Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 123

Trước Tiếp

Sau khi dùng bữa sáng và dọn dẹp xong xuôi, nhân lúc Do Won đang vào phòng tắm đánh răng, Yoo Young ôm trái tim đang đập thình thịch bước vào phòng mình. Cậu lấy món quà đã giấu kỹ ra rồi trở lại phòng ngủ. Nhịp tim rộn ràng mang theo sự xao xuyến đầy ngọt ngào.

Vừa hay Do Won cũng từ phòng tắm bước ra. Anh vẫn luôn xuất hiện với diện mạo hoàn hảo, chỉnh tề không một nếp nhăn, và đúng như lời anh nói lúc nãy, trên cổ anh đang dán tạm một miếng cao dán. Việc anh cố tình che đi dấu vết ám muội rõ mồn một như thế khiến cậu không nhịn được mà bật cười.

"Trưởng phòng, trông… lộ liễu quá anh ạ."

"Không sao đâu. Thay vào đó, cho anh xem món quà Trợ lý Han chuẩn bị đi. Anh đang tò mò muốn chết đây."

Do Won liếc nhìn chiếc hộp mà Yoo Young đang ôm trong tay. Nhìn thấy anh lộ vẻ kỳ vọng ra mặt như thế, chẳng hiểu sao cậu lại thấy căng thẳng hơn. Yoo Young nuốt nước bọt rồi vội vàng xua tay.

"Trưởng… Trưởng phòng. Anh đừng kỳ vọng quá nhé. Em chỉ… chỉ là cố gắng hết sức trong khả năng hiểu biết của mình thôi."

"Anh biết rồi. Chỉ cần là đồ em tặng, dù là một chiếc q**n l*t anh cũng sẽ nhận với lòng biết ơn, nên đừng lo."

Nghe thấy hai chữ q**n l*t, cậu vô thức nhớ lại chuyện ngày xưa. Nghĩ lại thì, đã có lúc hai người đứng trước cửa nhà lớn tiếng cãi nhau chỉ vì một chiếc q**n l*t. Lúc đó liệu có ai ngờ được rằng, người đàn ông đối diện như kẻ thù ấy giờ đây lại trở thành người yêu, thành chồng của mình chứ.

Có vẻ như cũng có cùng suy nghĩ đó nên nụ cười trên môi Do Won càng thêm đậm nét.

"Nhanh lên nào. Nhé?"

"A… em biết rồi."

Thôi thì tới đâu thì tới. Dù sao cũng là quà mình mua để tặng, phải đưa sớm thôi. Yoo Young nhắm nghiền mắt rồi đưa món quà ra trước mặt Do Won. Nhận lấy hộp quà, anh hỏi bằng giọng điệu đượm vẻ ý cười.

"Anh mở ra xem ngay bây giờ được chứ?"

"Vâng… thì… dạ. Vẫn còn nhiều thời gian nên anh cứ… cứ làm thế đi ạ."

Mỗi khi căng thẳng là cách nói chuyện của cậu lại trở nên máy móc như robot. Trong lúc Yoo Young đang đỏ bừng mặt vì ngượng nghịu, Do Won nắm tay cậu kéo xuống ngồi trên ghế sofa. Rồi anh chậm rãi mở món quà. Cậu không thể rời mắt khỏi những ngón tay đang tháo dải ruy băng trên hộp quà ấy.

Cuối cùng lớp giấy gói cũng được gỡ ra, lộ ra chiếc hộp đen mang nhãn hiệu máy ảnh cao cấp.

"……."

"……."

Phản ứng mà cậu mong đợi là Do Won sẽ thốt lên "Ồ" hoặc mỉm cười mãn nguyện nói "Đẹp quá". Thế nhưng bầu không khí lúc này lại hoàn toàn nằm ngoài dự tính của cậu.

Giữa sự tĩnh lặng đang bao trùm, Yoo Young lén quan sát gương mặt Do Won. Anh không nói lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào chiếc hộp. Vẻ mặt có chút kinh ngạc của anh đanh lại, trông như thể đang tức giận vậy.

Nhịp tim vốn đang đập rộn ràng bỗng trở nên dồn dập hơn. Chẳng lẽ anh không thích sao? Thương hiệu này không ổn à? Không đúng, người ta bảo ai chơi ảnh mà chẳng mê thương hiệu này… Hay là mẫu máy ảnh này có vấn đề? Tại sao anh lại phản ứng như thế chứ….

Sự im lặng không quá dài nhưng với một người đang lo sốt vó như Yoo Young, nó lại dài tựa cả thế kỷ. Cuối cùng, không chịu nổi khoảnh khắc ấy, cậu đành lên tiếng trước.

"Cái đó, Trưởng phòng. …Anh không thích món quà này ạ?"

Do Won đang nhìn vào chiếc hộp bỗng chậm rãi dời mắt sang Yoo Young. Ánh mắt anh lặng lẽ hướng về phía cậu thật sâu thẳm, và chẳng hiểu sao cậu lại cảm thấy nó đượm chút buồn thương. Kỳ lạ thay, khi đối diện với ánh nhìn ấy, một góc trái tim cậu chợt thắt lại.

"…Làm sao có chuyện đó được."

Do Won nói bằng giọng trầm đục. Ngay sau đó, anh tiến lại gần, dịu dàng ôm lấy Yoo Young vào lòng.

"Cảm ơn em. Trợ lý Han."

Vùi môi vào làn tóc cậu, Do Won khẽ thở hắt ra. Trong hơi thở tựa như tiếng thở dài ấy chứa đựng một thứ cảm xúc dồn nén nào đó mà Yoo Young khó lòng thấu hiểu hết được.

"Đây là lần đầu tiên anh nhận được máy ảnh làm quà tặng."

"…A."

"Ngoại trừ mẹ anh ra."

Nói xong câu đó, Do Won chậm rãi tách Yoo Young ra khỏi vòng tay, lần này anh lại luồn tay xuống dưới nách ôm lấy thân mình cậu. Cơ thể cậu tự nhiên ngả ra sau, tạo thành tư thế Do Won đang vùi đầu vào lòng cậu. Anh cứ thế vùi mặt vào ngực Yoo Young và lẩm bẩm.

"…Cảm ơn em. Yoo Young à."

Cậu thoáng thấy được nét tính cách giống như một cậu thiếu niên ẩn hiện nơi anh. Giọng nói của Do Won lúc này khi nói lời cảm ơn thật lòng đến mức khiến cậu thấy có chút xót xa. Cảm nhận được nỗi niềm nghẹn ngào đang truyền đến, Yoo Young cũng không thể cười đùa một cách nhẹ nhõm được nữa. Bởi cậu đã lờ mờ hiểu được ý nghĩa của hai từ mẹ và nhiếp ảnh đối với anh là như thế nào.

Ôm lấy đầu người đàn ông đang bám lấy mình như một chú chó lớn, Yoo Young nhẹ nhàng v**t v* mái tóc anh. Cậu cẩn thận chạm vào cổ và vai anh, vỗ về tấm lưng ấy, chú ý không làm hỏng mái tóc đã được tạo kiểu hoàn hảo để đi làm.

"…Anh thấy thích là em nhẹ lòng rồi."

Yoo Young khẽ khàng nói. Do Won đang nằm trong lòng cậu hít một hơi thật sâu rồi lại thở ra. Dáng vẻ anh lộ liễu tham luyến mùi hương trên cơ thể mình khiến mặt Yoo Young không khỏi đỏ bừng.

"Nếu chỉ dùng từ thích thôi thì khó mà diễn tả được hết."

Giọng nói của Do Won vẫn điềm đạm như mọi khi, nhưng Yoo Young cảm nhận được dường như anh đang kìm nén điều gì đó. Giống hệt như lúc họ trò chuyện khi nhìn bức ảnh cái cây trên cánh đồng tuyết đặt trên bàn làm việc của anh vậy.

Kết thúc lời nói, Do Won chậm rãi tách ra rồi nhìn vào mắt cậu. Từ đôi bàn tay đang bao bọc lấy hai cánh tay cậu, một luồng nhiệt ấm áp truyền sang. Do Won lặng lẽ nhìn Yoo Young trong giây lát.

"Trợ lý Han."

Nhìn gương mặt Do Won khi anh khẽ gọi tên mình, Yoo Young thầm nghĩ mình thực sự rất thích khoảnh khắc người đàn ông này gọi tên mình một cách dịu dàng như thế.

"…Vâng."

"Cảm ơn em."

Lời nói của Do Won chậm rãi nhưng vô cùng rõ ràng. Trước ánh nhìn tĩnh lặng và sâu thẳm ấy, cậu vô thức nín thở.

"…Vì đã cho anh lý do để cầm máy ảnh lên một lần nữa."

Vừa nói những lời đầy ẩn ý, Do Won vừa tiến lại gần bao phủ lấy đôi môi Yoo Young. Khác với sự mãnh liệt của đêm qua, luồng pheromone ấm áp và êm đềm ập đến như những con sóng vỗ về.

Yoo Young nhắm mắt lại, thận trọng đáp lại đôi môi đang mềm mại quấn quýt. Dù không hiểu chính xác ý nghĩa những lời Do Won nói, nhưng cậu biết rõ anh đã vô cùng cảm động trước món quà của mình. Sự thật đó khiến cậu thấy vui khôn xiết.

Do Won chậm rãi đưa lưỡi vào khám phá khoang miệng của cậu, anh không hề có chút gì vội vã. Dù cả đêm qua hai người đã nếm trải và l**m láp nhau, nhưng nụ hôn của anh vẫn đầy thận trọng và ân cần như thể đây là lần đầu tiên, khiến khóe mắt Yoo Young bỗng chốc ướt đẫm. Luồng pheromone của hai người vốn đã kề cạnh da thịt suốt đêm qua giờ đây đang hòa quyện vào nhau một cách nồng nàn.

"Ưm, hức…."

Một tiếng r*n r* đầy hưng phấn thoát ra. Yoo Young đưa tay choàng qua cổ Do Won khiến nụ hôn càng thêm sâu đậm. Cơ thể cậu dần ngả hẳn lên sofa. Trong khi môi vẫn dính chặt, Do Won dùng một tay dứt khoát nới lỏng cà vạt. Nhìn thấy biểu cảm của Do Won lúc này giống hệt như đêm qua, Yoo Young bỗng thấy sợ hãi và đẩy nhẹ vào ngực anh.

"Trưởng, Trưởng phòng…!"

"Ngoan nào. Đã khiến lòng người ta xao động thế này rồi, sao lại đẩy anh ra. Hửm? Em muốn làm anh phát điên vì thèm khát sao?"

"Cái, cái đó không phải… mình phải đi làm chứ ạ. Chỉ còn 30 phút nữa thôi."

"Chừng đó thời gian là đủ rồi."

Người đàn ông này vốn dĩ lại chấp nhất đến thế sao? Nhìn Do Won – người đã cuồng nhiệt suốt cả đêm qua vậy mà giờ đây lại tiếp tục có phản ứng mãnh liệt – Yoo Young thấy thật cạn lời. Thú thực là cậu cũng có chút sợ hãi. Nhưng sự thật là cơ thể cậu lúc này cũng đang nóng bừng lên giống như anh vậy.

'Làm sao mà con người ta có thể như thế được nhỉ. Đã làm vậy cả đêm rồi mà giờ lại…'

Dù nghĩ như thế nhưng cuối cùng Yoo Young vẫn mặc cho bàn tay của Do Won tháo khóa quần mình mà phó mặc cơ thể cho anh. Vào thời khắc bình minh đang dần ló rạng, trong phòng khách ngập tràn âm thanh của việc vội vã cởi bỏ y phục và thi thoảng lại vang lên những tiếng cười khẽ.

❖ ❖ ❖

Hai người cùng nhau đi làm trên chiếc xe của Do Won như mọi khi, họ mở cửa văn phòng để thông gió và bật hệ thống sưởi. Dù luồng gió lạnh buốt từ bên ngoài tràn vào không thương tiếc, nhưng họ vẫn không thể bỏ qua việc thông gió buổi sáng. Cảm giác không khí tù đọng suốt đêm bị thổi bay khiến tinh thần trở nên sảng khoái hẳn lên.

Cảm tưởng như từ giờ mọi chuyện đều sẽ suôn sẻ. Không, dù không được như vậy thì cũng chẳng sao cả. Bởi giờ đây cậu đã có một người yêu vững chãi nhất trên đời này. Một người chồng, một hình mẫu lý tưởng hoàn hảo đến mức phi thực tế: đẹp trai, cao ráo, dáng chuẩn, lễ phép với người lớn và trên hết là cực kỳ trân trọng cậu. Có người đó bên cạnh, cậu cảm thấy mình có thể vượt qua mọi chuyện.

Nụ cười cứ thế tự nhiên hé nở trên môi như một kẻ ngốc. Vừa ngân nga hát thầm, cậu vừa dọn dẹp bàn làm việc và bật máy tính để chuẩn bị cho công việc một cách nhanh nhẹn. Đang lúc đó, từng người một bắt đầu bước vào văn phòng.

Có vẻ như đã chạm mặt Do Won ở bên ngoài nên Joo Yeon bước vào văn phòng với ly cà phê trên tay và gửi lời chào hăng hái: "Chào buổi sáng, Trưởng phòng ạ!". Ngay khi nhìn thấy Yoo Young, cô liền chạy đến và hạ thấp giọng chào hỏi đầy bí hiểm.

"Chào Yoo Young nhé. Này, cậu có thấy Trưởng phòng không?"

"Chào buổi sáng, Joo Yeon. Trưởng phòng làm sao cơ?"

"Thì, chuyện là…."

Joo Yeon liếc nhìn xung quanh rồi càng hạ thấp giọng hơn nữa để thì thầm với Yoo Young.

"Trưởng phòng… bộ đang hẹn hò hả?"

"Dạ? Sao chị lại đột nhiên nói thế… ạ."

Trước lời nói hoàn toàn bất ngờ này, Yoo Young cố gắng che giấu vẻ sửng sốt mà hỏi lại. Suýt chút nữa là cậu đã bật dậy khỏi ghế. Joo Yeon vẫn giữ tông giọng cực thấp thầm thì.

"Không, khụ…. Nói chuyện này thì hơi ngại… nhưng hôm nay cậu có thấy Trưởng phòng không? Miếng cao dán trên cổ anh ấy kìa. Trông… giống như dán để che giấu dấu vết gì đó lắm đúng không?"

Chẳng lẽ lại bảo 'Cái đó là do em làm đêm qua đấy' nên Yoo Young đành im lặng trong giây lát. Tuy nhiên, nếu im lặng quá lâu sẽ bị nghi ngờ nên cậu đành gượng cười và xua tay.

"Ầy, chắc không phải đâu ạ. Với tính cách của Trưởng phòng… sao anh ấy có thể để người khác để lại dấu vết như vậy chứ? Chắc là… dạo này cổ anh ấy hơi mỏi thôi mà."

"Thế à? Ừm, cũng đúng. Người như anh ấy chắc không làm chuyện đó đâu nhỉ."

Joo Yeon nghiêng đầu rồi cũng bỏ qua chuyện đó một cách nhẹ nhàng, lần này cô lại chuyển chủ đề sang Yoo Young.

"Mà chuyện của Trưởng phòng thì thôi đi, còn Yoo Young này, có chuyện gì vui à? Trông sắc mặt cậu tốt cực kỳ luôn ấy."

"A, có chuyện gì vui đâu ạ. Vẫn thế thôi mà."

"Không phải đâu! Hiện rõ mồn một trên mặt kìa! Thật lòng đi, thấy cậu vẫn đi làm đàng hoàng thế này chắc không phải trúng số rồi…."

Joo Yeon nheo mắt quan sát gương mặt đang mỉm cười đầy thư thái của Yoo Young một hồi lâu. Sau một hồi hừm một tiếng và đảo mắt liên tục, cuối cùng cô cũng reo lên.

"Đúng rồi! Cậu có người yêu rồi đúng không?!"

Joo Yeon phấn khích kêu lên. Nhìn thấy cô nhận ra ngay lập tức, có lẽ cậu đã cười quá lộ liễu chăng. Ngay khoảnh khắc Yoo Young đang cố gắng thu lại nụ cười trên mặt và định nói "Không có chuyện đó đâu" thì Yoon Seok – người đã bước vào từ lúc nào mà vẫn chưa kịp bỏ túi xách xuống – bỗng xen vào chào hỏi.

"…Chào Trợ lý Han."

"Ồ, cậu đến khi nào thế? Làm tôi giật cả mình."

Thế nhưng, gương mặt của cậu ta lại u ám một cách rõ rệt. Đúng lúc Yoo Young đang thắc mắc định hỏi xem có chuyện gì không thì Yoon Seok đã lên tiếng trước.

"Cái đó… Trợ lý Han. Tôi có chuyện này muốn nói với anh ngay bây giờ."

Trước Tiếp