Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Đó là những lời thật êm tai."
Bàn tay Do Won khẽ khàng v**t v* mái tóc Yoo Young. Giọng nói lơ đãng của anh nghe như thể đang ngập tràn trong sự thỏa nguyện.
"Đây là lời nói khiến tôi cảm thấy hạnh phúc nhất trong số những lời tôi từng được nghe."
Có lần sau khi ăn món súp bạch tuộc do cậu nấu, Do Won cũng từng nói những lời tương tự. Dáng vẻ anh thưởng thức món ăn mà bình thường chẳng bao giờ đụng đến, không một chút biểu hiện ghét bỏ mà còn khen ngon, vẫn hiện lên rõ mòn một trong tâm trí cậu.
Phải rồi, Do Won chính là một người chu đáo như thế. Và lần nào anh cũng nói với cậu cùng một điều. Rằng trong mọi trải nghiệm anh từng có, được ở bên cậu là điều tuyệt vời nhất.
Nếu vậy, có lẽ nào, trái tim anh cũng đang rung động cùng một nhịp với cậu chăng? Nghĩ đến đó, Yoo Young không thể kiềm chế nổi trái tim đang đập thình thịch liên hồi.
Do Won tiếp tục tiếp lời:
"Và em không có gì phải xin lỗi cả. Là tôi mới đúng. Tôi xin lỗi vì đã để Trợ lý Han phải chịu sự đối xử như vậy."
"…Không đâu ạ. Chuyện đó em thật sự không sao mà."
Chụt, chụt, Do Won ôm lấy Yoo Young, đặt những nụ hôn lên tóc cậu tự nhiên như hơi thở rồi nhìn sâu vào mắt cậu, khẽ mỉm cười.
"Trợ lý Han."
"Vâng, Trưởng phòng."
"Tôi có thể ngỏ lời hẹn hò với em được chứ?"
Câu nói ấy khiến trái tim Yoo Young như rơi rụng, còn Do Won thì nở một nụ cười cực kỳ lôi cuốn.
"Có một nơi tôi rất muốn cùng đi với Trợ lý Han."
'Sao lại không được chứ.' Suýt chút nữa những lời đó đã tuôn ra khỏi miệng cậu. Yoo Young cố gắng nuốt lại những lời lẽ có phần sến súa, khịt mũi một cái rồi cười đáp:
"Vâng, em muốn đi."
"Được rồi. Từ đây đi thêm khoảng 20 phút nữa là đến."
"Vâng. Đi đâu cũng được ạ."
Nghe câu trả lời ngoan ngoãn, Do Won khẽ nở nụ cười.
"Vậy chúng ta xuất phát thôi."
Cùng với giọng nói ân cần, chiếc xe bắt đầu chuyển bánh lần nữa. Họ đang đi đâu nhỉ? Dù tò mò và trái tim không ngừng xao xuyến, nhưng cậu không còn thấy lo âu hay nôn nóng nữa.
Giờ đây, dường như dũng khí để cậu có thể thổ lộ với Do Won đã được nạp đầy. Cậu chắc chắn rằng mình thực sự rất thích một Do Won chu đáo thế này. Cậu không muốn đánh mất anh. Trái tim đã được bồi đắp bởi niềm tin kiên định ấy sẽ không còn bị lung lay thêm lần nào nữa.
Chiếc xe rời khỏi đường cái, bắt đầu tiến vào con đường dốc dẫn lên núi. Khi đi lên con đường được thảm nhựa bằng phẳng, Yoo Young dáo dác nhìn quanh. Mặt trời đã dần khuất bóng. Đã gần đến giờ ăn tối rồi, sao lại đi lên núi nhỉ? Dù thắc mắc nhưng Yoo Young vẫn kiên nhẫn chờ đợi.
Sau một hồi leo dốc, chiếc xe cuối cùng cũng dừng lại ở một khoảng sân trống. Tòa nhà gạch xinh xắn nằm cạnh bãi đỗ xe nhỏ nhắn trông giống như một quán cà phê. Những hàng cây trồng trước sân được quấn quanh bởi vô số bóng đèn nhỏ li ti. Đó là một khung cảnh rất hợp với bầu không khí ấm cúng đặc trưng của những ngày cuối năm.
"Xuống xe thôi."
"Vâng."
Ngay khi vừa bước xuống xe, không khí se lạnh của vùng núi đã m*n tr*n trên da thịt. Nhưng trước khi kịp cảm thấy cái lạnh, Do Won đã tiến tới quàng lại chiếc khăn cổ mà Yoo Young vừa tháo ra.
"Lạnh đấy. Chúng ta vào trong nhanh thôi."
Yoo Young được Do Won dắt tay bước vào bên trong quán. Bước vào không gian nhỏ nhắn và mộc mạc ấy, cậu khẽ thốt lên một tiếng trầm trồ.
Trong quán không có một vị khách nào. Chỉ có chủ quán với vóc dáng nhỏ nhắn đang ngồi thư thả, thấy Do Won liền mỉm cười chào đón. Nhìn nụ cười thân thiết của Do Won đáp lại, cậu có thể đoán được đây là nơi anh thường xuyên ghé tới.
Bên trong quán được treo đầy những ánh đèn màu hổ phách, trông giống hệt ngôi nhà của một gia đình nước ngoài trong những bộ phim thường chiếu vào dịp Giáng sinh. Ở một góc có đặt một lò sưởi bằng gạch hiếm thấy, tiếng củi cháy lách tách bên trong lan tỏa nghe thật êm tai.
Trên một bức tường có trổ một ô cửa sổ lớn để khách có thể vừa ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài vừa nhâm nhi cà phê, ở góc phòng đặt một chiếc ghế bập bênh trông có vẻ rất thoải mái. Cạnh đó còn có một kệ sách chất đầy những cuốn sách dày cộp. Yoo Young không ngớt lời cảm thán trong miệng khi nhìn quanh quán. Thật là một nơi ấm cúng và xinh đẹp biết bao.
Vị chủ quán trông có vẻ đã qua tuổi trung niên từ lâu, điềm tĩnh bắt chuyện:
"Do Won à. Lâu rồi mới thấy cháu quay lại nhỉ?"
"Vâng ạ."
Do Won mỉm cười dịu dàng rồi khẽ nghiêng đầu về phía Yoo Young. Khi được hỏi muốn uống gì, cậu đáp mình chỉ muốn một tách cà phê phin nóng. Do Won gọi hai tách cà phê của ngày, rồi dẫn Yoo Young đến ngồi cạnh nhau ở vị trí có thể nhìn trực diện ra cửa sổ.
"Đây là nơi tôi đã yêu thích từ rất lâu rồi. Cà phê ở đây rất ngon. Tôi tình cờ phát hiện ra nó, và mỗi khi cảm thấy ngột ngạt khi ở nhà chính, tôi thường tìm đến đây."
"…À."
"Đây luôn là nơi tôi đến một mình, nhưng giờ được đến cùng Trợ lý Han, tôi thấy rất tuyệt."
"Nơi này thực sự rất đẹp ạ."
Với gương mặt đã hoàn toàn rũ bỏ sự phòng bị, Yoo Young nhìn Do Won đang ngồi cạnh mình và cười rạng rỡ.
"Cảm ơn anh đã đưa em đến một nơi tuyệt vời thế này."
Trước lời nói của Yoo Young, nụ cười cũng lan tỏa trên gương mặt Do Won. Cậu thầm nghĩ rằng việc ngắm nhìn khóe môi cương nghị và nam tính của anh dãn ra một cách đầy cuốn hút luôn là một điều khiến tâm trạng cậu tốt lên, rồi Yoo Young tự nhiên tựa đầu vào vai anh.
Chẳng mấy chốc, hai tách cà phê nóng hổi đã được mang ra. Chủ quán mỉm cười đôn hậu, để lại một câu bảo rằng ông sẽ lên gác mái nghỉ ngơi nên hai người cứ tự nhiên trò chuyện, rồi quay lưng đi. Sau khi chủ quán bước lên những bậc thang nhỏ sau quầy bar, trong quán cà phê chỉ còn lại hai người cùng tiếng nhạc Jazz du dương trầm mặc.
Qua khung cửa sổ, bầu trời đã được nhuộm đỏ bởi ánh hoàng hôn. Lúc mới bắt đầu lên núi, ráng chiều chỉ vừa mới nhen nhóm, vậy mà giờ đây dường như nó đã sắp tàn, sắc đỏ rực rỡ của bầu trời đang dần chuyển sang màu tím mộng mơ.
Nhìn bầu trời mang sắc thái kỳ ảo và đẹp đẽ không lời nào tả xiết, Do Won và Yoo Young im lặng nhâm nhi cà phê trong chốc lát. Đúng như lời Do Won nói đây là một nơi cà phê rất ngon, hương vị cà phê đựng trong chiếc cốc sứ nóng hổi thực sự rất thơm và đậm đà.
Khoảng cách giữa hai người đang ngồi sát rạt không còn lấy một khe hở nhỏ. Chạm vào nhau gần đến mức có thể cảm nhận và trao gửi hơi ấm cơ thể, Do Won và Yoo Young thỉnh thoảng lại nhìn đối phương rồi mỉm cười. Thanh âm lấp đầy quán lúc này chỉ có tiếng củi cháy lách tách, bản nhạc Jazz trầm lắng chơi những giai điệu Giáng sinh, và cả tiếng thở khẽ của hai người.
Dù không có cuộc trò chuyện nào diễn ra nhưng bầu không khí chẳng hề gượng gạo hay khó chịu. Đó chính là sự nghỉ ngơi ấm cúng và thoải mái đúng nghĩa. Yoo Young có thể cảm nhận lờ mờ rằng lúc này Do Won cũng đang có cùng cảm giác với mình.
Nếu có một cảm xúc nào đó mà cậu đang cảm thấy nhiều hơn Do Won, thì đó chính là việc cậu thật sự quá đỗi yêu người đàn ông đang ngồi cạnh mình. Cậu yêu người tên Choi Do Won này đến mức cảm thấy hoàn cảnh của mình có chút xót xa.
Vì vậy, có lẽ giờ đây cậu càng phải nói ra thôi. Trong khi thành tâm cầu nguyện, thiết tha mong mỏi rằng mình có thể tiếp tục cùng anh sẻ chia khoảnh khắc này mãi về sau. Chỉ mong sao Do Won cũng có dù chỉ là một chút cảm xúc giống như cậu.
"…Trưởng phòng."
Yoo Young gọi Do Won bằng giọng điệu điềm tĩnh. Trái ngược với trái tim đang bắt đầu đập loạn nhịp như điên dại, biểu cảm của Yoo Young lúc này lại bình tĩnh hơn bao giờ hết. Tuy nhiên, cậu không thể che giấu nổi sự run rẩy trong ánh mắt khi nhìn anh.
"Em có chuyện muốn nói với anh."
"Được rồi. Như tôi đã nói ban nãy, có chuyện gì em cứ thoải mái nói đi."
Nhìn gương mặt của Yoo Young khi mở lời với vẻ đầy quyết tâm, Do Won thư thả gật đầu. Anh là người đã bảo rằng sẽ lắng nghe bất cứ điều gì, bất cứ lúc nào, nên bảo cậu hãy cứ tự nhiên.
Giờ thì mọi thứ đã sẵn sàng. Vì vậy, thực sự chỉ cần nói ra thôi. Rằng bất kể chuyện gì xảy ra, xin anh hãy tiếp tục ở bên cạnh em. Đừng làm một cặp vợ chồng giả tạo nữa, mà hãy trở thành một cặp tình nhân thực sự yêu thương nhau.
"…Trưởng phòng."
Thế nhưng, trái ngược với những lời hoa mỹ mà cậu đã hạ quyết tâm sẽ nói, giọng nói phát ra lại run rẩy như tiếng của một chú dê con. Yoo Young lúng túng hắng giọng một cái. Cậu l**m nhẹ đôi môi đang khô khốc vì căng thẳng, rồi lại mở lời với vẻ mặt đầy quyết chí. Thế nhưng kỳ lạ thay, lời nói vẫn chẳng thể thốt ra một cách trơn tru.
"…Trưởng phòng. Ý em là chuyện đó…."
Dù đã cố gắng khơi gợi lại câu chuyện một lần nữa nhưng kết quả vẫn vậy. Rõ ràng là chỉ mới ban nãy thôi cậu còn tự tin rằng mình chắc chắn sẽ làm được mà.
Cậu chỉ muốn khóc thôi. Cảm giác như trong phút chốc mình đã biến thành một kẻ đại ngốc, ngay cả lời mình muốn nói cũng không thể thốt nên lời. Tại sao cậu lại trở nên thế này chứ? Cả đời này cậu vốn luôn sống và nói ra tất cả những gì mình muốn kia mà. Cho đến trước khi vào công ty, cậu vẫn luôn sống mà chẳng cần phải nhìn sắc mặt của bất cứ ai cơ mà.
Choi Do Won đã biến cậu thành một kẻ ngốc nghếch đến nhường này. Thế nhưng người muốn được ở bên cạnh con người đáng ghét này thật lâu, không, là cả đời, lại chính là cậu. Bởi vì Do Won vừa biến cậu thành kẻ ngốc, đồng thời cũng biến cậu thành người hạnh phúc nhất. Anh khiến Yoo Young dấn thân vào một cuộc đơn phương mù quáng đầy lạ lẫm mà cậu chưa từng nếm trải, nhưng đồng thời lại chẳng bao giờ để cậu phải cô đơn hay chịu tổn thương.
Chính vì vậy. Chính vì vậy để chiếm lấy một Choi Do Won như thế, cậu cần phải lấy thêm dũng khí nữa…. Dù có nghĩ như vậy bao nhiêu lần đi chăng nữa, những lời định nói cứ thốt ra nửa chừng lại biến mất một cách kỳ lạ. Với gương mặt đỏ bừng và đôi môi bị cắn chặt, Yoo Young cúi gầm mặt xuống.
Đúng lúc đó, bàn tay Do Won dịu dàng nắm lấy tay cậu.
"Trợ lý Han."
"…Ơ, Trưởng phòng. Xin lỗi anh nhưng xin hãy cho em đúng mười phút thôi ạ…."
"Em có thể nhìn anh một chút được không?"
Trước giọng nói trầm thấp nhưng thấm đượm hơi ấm ấy, Yoo Young ngước nhìn lên phía Do Won. Dù cậu đang cư xử chẳng giống mình chút nào, cứ như một kẻ ngốc không thể nói nổi lời định nói mà chỉ biết cúi gằm mặt, nhưng ánh mắt của Do Won khi thu trọn hình bóng cậu vào lòng vẫn vô cùng ôn hòa.
Không chỉ có vậy. Nếu đây không phải là ảo tưởng do sự khát khao của Yoo Young tạo ra, thì thứ đang ẩn chứa trong đôi mắt Do Won rõ ràng chính là tình yêu. Khi nhìn thấy ánh mắt mang cùng một sắc thái với cảm xúc mà cậu bấy lâu nay thầm giấu kín trong lòng, trái tim Yoo Young bắt đầu đập mạnh đến mức không thể kiểm soát nổi.
"Nếu Trợ lý Han thấy không phiền, tôi có thể nói trước được không?"