Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"…Trưởng phòng."
Sau một hồi lâu, cuối cùng Yoo Young cũng tách mặt mình ra và khẽ gọi Do Won.
"Cảm ơn anh. Vì đã… dành cho em lời tỏ tình như thế."
"Đó là lời của anh mới đúng."
Do Won đưa tay ra, dịu dàng lau đi khóe môi Yoo Young, v**t v* khuôn mặt và vén lại những sợi tóc rối cho cậu. Vẫn luôn chu đáo như thế.
"Chính anh mới là người phải cảm ơn. Cảm ơn em đã đón nhận tâm chân tình này, và đã dũng cảm vì anh."
"Em thật sự… không phải đang mơ đúng không anh."
Yoo Young nói với đôi mắt vẫn còn vương chút hơi nước. Như thể thấy dáng vẻ đó của cậu rất đáng yêu, Do Won liên tục mỉm cười và v**t v* khuôn mặt cậu. Anh nhìn sâu vào đôi mắt cậu như muốn khẳng định rằng đây không phải là mơ, mà chính là hiện thực.
"…Em nghĩ là…. Trưởng phòng này. Chúng ta đã bắt đầu như một cặp vợ chồng giả."
Yoo Young hắng giọng một cái để làm dịu chất giọng vốn đã khản đặc vì khóc quá nhiều, rồi từ tốn bắt đầu câu chuyện. Do Won khẽ gật đầu đầy bao dung như muốn khích lệ cậu hãy tiếp tục nói.
"Vì vậy, từ giờ trở đi, em muốn chúng ta quay trở lại vạch xuất phát, chậm rãi bước từng bước đầu tiên. Thay vì là vợ chồng ngay từ đầu, em muốn chúng ta giống như một cặp tình nhân vừa mới bắt đầu… vậy đó. Chúng ta đã bỏ lỡ quá nhiều giai đoạn rồi."
"Được. Anh cũng nghĩ như vậy."
Do Won chậm rãi bày tỏ sự đồng tình, anh tình tứ đan chặt ngón tay mình vào tay Yoo Young.
"Anh muốn hiểu thêm thật nhiều về Trợ lý Han. Thay vì một người chồng chỉ có cái danh mà chẳng biết gì cả, anh muốn trở thành một người bạn đời luôn nỗ lực để hiểu rõ hơn về em."
"Cảm ơn anh, Trưởng phòng. Em cũng… sẽ nỗ lực hơn nữa."
Chẳng hiểu sao chồng mình, không, là người yêu mình lại có thể nói những lời đẹp đẽ đến thế. Chỉ cần nhìn mặt anh thôi là bao nhiêu bực dọc dường như đều tan biến, giờ lại được anh yêu thương và trân trọng như vậy, cậu thật chẳng còn mong cầu gì hơn.
Hai người nắm chặt tay nhau, cùng hướng ánh nhìn đầy mãn nguyện ra ngoài cửa sổ. Trong lúc đó, bên ngoài trời đã tối hẳn, giữa màn đêm đen kịt của vùng núi, quán cà phê vẫn tỏa ra ánh đèn ấm áp, tô điểm thêm cho khung cảnh đầy thi vị. Vô số bóng đèn nhỏ treo trên cây lấp lánh những ánh sáng tuyệt đẹp, thu hút ánh nhìn của đôi tình nhân. Tựa như những vì sao tinh tú.
"…Ơ, Trưởng phòng."
Yoo Young đang nhìn ra cửa sổ bỗng lẩm bẩm như đang mơ.
"Tuyết… rơi rồi kìa."
"Đúng vậy nhỉ. Năm nay tuyết đầu mùa đến muộn quá."
Từ trên bầu trời, những hạt bột trắng tinh khôi đang lả tả rơi xuống. Những bông tuyết bay lượn rồi tĩnh lặng đáp xuống trong không gian không một gợn gió. Hai chữ tuyết đầu mùa mang lại cảm giác xao xuyến, khiến khoảnh khắc này càng trở nên đặc biệt hơn bao giờ hết.
"Hóa ra lời ai đó nói là thật anh nhỉ."
"…Lời gì cơ?"
"Rằng tình yêu sẽ thành hiện thực nếu ta được ngắm tuyết đầu mùa cùng người ấy. Có lẽ tuyết đầu mùa năm nay đến muộn là để chúng ta được cùng nhau ngắm nhìn vào đúng thời điểm này đấy."
Dáng vẻ nghiêng mặt nói đùa của Do Won trông đáng yêu đến mức không thể cưỡng lại, Yoo Young bèn khoác lấy cánh tay anh. Rồi cậu tựa mặt vào bờ vai vững chãi của người đàn ông ấy. Nhịp tim của Do Won đập cùng tần số với nhịp tim của cậu đang truyền sang. Qua bầu không khí ngọt ngào, qua hương pheromone mà cậu luôn yêu thích, và qua toàn bộ cơ thể đang chạm vào nhau.
Bên ngoài cửa sổ, những bông tuyết dập dìu tuyệt đẹp đang phủ trắng cả núi rừng. Được ngắm nhìn tuyết rơi và dành thời gian bên người mình muốn gắn bó cả đời, lúc này Yoo Young cảm nhận được một sự viên mãn và hạnh phúc không lời nào tả xiết.
Đó là mối tình đầu đến cùng với tuyết đầu mùa. Có thể khẳng định rằng, đây là mùa đông hạnh phúc và xinh đẹp nhất trong số các mùa mà cậu từng trải qua.
❖ ❖ ❖
Về đến nhà, hai người lần lượt đi tắm rồi cùng nhau bước ra phòng khách bật một bộ phim lãng mạn. Vì cả hai đều chưa được ăn tối tử tế nên lúc này ai nấy đều cảm thấy rất đói.
Vừa xem phim, họ vừa ăn món gà rán và uống bia theo ý muốn của Yoo Young. Dù ngày mai vẫn phải đi làm nhưng tâm trạng họ vẫn vô cùng thư thả. Với gương mặt ửng hồng, Yoo Young liên tục cười tươi, và mỗi lần như thế Do Won lại dành cho cậu một nụ cười trìu mến. Nếu có thể, anh muốn cứ thế này suốt cả đêm.
Thế nhưng, trước khi quá muộn, cậu có chuyện cần phải nói với Do Won. Đó chính là chuyện của Sun Hyung. Đằng nào thì bây giờ hai người cũng đã trở thành người yêu của nhau, việc kể lại chuyện Sun Hyung đã đe dọa mình và cùng nhau bàn bạc là điều vô cùng cấp thiết.
"Lee Sun Hyung đã đưa ra lời đe dọa bẩn thỉu đó sao?"
Sau khi nghe toàn bộ ngọn ngành, gương mặt Do Won biến dạng một cách đáng sợ vì tức giận. Anh phẫn nộ mò mẫm trên bàn để tìm điện thoại.
"Sao cậu ta dám làm chuyện đó cơ chứ…!"
"Trưởng phòng."
Yoo Young nắm lấy tay Do Won để ngăn anh cầm điện thoại. Nếu bây giờ anh gọi cho Sun Hyung, chắc chắn sẽ có những tiếng quát tháo, những lời đe dọa qua lại, và bầu không khí sẽ trở nên lạnh lẽo. Đây không phải ngày nào khác mà là ngày đầu tiên tình yêu của cậu đơm hoa kết trái, cậu không muốn phải nghĩ đến những chuyện như thế.
"Để sau đi anh. Dù là ngày mai hay ngày kia… để sau hẵng hay, giờ em chỉ muốn anh tập trung vào khoảng thời gian ở bên em thôi."
'Vì em thích cảm giác ở bên Trưởng phòng thế này lắm.' Thêm vào những lời lẽ đầy ngượng ngùng, Do Won lặng lẽ nhìn Yoo Young với ánh mắt phức tạp, rồi anh thở hắt ra một hơi để nén cơn giận xuống.
"…Em hiền lành thế này thì phải làm sao đây."
"Anh nói gì thế? Em đâu có bảo anh không được làm gì đâu. Anh nhất định phải hỏi tội cậu Sun Hyung vì sao lại làm thế, và cũng phải bảo cậu ta từ nay về sau đừng bao giờ làm trò đó nữa nhé."
Nghe yêu cầu đầy bướng bỉnh của Yoo Young, Do Won cuối cùng cũng rũ bỏ vẻ hung dữ và bật cười.
"Anh biết rồi. Anh nhất định sẽ không để Trợ lý Han của chúng ta phải buồn lòng đâu. Ngày mai anh sẽ gọi điện cho Lee Sun Hyung."
"Vâng. Thế là đủ với em rồi."
Nói xong, Yoo Young ngáp một cái đầy mệt mỏi.
"Trông em có vẻ mệt rồi đấy. Nếu buồn ngủ thì vào phòng ngủ đi thôi. Mau đi đánh răng rồi vào nghỉ đi."
"Vâng…. Em buồn ngủ quá… Trưởng phòng ơi."
Cậu buồn ngủ đến mức giọng nói cũng trở nên chậm chạp. Mấy ngày nay vì mải lo nghĩ mà cậu không ngủ được tử tế, mệt mỏi đã tích tụ đến mức cực hạn, lại thêm một ly bia nên việc cậu gật gù như gà mắc tóc cũng là điều dễ hiểu. Hơn nữa, bao nhiêu tâm sự và lo âu tích tụ bấy lâu nay đã được giải tỏa khiến tinh thần cậu hoàn toàn thả lỏng.
Trong lúc Yoo Young uể oải đi đánh răng, Do Won đã dọn dẹp bãi chiến trường. Sau khi vào bếp thu dọn xong xuôi quay ra, anh thấy Yoo Young sau khi vệ sinh xong đã ngồi gục đầu xuống. Khi Do Won tiến lại gần, Yoo Young thoáng mở mắt nhưng cũng chỉ được một lát.
"Em… buồn ngủ quá…."
Lặp lại cùng một câu nói, Yoo Young lại gục đầu xuống rồi nhắm nghiền mắt lại. Chưa đầy 10 giây sau, từ cái mũi và cái miệng nhỏ nhắn đã phát ra tiếng ngáy khò khò. Do Won ngẩn người hỏi: "Trợ lý Han, em ngủ rồi sao?", nhưng không có tiếng trả lời.
"Như trẻ con vậy."
Do Won bật cười bất lực, anh luồn tay xuống dưới cổ và khoeo chân cậu rồi bế bổng lên. Nhìn dáng vẻ cậu ngủ ngon lành trong lòng mình, Do Won khẽ mỉm cười.
Bế cậu vào trong phòng, Do Won cẩn thận đặt Yoo Young xuống giường. Sau khi đắp chăn cẩn thận, anh định đứng dậy nhưng lại không nỡ quay đi mà cứ tiếp tục ngắm nhìn khuôn mặt cậu.
"……."
Dù không có ý định để một người đang mất ý thức nghe thấy, nhưng cảm xúc thật lòng của anh lúc này là không nỡ rời bước khi nhìn gương mặt đang ngủ của Yoo Young. Dưới ánh sáng của cảnh đêm hắt vào khiến khuôn mặt Yoo Young trắng sứ như phát sáng, Do Won chậm rãi đưa tay về phía cậu.
Anh dùng ngón tay chạm vào khuôn mặt cậu một cách cực kỳ cẩn thận và chậm rãi. Một khuôn mặt với những đường nét thanh tú và xinh đẹp. Đôi gò má bầu bĩnh đáng yêu, sống mũi cao thanh thoát. Đôi mắt sưng húp vì có lẽ hôm nay đã khóc quá nhiều. Mái tóc hơi xõa tung…. Tất cả mọi thứ đều thật xinh xắn và dễ thương, khiến anh cứ muốn chạm vào mãi không thôi.
Dáng vẻ cậu lúc nãy bướng bỉnh cãi lại phu nhân Lee bỗng hiện về trong trí nhớ. Việc đứng ra đối đầu với bà ta chắc hẳn không phải chuyện dễ dàng gì, vậy mà cậu lại đỏ mặt tía tai để bảo vệ anh và những bức ảnh của anh.
Không chỉ có vậy, Yoo Young còn khóc vì anh. Dáng vẻ cậu khóc nức nở vì quá uất ức khi thấy anh bị lăng mạ thực sự khiến anh thấy cậu đáng yêu đến mức cực hạn.
Một người đáng yêu như thế này lại nói thích mình. Anh đã định nói ra tất cả sau khi chuẩn bị xong xuôi màn cầu hôn. Vậy mà như một sự tình cờ, cũng như là định mệnh, hôm nay Yoo Young đã nói lời yêu với anh trước.
Đây là một hiện thực khó tin. Đó là món quà tuyệt vời nhất mà anh từng nhận được trong đời. Do Won chân thành nghĩ như vậy rồi đặt một nụ hôn lên trán Yoo Young.
"Trợ lý Han."
Dù cậu không nghe thấy cũng không sao. Anh khẽ gọi người yêu dấu đang ở ngay trước mắt bằng giọng nói trầm thấp.
"Yoo Young à."
Một cái tên dù có gọi bao nhiêu lần cũng thấy thật đẹp. Một người mà chỉ cần nhìn thôi cũng thấy đủ đầy. Lại một lần nữa anh v**t v* khuôn mặt cậu, đúng khoảnh khắc anh đang lặng lẽ hôn lên má cậu thì…
"…Trưởng phòng."
Một giọng nói nhỏ nhẹ gọi tên Do Won.
"Ôm em đi…."
Ngay lập tức mọi động tác của Do Won đều khựng lại, anh mở to mắt kinh ngạc. Trong lúc anh còn đang chết lặng trong im lặng, Yoo Young từ lúc nào đã mở mắt và đang nhìn lên Do Won giữa bóng đêm.
"…Chẳng phải anh bảo lần nào nhìn em cũng muốn làm gì đó cho thỏa lòng sao."
"…Trợ lý Han."
"Hôm nay em không có say đâu…. Em chỉ uống có một chút bia thôi mà."
"……."
"Chúng ta… hãy làm chuyện… lần trước mình chưa làm xong đi. Chuyện anh bảo muốn làm lúc em đang tỉnh táo ấy…."
Nói xong bằng giọng lý nhí, Yoo Young ngượng ngùng cụp mắt xuống. Dù trong ánh sáng mờ ảo của căn phòng, vẫn có thể thấy rõ vành tai và đôi gò má của cậu đang dần đỏ gay khi không thấy anh đáp lời. Vừa day day đôi môi nhỏ nhắn bầu bĩnh, Yoo Young vừa vội vàng nói thêm.
"…À, Trưởng phòng. Nếu anh không thích thì cứ coi như chưa nghe thấy gì giúp em…."
"Trợ lý Han."
Một giọng nói khàn đặc gọi tên cậu. Do Won dùng đôi bàn tay to lớn giữ chặt lấy hai bả vai nhỏ bé, khẽ ấn cậu xuống rồi chậm rãi áp sát lên người Yoo Young. Nhìn xuống khuôn mặt trắng trẻo nhỏ nhắn đang nằm dưới thân mình, Do Won lẩm bẩm bằng chất giọng trầm hơn hẳn thường lệ.
"Em thử nghĩ xem. Làm sao mà anh có thể không thích cho được?"
"A, hức, Trưởng, Trưởng phòng…."
"Khi mà một người đáng yêu thế này lại đang quyến rũ anh một cách gợi cảm đến thế."
Giọng nói u ám ngắt quãng tại đó, nhường chỗ cho một nụ hôn sâu. Người đàn ông vốn luôn hôn một cách dịu dàng và lịch thiệp thường ngày đã đi đâu mất, Do Won của hôm nay đang phơi bày d*c v*ng của mình một cách không hề che giấu.