Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 113

Trước Tiếp

"Trợ lý Han."

"……."

"Trợ lý Han!"

"…A. Chị Joo Yeon."

Tầm nhìn mông lung bỗng chốc trở nên rõ rệt. Yoo Young, người đang chống cằm thẫn thờ đắm chìm trong suy nghĩ, giật mình ngẩng đầu lên.

Cậu nhìn thấy gương mặt của Joo Yeon và Yoon Seok đã tiến sát đến ngay trước vách ngăn làm việc. Chắc do sau giờ nghỉ trưa sưởi bật quá mạnh nên thấy buồn ngủ, Joo Yeon đi pha cà phê ở phòng trà rồi tiện tay đặt xuống bàn Yoo Young một ly đầy đá viên.

"Dạo này có chuyện gì sao? Trông sắc mặt em tệ lắm."

"…À, không ạ. Chuyện gì đâu chứ…"

Dù Yoo Young gượng gạo biện minh, nhưng gương mặt đang đưa ra lời khuyên của Joo Yeon lại rất nghiêm túc. Sau khi xem xét kỹ lưỡng khuôn mặt Yoo Young, chị lo lắng bồi thêm:

"Không có gì mà thế à. Dạo này nhìn đang hồng hào, sao mấy ngày nay trạng thái lại sa sút thế này? Hay là xin về sớm đi."

"Thứ Sáu rồi còn xin về sớm gì nữa ạ… Em ổn mà, thật đấy."

Yoo Young gượng cười xua tay. Tuy nhiên, cậu không phải không hiểu cho sự lo lắng của Joo Yeon và Yoon Seok. Sự thật là sắc mặt cậu đã kém đến mức người ngoài cũng phải nhận ra.

Đêm qua cậu lại thức trắng. Mấy ngày nay mất ngủ liên miên khiến đại não cậu cứ có cảm giác tê rần.

Ngay cả chính Yoo Young mỗi khi soi gương cũng phải giật mình trước dáng vẻ hốc hác rõ rệt của mình. Quầng thâm hiện rõ dưới mắt và đường xương hàm cũng trở nên sắc lẹm hơn. Những ngày qua không thể chợp mắt tử tế, nên ra nông nỗi này cũng là điều dễ hiểu.

Cuộc đối thoại với Sun Hyung vài ngày trước chính là nguyên nhân hàng đầu cản trở giấc ngủ của Yoo Young.

'…Hà….'

Cứ nghĩ đến chuyện đó là hơi thở dài lại vô thức thoát ra. Vấn đề không chỉ là chuyện mất ngủ vài ngày. Yoo Young đã trôi qua mấy ngày trời mà vẫn chẳng thể đưa ra được bất cứ quyết định nào.

Chẳng những không quyết định được gì, ngay cả sự thật về việc đã gặp Sun Hyung cậu cũng không dám thổ lộ với Do Won. Nếu biết chuyện, chắc chắn Do Won sẽ có hành động nào đó, và cậu sợ hãi kết quả tất yếu sẽ xảy đến sau đó. Lúc này, cậu chưa thể hình dung nổi, chứ đừng nói đến chuyện thu xếp những việc sau này.

Đúng lúc đó, điện thoại ở bàn Joo Yeon bắt đầu reo vang. Khi Joo Yeon vội vàng chạy về chỗ mình, Yoon Seok khẽ tiến lại gần đặt tay lên vai Yoo Young. Cậu ta bắt đầu nhẹ nhàng xoa bóp.

"Trợ lý Han. Anh không sao chứ? Em lo cho anh lắm."

"À…."

Một cử chỉ quen thuộc. Nếu là trước đây, cậu sẽ thấy thoải mái mà khen cậu ta thật thấu hiểu, rồi ngước nhìn Yoon Seok mà cười rạng rỡ.

Thế nhưng, dù đôi bàn tay đang xoa bóp vai khách quan mà nói là không tệ, cậu lại cảm thấy khó chịu một cách kỳ lạ. Vì lý do gì chứ? Chính cậu cũng không rõ, chỉ biết là mình không thoải mái. Ngay khoảnh khắc Yoo Young định gượng cười máy móc, định nắm lấy tay Yoon Seok để nhẹ nhàng đẩy ra thì...

"Nhân viên Lee Yoon Seok."

"A, …Trưởng phòng."

Giọng nói lạnh thấu xương của Do Won vang lên từ phía sau. Yoon Seok giật mình quay đầu lại nhìn anh, nhưng bàn tay vẫn còn đang đặt trên vai Yoo Young.

Do Won sải bước tới, dứt khoát nắm lấy cổ tay Yoon Seok và gạt ra khỏi người Yoo Young không chút nể nang. Không khí trong nháy mắt trở nên băng giá như vừa bị dội gáo nước lạnh.

Yoo Young sửng sốt, chỉ biết nín thở dõi theo cảnh tượng ấy. Vẻ ngoài của Do Won vẫn vô cùng bình thản, nhưng bầu không khí toát ra từ anh lại hung bạo đến mức khiến người ta phải rùng mình.

Ngay sau đó, giọng nói lạnh lùng của Do Won nhắm thẳng vào Yoon Seok:

"Tôi hy vọng cậu sẽ hạn chế những tiếp xúc như thế này giữa những người cùng giới tính tại công ty."

"…À, em xin lỗi ạ."

Lúc này Yoon Seok mới lúng túng cúi đầu trước Do Won. Ánh mắt khô khốc của Do Won chuyển hướng sang Yoo Young.

"Trợ lý Han, vào phòng tôi một lát."

Để lại câu nói đó, Do Won dứt khoát sải bước về phía phòng Trưởng phòng. Yoo Young lập tức đứng dậy, nở nụ cười ngượng nghịu với Yoon Seok đang đứng ngẩn ngơ rồi đuổi theo sau Do Won. Yoon Seok nhìn theo bóng lưng Yoo Young với vẻ mặt tối sầm.

"Anh gọi em ạ."

Nuốt khan một cái, Yoo Young cung kính hỏi Do Won. Do Won vẫn chưa ngồi xuống mà chỉ đứng lặng yên nhìn cậu, rồi một hơi thở dài trút ra.

"Trợ lý Han."

"Vâng."

"Có chuyện gì sao? Dạo này sắc mặt em tệ lắm."

Những ngón tay dài vươn tới v**t v* khuôn mặt cậu. Hương pheromone của Do Won nhẹ nhàng tựa lông vũ, mang lại cảm giác khác biệt hoàn toàn so với lúc Yoon Seok chạm vào cậu khi nãy.

Nó bao bọc, thoải mái, ấm áp và thật dễ chịu. Nhưng đồng thời, chính vì vậy mà cậu lại thấy bức bối. Đó là một cảm xúc mâu thuẫn, nhưng Yoo Young thực sự cảm thấy như thế.

"…Không có gì đâu ạ."

"Không có gì mà mặt mũi lại xanh xao thế này à. Nhìn em xem."

Giọng nói của Do Won tràn đầy sự lo lắng chân thành. Với người ngoài, nghe qua có vẻ chẳng khác gì thường ngày, nhưng Yoo Young có thể cảm nhận rõ sự sốt sắng đến nôn nóng của anh.

Chính vì thế mà lòng cậu càng xốn xang. Nếu tất cả những điều này chỉ là ảo ảnh sắp tan biến thì sao? Dạo này, Yoo Young cứ hay nghĩ như vậy theo bản năng. Cậu vội vàng chớp mắt liên tục để gạt bỏ những suy nghĩ viển vông đó. Rồi cậu nắm lấy bàn tay đang định xoay mặt mình lại của Do Won, khẽ khàng gỡ ra.

Dù là lời từ chối lịch sự nhưng ý định đẩy ra đã quá rõ ràng. Do Won im lặng nhìn cậu một hồi rồi chậm rãi mở lời:

"Em có muốn xin về sớm để nghỉ ngơi một chút không?"

Giọng nói dịu dàng. Gương mặt lo âu. Và cả bàn tay ấm áp đang chìa ra. Cứ tiếp xúc với tất cả những điều đó khiến cậu cảm thấy như sắp bị say sóng. Yoo Young vội vàng lắc đầu.

"À, không đâu ạ. Em không cần về sớm đâu."

"Trợ lý Han."

"…Nếu anh không còn gì để nói nữa, em xin phép ra ngoài ạ."

Nói xong thật nhanh, Yoo Young chạy trốn khỏi phòng Trưởng phòng trước khi Do Won kịp giữ lại. Trong trạng thái này, cậu không thể ở cạnh anh được. Cậu cần một khoảng thời gian yên tĩnh để suy nghĩ thấu đáo, dù chỉ là một chút thôi cũng được.

Yoo Young không quay lại chỗ ngồi ngay mà đi vào nhà vệ sinh. Trong gương hiện lên một người đàn ông với khuôn mặt tiều tụy.

Xè xè— tiếng nước chảy ra từ vòi. Cậu cố ý vặn nước thật lạnh rồi vỗ lên mặt. Vừa dùng khăn giấy lau đi những giọt nước còn đọng lại, cậu vừa khẽ thở dài.

Chỉ có duy nhất một giải pháp hiện lên trong đầu. Cậu không còn lựa chọn nào khác. Nhưng đây là việc đòi hỏi cậu phải lấy hết can đảm, sự dũng cảm lớn nhất từ trước đến nay.

'Mình làm được.'

Yoo Young nhìn vào gương và lẩm bẩm.

Ngày kia là ngày về nhà chính để mừng sinh nhật Do Won. Cậu thầm nhủ phải hoàn tất mọi khâu chuẩn bị để bắt đầu hành động vào lúc đó, rồi gửi lời cổ vũ kiên định tới chính mình trong gương.

❖ ❖ ❖

Sau khi rửa mặt xong, Yoo Young chậm rãi c** đ* ngủ và lấy ra một chiếc sơ mi mới đã được giặt sạch. Đôi tay cài khuy của cậu run rẩy, chậm hơn thường lệ một chút.

Một cái ngáp dài thoát ra. Dù đã ăn sáng rồi ngủ trưa một lúc nhưng sự mệt mỏi vẫn chẳng hề tan biến.

Dù hôm qua là thứ Bảy nhưng vì có việc đột xuất nên toàn bộ đội 1 đã phải đi làm vào buổi sáng. Mấy ngày nay vừa phải trăn trở suy nghĩ, vừa phải đi làm cuối tuần, cậu thực sự cảm thấy mệt mỏi đến rã rời.

Thế nhưng hôm nay cậu phải tỉnh táo lại. Dù là Chủ Nhật – ngày có thể nghỉ ngơi thỏa thích – nhưng hôm nay cả hai đã hẹn về nhà chính ăn tối để chúc mừng sớm sinh nhật Do Won chỉ còn cách một ngày.

Đối mặt với phu nhân Lee lúc nào cũng là một việc khiến cậu căng thẳng. Đặc biệt là sau lần gặp gỡ ba người cùng Sun Hyung lần trước, cậu lại càng thấy khó xử, nhưng chẳng còn cách nào khác. Không thể nói là không đi vào ngày sinh nhật đầu tiên sau khi kết hôn được.

"Trợ lý Han."

"…Dạ?"

Cộc cộc, những ngón tay dài gõ nhẹ xuống bàn ngay gần chỗ Yoo Young ngồi. Giật mình tỉnh giấc, cậu ngẩng đầu lên và bắt gặp ánh mắt Do Won đang nhìn thẳng vào mình. Nhìn gương mặt đầy vẻ lo âu và quan tâm của anh, Yoo Young mới nhận ra nãy giờ mình đang thẫn thờ đắm chìm trong suy nghĩ mà bỏ dở bữa ăn.

"À…. Trưởng phòng."

Trên gương mặt Do Won đang nhìn cậu chăm chú không hề có lấy một nụ cười. Giọng nói hỏi han của anh trở nên trầm mặc.

"Nói thật cho tôi biết đi. Mấy ngày nay em lạ lắm. Trợ lý Han, em có đau ở đâu không?"

"Không có đâu ạ. Đau đớn gì đâu chứ…."

"Lại đây tôi xem."

Do Won mặc kệ lời can ngăn của Yoo Young, anh vẫn rướn người qua bàn ăn và đặt tay lên trán cậu. Sau khi xác nhận nhiệt độ vẫn bình thường, vẻ lo lắng trên mặt anh vẫn chẳng hề thuyên giảm.

"Không sốt nhưng… sao em lại thiếu sức sống thế này. Có lẽ tôi phải mua thuốc bổ cho em thôi."

Do Won trầm giọng lẩm bẩm.

"Nếu không thì, có phải vì cảm thấy không thoải mái khi về nhà tôi không?"

"Dạ? Tuyệt đối không phải đâu ạ! Không có chuyện đó đâu."

"Nếu là vì lý do đó thì chúng ta không cần đi cũng được. Trợ lý Han, cứ thoải mái nói ra đi."

Không khí lúc này như thể nếu cậu im lặng thêm giây lát, anh sẽ thực sự gọi điện về nhà chính và bảo: "Hôm nay chúng con không về đâu." Yoo Young vội vàng xua tay can ngăn Do Won.

"Không phải đâu, Trưởng phòng. Thật lòng đấy, hoàn toàn không phải vì chuyện đó. Em cũng muốn đi mà. Chẳng phải đây là sinh nhật đầu tiên chúng ta đón cùng nhau sau khi kết hôn sao."

"Sinh nhật năm nào chẳng có, có gì to tát đâu. Sức khỏe của em quan trọng hơn."

Bàn tay đang xua đi của cậu bị Do Won nhẹ nhàng nắm lấy. Anh siết nhẹ cổ tay cậu rồi dịu dàng kéo về phía mình, sau đó đan những ngón tay của anh vào kẽ tay cậu. Một hơi ấm ôn hòa truyền qua lòng bàn tay khiến cậu cảm thấy thật dễ chịu.

Khoảnh khắc đó, Yoo Young suýt chút nữa đã bật khóc. Cậu gượng cười, khéo léo rút tay mình ra khỏi tay Do Won rồi vội vàng đứng dậy.

"…Em ăn xong rồi, Trưởng phòng. Em… vào chuẩn bị đây ạ."

"Được rồi. Đừng tạo áp lực cho mình quá. Nếu mệt thì cứ nằm thêm một lát."

"Em không sao đâu. Em sẽ ra ngay."

Sự tử tế dịu dàng đến mức cố chấp của Do Won hôm nay lại càng làm trái tim cậu dao động dữ dội hơn, khiến cậu cảm thấy như sắp say sóng. Cậu không thể chịu đựng thêm được nữa. Như đang chạy trốn, Yoo Young lao về phòng mình, đóng cửa phòng ngủ lại và thở hắt ra một hơi thật dài.

Trước Tiếp