Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 105

Trước Tiếp

"Khòòò…."

Tiếng ngáy khẽ khàng phát ra từ đôi môi đang hé mở khiến Do Won không nhịn được mà bật cười. Thật là, đã làm xáo động lòng người khác đến thế rồi mà bản thân lại có thể ngủ ngon lành như vậy sao.

Dù nghĩ thế nhưng anh vẫn cử động thật nhẹ nhàng vì sợ Yoo Young sẽ tỉnh giấc. Anh dùng chiếc khăn thấm nước ấm, tỉ mỉ lau sạch vùng đùi và n** t* m*t đã lấm bẩn. Dù anh đã cố gắng hết sức để không gây k*ch th*ch, cậu vẫn khẽ khàng vặn mình phát ra tiếng r*n r* ưm.

Bàn tay Do Won bất giác đưa lên v**t v* khuôn mặt cậu. 'Đúng là một người nhạy cảm.' Sau khi dịu dàng m*n tr*n những đường nét xinh đẹp trên gương mặt cậu bằng lòng bàn tay, anh quay lại lau sạch nốt những dấu vết còn vương trên bụng dưới.

Cơ thể đã khô ráo khiến Yoo Young thấy thoải mái hơn, đôi mi cậu khẽ rung động rồi lại chìm sâu vào giấc ngủ. Đăm đắm nhìn khuôn mặt hiền lành như một chú cún con trắng muốt, Do Won mặc lại quần cho cậu, rồi kéo chiếc chăn đang thấm đẫm pheromone của mình lên đắp tận cổ cho Yoo Young.

Mọi việc thu dọn đã xong, giờ chỉ cần vào phòng ngủ là được. Nhiệt độ phòng khách rất ấm áp, trông Yoo Young cũng rất thư thái, có lẽ cậu sẽ ngủ ngon suốt đêm.

Thế nhưng chân anh chẳng nỡ rời đi. Như bị đóng đinh tại chỗ, Do Won chỉ biết nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cậu rồi lại chậm rãi ngồi xuống sàn. Khoảng cách gần đến mức chỉ cần vươn tay ra là anh có thể chạm tới cậu ngay lập tức.

Nhìn ngắm gương mặt đang ngủ say sưa, anh chợt nghĩ rằng mình có thể cứ ngồi thế này mãi mãi cũng được.

'…Hà.'

Những điều khoản trong bản hợp đồng mà anh từng mạnh dạn viết vào, ý nghĩ không muốn làm tổn thương một Omega vốn ghét Alpha như Yoo Young, lần lượt hiện lên trong tâm trí. Cả cảm xúc của anh vào cái ngày anh đưa ra đề nghị kết hôn này nữa.

Lúc đó, anh cứ ngỡ mình làm vậy chỉ đơn thuần là để trốn tránh cuộc hôn nhân với Lee Sun Hyung. Nhưng thực sự lúc ấy anh không hề có tình cảm gì với Yoo Young sao? Có thật là anh chỉ đưa ra đề nghị đó hoàn toàn vì lợi ích của cả hai bên?

Dòng suy nghĩ dừng lại trước câu hỏi đó. Ngay sau đó là một tiếng cười tự giễu không chút sức lực.

Không, không phải vậy.

Hóa ra ngay từ lúc đó, anh đã dành tình cảm cho người đàn ông đang ngủ không chút phòng bị trước mặt mình rồi.

Từ lúc nhận ra người đàn ông tưởng chừng như hống hách coi trời bằng vung thực chất lại là người lịch thiệp, biết quan tâm đến người khác và luôn tiên phong trong mọi việc, anh đã nhìn cậu bằng con mắt khác. Và rồi anh thực sự mở lòng với một Yoo Young tràn đầy nhiệt huyết thuần khiết, người luôn trân trọng những bức ảnh của anh.

Anh cảm thấy pheromone mạnh mẽ và không chút nao núng của cậu – dù là của một Omega – lại vô cùng mê hoặc. Anh cũng chẳng thể cưỡng lại việc chìm đắm như một đứa trẻ vào những lần tiếp xúc với cậu, những cái chạm mang đến sự hưng phấn chưa từng có.

Trên tất cả, anh thích cái cách cậu gọi anh là Trưởng phòng rồi tự nhiên bám lấy cánh tay anh. Anh thích những lúc cậu – một người có tính cách bướng bỉnh là thế – lại trở nên ngoan ngoãn đón nhận sự chăm sóc của anh. Anh cũng thích gương mặt đáng yêu ấy nỗ lực mở to đôi mắt để giữ thái độ nghiêm túc, phân định rạch ròi công tư khi ở công ty.

Hình ảnh cậu đeo tạp dề nấu ăn cho anh cũng khiến anh thấy yêu thương vô cùng, cả cái cách cậu cố gắng giữ máy điện thoại suốt đêm dù giọng nói đã lí nhí vì buồn ngủ cũng vậy.

Anh buộc phải thừa nhận. Gương mặt, cơ thể, tâm hồn, và mọi khoảnh khắc ở bên Yoo Young, cậu là người mà anh không thể không yêu, chẳng chừa lại một chút gì. Anh muốn rũ bỏ cái vỏ bọc giả tạo của bản hợp đồng, thực lòng trân trọng và ở bên cậu bằng cả trái tim mình. Cậu chính là người mà anh muốn cùng đi hết quãng đời dài rộng phía trước.

Và giờ đây, anh muốn truyền đạt tất cả những tâm tư ấy đến Han Yoo Young.

Cố nén những cảm xúc đang trào dâng cho thật điềm tĩnh, Do Won ghé sát và hôn lên gương mặt Yoo Young. Lên mí mắt hơi sưng, lên vành tai xinh xắn, lên chiếc mũi nhỏ nhắn đáng yêu. Và cuối cùng là lên đôi môi đang nóng hừng hực và đầy đặn.

Nếu từ trước đến nay Yoo Young luôn đẩy các Alpha ra xa vì không muốn bị tổn thương, thì anh chỉ cần không làm cậu tổn thương là được. Giống như cái cách Yoo Young thường xuyên khiến anh mỉm cười dạo gần đây, Do Won cũng tự tin rằng mình có thể làm điều tương tự cho cậu.

Dù đây là một mối quan hệ bắt đầu bằng một phương thức không mấy bình thường là hợp đồng, nhưng chỉ cần quay lại vạch xuất phát và chậm rãi xây dựng từng bước là được.

Anh sẽ bắt đầu bằng việc từ từ mở cánh cửa trái tim cậu, để cậu không phải quá bàng hoàng. Và anh sẽ bày tỏ lòng mình khi thời điểm chín muồi.

Vừa lập ra những kế hoạch đó, Do Won vừa cúi người hôn lên má Yoo Young một lần nữa. Sau khi để lại lời chúc ngủ ngon, anh định quay người đi nhưng cuối cùng vẫn không thể bước chân vào phòng ngủ của mình.

Thay vào đó, anh chọn một góc trên chiếc sofa rộng rãi nơi Yoo Young đang nằm và nhắm mắt lại. Pheromone hòa quyện một cách thư thái khiến anh nhanh chóng chìm vào giấc ngủ dù chỗ nằm chẳng mấy thoải mái.

❖ ❖ ❖

Tiếng chuông báo thức vang lên đều đặn đánh thức Yoo Young. Trước cả khi mở mắt, một cơn đau đầu nhẹ đã ập đến. Vừa mở mắt ra, thứ đầu tiên cậu nhìn thấy là chai rượu và chiếc ly trống rỗng.

"Ư ư ư…."

Tửu lượng vốn không cao, có lẽ việc nốc hết một chai rượu vang tối qua đã khiến cậu bị đau đầu sau khi say. Yoo Young nhíu mày, ngáp một cái rồi ngồi dậy.

"…Ơ?"

Trên người cậu đắp một chiếc chăn mà cậu không hề nhớ là mình đã lấy. Nhìn món đồ lạ lẫm không mấy quen mắt này, cộng thêm mùi hương nồng đậm vương trên đó, chắc chắn nó là của Do Won.

'Hôm qua đi liên hoan về thấy mình ngủ ở đây nên anh ấy đắp cho mình rồi.' Đang định vươn vai nghĩ bụng như thế, cơ thể Yoo Young bỗng đông cứng lại trong tư thế đó.

…Khoan đã.

Những mảnh ký ức bị đứt đoạn bắt đầu tái hiện lờ mờ trong tâm trí cậu.

'Nhưng mà chúng... chúng ta... đây là lần đầu tiên... em không muốn... làm trong cơn say thế này.'

Yoo Young tái mặt, đưa tay bịt chặt miệng. Đồng tử không biết đặt vào đâu cứ thế run rẩy kịch liệt, nhưng những tế bào não tàn nhẫn vẫn cố tình gợi lại cả những ký ức sau đó.

'Thật sự không thích sao? Tôi dừng lại nhé?'

'…Không ạ. Tiếp tục đi… A!'

"Điên rồi…!"

Suýt chút nữa một tiếng hét lớn đã thốt ra. Yoo Young vội vàng bịt miệng, mắt đảo liên hồi.

Chắc chắn là cậu điên thật rồi. Nếu không thì làm sao cậu có thể làm những chuyện đó với Choi Do Won được chứ…!

Cứ cho là hôn đi, vì thực ra cậu và Do Won cũng đã hôn nhau không chỉ một lần. Thế nhưng, đêm qua rõ ràng là đã làm nhiều hơn thế.

Tiếng r*n r* dâm mỹ liên hồi của bản thân, cảm giác bụng dưới như tan chảy, và cả… việc dấu vết chất lỏng lưu lại thực sự, tất cả những ký ức sống động đó đang dần khớp lại, khiến cậu chẳng thể nào coi như chưa có chuyện gì xảy ra.

Tất cả những nơi tay Do Won chạm vào đều khiến cậu thấy nhột vô cùng, nhưng đồng thời lại thấy rất tuyệt. Tuyệt đến mức cậu thấy cơ thể mình như biến thành một kẻ khác. Từ miệng cậu liên tục phát ra những âm thanh lạ lẫm mà cậu chưa từng nghe thấy bao giờ. Khi tay Do Won chạm vào những vùng mà chưa từng ai đụng đến, cậu thực sự thấy đầu óc mình trở nên mụ mị. Loại khoái lạc lần đầu tiên được trải nghiệm ấy tuyệt vời đến mức khiến cậu thấy trời đất tối sầm.

Dù vậy đi chăng nữa, sao cậu có thể làm chuyện đó với Choi Do Won trong tình trạng không tỉnh táo cơ chứ. Yoo Young dùng cả hai tay vò đầu bứt tai, cắn chặt môi.

Nếu đã lỡ xảy ra chuyện rồi, thà rằng cậu bị mất trí nhớ luôn đi cho xong. Đằng này vì uống dở dang nên mọi mảnh ghép ký ức cứ dần dần hiện ra rõ mồn một như một bộ phim. Biết thế này tối qua cậu nốc luôn hai chai cho rồi…. Vừa hối hận vô ích, Yoo Young vừa lo lắng nghiến răng trắc trắc.

Làm sao mình dám nhìn mặt Trưởng phòng với bộ dạng này đây? Phải giả vờ như không biết sao? Hay là nên nói gì? Trong lúc cậu còn đang đảo mắt loạn xạ thì tiếng cửa phòng ngủ của Do Won đột ngột mở ra.

"Trợ lý Han."

"Trưởng phòng á á á!"

Yoo Young giật bắn mình như tên trộm bị bắt quả tang tại hiện trường, hét lên một tiếng thất thanh. Nhìn vẻ mặt đầy vẻ cạn lời của Do Won, cậu vội vàng bật dậy trước khi anh kịp nói gì thêm.

"Em, em đi tắm đây ạ!"

"Được rồi. Cứ thong thả mà tắm. Tôi sẽ đi làm bữa sáng."

Bỏ lại câu nói điềm tĩnh của Do Won phía sau, Yoo Young chạy thục mạng về phòng mình với dáng vẻ lóng ngóng như một con robot bị nhập sai lệnh. Cậu đóng sầm cửa lại rồi ôm lấy mặt.

"Thật sự… đây là hiện thực sao."

Càng nghĩ càng thấy muốn quằn quại, nhưng dẫu sao cậu vẫn phải chuẩn bị đi làm. Vừa rửa mặt bằng nước ấm và đánh răng, Yoo Young vừa cố gắng trấn tĩnh lòng mình. Cậu buộc phải làm vậy, vì Do Won là người mà cậu phải đối mặt cả ngày ở công ty lẫn ở nhà. Cứ đứng ngồi không yên như một chú cún mắc lỗi thế này thì thật chẳng ra sao cả.

Sau khi tắm rửa và thay quần áo xong xuôi, cậu lạch bạch chạy ra bếp thì thấy Do Won đã bưng những bát canh nóng hổi ra bàn ăn. Mắt Yoo Young bất giác mở to.

"Cái này… là gì vậy ạ?"

"Thấy tối qua em uống nhiều rượu, nên tôi nấu chút canh giải rượu cho em."

"À…. Em cảm ơn anh."

Hôm qua Trưởng phòng cũng đi liên hoan mới về mà…. Nhưng nghĩ lại thì, hình như cậu chưa bao giờ thấy anh phải giải rượu hay gì vào sáng hôm sau dù có uống nhiều đi chăng nữa. Vậy bát canh giá đỗ trông ngon lành này là anh nấu hoàn toàn chỉ dành riêng cho cậu sao….

Tất nhiên đây chẳng phải lần đầu anh nấu ăn cho cậu, nhưng sự quan tâm chu đáo của Do Won ngay cả khi cậu uống rượu say mèm thế này khiến Yoo Young nảy sinh một cảm xúc lạ kỳ.

Yoo Young mím chặt môi rồi ngồi xuống ghế. Bát canh giá đỗ thanh mát cùng những món phụ do bà giúp việc chuẩn bị được bày biện tinh tươm trên bàn.

"Ăn nhiều vào nhé."

"…Chúc anh ngon miệng ạ."

Cúi đầu chào một cái, Yoo Young đưa thìa múc một miếng canh đầu tiên. Ngay khi thìa canh giá đỗ trong vắt điểm chút ớt bột vừa chạm vào đầu lưỡi, cậu không tự chủ được mà thốt lên một tiếng 'Khà—' sảng khoái như một ông chú.

Bầu không khí im lặng bao trùm trong chốc lát, rồi Do Won bật cười thành tiếng.

"…Em xin lỗi ạ."

Yoo Young khẽ đưa mu bàn tay lên che đi gương mặt đang đỏ bừng. Tất cả là tại Choi Do Won hết. Sao anh lại phải nấu canh giải rượu ngon đến mức này cơ chứ…! Vừa đổ hết mọi tội lỗi vô lý lên đầu Do Won, Yoo Young vừa cúi gằm mặt xuống bát canh như muốn vùi cả mũi vào đó.

"Có gì đâu chứ. Thấy em ăn ngon lành là tôi vui rồi. Ăn nhiều vào."

"Vâng ạ."

Do Won thực sự trông rất vui vẻ đúng như lời anh nói. Không chỉ vậy, thỉnh thoảng đang ăn anh lại ngước mắt lên, nhìn khuôn mặt đang lẳng lặng húp canh của Yoo Young một cách đắm đuối như thể cậu đáng yêu đến mức khiến anh phát điên vậy.

Trước Tiếp