Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 104

Trước Tiếp

"Hôn nữa đi ạ." Nghe giọng nói của Yoo Young khi cậu khẽ rũ mắt vẻ thẹn thùng, Do Won chỉ còn cách lao vào cậu một lần nữa. Phần th*n d*** đang bị cầm tù trong lớp vải vóc khiến anh thấy bức bối đến phát điên.

Chẳng rõ điều gì lại khiến anh sục sôi đến mức đau đớn thế này. Nếu chỉ đổ lỗi cho sự trêu đùa của pheromone hay h*m m**n t*nh d*c đơn thuần thì cảm xúc này dường như đã vượt quá giới hạn. Vì rượu sao? Từ trước đến nay anh chưa bao giờ để bản thân bị những thứ đó điều khiển.

Chỉ là anh thích Han Yoo Young mà thôi. Anh buộc phải thừa nhận cảm xúc ấy, và buộc phải rút lại quyết định mình từng đưa ra trước đây. Rằng quan hệ hợp đồng hay cái gì đi chăng nữa, anh không muốn duy trì mối quan hệ nực cười đó thêm một giây nào nữa.

Trong đầu, trong bụng anh như có ngàn vạn thứ đang cuộn trào. Trong đời mình, chưa bao giờ sợi dây lý trí của anh lại mỏng manh và nguy kịch đến thế. Khi thô bạo tiến sâu vào khoang miệng của Yoo Young, Do Won thầm muốn quay về quá khứ để bẻ gãy những ngón tay đã từng viết ra điều khoản 'nỗ lực để không rơi vào tình yêu'.

'Đúng là chuyện nhảm nhí nhất đời, mẹ kiếp…'

Anh thầm chửi thề trong lòng rồi vươn tay ra. Lúc này, chỉ hôn thôi là không đủ. Anh khao khát được chạm vào Yoo Young không ngừng nghỉ, được cảm nhận cậu. Bàn tay to lớn dứt khoát luồn vào bên trong lớp áo của cậu.

Mỗi nơi tay Do Won chạm đến, làn da mịn màng bên dưới lòng bàn tay lại run rẩy kịch liệt. Anh khó lòng kìm nén được thôi thúc muốn nhào nặn cậu thật mạnh. Đôi bàn tay đang m*n tr*n trên ngực và hông cậu bất giác siết chặt hơn.

"A, hức… A, Trưởng phòng…."

Tiếng khóc nghẹn ngào của cậu càng thúc đẩy những thôi thúc tối tăm. Nhìn đôi mắt đã thấm đẫm hơi nước chỉ sau vài lần đụng chạm, Do Won theo bản năng đặt môi lên đuôi mắt cậu. Chụt. Đôi môi vừa gạt đi giọt lệ lại càng khao khát những điều sâu xa hơn.

Anh chậm rãi đưa đầu lưỡi l**m nhẹ lên vùng mắt. Hàng mi cậu run rẩy, mí mắt co giật như đang lên cơn động kinh. Bàn tay anh từ lúc nào đã gom lấy da thịt nơi lồng ngực cậu. Khi anh khẽ dồn lực vào lòng bàn tay, Yoo Young giật mình nảy người.

"Trưởng... Trưởng phòng…."

"Mở miệng ra."

Bất chấp mệnh lệnh mang tính áp chế, Yoo Young không hề khó chịu mà trái lại còn vô cùng ngoan ngoãn. Anh một lần nữa đẩy lưỡi vào khoảng trống vừa hé mở. Nụ hôn ướt át dần trở nên nồng đậm và đặc quánh. Trong bóng tối, tiếng nước giao thoa nhạy cảm rót thẳng vào màng nhĩ.

Bàn tay đang m*n tr*n vùng bụng và ngực bỗng chậm rãi trượt theo những đường cong của cơ thể rồi luồn vào trong chiếc quần tập mặc nhà thoải mái. Đó là vùng lãnh thổ đầu tiên anh xâm phạm. Đúng như dự đoán, Yoo Young giật mình thảng thốt, tách môi ra. Một sợi chỉ bạc mỏng manh vẫn còn vương vấn giữa hai người.

"…Trưởng phòng!"

"Nếu ghét thì hãy nói ngay bây giờ đi."

Trong thoáng chốc, chỉ còn tiếng th* d*c nặng nề bao trùm lấy hai người. Với gương mặt đã hoàn toàn đỏ gay, Yoo Young bối rối nhìn lên Do Won rồi chợt gục đầu xuống.

"…Em không… không ghét…."

"Vậy thì có vấn đề gì?"

"Nhưng mà em, vì em uống… uống nhiều rượu quá."

Giọng nói lí nhí đứt quãng của cậu chẳng giống với tính cách tự tin thường ngày chút nào. Do Won khẽ cười, rút tay ra khỏi quần Yoo Young rồi vuốt tóc cậu. Trước hết, anh cần làm cậu bình tĩnh lại và hỏi rõ ý nguyện của cậu.

"Rượu thì tôi cũng uống mà."

"Không phải ý đó…."

Yoo Young mấp máy môi ngập ngừng chọn lời, cuối cùng mới khó khăn thốt ra:

"…Trưởng phòng bây giờ… định cùng em làm… làm chuyện đó sao?"

Đôi môi vừa thốt ra câu hỏi táo bạo ấy mím chặt lại, rồi lại dũng cảm mở ra lần nữa.

"Nhưng mà chúng... chúng ta... đây là lần đầu tiên... em không muốn... làm trong cơn say thế này. …Là lần đầu tiên mà."

Câu nói tiếp theo mới thực sự là đòn chí mạng. 'Vì là lần đầu, nên em muốn ghi nhớ tất cả mọi chuyện….' Dù cậu chỉ lẩm bẩm như đang tự nói với bản thân, nhưng ý chí truyền đến lại là một sự chân thành thuần khiết nhất.

Nghe những lời đáng yêu đến mức vượt ngoài sức tưởng tượng, dù đang sục sôi vì hưng phấn, Do Won vẫn không nhịn được mà bật cười. Mặt thì đỏ như gấc mà vẫn có thể thốt ra được những lời như thế.

Ánh mắt đẫm nước của cậu quả thực có phần mông lung hơn bình thường. Khuôn mặt ấy của Han Yoo Young dường như có khả năng khơi dậy bản tính muốn bắt nạt trong lòng anh. Vì thế, anh bỗng muốn trêu chọc cậu một chút.

"Em nghĩ là tôi sẽ làm gì nào?"

"…Thì… thì…."

Thấy anh cố tình nghiêng đầu hỏi khó, cậu đỏ mặt tía tai không sao trả lời được. Cậu cứ cắn môi hết lần này đến lần khác, cuối cùng im bặt rồi trừng mắt nhìn anh đầy vẻ ấm ức trông cực kỳ đáng yêu.

Dù phần dưới đang c**ng c*ng đến mức đau đớn và gào thét dữ dội, nhưng anh chẳng còn cách nào khác. Cậu ấy bảo muốn ghi nhớ lần đầu tiên trong trạng thái tỉnh táo nhất mà. Đó là một lời thỉnh cầu quá đỗi ngọt ngào mà anh buộc phải chấp thuận.

Cuối cùng, Do Won nuốt hơi thở nóng rực vào trong, xoa đầu Yoo Young.

"Được rồi. Tôi hiểu rồi. Lần đầu tiên, hãy để khi nào cả hai cùng tỉnh táo rồi hãy làm. Như vậy được chưa?"

"Cái đó!…."

"Bù lại, tôi sẽ giúp em thấy dễ chịu, nên cứ thoải mái ngồi yên trên sofa đi."

Đôi môi đang run rẩy của cậu cuối cùng cũng mím chặt lại. Yoo Young không từ chối đề nghị đó. Thay vào đó, cậu dùng cả hai tay che mặt mình lại. Một sự đồng ý ngầm.

Ngọn lửa tình vừa bị cưỡng ép dập tắt lại bắt đầu bùng cháy. Bàn tay anh chậm rãi luồn vào trong quần cậu. Dù chưa làm gì cả nhưng da thịt ở hông và đùi của Yoo Young đã liên tục rung động đầy nhạy cảm.

"A, hức… Trưởng phòng…."

Từ miệng cậu phát ra những tiếng r*n r* râm ran như chú cún nhỏ. Anh dán chặt ánh mắt vào cậu để không bỏ lỡ bất kỳ khoảnh khắc nào. Nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang đỏ bừng như sắp nổ tung của Yoo Young, Do Won từ từ dùng tay v**t v* làn da cậu.

"Anh chạm như thế… hức, a, nhột lắm ạ."

"Nhạy cảm thế này, thì sau này định làm những chuyện khác với tôi kiểu gì đây?"

Hửm? Anh hỏi vặn lại rồi ghé sát mặt mình vào, khiến cậu vội vàng che đi gương mặt đỏ gay. Dù giọng nói có pha chút ý cười nhưng sự hưng phấn khiến nó trở nên trầm đục đến lạ lùng.

Sau vài lần m*n tr*n vùng đùi, anh nắm lấy cạp quần cậu rồi kéo xuống. Bộ đồ mặc nhà thoải mái bị cởi ra một cách dễ dàng. Giây tiếp theo, nhìn thấy vùng đùi và n** t* m*t của Yoo Young đang phơi bày không chút phòng bị, Do Won cảm thấy máu trong đầu mình như sôi sùng sục, nóng đến mức tưởng chừng sắp nổ tung.

'Điên thật rồi…'

Đúng như dự đoán, làn da ẩn sau lớp quần áo của Han Yoo Young trắng đến phát sáng. Nhìn n** t* m*t mang sắc hồng nhạt và đang hơi cương lên đầy k*ch th*ch, anh cảm thấy một góc tâm trí mình như tan chảy, chỉ biết bật cười trong vô vọng.

Làn da trên đôi chân dài thẳng tắp sạch sẽ không một tì vết. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy đôi chân trắng ngần đang tỏa sáng dưới ánh đèn đêm leo lét, bụng dưới của anh thắt lại dữ dội. Do Won gầm nhẹ một tiếng rồi vươn tay về phía hạ bộ của Yoo Young.

"Đợi, đợi một chút… Trưởng, Trưởng phòng… hức."

Yoo Young vừa nấc lên vừa lắc đầu, cuối cùng lại dùng hai tay che kín mặt.

Bàn tay đang m*n tr*n cậu lúc thì dịu dàng, lúc lại trở nên dứt khoát. Có lẽ đây là lần đầu tiên có bàn tay người khác chạm vào mình nên Yoo Young cứ liên tục lắc đầu với gương mặt đỏ bừng. Cậu thốt ra những lời mâu thuẫn, vừa bảo thích lại vừa bảo anh dừng lại. Nhưng cứ mỗi lần anh chạm vào là cậu lại phản ứng kịch liệt, miệng không ngừng phát ra những tiếng r*n r* đau đớn đầy khoái lạc.

"Thật sự không thích sao? Tôi dừng lại nhé?"

Thế nhưng mỗi khi Do Won hỏi vậy, cậu lại lắc đầu với đôi mắt đẫm lệ.

"…Không ạ. Tiếp tục đi… A!"

Anh đã nhận ra từ lần trước rồi, cơ thể của Han Yoo Young cực kỳ nhạy cảm. Mỗi khi tay của Do Won chuyển động lên xuống, tiếng r*n r* của cậu lại trở nên cao vút, hơi thở cũng dồn dập hơn. Pheromone cũng thoát ra với nồng độ khiến người ta khó lòng chống đỡ.

Mùi hương ngọt lịm đến nghẹt thở, không khí đặc quánh sự tình tứ, và cả gương mặt đáng yêu đang hổn hển nhìn anh. Do Won thấy mình như sắp chết đi sống lại. Suốt quá trình đó, anh đã phải dùng hết sức bình sinh để kiềm chế ý muốn lao vào làm những chuyện quá phận hơn với cậu.

"Ư, hức… A! Trưởng, Trưởng phòng…!"

Khi đạt đến đỉnh điểm, đôi mắt Yoo Young mở to. Tiếng gọi tên anh gần như là một tiếng hét. Những ngón tay trắng xanh đang ra sức bám chặt lấy cổ tay anh run lên bần bật. Vòng eo mảnh mai liên tục co giật.

Ngay sau đó, thứ nóng bỏng trong lòng bàn tay anh có phản ứng. Chất lỏng b*n r* tung tóe, vương vãi khắp không gian giữa hai người. Trong bầu không khí ướt át nồng đượm, cả hai chỉ biết im lặng, cùng nhau trút ra những hơi thở nóng hổi, dồn dập.

"Hà... hà..."

Nhìn Yoo Young đang để trần nửa th*n d*** trắng ngần, th* d*c với gương mặt cực kỳ đáng yêu, Do Won không thể kiềm lòng được. Anh chẳng buồn lau tay mà lập tức lao tới hôn cậu một lần nữa. Khác với nụ hôn chủ động lúc nãy, lần này anh bền bỉ truy đuổi chiếc lưỡi nhỏ bé đang vì xấu hổ mà cứ muốn lẩn trốn vào bên trong.

"A, ưm… Trưởng, Trưởng phòng…."

"Sao cứ gọi tôi mãi thế. …Làm người ta khao khát đến phát điên."

Giọng nói tràn ngập d*c v*ng nghe thật âm u, ngay cả chính anh cũng cảm nhận được điều đó. Anh thì thầm khi môi hai người vẫn còn dính chặt ở khoảng cách gần đến mức lông mi có thể chạm nhau, rồi lại tiếp tục lao vào quấn quýt. Vừa dùng tay lau đi dòng dịch vị chảy xuống cằm cậu, Do Won vừa hít thật sâu mùi pheromone của Yoo Young đang bao phủ dày đặc xung quanh vào tận sâu trong phổi.

Tiếp nhận toàn bộ pheromone của một Omega trội mạnh mẽ và cao quý như vậy, Do Won dĩ nhiên không thể nào bình ổn được. Nhưng vì sợ rằng nếu sợi dây mỏng manh kia đứt đoạn, anh sẽ phá vỡ lời hứa với Yoo Young lúc nãy, Do Won phải nghiến răng đến mức cơ hàm hằn rõ.

"Trưởng phòng…."

Sau một hồi th* d*c, Yoo Young gọi Do Won bằng đôi mắt mông lung.

"Em… ở dưới khó chịu quá… nhưng mà, em buồn ngủ quá rồi."

"Tôi rửa cho em nhé?"

Trước câu hỏi buột miệng của anh, mặt Yoo Young lại một lần nữa đỏ bừng. Cậu vội vàng xua tay với gương mặt như sắp nổ tung.

"A, không ạ… không cần đến mức đó đâu… em tự làm được. Xin lỗi nhưng anh có thể cho em xin cái khăn... được không ạ."

"Được rồi. Chờ tôi một chút."

Do Won vào phòng tắm, bật nước ấm để làm ướt khăn. Để kịp lau người cho Yoo Young trước khi khăn nguội, anh vội vã quay trở lại phòng khách, nhưng Yoo Young đã không đợi được mà thiếp đi mất rồi.

Đôi mắt nhắm nghiền và nhịp thở đều đặn trông mới đáng yêu làm sao. Giống như lúc nãy, không, với một tâm thế còn tha thiết hơn, ánh mắt anh lại dán chặt vào khuôn mặt cậu. Do Won nhìn Yoo Young với ánh mắt thâm tình rồi cầm khăn tiến lại gần cậu.

Trước Tiếp