Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngay cả những lúc như thế này, Do Won cũng không chịu để mặc cậu một mình. Sự dịu dàng của anh càng sâu đậm, nó lại càng trở thành liều thuốc độc đối với Yoo Young lúc này. Vậy mà anh chẳng hề hay biết, cứ liên tục trút xuống thứ hơi ấm và tình cảm nồng nàn nhưng chí mạng như độc dược ấy. Thế nhưng, vấn đề là dù biết rõ điều đó, cậu đã trở thành kẻ chẳng còn biết cách để đẩy anh ra xa nữa rồi.
Dẫu vẻ ngoài có vẻ khô khan, nhưng ánh mắt anh lại luôn thay đổi sắc thái một cách tinh tế mỗi khi nhìn cậu; đôi bàn tay vẫn thường âu yếm v**t v* tạo nên những tia lửa điện mà lần đầu cậu cảm nhận được; cả những khoảnh khắc anh gọi tên cậu một cách đặc biệt: "Yoo Young à" bằng chất giọng trầm ấm, êm ái ấy.
Bảo cậu phải coi như tất cả những điều đó chưa từng xảy ra và quay lại như trước đây sao?
Cậu không muốn. Thật là vô lý. Cậu không muốn đánh mất anh. Bất kể ai có nói gì đi chăng nữa, Do Won chính là người mà cậu đang đem lòng yêu thương. Đó là kết luận mà cậu đã trăn trở suy nghĩ suốt mấy ngày qua. Cho dù điều đó có khiến cậu trông như một đứa trẻ đang vòi vĩnh vô lý thì cũng chẳng còn cách nào khác.
Vì đây là lần đầu tiên chìm đắm trong tình yêu nên không tránh khỏi sự vụng về, bỡ ngỡ và những sai lầm. Thế nhưng Yoo Young không phải hạng người có thể lừa dối bản thân hay phớt lờ cảm xúc của chính mình. Một khi đã thừa nhận mình thích Do Won, thì cho dù thế giới có sụp đổ đi chăng nữa, sự thật vẫn là như vậy. Cậu không thể phủ nhận điều đó để rồi quay lưng bước đi.
Tuy nhiên, cậu không muốn vì cảm xúc cá nhân mà làm tổn hại đến Do Won. Cậu không muốn vì mình mà anh phải đoạn tuyệt với người thân duy nhất. Vì vậy, giờ đây thực sự chẳng còn cách nào khác ngoài việc trực diện đối đầu.
'…Phải, hôm nay nhất định… mình phải nói ra.'
Sau mấy ngày đêm đắn đo suy nghĩ, phương án cuối cùng mà Yoo Young chọn chính là đột phá trực diện. Cậu dự định sẽ nói rõ với Do Won trên đường trở về sau bữa tối tại nhà chính.
Nói về tấm chân tình của mình. Và một lời tỏ tình, mong muốn từ nay họ sẽ trở thành một đôi vợ chồng thực thụ chứ không phải là giả vờ nữa.
Thú thật, cậu vô cùng sợ hãi khi phải trải lòng mình, sợ rằng Do Won sẽ lạnh lùng quay lưng và bảo hãy coi như chưa có chuyện gì xảy ra.
Anh vốn là người căm ghét Omega đến thế, cũng là người đã đóng đinh rằng mình sẽ không kết hôn nếu không gặp được người mình thực sự yêu thương. Những hành động anh dành cho cậu đôi khi dịu dàng đến mức khiến cậu muốn phát khóc, nhưng cậu chẳng thể tự tin 100% rằng liệu đó có phải là tình yêu hay không. Bởi lẽ cậu chưa từng được nghe chính xác tâm ý của Do Won.
'Trợ lý Han, thời gian qua cậu đã vất vả rồi.'
Nếu anh từ chối lời đề nghị của cậu, có lẽ anh sẽ nói như vậy. Một khi không cần phải diễn kịch trước mặt cha mẹ nữa, thì cũng chẳng còn lý do gì để duy trì bản hợp đồng này. Không chỉ việc dọn khỏi nhà tân hôn mà ngay cả việc làm chung một công ty cũng sẽ trở nên khó khăn.
Dù cơn dư chấn để lại sẽ rất lớn, nhưng anh vẫn sẽ giải quyết mọi chuyện một cách năng nổ và thuần thục như mọi khi. Sự thất vọng của các bậc cha mẹ ban đầu có lẽ cũng rất lớn, nhưng rồi thời gian trôi đi, tất cả cũng sẽ qua thôi. Và rồi, anh và cậu sẽ quay lưng bước đi, trở thành những người xa lạ hoàn toàn.
Chỉ mới nghĩ đến việc phải quay lại vạch xuất phát, quay lại khoảnh khắc anh nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh lùng như một người dưng, trái tim cậu đã nhói đau và buốt giá đến không thấu.
Thế nhưng nếu không lấy hết can đảm để tỏ tình, cậu thậm chí còn chẳng có cơ hội để hy vọng vào kết quả mà mình hằng mong đợi. Cậu không định im lặng chia tay theo đúng ý muốn của Lee Sun Hyung mà không thử đấu tranh một lần. Vì vậy, ngay cả khi phải chuẩn bị cho việc bị khước từ, cậu vẫn muốn nói ra.
Nói rằng họ hãy cùng nhau thú nhận với cha mẹ trước khi Lee Sun Hyung kịp hành động. Rằng giờ đây cậu muốn cả hai trở thành một cặp đôi thực sự trao gửi tâm tình, chứ không phải dựa trên hợp đồng nữa.
"Mình làm được mà. Làm được mà…."
Vừa lẩm bẩm lặp đi lặp lại, Yoo Young vừa bóp kem đánh răng lên bàn chải. Trong lúc đánh răng, cậu nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của mình trong gương và hạ quyết tâm một cách bi tráng.
Dù tình thế đang vô cùng ngặt nghèo, nhưng vì chưa biết được tâm ý thật sự của Do Won nên cậu chỉ còn biết tin vào trực giác của chính mình. Nghĩ đến dáng vẻ dịu dàng mà anh đã dành cho mình bấy lâu nay, có lẽ anh cũng sẽ chấp nhận lời đề nghị của cậu ở một mức độ nào đó chăng? Cậu chỉ thầm khẩn cầu rằng sự quan tâm của Do Won không hoàn toàn chỉ vì nghĩa vụ, mà nó mang hình hài của tình yêu, dù chỉ là một chút thôi cũng được.
Trợ lý Han.
Khi cậu gần như đã chuẩn bị xong, một tiếng gõ cửa thận trọng vang lên.
Tôi có thể vào một lát không?
"Vâng, Trưởng phòng. Anh vào đi ạ."
Cánh cửa mở ra sau lời đồng ý của Yoo Young. Do Won, người đã chuẩn bị tươm tất cho buổi đi chơi, sải bước vào phòng.
"Trong người em thấy sao rồi?"
"Em thực sự ổn rồi, Trưởng phòng. Không có vấn đề gì đâu ạ."
"Nếu vậy thì tốt."
Trái ngược với lời nói thản nhiên, Do Won khẽ nhíu mày. Anh đưa tay lên mân mê chiếc cà vạt đang được thắt ngay ngắn của mình. Đó là dáng vẻ dao động trước hương pheromone nồng đậm đang bao phủ quanh Yoo Young mà bất cứ ai cũng có thể nhận ra.
Nhận thấy dấu hiệu đó, ngay khi Yoo Young định vội vàng mở cửa sổ thì Do Won đã nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu, xoay người cậu lại.
"Không sao đâu. Không cần thông gió đâu."
"A…. Anh không thấy khó chịu sao?"
"Khó chịu?"
Do Won khẽ cười, một bên lông mày nhướng lên.
"Trợ lý Han. Chẳng lẽ em vẫn còn nghĩ rằng tôi sẽ thấy khó chịu với hương pheromone của em sao?"
"…A."
"Nếu là vì chuyện đó thì em không cần lo lắng đâu."
Anh khẽ kéo cổ tay Yoo Young, tự nhiên ôm cậu vào lòng rồi tựa trán mình vào trán cậu. Giọng anh thì thầm đầy bí ẩn như đang trêu đùa:
"Vấn đề là vì tôi thích nó quá mức đấy."
Chất giọng trầm quyến rũ ấy rót vào tai khiến cậu ngứa ngáy. Một luồng nhiệt từ bụng dưới bốc lên hừng hực, làm mặt cậu nóng bừng. Yoo Young tránh ánh mắt của Do Won, định vặn vẹo người thoát khỏi vòng tay anh nhưng anh lại càng ôm chặt lấy thân hình nhỏ bé ấy hơn.
"Em định đi đâu vậy? Sao lại né tránh tôi. Hửm?"
"Trưởng... Trưởng phòng…. Buông em ra một... một lát đi ạ."
"Sao hôm nay em lại thẹn thùng thế này."
Do Won vùi mũi vào mái tóc mềm mại của Yoo Young, hít một hơi thật sâu.
"Hãy để tôi ôm em thế này một lát trước khi xuất phát đi."
"……."
Vòng tay anh ôm trọn lấy cơ thể Yoo Young, hai bàn tay đan chặt vào nhau sau lưng cậu. Bị giam cầm hoàn toàn trong lồng ngực anh, Yoo Young khẽ cựa quậy định thoát ra nhưng rồi cũng nhanh chóng từ bỏ. Cảm giác được tiếp xúc với sự hiện diện của Do Won thực sự quá đỗi tuyệt vời. Tuyệt vời đến mức khiến cậu đau đớn.
Nhịp đập trái tim lan tỏa chậm rãi theo nhiệt độ cơ thể lại một lần nữa gõ cửa trái tim mà cậu đã vất vả lắm mới trấn tĩnh lại được. Nó đang thức tỉnh và tiếp thêm can đảm cho cậu. Cậu sợ hãi đến tuyệt vọng rằng mình sẽ không còn được tận hưởng những khoảnh khắc tuyệt vời vô ngần này nữa, nhưng đồng thời, ý chí không muốn bị tước đoạt cũng trỗi dậy mạnh mẽ.
Ngửi lấy mùi hương cơ thể của Do Won – thứ mùi hương mà lúc nào cũng khiến cậu thấy ngây ngất – Yoo Young nung nấu ý chí chiến đấu. Rằng hôm nay nhất định cậu phải làm thật tốt. Để rồi sáng ngày mai, vào ngày sinh nhật của Do Won, cậu có thể mỉm cười trao cho anh món quà mà cậu đã dày công chuẩn bị.
❖ ❖ ❖
Sau khi chuẩn bị xong, Do Won và Yoo Young cùng bước lên xe. Ngay khi ngồi vào bên trong chiếc xe sạch sẽ của Do Won, việc đầu tiên Yoo Young làm là hạ cửa sổ xuống một chút. Cậu muốn giữ lý trí tỉnh táo để suy nghĩ, nhưng nếu cứ bị bao trùm trong hương pheromone của Do Won thì e rằng điều đó sẽ rất khó khăn.
"Em thắt dây an toàn chưa? Chúng ta khởi hành nhé."
"Vâng, Trưởng phòng."
Chiếc xe bắt đầu chuyển bánh cùng với giọng nói bình thản của anh. Yoo Young lơ đãng liếc nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời một màu xám xịt. Thời tiết này rất giống với dự báo rằng trời có thể sẽ đổ tuyết.
"Trời lạnh lắm. Em sẽ bị cảm đấy, tốt nhất là nên đóng cửa sổ lại đi."
Lúc này, một giọng nói trầm thấp vang lên bên cạnh đưa ra lời khuyên.
"…Vâng ạ."
Yoo Young ngoan ngoãn quay kính lên đóng cửa lại. Nghĩ lại thì, trang phục của những người đi bộ trên phố đều rất dày dặn. Mỗi khi những người đứng ở ngã tư trò chuyện với nhau, những làn hơi trắng xóa lại tỏa ra rồi tan biến trong không trung.
Cả con phố đang ngập tràn không khí háo hức đón chờ ngày lễ Giáng sinh chỉ còn cách vài tuần nữa. Nếu là bình thường, cậu sẽ thong dong tận hưởng bầu không khí ấy, nhưng lúc này toàn bộ tâm trí của Yoo Young đều dồn cả vào kế hoạch sau bữa tối hôm nay.
'Phải hành động thật bình tĩnh. Mình làm được.'
Chẳng có việc gì là dễ dàng cả. Lẽ dĩ nhiên là khi đến nhà chính hôm nay, cậu sẽ phải đối mặt với phu nhân Lee. Việc chịu đựng ánh nhìn lạnh lùng không chút thiện cảm của bà dành cho mình cũng chẳng phải chuyện dễ dàng gì. Tuy nhiên, vì hôm nay không có Lee Sun Hyung và lại có cả cha anh ở đó, nên chắc bà ta sẽ không thể lộ rõ vẻ thù địch đến thế.
Dù sao đi nữa, sau khi dùng bữa xong, trên đường về nhà cậu dự định sẽ lựa lời mở lời với Do Won. Rằng hãy chủ động thưa chuyện với cha mẹ trước. Thế nhưng lời đề nghị mà cậu sắp đưa ra tối nay sẽ làm lung lay toàn bộ nền móng của bản hợp đồng giữa cậu và Do Won, nên cậu không tránh khỏi cảm giác run rẩy.
'…Nhưng cũng chẳng còn cách nào khác. Vì vậy….'
"Trợ lý Han."
Trong lúc cậu đang cố gắng trấn tĩnh và thầm hít thở sâu thì Do Won đột ngột lên tiếng.
"Vâng, Trưởng phòng?"
"Tôi thấy biểu cảm của em có vẻ rất căng thẳng."
Bàn tay Do Won vươn tới nắm chặt lấy bàn tay trái của Yoo Young.
"Thực sự là không có chuyện gì chứ?"
"…A, chuyện đó…."
Đôi môi Yoo Young mấp máy vài lần rồi lại khép chặt. Cho dù có là một người cứng cỏi đến đâu, nếu không có sự chuẩn bị tâm lý kỹ càng thì cậu cũng chẳng thể nào nói với Do Won rằng: "Em đang suy nghĩ xem nên cầu hôn Trưởng phòng thế nào đây."
"…Không có chuyện gì to tát đâu ạ. Chỉ là… em hơi mệt một chút thôi."
"Trợ lý Han."
Chất giọng tĩnh lặng gọi tên cậu. Vừa lái xe, Do Won vừa khẽ quan sát nét mặt cậu, gương mặt anh thoáng hiện vẻ lo âu.
"Có lần Trợ lý Han đã nói thế này mà. Rằng chúng ta là vợ chồng. Hy vọng em có thể thành thật nói ra những gì mình đang suy nghĩ."
"……."
"Vì vậy, hãy tin tưởng tôi và nói cho tôi nghe đi. Bất cứ điều gì cũng được."
Lời nói dịu dàng ấy khiến trái tim cậu vô thức rung động. Ánh mắt Do Won đang nhìn cậu thật tĩnh lặng và vững chãi như một tảng đá.
Có lẽ bây giờ chính là thời điểm thích hợp nhất để mở lời chăng? Vừa nghĩ đến đó, trái tim cậu bỗng đập thình thịch liên hồi. Ngay khoảnh khắc Yoo Young đang do dự định cất lời thì....