Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 117

Trước Tiếp

Chẳng mấy chốc, Do Won đã mở cửa gara và mở sẵn cửa ghế phụ cho cậu. Sau khi lén quan sát gương mặt anh trong giây lát, Yoo Young cúi gầm mặt bước lên xe. Thật khó để đoán định Do Won đang nghĩ gì khi anh hoàn toàn rũ bỏ mọi cảm xúc trên gương mặt.

Có lẽ anh thấy xấu hổ khi để lộ dáng vẻ này trước mặt cậu, và... có lẽ anh cũng có chút giận cậu nữa. Vì cậu đã không nhịn được mà tranh cãi với mẹ anh. Việc cậu dám "bật" lại bà ta chan chát chắc chắn sẽ sớm đến tai cha anh thôi, và khi đó, hiển nhiên là Do Won sẽ gặp rắc rối.

"Hà…."

Một tiếng thở dài phiền muộn vô thức thoát ra. Trong lúc cậu đang ngồi thu mình ở ghế phụ, đầu cúi gằm, thì Do Won vừa bước lên ghế lái đã bất thình lình áp sát lại gần.

"……!"

Yoo Young vô thức rụt người lại. Thế nhưng Do Won chỉ khẽ thở dài khi nhìn thấy phản ứng đó của cậu, anh nghiêng người vươn tay thắt dây an toàn cho cậu mà thôi. Ngay sau đó, chiếc xe bắt đầu lướt êm đi trên đường.

"……."

"……."

Một sự im lặng đặc quánh bao trùm không gian xe. Lúc nãy khi có cả phu nhân Lee, bầu không khí đã đủ gượng gạo và khó chịu rồi, nhưng so với sự ngột ngạt lúc này thì chẳng thấm tháp vào đâu. Do Won với gương mặt đanh lại, đôi mắt sắc lẹm chỉ chăm chú nhìn thẳng phía trước, trông anh thật sự đang rất tức giận.

Lén lút liếc nhìn Do Won bằng ánh mắt dè dặt, trái tim Yoo Young bắt đầu đập mạnh hơn. Dạo gần đây cậu đã quá quen với một Do Won luôn dịu dàng và ấm áp, có lẽ vì thế mà khi nhìn thấy anh trong bộ dạng giận dữ thế này, chẳng hiểu sao cậu lại thấy muốn khóc.

'Trấn tĩnh lại nào…. Đừng để lộ dáng vẻ thảm hại đó.'

Người bị phu nhân Lee sỉ nhục thậm tệ, người không được ăn cả bữa cơm sinh nhật mà phải bỏ đi chính là Do Won chứ không phải cậu. Vì vậy, việc cậu rơm rớm nước mắt trong hoàn cảnh này là hoàn toàn không phù hợp. Thế nhưng chẳng hiểu sao cậu lại thấy tủi thân đến mức muốn òa khóc như vậy.

Đúng lúc đó, bàn tay Do Won bất ngờ vươn tới, nắm lấy tay Yoo Young thật ấm áp.

"Trợ lý Han."

"…Vâng, Trưởng phòng."

Ánh mắt anh khẽ liếc nhìn cậu cùng một nụ cười mỏng, nhưng nụ cười ấy sao trông chẳng có chút sức sống nào. Nụ cười dường như được gượng ép nặn ra ấy nhanh chóng tan biến nơi khóe môi anh.

"Em đã sợ hãi nhiều rồi đúng không. Tôi xin lỗi."

"…Dạ?"

"Vì tôi mà Trợ lý Han đã phải chịu những tổn thương không đáng có."

Yoo Young nhìn Do Won với vẻ ngạc nhiên. Hóa ra anh không hề giận cậu sao? Đúng là cậu đã đứng về phía anh nên mới suýt bị phu nhân Lee đánh, nhưng dù sao chính cậu cũng là người khiến cuộc cãi vã bùng nổ ngay trước bàn tiệc.

Vì vậy, cậu đã nghĩ rằng Do Won ít nhiều sẽ trách móc hoặc nổi giận với mình. Thế nhưng trên gương mặt đang chân thành xin lỗi cậu lúc này hoàn toàn không có lấy một nét biểu cảm như vậy.

Hơi ấm từ bàn tay anh đang đan chặt lấy tay cậu vẫn nồng ấm như mọi khi. Cả hương pheromone đang bao bọc lấy cậu một cách êm ái như để vỗ về, cả giọng nói chân thành khi đưa ra lời xin lỗi. Tất cả như đang len lỏi vào một ngõ ngách nào đó trong lòng Yoo Young và không ngừng khơi gợi lên những cảm xúc nghẹn ngào.

Chẳng hiểu vì sao cậu lại muốn khóc đến thế. Đang ngẩn ngơ với ý nghĩ đó thì đột nhiên sống mũi cậu cay xè. Khi cậu còn đang bàng hoàng tự hỏi tại sao mình lại như vậy, thì một giọt lệ đã lăn dài trên má.

"Trợ lý Han."

Do Won giật mình mở to mắt.

"…Em khóc sao?"

"Hức, hức."

Đáng lẽ cậu nên nói là không phải, vì chẳng có lý do gì để khóc lóc thảm hại trong xe thế này. Thế nhưng thay vì câu trả lời "em ổn" hay "không có gì", từ miệng Yoo Young chỉ phát ra những tiếng nấc nghẹn ngào như một đứa trẻ không kìm nén nổi nỗi uất ức.

Do Won đanh mặt lại, anh tìm một chỗ trống trên đường rồi tấp xe vào lề. Bật đèn khẩn cấp, anh tháo dây an toàn rồi xoay hẳn người về phía Yoo Young.

"Trợ lý Han. Nhìn tôi này."

"Hức, em ổn, ổn mà… ức."

"Trợ lý Han. Yoo Young à. Nhìn anh đi nào. Được không?"

Yoo Young chưa bao giờ thấy Do Won luống cuống đến thế. Một người vốn luôn trưởng thành, điềm tĩnh và xử lý mọi việc một cách thuần thục, vậy mà giờ đây chỉ vì thấy cậu khóc mà anh lại trở nên sốt sắng vô cùng.

Cánh tay dài của anh vội vã kéo cậu vào lòng ôm chặt. Ôm lấy Yoo Young đang bắt đầu khóc nức nở hơn, Do Won không ngừng vỗ về và xoa lưng cậu.

"Trợ lý Han…. Đừng khóc nữa. Là do tôi nghĩ không thấu đáo. Đáng lẽ tôi không nên để em phải khó xử như vậy."

Chỉ khi được ôm trong lồng ngực rộng lớn và ấm áp quen thuộc của Do Won, cậu mới hiểu ra lý do vì sao nước mắt mình lại tuôn rơi. Không phải vì cậu thấy uất ức hay phẫn nộ trước những gì phu nhân Lee đã làm. Những chuyện đó cậu có thể phớt lờ bao nhiêu cũng được.

Lý do khiến nỗi nghẹn ngào trào dâng lúc này lại là một chuyện khác. Cậu thấy giận dữ không thể chịu đựng nổi khi một Do Won dịu dàng và quý giá đến nhường này lại bị đối xử như vậy. Hơn nữa, người làm điều đó lại chính là mẹ anh chứ không phải ai khác.

Bất chợt, cậu nhớ lại lần đầu tiên về ra mắt nhà chính của Do Won. Trong xe hôm ấy, lần đầu tiên Do Won đã kể cho cậu nghe câu chuyện của mình. Lúc đó cậu cũng đã cảm thấy trái tim mình nhói đau và muốn được an ủi anh.

Để đến mức Do Won có thể thản nhiên đáp trả như vậy, rốt cuộc anh đã phải sống trong sự miệt thị và lăng mạ đó từ bao giờ, và bao nhiêu lần rồi? Do Won của những ngày thơ bé đã đau lòng đến nhường nào? Chỉ vì muốn lưu giữ hình bóng người mẹ quá cố mà để lại hàng ngàn bức ảnh, vậy mà trái tim của cậu thiếu niên ấy đã vụn vỡ ra sao khi phải nghe những lời chê bai rằng điều đó thật đáng sợ? Nghĩ đến đây, nước mắt cậu lại trào ra không dứt.

Thế nhưng Do Won lại đang hiểu lầm rằng Yoo Young khóc nức nở đến run cả vai là vì tủi thân trước những gì phu nhân Lee đã làm, nên anh ra sức v**t v* khuôn mặt và lưng cậu để dỗ dành.

"Trợ lý Han. Tôi xin lỗi. Từ nay về sau… tôi sẽ không bao giờ để chuyện này xảy ra nữa."

"Chuyện đó, hức, không phải như vậy đâu, Trưởng phòng…."

Yoo Young ngước khuôn mặt đẫm lệ lên.

"Chỉ là… em không biết mình có quá bao đồng hay không, nhưng mà…."

"……."

"…Em thật sự ghét việc bà ấy, hức, đối xử với Trưởng phòng như thế. Cả việc bà ấy cứ nhắc đến người mẹ quá cố nữa, thật là quá đáng. Và cả ức, những bức ảnh đó, emthấy nó tuyệt vời lắm mà…. Nó cũng đẹp như ảnh của vị nhiếp ảnh gia mà em thích nhất vậy, thế mà…."

Nhìn thấy gương mặt Do Won khẽ đanh lại khi nhắc đến chuyện ảnh chụp, Yoo Young dù đang khóc nấc vẫn khéo léo đổi lời.

"…Không, nó còn đẹp hơn ảnh của vị nhiếp ảnh gia đó một chút nữa cơ. Hức. A, dù sao thì… em khóc không phải vì thấy tủi thân trước bà ấy đâu… nên anh không cần phải lo lắng như vậy đâu."

"……."

"Nhưng mà… em thật sự mong bà ấy không đối xử với Trưởng phòng như thế nữa. Chuyện đó em thật sự không… không nhịn nổi nữa."

Yoo Young vừa thổn thức vừa giãi bày những lời đó trong vòng tay Do Won. Sau khi trút hết nỗi lòng, tiếng khóc cũng dần dần dịu xuống.

Và rồi, sự ngượng ngùng và xấu hổ bắt đầu len lỏi kéo đến. Yoo Young chớp chớp đôi mắt sưng húp, bắt đầu ngọ nguậy định rút ra khỏi lồng ngực anh. Dáng vẻ khóc hu hu như trẻ con của mình thật quá đỗi ngại ngùng, và cậu cũng thấy xấu hổ khi để anh nhìn thấy khuôn mặt lem luốc nước mắt nước mũi của mình lúc này.

Thế nhưng, cánh tay Do Won lại siết chặt lấy cơ thể đang định lẩn tránh của cậu.

"Trợ lý Han."

Trong chất giọng trầm ấm ấy thấp thoáng một nụ cười ấm áp.

"Em lo lắng cho tôi sao? Lo đến mức sẵn sàng nổi giận và chiến đấu thay tôi như vậy?"

Do Won hiện giờ đang mỉm cười. Người đàn ông bồn chồn lo lắng quan sát khuôn mặt cậu khi nãy đã đi đâu mất rồi. Trong khi cậu vẫn còn khuôn mặt xấu xí đẫm lệ thì anh lại đang cười với vẻ mặt bảnh bao và sạch sẽ, điều đó khiến cậu thấy hơi đáng ghét. Yoo Young lườm anh một cái thật dài, nhưng nụ cười trên gương mặt Do Won lại càng rạng rỡ hơn khi nhìn thấy biểu cảm đó của cậu.

Những ngón tay dài và thanh tú vươn tới v**t v* mái tóc cậu. Vẫn như mọi khi. Anh lau đi mồ hôi rịn ra trên trán cậu, xoa đầu rồi lại kéo cậu vào lòng. Sau đó, anh đặt một nụ hôn l*n đ*nh đầu cậu. Một cách vô cùng tự nhiên.

Khóe môi vương nét cười dịu dàng, đôi mắt chứa chan tình cảm chỉ phản chiếu hình bóng của riêng cậu. Thật là, dù có đang giận đến tận đỉnh đầu đi chăng nữa thì chỉ cần nhìn thấy gương mặt đẹp trai kia là mọi thứ dường như đều tan biến hết. Được Do Won dịu dàng lau nước mắt cho, Yoo Young tự cười nhạo chính mình khi thấy bản thân thật nực cười khi nghĩ như vậy.

"…Vâng. Với em, anh là người vô cùng… quan trọng. Trưởng phòng ạ."

Một khi ranh giới đã bị phá vỡ, những lời tận đáy lòng cứ thế tuôn ra. Nếu là bình thường, đây là những lời cậu chẳng bao giờ dám mơ tới.

Giờ đây cậu chỉ còn cách thành thật thừa nhận. Dù sao đây cũng là điều cậu nhất định muốn nói trong tối nay. Những lời mà cậu từng nghĩ mình sẽ run đến mức không thốt nên lời, vậy mà lúc này khi đang tựa vào hơi ấm của Do Won, chẳng cần ai thúc giục, tấm chân tình cứ thế tuôn trào.

"Em thấy giận dữ khi một Trưởng phòng vô cùng quan trọng với em… lại bị đối xử như thế."

"……."

"Vì vậy… em đã vô thức bật lại bà ấy như vậy."

"……."

"…Em xin lỗi."

Nói xong, Yoo Young do dự một chút rồi lại rúc sâu hơn vào lồng ngực Do Won. Thình thịch. Thình thịch. Thình thịch…. Nhịp tim đập nhanh và mạnh mẽ của anh nghe thật êm tai. Càng nghe, âm thanh ấy càng làm tăng thêm sự xao xuyến ngọt ngào.

Cảm giác ấm áp từ lồng ngực anh cũng vậy. Do Won là một người đáng tin cậy, khiến cậu có thể thốt ra cả những lời mình từng nghĩ là không thể và phá bỏ mọi rào cản phòng bị. Trong vòng tay vững chãi như bàn thạch của anh, Yoo Young dần dần tìm lại được sự bình yên. Cậu chỉ muốn nhắm mắt lại và cứ thế được anh ôm mãi không thôi.

Trước Tiếp