Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Điện thoại rung lên hai hồi báo hiệu có tin nhắn đến. Vô thức kiểm tra tên người gửi trên màn hình, Yoo Young lập tức cau mày khó chịu. Đó là tin nhắn từ Lee Sun Hyung.
[Hôm nay cậu cùng Do Won về nhà chính nhỉ? Thăm hỏi cha mẹ cho tốt vào nhé.]
[Và chúng ta sẽ gặp nhau vào ngày mai. Tôi hy vọng khi đó Trợ lý Han sẽ cho tôi một câu trả lời sáng suốt.]
Im hơi lặng tiếng suốt mấy ngày qua, vậy mà hắn lại chọn đúng thời điểm để phá đám thế này. Đọc nhanh dòng tin nhắn, Yoo Young phản xạ tắt ngay màn hình.
Ý nghĩ nhất định phải làm tốt mọi chuyện trong ngày hôm nay bỗng trỗi dậy mạnh mẽ. Chỉ cần như vậy, cậu sẽ không còn phải chịu đựng trò thao túng của kẻ như Lee Sun Hyung thêm một lần nào nữa. Tuyệt đối không.
Nghĩ đến đó, sự lo âu càng tăng thêm khiến Yoo Young vô thức cắn chặt môi. Đúng lúc ấy, Do Won xoay mặt về phía cậu.
"Gì vậy? Trợ lý Han."
"…À."
Nở một nụ cười gượng gạo với Do Won khi anh cất tiếng hỏi, Yoo Young vội vàng nhét điện thoại vào túi áo khoác.
"À, không có gì đâu ạ."
"Gì mà không có gì. Tin nhắn gì mà khiến sắc mặt em tệ đi như vậy?"
"Thật sự không có gì đâu ạ."
Từ trước đến nay Do Won chưa bao giờ nhạy cảm với điện thoại hay tin nhắn của cậu như thế. Nhưng hôm nay, anh lại kiên trì gặng hỏi một cách chấp nhất. Yoo Young phản xạ nắm chặt gấu áo khoác nơi để điện thoại và lắc đầu.
Vừa lúc đó đèn tín hiệu chuyển màu, chiếc xe dừng lại. Do Won dừng xe, ném một ánh nhìn cứng nhắc về phía Yoo Young.
"Chắc chắn là có chuyện gì đó."
"Không, em đã bảo là ổn mà. Lát nữa nếu thong thả em sẽ nói sau…."
"Trợ lý Han."
"Em đã bảo là lát nữa sẽ nói mà!"
Cậu bỗng thấy không thể chịu đựng nổi thái độ như đang tra hỏi của Do Won. Yoo Young giật mình, mở to mắt tự lấy tay bịt miệng vì thanh âm gắt gỏng vừa vô thức thốt ra.
"……."
"……."
Sự im lặng bao trùm trong chốc lát cảm giác dài đến nghẹt thở. Cuối cùng cậu cũng đã lớn tiếng mất rồi. Cậu hoàn toàn không hề có ý định quát mắng Do Won.
Vì mấy ngày qua không ngủ đủ giấc nên dây thần kinh của cậu trở nên sắc lẹm như một lưỡi dao được mài kỹ, khiến những câu hỏi đầy quan tâm của anh lại trở thành áp lực đè nặng lên vai. Chính vì thế cậu đã phản ứng thái quá. Cố gắng trấn tĩnh trái tim đang đập thình thịch, Yoo Young thở hắt ra một hơi dài.
Không phải thế này. Dù có chuyện gì đi nữa, cậu cũng không nên lớn tiếng với Do Won như vậy…. Ngay khi cậu định mở lời xin lỗi, anh đã lên tiếng trước. Một giọng nói không chút cảm xúc.
"Tôi không có ý làm phiền em. Xin lỗi nhé."
"…À, không đâu. Trưởng phòng. …Em xin lỗi vì đã lớn tiếng."
Lời xin lỗi gượng gạo kết thúc, sự im lặng lại một lần nữa trở lại. Nhìn nghiêng khuôn mặt Do Won đang lẳng lặng lái xe nhìn thẳng phía trước, Yoo Young thầm thở dài trong lòng. Chỉ vì một sai lầm của cậu mà bầu không khí đã chùng xuống đến mức không thể cứu vãn.
'Điên mất thôi…. Định tỏ tình hay là định phá hỏng mọi thứ đây.'
Hỏng bét cả rồi. Tại sao lại là hôm nay, cái ngày mà cậu định nói ra lời tỏ tình quan trọng ấy chứ. Bầu không khí lạnh lẽo thế này thật chẳng lấy đâu ra chỗ cho những lời lãng mạn.
Để che giấu sự ngột ngạt, Yoo Young vô định nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời xám xịt nhợt nhạt trông thật u sầu. Cậu khẽ tựa đầu vào cửa kính rồi nhắm mắt lại. Giá mà có thể chợp mắt một chút để bù đắp cơn thiếu ngủ thì tốt biết mấy, nhưng cậu chẳng thể nào chợp mắt nổi.
Cứ nhắm mắt như vậy trôi qua bao lâu không rõ, chiếc xe êm ái dừng lại.
"Trợ lý Han. Đến nơi rồi."
"À, vâng…."
Nghe giọng nói trầm thấp, Yoo Young bừng tỉnh rồi lừ đừ ngồi dậy. Có lẽ vì chuyện vừa nãy nên bầu không khí chưa bao giờ gượng gạo đến nhường này. Dù vậy, cậu không thể mang bộ dạng này vào gặp cha mẹ anh được. Suy cho cùng người nổi nóng trước là Yoo Young, nên ngay khi cậu định mở lời để làm dịu tâm trạng của Do Won thì....
Chất giọng trầm lắng của Do Won đã gọi tên cậu trước.
"Trợ lý Han."
"…Vâng, Trưởng phòng."
Đôi mắt anh đang nhìn sâu vào khuôn mặt cậu thật tĩnh lặng và thâm trầm, khiến Yoo Young chỉ biết im lặng ngắm nhìn anh. Đôi mắt luôn chân thành của Do Won chính là một trong những lý do khiến cậu yêu anh.
Bàn tay đang rời khỏi vô lăng chậm rãi tiến tới nắm lấy tay cậu. Giống như ánh nhìn đầy chân trọng, cái nắm tay của Do Won truyền đi sự tin cậy vững chãi chỉ qua hơi ấm cơ thể.
"Lúc nào cũng được. Tôi sẽ chờ."
"……."
"Bất kể là chuyện gì, lúc nào cũng không quan trọng. Trợ lý Han cứ nói khi nào em thấy thoải mái. Nhé."
"…Vâng, Trưởng phòng."
Khoảnh khắc ấy, cậu không hiểu sao lồng ngực mình lại nghẹn ngào đến thế. Với một kẻ không thể kiểm soát nổi cảm xúc của mình mà lại lớn tiếng gắt gỏng như cậu, Do Won không hề giận dữ mà trái lại còn bảo cậu hãy cứ nói ra bất cứ khi nào. Bất cứ lúc nào, bất kể chuyện gì.
Chính vì vậy mà cậu không thể không nảy sinh lòng tham. Với người đàn ông này. Với người mà cậu càng ngày càng yêu sâu đậm này, Yoo Young không biết cách nào để quay lại cuộc sống thường nhật khi không có anh. Cậu cũng chẳng muốn biết làm gì. Trước đây cậu từng nghĩ muốn duy trì cuộc sống ngọt ngào này 'lâu nhất có thể', nhưng giờ đây cậu muốn thay bằng hai chữ 'nhất định'.
Cậu nhất định phải ở bên Do Won. Vì vậy cậu cũng mong anh cần đến cậu. Không phải với tư cách đối tác kết hôn hợp đồng vì sự tiện lợi của đôi bên, mà là một người tình chân thành trọn vẹn.
"…Mọi người chắc đang đợi đấy ạ. Chúng ta xuống xe thôi, Trưởng phòng."
Yoo Young quay ngoắt đi, nắm lấy tay nắm cửa phía ghế phụ. Nếu cứ tiếp tục ở gần nhau trong không gian chật hẹp này, cậu sợ mình sẽ không thể che giấu nổi hơi nóng đang bốc lên cùng những khát khao đang sục sôi. Trước hết phải giải quyết tốt bữa ăn với cha mẹ đã.
Khẽ gật đầu, Do Won bước xuống xe rồi nắm chặt lấy tay Yoo Young. Anh không hề buông tay cậu trong suốt quãng đường đi bộ đến cửa chính nơi người làm đang đợi sẵn. Như thể anh muốn dùng hơi ấm của mình để kìm giữ trái tim đang xao động của Yoo Young một cách bình thản.
❖ ❖ ❖
"Chúng con đã về."
Sau khi chào hỏi người làm đón tiếp ở cửa, Do Won cất lời bằng giọng công vụ rồi bước vào trong. Khác với mọi khi khi Yoo Young về nhà chính cha mẹ thường chạy ra đón tận cửa, lần này chẳng thấy bóng dáng một ai.
Người làm nhanh nhẹn nhận lấy áo khoác từ tay Yoo Young và Do Won, nhìn anh với vẻ ái ngại rồi lên tiếng:
"…Dạ… Thưa cậu, ban nãy Chủ tịch vẫn đang chờ hai người, nhưng vì có việc gấp nên ông đã ra ngoài cách đây mười phút rồi ạ. Hai người không gặp ông sao?"
Nghe người làm nói, Do Won lấy điện thoại ra. Quả nhiên có tin nhắn từ cha anh báo rằng vì việc công ty gấp gáp nên ông dự định vắng mặt khoảng 30 phút, xin lỗi và bảo hai con cứ dùng bữa trước.
Do Won nói bằng giọng vô cảm:
"Tôi không thấy. Chắc cha đã đi lối cửa sau."
"A ha ha…. Hóa ra là vậy ạ."
Người làm vốn đã chăm sóc Do Won từ lâu trong ngôi nhà này, có lẽ vì thấy thương cảm khi chẳng có ai ra chào đón anh nên mới nói thêm vài lời, nhưng Do Won có vẻ chẳng mấy bận tâm.
Tuy nhiên, Yoo Young bỗng dưng muốn nắm thật chặt lấy tay Do Won. Đôi bàn tay vốn đã buông lỏng khi bước vào nhà lại một lần nữa đan chặt vào nhau. Lần này là Yoo Young chủ động tiến tới.
"Vào thôi, Trưởng phòng."
Nói rồi, Yoo Young ngước nhìn Do Won và nở một nụ cười rạng rỡ. Trước nụ cười đầy tinh nghịch của cậu, Do Won thoáng mở to mắt nhưng rồi cũng lập tức mỉm cười đáp lại.
"Được thôi."
Giọng nói vốn khô khốc của Do Won giờ đây đã tràn ngập sự ấm áp. Đó chính là sự ấm áp mà anh vẫn thường dành cho Yoo Young.
Nhìn Do Won như vậy, Yoo Young không khỏi cảm thấy an lòng. Dù là bữa ăn sắp tới với phu nhân Lee, hay là việc vô cùng quan trọng phải làm sau bữa ăn. Ánh mắt tin cậy mà Do Won hướng về phía cậu như đang nói rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
Với tâm trạng nhẹ nhõm hơn hẳn, Yoo Young theo chân Do Won tiến về phía phòng khách. Ngay khi vừa bước vào căn phòng khách được trang trí trang nhã và tinh tế, cánh cửa đối diện mở ra và phu nhân Lee xuất hiện.
"Đến rồi à?"
"Vâng, chúng con đã về."
"Con chào mẹ ạ."
"Ừ."
Sau khi nhận lời chào khô khốc từ Do Won và cái cúi người cung kính của Yoo Young, phu nhân Lee khẽ hất cằm về phía phòng ăn.
"Cha con bảo hai đứa cứ dùng bữa trước đi, chúng ta vào trong thôi. Chắc ông ấy cũng sắp về rồi."
"Vâng."
Ba người bước vào phòng ăn trong bầu không khí gượng gạo. Một vài người làm đang hoàn tất những khâu chuẩn bị cuối cùng. Sau khi khẽ chào Do Won và Yoo Young rồi rút lui, không gian rộng lớn chỉ còn lại ba người bọn họ.
Phu nhân Lee ngồi xuống trước rồi ra hiệu cho hai người:
"Ngồi đi."
Vì là tiệc sinh nhật nên trên bàn bày biện vô số món ngon trải dài như một đoàn quân không dứt. Có vẻ như năm nào sinh nhật Do Won cũng được kỷ niệm theo cách này. Trước bàn tiệc xa hoa, Do Won và Yoo Young ngồi cạnh nhau đối diện với phu nhân Lee.
"Chúc mừng sinh nhật con. Ăn nhiều vào."
"Cảm ơn mẹ đã vất vả chuẩn bị ạ."
Những lời đối đáp khô khốc vang lên khiến người ta không khỏi nghĩ rằng ngay cả hai con robot trò chuyện với nhau cũng sẽ bớt tính công vụ hơn thế này. Sau khi kết thúc những lời hỏi thăm mang tính nghĩa vụ, Do Won cầm đũa lên. Anh khẽ nói với Yoo Young bằng giọng ân cần:
"Em ăn nhiều vào nhé."
"Vâng, Trưởng phòng. Anh cũng ăn nhiều vào ạ."
Thái độ của anh hoàn toàn trái ngược 180 độ so với khi đối đãi với mẹ mình. Nghe cuộc trò chuyện của hai người, phu nhân Lee thong thả khẩy một tiếng cười mũi rồi chậm rãi mở lời:
"Phải rồi, cuộc sống hôn nhân có hạnh phúc không?"
"Vâng. Rất hạnh phúc ạ."
Do Won đáp lời phu nhân Lee ngay lập tức với tốc độ như một nhát chém. Không rõ nguyên nhân là gì nhưng câu trả lời khô khốc của Do Won dường như đã chọc giận bà. Phu nhân Lee nhướng mày, bắt đầu mỉa mai bằng giọng điệu vô cùng sắc sảo:
"Hẳn là vậy rồi. Vì đó là cuộc hôn nhân con tự ý tiến hành mà chẳng thèm hỏi ý kiến mẹ lấy nửa lời, nên chắc chắn phải hạnh phúc rồi."
"Mẹ."
Do Won ngăn lời phu nhân Lee bằng giọng nói lạnh lẽo, nhưng nhìn thấy gương mặt dao động của anh, trong mắt bà ta chỉ ánh lên một tia nhìn sắc lẹm.
"Sao? Mẹ nói gì sai à? Mẹ đã để con kết hôn khi còn chẳng rõ đứa trẻ đó là ai, mẹ chẳng lẽ không có quyền nói vài câu sao?"
Khoảng cách giữa hai lông mày của Do Won nhíu chặt lại. Gân xanh nổi lên trên mu bàn tay đang cầm nĩa, rồi Do Won đặt mạnh bộ đồ ăn xuống bàn tạo nên một tiếng cạch chói tai.
"Mẹ. Nói những lời như vậy ngay trước mặt bạn đời của con là một hành động khiếm nhã và gây khó chịu. Vậy nên mẹ hãy dừng lại ở đó đi."