Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chiếc lưỡi nóng bỏng và mạnh mẽ thâm nhập vào khoang miệng không một chút khoan nhượng. Cảm giác các lớp niêm mạc chạm vào nhau, quấn quýt lấy nhau khiến người ta sởn gai ốc vì kh*** c*m. Do Won chậm rãi ma sát phần th*n d*** vốn đã căng cứng lên cơ thể Yoo Young, anh cuồng nhiệt l**m láp và m*t lấy đôi môi cậu. Mỗi khi dịch tiết tràn ra nơi khóe môi, anh đều không bỏ sót mà thu dọn sạch sẽ.
Pheromone trong thâm tâm cuộn trào như sắp bùng nổ. Do Won thử buông lỏng dần luồng pheromone vốn luôn bị anh đè nén dữ dội. Luồng pheromone từ phía Omega trội tràn đến cũng mạnh mẽ không kém cạnh. Nó càng khiến cơ thể Do Won mở rộng hơn, khiến bản năng Alpha đang trỗi dậy trở nên nhạy bén như một lưỡi gươm được mài sắc.
Dù đã cố gắng kìm nén hết mức vì không muốn làm cơ thể Yoo Young quá tải, nhưng sự tự chủ của anh cứ thế trôi tuột và tan biến như những hạt cát mịn đang chảy xuống trong đồng hồ cát. Vừa ra sức kiềm chế để không xé rách quần áo của Yoo Young, Do Won vừa dùng đôi tay vội vã cởi bỏ y phục của cậu. Bộ đồ mặc nhà thoải mái nhanh chóng rơi lả tả xuống sàn phòng. Và ngay sau đó, nhìn thấy th*n th* tr*n tr** của Yoo Young lộ ra, Do Won bất giác nín thở.
'Làm sao mình có thể kiềm chế khi sống cùng một báu vật thế này trong nhà bấy lâu nay nhỉ.'
Dù đã từng cảm nhận khi chỉ mới c** q**n cậu lần trước, nhưng anh vẫn thấy làn da cậu thực sự rất trắng. Nhìn vào làn da mịn màng như gốm sứ ấy, Do Won cảm thấy d*c v*ng đen tối trong mình trỗi dậy đến mức không thể kiểm soát.
"…Trưởng phòng…."
Gương mặt kia cũng vậy. Rõ ràng chính cậu là người quyến rũ trước, vậy mà khi thật sự tr*n tr** trước mặt anh, sao cậu lại lộ ra vẻ mặt sợ hãi thế kia? Dù là một ý nghĩ không hay, nhưng đó là một khuôn mặt xinh đẹp khiến anh vô thức muốn làm cho cậu phải bật khóc. Cố gắng hết sức để không lộ ra ý nghĩ đó, Do Won đặt một nụ hôn lên má Yoo Young.
"Trưởng phòng, có phải em đang… nằm mơ không anh."
Lúc ở quán cà phê cậu cũng đã nói là mình thấy hạnh phúc đến phát khóc, giờ đây với gương mặt mơ màng, cậu lại lặp lại cùng một câu hỏi. Có lẽ lúc này cậu cũng đang cảm nhận như vậy. Do Won đè nén d*c v*ng đang dâng trào như núi lửa, đưa tay nhẹ nhàng v**t v* đuôi mắt Yoo Young.
"Em muốn đây là một giấc mơ sao?"
"Không ạ…. Tuyệt đối không."
Yoo Young lắc đầu lia lịa, ngước nhìn Do Won bằng ánh mắt khao khát.
"…Em thực sự mong đây tuyệt đối không phải là mơ."
Một tiếng r*n r* nghẹn lại nơi cổ họng anh. Cậu không hề sợ hãi hay đẩy anh ra như lần trước, mà nhắm nghiền mắt lại, sẵn sàng đón nhận anh. Nhìn dáng vẻ đó của Yoo Young, anh thấy cậu không chỉ đáng yêu mà trái tim còn nhói lên một nỗi xúc động nghẹn ngào.
Do Won lao vào cuồng nhiệt, đặt nụ hôn lên đôi môi đang hé mở xinh xắn của Yoo Young. Chiếc lưỡi đỏ hồng quấn lấy anh đầy khêu gợi. Anh điên cuồng hôn cậu, đôi bàn tay ch*m r** v**t v* thân hình trắng trẻo mềm mại. Mỗi lần như thế, cơ thể Yoo Young lại run lên bần bật, và từ miệng cậu thoát ra những hơi thở nóng hổi.
Hút lấy những thớ thịt nóng rực một cách mạnh mẽ, mỗi khi đôi môi hơi tách rời, Do Won lại lẩm bẩm bằng chất giọng khàn đặc vì lạc lối.
"Đẹp lắm…. Yoo Young à. Đẹp tuyệt vời."
Tiếng nước nhóp nhép, tiếng th* d*c và những tiếng r*n r* quyện vào nhau nồng đượm trong không trung. Trong căn phòng tối, Do Won dán chặt ánh nhìn vào Yoo Young như muốn thu trọn dáng vẻ nồng nàn của cậu vào mắt, không để sót một giây phút nào. Ánh mắt mang trọn bản chất của một Alpha của anh lóe lên tia t*nh d*c rực cháy giữa màn đêm.
Bàn tay dịu dàng liên tục m*n tr*n, nhưng đồng thời cũng dồn ép Yoo Young. Dù có ngắm nhìn bao nhiêu đi chăng nữa, cậu vẫn quá đỗi khả ái khiến anh không thể rời mắt.
Với một Yoo Young mà anh không thể dễ dàng chạm vào dù chung sống dưới danh nghĩa vợ chồng, với một Yoo Young mà anh hằng trân quý trong lòng nhưng chẳng thể tùy tiện bày tỏ. Cuối cùng anh cũng đã chạm tới được cậu rồi.
Đó là một đêm mà dù trên thế giới chỉ còn lại hai người họ thì cũng đã là quá đủ.
❖ ❖ ❖
Ngay khi nghe thấy tiếng chuông báo thức đầu tiên, Yoo Young liền mở choàng mắt. Khác với mọi khi, lần này cậu đang ngủ chung trên giường của Do Won, nên phải phản ứng thật nhanh nếu không muốn làm anh thức giấc.
Thật may là lúc ăn gà rán hôm qua, cậu đã cẩn thận đặt báo thức trước. Dù ngày hôm qua trôi qua trong sự quay cuồng, nhưng cậu không thể quên đi một ngày quan trọng như hôm nay.
Vươn tay chộp lấy điện thoại, Yoo Young nhanh chóng tắt báo thức. Sau đó, cậu nín thở quan sát gương mặt của Do Won đang nằm bên cạnh.
May mắn thay, Do Won vẫn đang ngủ say và không có phản ứng gì. Những đường nét ngũ quan tuyệt mỹ hiện lên rõ nét dưới ánh sáng mờ ảo len lỏi qua khung cửa sổ. Một gương mặt thực sự rất đẹp trai. Yoo Young thầm cười mãn nguyện, cậu quên cả việc mình cần làm mà đắm chìm trong việc ngắm nhìn gương mặt ấy một hồi lâu.
'…Thật khó tin.'
Mọi chuyện xảy ra ngày hôm qua cứ như một giấc mơ. Cậu đã đến nhà chính của Do Won, đã có một trận cãi vã nảy lửa với phu nhân Lee…. Và trên hết, cậu đã được nghe những lời không tưởng từ Do Won.
Rằng anh thích cậu. Rằng hãy cho anh cơ hội được hiểu thêm về cậu với tư cách là người yêu.
Nghĩ lại thôi cũng thấy trái tim run rẩy. Trong quán cà phê đẹp tựa như bước ra từ trang sách cổ tích, hai người đã chia sẻ tâm tư và trao nhau những nụ hôn.
Cậu cũng đã trút bỏ hết những muộn phiền bấy lâu nay. Nhìn dáng vẻ Do Won phẫn nộ bảo rằng anh sẽ không để yên chuyện này, Yoo Young thấy lòng mình được xoa dịu sau những ngày dài mệt mỏi và kiệt sức.
Và cả những khoảnh khắc mà cậu đã cùng Do Won sẻ chia suốt đêm qua.
Sau cuộc ân ái kéo dài hơn bốn tiếng đồng hồ, Yoo Young không khỏi nảy sinh nghi vấn. Liệu mọi người ai cũng như vậy sao? Việc quan hệ nam nữ vốn dĩ lại tuyệt vời đến mức chết đi được thế này sao?
Mọi hành động của Do Won đêm qua đối với Yoo Young đều là những k*ch th*ch quá độ, là kh*** c*m ở mức liều chết. Mỗi khi chạm phải ánh mắt đầy t*nh d*c đang quét qua th*n th* tr*n tr** của mình giữa bóng tối, da thịt cậu lại nổi da gà, và mỗi khi đôi bàn tay to lớn mềm mại của anh chạm vào da thịt, cậu lại thấy như có luồng điện chạy qua.
Giống như việc múc từng gáo nước trong vắt từ tận sâu dưới đáy một giếng nước tưởng chừng đã khô cạn, mỗi lần hòa quyện vào nhau, cậu lại cảm thấy như Do Won đang tìm kiếm và chỉ cho cậu thấy những kh*** c*m mà cả đời này cậu chưa từng được biết đến.
Thế nhưng, điều tuyệt vời hơn tất thảy những điều đó chính là cuộc ân ái với Do Won cuối cùng đã được tạo nên từ tấm chân tình trọn vẹn chứ không phải là ảo ảnh hay sự dối lừa.
Mối quan hệ giữa cậu và Do Won giờ đây không còn là vở kịch để diễn cho cha mẹ xem, cũng chẳng phải là phương tiện vì lợi ích của đôi bên.
Họ giống như bất kỳ cặp tình nhân nào khác vừa mới bắt đầu. Thổ lộ tấm lòng chân thành bằng giọng nói run rẩy. Đọc được sự xao xuyến trong khoảnh khắc đôi mắt đối phương chỉ chứa đựng hình bóng mình. Cảm thấy rạo rực và hạnh phúc như có được cả thế giới chỉ bằng việc đặt hình bóng đối phương vào tim. Những điều như vậy đó.
Dù nói là bắt đầu lại từ đầu, nhưng trong ánh mắt Do Won nhìn cậu, trong đôi bàn tay chạm vào cậu, và trong tất cả những gì anh dành cho cậu, đều đã thấm đẫm một tình yêu không hề hời hợt. Đến tận bây giờ cậu mới nhìn thấy điều đó. Rõ ràng và rành mạch đến mức cậu tự hỏi tại sao trước đây mình lại không nhận ra tình cảm của anh. Dường như từ rất lâu rồi, Do Won đã luôn nhìn cậu bằng ánh mắt như thế này.
Đó là một đêm kỳ diệu đến khó tin. Ngay khi định cử động cơ thể trong lúc đang hồi tưởng một cách sống động về ký ức ngọt ngào và hạnh phúc của đêm qua, thì…
"…Hự!"
Cảm giác như có luồng điện chạy qua thắt lưng. Từ hông cho đến bắp đùi trong, chẳng có chỗ nào là không đau nhức. Yoo Young vì sợ Do Won tỉnh giấc nên đã vội vàng bịt miệng lại nhưng đã quá muộn. Ngay sau tiếng kêu đau của Yoo Young, Do Won đã mở mắt.
"…Trợ lý Han."
Giọng nói trầm đục vì mới ngủ dậy của Do Won vang lên đầy rõ ràng.
"Sao em dậy sớm thế."
Bàn tay nóng hổi vươn tới ôm lấy eo cậu. Nơi bàn tay Do Won chạm vào dường như muốn tan chảy ra. Cố gắng không để lộ điều đó, Yoo Young tự nhiên đưa tay lên v**t v* khuôn mặt Do Won.
"Em làm anh thức giấc rồi sao. Em xin lỗi. Anh ngủ thêm chút nữa đi."
"…Ưm."
Cùng với tiếng rên khẽ, Do Won nhắm mắt lại. Khóe môi dài và thanh tú của anh đang mỉm cười đầy sảng khoái. Nhìn Do Won đang phó mặc khuôn mặt cho bàn tay nhỏ nhắn của mình v**t v* và nhắm mắt với biểu cảm đầy mãn nguyện, Yoo Young cảm thấy một cơn đau nhói như bị ai đó đánh vào một góc trái tim.
'Chẳng lẽ anh ấy đang thấy thích vì được mình v**t v* sao…? Giống như một chú cún vậy.'
Lúc này cậu chỉ muốn mở cửa sổ ra và hét thật lớn cho cả thiên hạ biết rằng: 'Mọi người ơi! Người đàn ông hoàn hảo và đáng yêu này chính là bạn trai của tôi đấy!'. Dù rất muốn ngồi đó để ngắm nhìn gương mặt Choi Do Won đang tận hưởng sự chăm sóc của mình mãi mãi, nhưng Yoo Young nhanh chóng nén cơn đau ở thắt lưng để gượng dậy.
"Em đi đâu thế. Để anh làm bữa sáng cho, em ngủ thêm đi."
Do Won lập tức mở mắt nhìn lên và nói, nhưng Yoo Young kiên quyết lắc đầu.
"Trưởng phòng. Riêng ngày hôm nay thì hãy để em làm. Những ngày khác thì không sao, nhưng riêng ngày hôm nay thì tuyệt đối không được đâu ạ. Anh hiểu chứ?"
Trước giọng điệu đầy quyết tâm ấy, Do Won bật cười khẽ. Trước khi anh kịp nói thêm điều gì, Yoo Young đã bồi thêm một câu chốt hạ.
"Thật đấy ạ. Nếu hôm nay không được nấu bữa sáng, em sẽ thấy rất buồn, hụt hẫng và tiếc nuối lắm…. Tóm lại là sẽ như vậy đó. Cho nên cho đến khi em gọi, anh tuyệt đối không được bước ra khỏi căn phòng này đâu nhé. Anh rõ chưa ạ?"
"Đêm qua Trợ lý Han cũng chẳng ngủ được mấy nên chắc mệt lắm, em không cần phải quá sức đâu."
"Không đâu ạ. Là vì em muốn làm nên mới làm đấy chứ. Dù sao thì riêng ngày hôm nay, xin anh hãy nghe theo lời thỉnh cầu của em. Nhé anh?"
Có lẽ vì lời khẩn cầu tha thiết và dài dòng đã có tác dụng, Do Won chậm rãi gật đầu.
"Thật là chẳng ngăn nổi em mà. Vậy thì anh biết rồi. Anh sẽ tắm rửa từ từ rồi mới ra, nên em đừng làm quá sức nhé."
"Vâng. Anh cứ tắm rửa thong thả nhé. Nhất định đấy ạ."