Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Do Won nâng tay Yoo Young lên, đặt một nụ hôn sâu lên mu bàn tay cậu. Kinh ngạc trước cảm xúc mềm mại chạm vào da thịt, Yoo Young mở to mắt như mắt thỏ rồi khẽ gật đầu. Sau khi nhận được sự đồng ý của Yoo Young, Do Won chậm rãi mở lời.
"Vốn dĩ tôi định chuẩn bị kỹ lưỡng hơn một chút rồi mới nói. Thế nhưng."
"……."
"Nhìn thấy Trợ lý Han đứng ra vì tôi, vì tôi mà phẫn nộ chân thành như ngày hôm nay… tôi không thể kìm nén thêm được nữa."
Ánh mắt anh trùng xuống đầy sâu thẳm. Như thể đang ức chế một cảm xúc nào đó, Do Won cẩn trọng chọn lựa từ ngữ trong giây lát. Sau một tiếng hắng giọng nhẹ, anh lại thận trọng tiếp lời.
"Hồi mới gặp, tôi thấy Trợ lý Han thật phiền phức và chướng mắt khi cứ vô tình thu hút sự chú ý của tôi một cách thái quá. Thế nhưng không mất quá nhiều thời gian để tôi nhìn nhận lại em. Trợ lý Han là một người đủ sức quyến rũ, biết quan tâm và vô cùng ấm áp."
Nghe những lời của Do Won, trái tim Yoo Young không khỏi hẫng đi một nhịp. Nghe những lời rào trước đón sau đầy điềm tĩnh này, có vẻ như cậu sắp bị từ chối rồi. Chẳng phải thông thường khi bắt đầu bằng những lời có cánh như vậy thì đoạn sau sẽ là kiểu nói giảm nói tránh như 'Em là một người tốt nhưng không hợp với tôi' sao.
Chưa kịp tỏ tình mà đã bị đá thế này đây. Vì đã căng thẳng từ nãy đến giờ nên Yoo Young mệt mỏi đến mức khó có thể suy nghĩ thấu đáo. Ý nghĩ mình bị từ chối cứ quẩn quanh khiến tâm trạng cậu dần rơi vào tuyệt vọng, nhưng nước mắt cũng chẳng thể trào ra. Ngay khi cậu còn đang loay hoay không biết phải làm sao, Do Won lại lên tiếng.
"Với tôi, Trợ lý Han dù là lúc ngủ hay lúc ăn đều trông rất đẹp. Khi ăn mặc chỉn chu thì em trông bảnh bao hơn bất cứ ai, còn khi mặc đồ ngủ thì lại đáng yêu như một đứa trẻ. Lúc em xắn tay áo làm việc, tôi thích sự nhiệt huyết tỏa ra từ em, còn mỗi khi em sà vào lòng tôi, em lại khả ái đến mức khiến tôi muốn làm gì đó với em cho thỏa lòng."
Trái với dự đoán của Yoo Young, những lời tiếp theo lại hoàn toàn khác biệt. Những lời lẽ đường mật cứ thế tuôn ra không dứt. Đây thực sự là những lời thốt ra từ miệng Choi Do Won sao? Và đối tượng thực sự là mình sao? Đó là những lời khó tin đến mức cậu phải tự đặt câu hỏi như vậy. Yoo Young chỉ biết ngẩn ngơ há miệng lắng nghe anh nói.
"Dù tôi là người đưa ra đề nghị lập hợp đồng với Trợ lý Han trước, nhưng cũng chẳng mất bao lâu để tôi phải hối hận về điều đó. Đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy hối hận đến thế về một đề nghị mà mình đã chủ động đưa ra."
"……."
"Thật là phi lý. Đó là một điều không tưởng. Khi mà tôi cứ giữ một người đáng yêu nhường này ở bên cạnh, lại còn tự nhủ rằng đừng đem lòng yêu nhau."
Ai cũng biết anh là một người tài giỏi. Anh dường như là kiểu người sẽ không bao giờ phải đau khổ vì yêu đương, hay hối hận vì bất kỳ quyết định nào mình đã đưa ra.
Thế nhưng một Do Won như thế lúc này lại đang nói với cậu. Ánh mắt run rẩy và tấm chân tình đầy nghiêm túc của anh đang khẳng định với Yoo Young một sự thật hiển nhiên.
Rằng chính vì em mà tôi đang phải trải qua biết bao cung bậc cảm xúc. Rằng tôi cũng chẳng khác gì em, một kẻ đang loay hoay vượt qua những thăng trầm vì chưa từng yêu ai sâu đậm đến thế. Rằng tất cả những cảm xúc này đều giống hệt với những gì em đang cảm nhận.
Có lẽ vì quá khao khát nên mình đã nghe nhầm chăng? Yoo Young nhìn Do Won bằng ánh mắt ngây dại. Những gì anh đang nói lúc này cũng thiếu thực tế hệt như khung cảnh bên trong quán cà phê đẹp như tranh vẽ mà họ đang ngồi. Dù vậy, những lời ngọt ngào tựa chiêm bao của Do Won vẫn tiếp tục rót vào tai Yoo Young.
"Vì vậy, Trợ lý Han."
Ánh mắt anh nhìn thẳng vào Yoo Young, không một chút dao động.
"Em có thể cho tôi một cơ hội được không?"
Oàng, một tiếng động lớn vang lên trong tâm khảm khi trái tim Yoo Young chùng xuống. Trong đôi mắt mở to của Yoo Young lúc này chỉ tồn tại duy nhất bóng hình của Do Won.
"Không phải ràng buộc nhau bằng một tờ hợp đồng vớ vẩn, mà tôi thực sự… muốn có được trái tim của Trợ lý Han. Hãy dẹp bỏ việc đóng giả làm một cặp vợ chồng đi, tôi muốn trở thành người yêu thực sự của em."
Vào giây phút này, Do Won đang nói bằng một giọng điệu dứt khoát, không chút do dự hay xao động. Như thể anh sẽ không để một lời nào thốt ra một cách hời hợt. Như thể anh sẽ gửi gắm trọn vẹn sự chân thành vào từng câu chữ.
Yoo Young cũng nhìn sâu vào mắt anh như thể không muốn bỏ lỡ bất kỳ lời nào của Do Won – những lời đang khiến trái tim cậu đập như muốn vỡ tung.
Cậu cảm thấy như mình sắp bị hút vào đôi mắt chân thành tột cùng của Do Won. Vào sâu thẳm trái tim đang khao khát được cậu đón nhận một cách thiết tha.
"Anh thích em. Anh thích em rất nhiều, Yoo Young à."
Khi nói những lời đó, Do Won không còn mỉm cười nữa. Trong ánh nhìn nghiêm nghị ấy chỉ chứa đựng sự khát khao và chân thành dành cho cậu.
Nhìn vào đôi mắt ấy, Yoo Young có thể khẳng định chắc chắn. Rằng tâm tư mà Do Won hằng ấp ủ bấy lâu cũng giống hệt như tâm tư của cậu. Rằng nhiệt độ trong ánh mắt Do Won nhìn cậu bấy lâu nay vẫn luôn không đổi.
Khoảnh khắc ấy, từ lồng ngực, từ đôi mắt cậu, một thứ gì đó nóng hổi bỗng trào dâng.
"…Trưởng phòng…."
Bình thường cậu vốn không phải là người hay khóc, vậy mà chẳng hiểu sao hôm nay nước mắt cứ liên tục tuôn rơi. Cậu không biết tại sao Do Won lại có thể dễ dàng phá vỡ lớp phòng bị của mình, xâm nhập và chạm vào nơi mềm yếu nhất trong tim cậu đến thế.
Nước mắt cứ thế trào ra không dứt. Đáng lẽ cậu chỉ cần vui mừng vì Do Won đã thay cậu nói ra những lời cậu hằng mong ước, vì tấm chân tình mà cậu bấy lâu muốn gửi trao hóa ra cũng giống hệt tâm ý của anh. Thế nhưng chẳng hiểu sao nước mắt vẫn cứ tuôn rơi lã chã.
Bàn tay to lớn của Do Won vươn tới, ân cần lau đi những giọt lệ trên gò má ướt đẫm của cậu. Và ngay sau đó, gương mặt của anh cũng áp sát lại gần. Đôi môi của Do Won chạm vào đôi môi đang đẫm nước mắt của cậu thật ấm áp.
Yoo Young ngoan ngoãn hé mở đôi môi như một chú chim non. Một chiếc lưỡi nóng hổi như đã chờ đợi từ lâu luồn vào khe hở nhỏ, nhưng anh không hề vội vã. Do Won chậm rãi cọ xát đầu lưỡi, rồi nghiêng đầu tạo nên một góc độ sâu hơn. Mỗi khi anh l**m láp và m*t lấy niêm mạc, những âm thanh ma sát nhỏ lại vang lên.
Đó là một nụ hôn như thể thời gian đang ngừng trôi. Xen lẫn giữa những nụ hôn là hương vị cà phê, giai điệu piano bỗng chốc trở nên trữ tình, và tiếng củi cháy lách tách tĩnh lặng.
Ngũ quan vốn đã hoàn toàn rộng mở khi hôn Do Won đã tiếp nhận và ghi nhớ tất cả những cảm giác đó. Yoo Young thầm nghĩ mình sẽ không bao giờ có thể quên được khoảnh khắc này trong suốt cuộc đời.
"…Đừng khóc nữa. Em cứ khóc mãi thế."
Do Won thì thầm khi đôi môi hai người hơi tách rời. Trán họ vẫn tựa vào nhau.
"Sao lại khóc. Hửm?"
"…Hôm nay anh cứ mặc kệ em đi…. Vì em vui quá thôi mà."
Nhìn Yoo Young trả lời trong khi khịt mũi như một đứa trẻ, khóe môi Do Won dãn ra một cách rạng rỡ.
"Có chuyện gì mà vui đến thế. Nói anh nghe xem nào."
"Chỉ là… vì Trưởng phòng thôi."
Thực sự khi định nói ra, nước mắt nước mũi cứ thế tuôn ra khiến cậu bối rối đến chết đi được. Không phải thế này, mình phải làm thật ngầu mới đúng chứ… Yoo Young vừa kiên trì lau đi những vệt chất lỏng bằng tờ khăn giấy bên cạnh, vừa dứt khoát tiếp lời.
"…Trưởng phòng bảo là thích em mà…. Em không nghe nhầm đúng không. Vì đó là những lời em quá… quá khao khát được nghe, nên không phải em đang nghe thấy ảo thanh đấy chứ."
Nghe Yoo Young nói vậy, Do Won không thể nhịn được nữa mà bật cười thành tiếng. Yoo Young – người có đôi mắt giờ đây sưng húp như mắt cóc vì khóc quá nhiều – lườm Do Won một cái, nhưng vẻ mặt đó của cậu chỉ khiến anh cười lớn hơn.
"Câu vừa rồi, anh có thể coi đó là câu trả lời cho lời tỏ tình của anh được không?"
Do Won vừa dùng tay lau nước mắt cho cậu như thể cậu đáng yêu đến mức khiến anh phát điên, vừa hỏi bằng giọng điệu vui vẻ. Yoo Young ngoan ngoãn nhận lấy sự vỗ về của anh, do dự một chút rồi cuối cùng chậm rãi gật đầu.
"Em thích anh. Trưởng phòng. …Thực sự rất, rất thích anh. Thật ra em đã muốn nói lời này từ rất lâu rồi."
Vì Do Won đã nói trước nên cậu không còn gì phải lo lắng nữa, nhưng dù vậy cậu vẫn nhất định muốn nói lời này cho anh nghe.
Nghe lời tỏ tình của Yoo Young, trên gương mặt Do Won lan tỏa một nụ cười mãn nguyện thực sự. Như thể không thể kìm nén thêm được nữa, Do Won kéo mạnh Yoo Young vào lòng, ôm chặt lấy cậu như muốn giam giữ.
Việc đôi môi hai người lại tìm đến nhau là một điều không thể kháng cự. Trong nụ hôn có phần dồn dập, hương pheromone tỏa ra nồng đậm. Hai chiếc lưỡi quấn quýt nóng bỏng như đang sốt sắng muốn tiến sâu hơn nữa vào bên trong đối phương.
Khác với một Yoo Young cứ run rẩy và xao xuyến đến mức không dám mở mắt, ánh nhìn đắm đuối của Do Won vẫn luôn dán chặt vào cậu. Như thể anh không muốn bỏ lỡ bất kỳ điều gì: từ khuôn mặt đỏ ửng của Yoo Young, hàng lông mi run rẩy, cho đến cả những tiếng r*n r* khẽ khàng thi thoảng thoát ra.
Bàn tay tinh tế chạm vào gương mặt Yoo Young. Những ngón tay đang m*n tr*n dọc theo đường xương quai hàm rồi chậm rãi chạm vào gáy cậu. Mỗi nơi bàn tay Do Won đi qua như có một dòng điện nhỏ chạy dọc. Vì hụt hơi nên thỉnh thoảng lại phát ra tiếng th* d*c, Yoo Young nắm lấy cổ tay Do Won, nhưng như muốn khẳng định sự hiện diện của người ngay trước mặt, Do Won cứ thế chạm vào, rồi lại chạm vào cậu mãi không thôi.
Ánh mắt nhìn mình một cách chấp nhất khiến Yoo Young cảm thấy nghẹt thở. Dù vậy, cậu cũng không thể ngừng bám víu vào Do Won. Mỗi khi Do Won tách môi ra để nhường chỗ cho cậu thở, Yoo Young lại vội vàng lao vào. Và rồi, đôi môi của hai người lại một lần nữa quấn quýt nóng bỏng.
Ban đầu, cậu đã lên kế hoạch cho khoảnh khắc này như bị dồn vào đường cùng vì không thắng nổi sự đe dọa của Sun Hyung, vì lo sợ sẽ đánh mất Do Won. Cậu đã sợ hãi và bất an rằng nếu không có được trái tim của Do Won, cậu sẽ vĩnh viễn mất anh.
Thế nhưng khi thời khắc ấy đã trôi qua, kết quả lại ngọt ngào và ấm áp đến mức không thể so sánh với những gì Yoo Young từng hình dung. Vào khoảnh khắc này, cậu cảm thấy như trên thế giới chỉ có hai người bọn họ.
Choi Do Won thích mình. Anh thích mình, cũng giống như cách mình thích anh vậy.
Chỉ cần nghĩ đến điều đó thôi, cậu đã không thể chịu đựng nổi nếu không được chạm vào cơ thể Do Won dù chỉ một giây.