Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thành công rồi. Ngay khi vừa bước ra khỏi phòng ngủ của Do Won, Yoo Young đã tất tả hướng về phía nhà bếp. Trong mỗi bước đi, vùng thắt lưng, hông và cả những nơi thầm kín đều đau nhức âm ỉ, nhưng đồng thời cơ thể cậu cũng cảm thấy nhẹ nhõm như sắp bay lên. Đó là một sự sảng khoái mà bấy lâu nay cậu chưa từng được nếm trải.
'Lạ thật. Sao thể trạng mình lại tốt thế này nhỉ?'
Nghĩ lại thì, dù cả đêm hầu như không ngủ và bị hành hạ đến kiệt sức, nhưng tinh thần cậu vẫn rất minh mẫn. Vừa nghiêng đầu thắc mắc vừa ngâm rong biển và lấy thịt ra, Yoo Young đã tìm được đáp án cho mình. Vấn đề về pheromone bất ổn vốn gây ra bao rắc rối bấy lâu nay đã được giải quyết triệt để.
Một luồng khí tươi mới từ đan điền dâng lên và lan tỏa khắp cơ thể. Nói hơi quá một chút thì cậu cảm thấy như mình được quay trở lại thời thiếu niên, cái thời còn cùng đám bạn chạy nhảy khắp sân trường trước khi phân hóa.
'Hóa ra cơ thể của Choi Do Won chính là liều thuốc tiên.'
Vừa mỉm cười mãn nguyện, Yoo Young vừa nhanh nhẹn bắt tay vào nấu nướng. Lúc này mới năm giờ rưỡi sáng, vẫn còn dư dả thời gian để nấu canh rong biển. Cậu đặt nồi nguyên liệu lên bếp rồi lấy thịt ra nướng. Xèo xèo – nghe tiếng thịt chín thơm lừng, cậu lấy thêm cả món bánh kếp và miến trộn đã nhờ bác giúp việc chuẩn bị sẵn ra hâm nóng trên lửa nhỏ.
Dạo gần đây vì bận rộn việc công ty, lại thêm bao suy nghĩ ngổn ngang nên cậu chưa thể chuẩn bị một bữa ăn thịnh soạn đúng nghĩa, nhưng với Yoo Young, đây đã là tất cả tâm huyết của cậu rồi.
Cậu múc một thìa canh rong biển đang sôi sùng sục, thổi phù rồi nếm thử, hương vị thực sự rất vừa ý. Đến lúc đó Yoo Young mới yên tâm khẽ mỉm cười.
"Chà…. Tuyệt quá. Thế này là ổn rồi…."
"Ngon đến thế sao?"
"Giật cả mình! Anh đã tắm xong rồi ạ?"
Một luồng khí tức bất chợt ập đến từ phía sau khiến Yoo Young giật nảy mình quay lại. Do Won mang theo mùi sữa tắm thanh khiết tiến tới, tự nhiên luồn tay ôm lấy eo Yoo Young rồi dụi cằm l*n đ*nh đầu cậu. Ngửi thấy mùi cơ thể anh mà mình đã cảm nhận suốt đêm qua, trái tim cậu lại một lần nữa run rẩy, cậu thầm nghĩ không biết mình có mắc bệnh gì không nữa.
"Sao anh ra sớm thế. Cứ giả vờ không biết rồi nằm thêm chút nữa có phải hơn không."
Để che giấu trái tim đang đập thình thịch ồn ào, Yoo Young cố tình nói bằng giọng cằn nhằn. Thế nhưng ngay cả lời cằn nhằn đó của cậu cũng khiến Do Won thấy đáng yêu, anh khẽ bật cười trầm thấp.
"Làm sao anh có thể giả vờ không biết được chứ. Khi mà em đang vất vả một mình thế này."
"Vất vả gì đâu ạ. Ngày nào Trưởng phòng chẳng làm vậy cho em."
"Dù vậy, vì đêm qua anh đã vắt kiệt sức em rồi. Thực tâm anh đã muốn tự mình chuẩn bị bữa sáng này."
Nghe Do Won nhắc lại chuyện đêm qua bằng chất giọng điềm đạm, vành tai Yoo Young nóng bừng như muốn nổ tung. Cảm thấy chỉ có mình mình là quá đỗi xấu hổ, cậu định vặn người thoát khỏi vòng tay của Do Won, nhưng anh đã nhanh chóng nhận ra và vừa cười khì khì vừa đưa tay tới.
"Ở đây như sắp nổ tung rồi này, Trợ lý Han."
Cảm giác ngón tay anh vân vê vành tai thật ngọt ngào. Cả giọng nói cười như đang thì thầm ấy nữa. Sự trêu chọc của Do Won càng khiến mặt Yoo Young như bốc hỏa. Ngay khoảnh khắc cậu đang loay hoay định thoát ra, Yoo Young bỗng mở to mắt.
"Ơ, chỗ này…!"
Những ngón tay run rẩy của cậu chạm nhẹ lên cổ Do Won. Trên cổ và xương quai xanh của anh hiện rõ hai ba dấu vết do cậu cắn và nghiến đêm qua.
Cậu không hề cố ý để lại dấu vết. Chỉ là khi cuộc ân ái trở nên nồng nhiệt, cậu gần như đã mất đi lý trí. Ban đầu Yoo Young còn cắn môi chịu đựng, nhưng về sau cậu chỉ biết bám víu vào cơ thể to lớn đang phủ lên người mình để chịu đựng kh*** c*m đến mức đau đớn. Trong lúc hoảng loạn với gương mặt đầm đìa nước mắt, cậu đã vớ được gì là nghiến nấy, chắc hẳn đó là lúc cậu gây ra sai sót này.
"Em… phải làm sao đây. Chỗ này… nhìn kiểu gì cũng thấy đó là dấu vết của chuyện… đó…."
Yoo Young lúng túng cuống cuồng, nhưng trái lại, Do Won vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên và thư thả.
"Không sao đâu. Anh có làm gì có lỗi đâu mà. Anh thấy thích vì đó là dấu vết do Trợ lý Han để lại mà."
"Nhưng mà…. Ngượng chết đi được. Mọi người sẽ nghi ngờ mất…."
"Thì, nếu thấy ngại quá thì trước khi đi làm anh dán tạm miếng cao dán là được."
Do Won lại ôm trọn Yoo Young vào lòng như muốn bảo cậu đừng lo lắng. Được bao bọc trong vòng tay của Do Won khi anh đặt những nụ hôn liên tiếp l*n đ*nh đầu, Yoo Young cảm thấy như mình đang mơ.
Ở công ty, anh là một người hoàn hảo như được đo bằng thước kẻ và rất khó gần. Một người như thế, vậy mà khi nhìn thấy dấu vết do cậu để lại, anh không những không giận mà còn bảo là mình thích, khiến trái tim cậu không khỏi đập rộn ràng đến mức xao động.
"Đừng lo lắng quá, em ngồi xuống đi. Từ giờ để anh dọn bàn."
"A! Không được. Anh mau ngồi xuống đây đi. Để em hoàn tất nốt."
Hai người tranh nhau xem ai sẽ là người dọn bữa sáng, cuối cùng họ cùng nhau bày biện một cách hòa thuận. Chẳng mấy chốc, những món ăn ngon lành do Yoo Young chuẩn bị đã được bày trí đẹp mắt trên bàn.
Sau khi hoàn tất mọi công đoạn, Yoo Young lấy ra chiếc bánh kem đã giấu sẵn trong tủ lạnh. Vì nhà chỉ có hai người đàn ông, lại thêm Do Won vốn không mấy mặn mà với đồ ngọt nên chiếc bánh có kích thước khá nhỏ nhắn. Tuy vậy, đây là chiếc bánh cậu đã đặt trước ở một cửa hàng nổi tiếng là cực kỳ ngon.
Việc thắp nến trước mặt Do Won có chút ngượng ngùng, nhưng Yoo Young vẫn kiên trì thắp nến. Cậu không phải không nghĩ rằng việc tổ chức vào buổi sáng thế này có phần hơi thái quá, nhưng cậu vẫn nhất định muốn làm. Đằng nào thì khi đến công ty, anh cũng sẽ nhận được lời chúc từ bao nhiêu người khác. Yoo Young muốn mình là người đầu tiên chúc mừng sinh nhật anh.
Phía sau ánh nến lung linh, Do Won nở một nụ cười quyến rũ.
"Cảm ơn em. Cảm ơn em đã chuẩn bị thế này."
"Có gì đâu ạ. Em đã muốn làm hoành tráng hơn…. Nhưng dạo này đầu óc em cứ quay cuồng quá."
"Sinh nhật năm nào chẳng có, nhưng được em chuẩn bị đặc biệt thế này anh thực sự rất cảm kích."
Trước lời cảm ơn của Do Won, Yoo Young cười gượng gạo. Rồi cậu chợt thẳng lưng lên, chỉ vào chiếc bánh kem.
"À, Trưởng phòng! Anh phải ước một điều rồi mới thổi nến chứ."
"…Ước sao?"
"Vâng. Đây là cơ hội sinh nhật mỗi năm chỉ có một lần thôi, nên anh hãy ước điều gì đó thật tốt đẹp nhé."
Trước lời nói đùa của Yoo Young, Do Won khẽ nghiêng đầu. Ánh mắt anh gửi trao qua ánh nến đượm chút vẻ tinh nghịch.
"Anh hiểu rồi. Nhưng mà trước đó chẳng phải em nên hát bài chúc mừng sinh nhật cho anh sao."
"Hát… ạ?"
"Phải đó. Để anh được nghe bài hát chúc mừng sinh nhật từ Trợ lý Han nào."
Lại bị mắc bẫy rồi. Cho dù Yoo Young có lộ vẻ mặt khổ sở thế nào, Do Won lúc này vẫn thản nhiên lộ vẻ hào hứng chờ đợi bài hát của cậu.
Cứ đà này nến sẽ tan chảy hết và rơi xuống chiếc bánh kem mất. Với khuôn mặt đỏ lựng như trái cà chua, Yoo Young cắn nhẹ môi rồi cuối cùng cũng mở miệng.
"Khịt…. Khụ khụ. Mừng ngày sinh nhật của anh…."
Bài hát đơn độc của cậu vang lên đầy gượng gạo trên bàn ăn. Bình thường cậu hát cũng không đến nỗi nào, nhưng chẳng hiểu sao khi phải hát một mình trước mặt Do Won – người đang mỉm cười đầy tinh nghịch – cậu lại thấy như mình đang diễn trò trong một buổi văn nghệ nhi đồng.
Nhưng đúng như cậu nói, sinh nhật mỗi năm chỉ có một lần. Dù rất ngượng ngùng nhưng cậu nghĩ nếu đang hát mà bỏ dở thì thà đừng làm còn hơn, nên Yoo Young vẫn kiên trì hát tiếp.
"Mừng ngày sinh nhật Trưởng phòng kính yêu… mừng ngày sinh nhật của anh."
Nghe xong bài hát, đôi mắt Do Won cong lên cười rạng rỡ.
"Cuối cùng anh cũng được nghe câu yêu thương từ Trợ lý Han rồi."
"…Dạ?"
"Lần đi workshop trước em đã không nói, làm anh thấy hụt hẫng lắm đấy."
"Anh nói gì… À."
Yoo Young đang ngơ ngác thì cuối cùng cũng hiểu ra Do Won đang nói đến chuyện gì. Đó là khi họ tham gia buổi giảng về giao tiếp cảm xúc gì đó, có thời gian để nói lời yêu thương với nhau. Lúc đó vì quá ngượng ngùng nên cậu đã không thể nói trọn câu, chắc anh đang nhắc đến chuyện đó. Thú thực là cậu thấy hơi cạn lời, nhưng cũng thấy anh đáng yêu đến mức bật cười khẽ.
"Không, chuyện nhỏ nhặt thế mà sao anh vẫn còn nhớ đến tận bây giờ cơ chứ."
"Dù vậy thì anh vẫn luôn muốn nghe mà."
Yoo Young đang cười khì cầm thìa lên bỗng khựng lại. Đó là vì ký ức về buổi workshop cứ thế ùa về. Lúc chơi trò chơi sự thật trong bữa tiệc BBQ buổi tối, Do Won đã nói rằng anh có người trong lòng. Và lúc đó cậu đã nghĩ người đó chắc chắn không phải mình, nên đã cùng Do Won trải qua thời gian bên bờ biển với trái tim đầy đau xót và bi thiết.
Hóa ra người anh thầm thương trộm nhớ chính là mình. Lòng cậu bỗng dâng trào một nỗi xúc động. Nghĩ theo một cách nào đó thì họ đã đi một đường vòng hơi dài, nhưng cuối cùng chỉ cần đích đến đúng là được. Cuối cùng cậu đã đến được với người tên Choi Do Won này. Chỉ bấy nhiêu thôi đã là quá đủ, và thật may mắn làm sao.
"Chúc anh ngon miệng."
"Anh cũng chúc em ngon miệng."
Sau khi chào nhau như mọi khi, Do Won múc một thìa canh rong biển nếm thử đầu tiên. Ưm, âm thanh phát ra cùng nụ cười lan tỏa khắp gương mặt anh.
"Ngon thật đấy. Đây là món canh rong biển ngon nhất mà anh từng được ăn."
"…Lúc nào anh cũng chỉ nói mỗi câu đó thôi."
"Vì lần nào đó cũng là lời thật lòng của anh mà."
Nhìn gương mặt thực sự cảm kích và vui mừng của Do Won, cảm giác hạnh phúc và tự hào trào dâng trong lòng Yoo Young. Cậu làm điều này không phải để mong đợi lời cảm ơn, nhưng thấy anh có phản ứng tuyệt vời như vậy, cậu vô thức muốn được làm cho anh nhiều hơn nữa.
"Anh ăn nhiều vào nhé."
"Vì ngon quá nên chắc dù em có cản thì anh cũng phải ăn hết hai bát mất."
Trước lời nói của Do Won, Yoo Young bật cười một cách tự nhiên. Chẳng hiểu sao cậu cứ liên tục mỉm cười mãi không thôi. Dù chỉ là một bữa sáng bình thường khi cả hai ngồi đối diện nhau như mọi khi.
Lời khen ngon của Do Won hoàn toàn là sự thật vì anh ăn rất ngon lành. Dù thái độ vẫn rất chỉn chu và điềm đạm, nhưng vẫn mang lại cho người xem cảm giác ngon miệng.
Nghĩ lại thì, khi cùng ăn ở căng tin công ty, đi liên hoan, hay đi ăn cùng cha mẹ, cậu chưa bao giờ thấy cảm giác đó. Chỉ khi ăn món ăn do cậu nấu, anh mới lộ ra một biểu cảm đặc biệt, và giờ đây khi đã hiểu rõ biểu cảm đó nghĩa là gì, cậu càng thấy xao xuyến hơn.
"Cái đó… Trưởng phòng. Em có chuẩn bị một món quà cho anh."
Yoo Young nuốt miếng cơm đang nhai kỹ rồi chậm rãi mở lời.
"Chẳng phải hôm qua em đã trao hết cho anh rồi sao? Còn món quà nào tuyệt vời hơn Trợ lý Han nữa chứ."
"Ha ha…. Ngoài em ra vẫn còn quà nữa ạ. Tạm thời anh cứ ăn cơm đã, lát nữa trước khi đi làm em sẽ đưa cho anh."
Trước lời nói đùa đầy ý tứ của Do Won, Yoo Young cười bẽn lẽn. Việc chuẩn bị bữa sáng cậu đã hoàn thành một cách nhanh gọn, nhưng cứ nghĩ đến việc tặng quà là cậu lại thấy run theo cách của riêng mình.
Tất nhiên nhìn thái độ của Do Won lúc này thì có vẻ cậu tặng gì anh cũng sẽ thích. Nhưng đây là món quà cậu đã chọn lựa với hy vọng anh sẽ thực sự vui mừng chân thành. Vì đó là món quà cậu đã hồi hộp chọn lựa nên Yoo Young vừa ăn nốt bát cơm vừa mong Do Won cũng sẽ thích nó đến nhường ấy.