản hơn nhiều. …Một lần nữa, tôi xin lỗi vì đã tỏ tình như vậy, Trợ lý Han."
"Không đâu. Có gì mà phải xin lỗi chứ. Đó không phải chuyện mà Yoon Seok phải thấy có lỗi."
Cậu ta chỉ đơn thuần là yêu thích theo tiếng gọi của con tim, có gì mà phải xin lỗi cơ chứ? Chỉ là nhân duyên không thành mà thôi. Giờ đây Yoo Young cũng đã phần nào hiểu được nỗi đau của tình đơn phương, nên cậu rất muốn nói lời an ủi, nhưng bản thân là đối tượng thầm mến của cậu ta, liệu lời an ủi của cậu có tác dụng gì không?
Dù có nói gì thì lúc này có lẽ cũng vô dụng. Tuy nhiên, Yoo Young vẫn gọi tên Yoon Seok. Cậu có điều nhất định phải nói với người hậu bối thân thiết này.
"Yoon Seok à. …Cậu thực sự là một người rất tốt. Cậu biết mà đúng không? Vừa hiền lành, nhân cách lại thực sự rất tuyệt vời."
"Trợ lý Han. Anh không cần phải an ủi kiểu đó đâu ạ."
"Tôi biết. Lời an ủi này chẳng giúp ích được gì. Thế nhưng, tôi vẫn nhất định muốn nói lời này."
Yoo Young đưa tay ra. Yoon Seok ngập ngừng nhìn xuống bàn tay nhỏ bé của cậu rồi cũng đưa tay ra nắm lấy. Hơi ấm lan tỏa qua đôi bàn tay đang đan vào nhau.
"Yoon Seok là người tốt hơn những gì cậu hằng nghĩ đấy. Tôi chỉ mong cậu hiểu được điều đó. Có lẽ lời này hơi tàn nhẫn… nhưng với tôi, cậu là một người hậu bối, một người đồng nghiệp vô cùng quan trọng. Và sau này cũng vẫn sẽ luôn như thế."
"Ha ha…. Cảm ơn anh."
Cậu biết đây không phải là lời an ủi tốt nhất. Cậu cũng biết dù mình có nói gì đi nữa thì lúc này đối với Yoon Seok, chúng cũng chỉ như những cái gai nhọn gây đau đớn. Thế nhưng, với một người tốt như Yoon Seok, cậu nhất định phải nói ra điều đó. Ngay cả khi cậu bị cậu ta ghi nhớ như một kẻ đã thốt ra những lời tàn độc.
Nỗi đau mà Yoon Seok đang cảm nhận lúc này rồi cũng sẽ như bị hòa tan vào nước, từ từ, chậm rãi tan biến và nhạt nhòa đi. Và một ngày nào đó, nếu nhân duyên đến, hy vọng cậu ta sẽ gặp được người phù hợp hơn và trở nên hạnh phúc.
Một luồng gió lạnh lại thốc tới. Yoo Young run rẩy đôi môi chỉ tay về phía cửa.
"Lạnh quá, Yoon Seok à. Cậu sẽ cảm lạnh mất. Chúng ta đi xuống thôi."
"Vâng."
Rời khỏi sân thượng và cùng bước vào thang máy, Yoo Young chợt mở lời. Thực ra cậu đã tò mò từ nãy nhưng không nỡ hỏi Yoon Seok.
"Nhưng mà, Yoon Seok này. …Làm sao cậu biết? Chuyện người đó là Trưởng phòng ấy."
"…À."
Yoon Seok cười nhẹ.
"Chỉ là vậy thôi ạ. Là trực giác. Chẳng hiểu sao từ khi phân hóa thành Alpha, tôi lại cảm nhận rõ hơn. Cả mùi pheromone của Trưởng phòng vương lại trên người anh một cách tinh vi nữa. Ngay cả bây giờ… cũng vậy."
"…A."
"Và… hơn cả những thứ đó, chỉ đơn giản là ánh mắt thôi ạ."
Ting, tiếng chuông vang lên báo hiệu thang máy đã dừng lại. Thế nhưng tâm trí của Yoo Young chỉ tập trung hoàn toàn vào giọng nói của Yoon Seok vang lên ngay trước khi cửa mở.
"Anh ấy nhìn anh bằng ánh mắt vô cùng dịu dàng. Thực sự là, lúc nào cũng vậy. Dù anh có ở đâu, ánh mắt của Trưởng phòng cũng luôn hướng về phía đó. Chuyện đó đã diễn ra được một thời gian khá dài rồi."
"……."
'A.' Yoo Young chỉ biết thốt lên một tiếng ngẩn ngơ như vậy.
"Nhưng mà, đối với tôi thì việc nhận ra sớm như thế có lẽ lại tốt hơn. Kể từ khi bắt đầu nảy sinh nghi ngờ rằng liệu có phải là Trưởng phòng không, tôi cũng đã bắt đầu dọn dẹp dần tình cảm của mình rồi."
"…Ra là vậy."
"Vâng."
Cửa mở ra, Yoo Young cùng bước xuống với Yoon Seok. Bên trong văn phòng, bóng dáng mọi người đang hối hả chuẩn bị cho công việc hiện ra. Trước khi mở cửa bước vào, Yoon Seok lại lên tiếng.
"À, Trợ lý Han. Cái đó… những người khác không biết đâu ạ. Cả Trợ lý Kim Joo Yeon cũng vậy. Tôi sẽ không nói với bất kỳ ai đâu. Vì thế anh không cần phải lo lắng."
"…Cảm ơn cậu… Yoon Seok."
"Vậy tôi xin phép đi trước."
Dù mang gương mặt cay đắng, Yoon Seok vẫn cố gắng mỉm cười. Nhìn gương mặt vốn luôn rạng rỡ giờ đây trở nên xanh xao một cách kỳ lạ, lòng Yoo Young cũng âm ỉ đau nhói.
Đứng nhìn bóng lưng Yoon Seok khuất dần trong giây lát, Yoo Young liền vào phòng nghỉ uống một ly nước lạnh. Cậu thở dài một hơi dài, rũ bỏ tâm trạng có chút phiền muộn trong lòng.
Thấy người hậu bối mình yêu quý phải chịu khổ sở, lòng cậu tuy có chút nặng nề nhưng cũng chẳng còn cách nào khác. Nỗi đau này lúc này hoàn toàn là phần hành lý mà Yoon Seok phải tự mình gánh vác.
Cho đến khi cậu ta hoàn toàn rũ bỏ được hình bóng mình, việc Yoo Young có thể làm chỉ là vờ như không biết nỗi đau ấy và thầm lặng cổ vũ trong lòng mà thôi. Hy vọng sau khi thời gian trôi đi, nỗi đau tình đơn phương được trút bỏ, họ lại có thể cười nói vui vẻ với nhau như những người tiền bối hậu bối thân thiết.