Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"…Ư ư. Đầu óc quay cuồng quá."
Lưỡi cậu tự dưng líu lại. Với đôi mắt lờ đờ, Yoo Young nhìn ngắm cảnh đêm rồi cầm lấy chai rượu định rót thêm vào ly, nhưng đợi mãi chẳng thấy giọt nào chảy ra. Cậu lắc nhẹ chai, hóa ra nó đã trống rỗng.
Chắc là say thật rồi. Đến việc mình uống hết sạch lúc nào cũng không hay. Đặt mạnh chai rượu xuống bàn trà phát ra tiếng cạch, Yoo Young dùng một tay xoa nảy khuôn mặt đang đỏ bừng. Phù... Hơi thở thoát ra nóng hổi.
Thông thường khi uống rượu một mình, cậu chỉ nhâm nhi một hai ly nhẹ nhàng. Mục đích không phải để say, mà chỉ để tận hưởng một buổi tối dễ chịu. Thế nhưng hôm nay, ngay từ đầu mục đích đã khác hẳn. Cậu muốn say đến mức mất trí để quên đi những chuyện bực mình xảy ra trong ngày.
Vì vậy cậu đã uống khá nhanh. Nhưng dĩ nhiên, làm thế cũng chẳng giúp gột rửa sạch sẽ những chuyện đã qua. Phải rồi, nếu cố gắng mà dễ dàng quên được như vậy thì cậu đã chẳng làm những việc khác thường thế này.
'Hóa ra là không biết thật. Ôi trời, hai người nên tìm hiểu nhau thong thả rồi hãy đưa ra quyết định quan trọng chứ. Chẳng phải là đã quyết định quá vội vàng sao?'
Giọng nói của Sun Hyung cứ văng vẳng bên tai không dứt.
Yoo Young buồn bã đặt ly xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi những ánh đèn lấp lánh. Nếu là trước kia, chắc cậu chỉ cười khẩy trước những lời nhảm nhí của một kẻ chẳng mấy quen biết.
Dẫu sao cậu và Do Won cũng chỉ là quan hệ hợp đồng, chẳng có lý do gì để thấy đắng chát khi nhận ra mình không biết nhiều về anh. Lẽ ra cậu phải thầm đáp trả Sun Hyung rằng mấy cái thông tin không cần thiết đó thì cứ giữ lấy mà dùng.
Thế nhưng giờ đây, khi ngồi uống rượu một mình, Yoo Young buộc phải thừa nhận. Rằng cậu đang cảm thấy một chút, không, là rất nhiều sự cay đắng.
Nghĩ lại thì đúng là cậu chẳng biết gì về Do Won cả. Tất nhiên, xét theo quãng thời gian họ ở bên nhau thì đó là điều hiển nhiên, cậu chẳng việc gì phải tự trách mình. Chỉ là có chút luyến tiếc. So với khoảng thời gian khổng lồ mà Sun Hyung và Do Won đã bồi đắp, bề dày thời gian mà cậu và Do Won sẻ chia thực sự quá đỗi mỏng manh.
Dĩ nhiên cậu cũng biết rõ mình không cần phải so sánh với Sun Hyung – người là bạn từ nhỏ của anh. Cho dù Sun Hyung có nói những lời đáng ghét, hay cố tình bày ra buổi gặp mặt để chơi xỏ cậu như hôm nay đi chăng nữa, thì sự thật hiển nhiên là Do Won đã chọn cậu vì không muốn kết hôn với anh ta.
Dù là hôn nhân hợp đồng thì hiện tại, người là bạn đời của Do Won chính là cậu. Cho dù Sun Hyung có vùng vẫy hay tài giỏi đến đâu thì sự thật đó cũng chẳng hề thay đổi.
'Phải rồi, đừng buồn phiền vô ích nữa. Người lôi kéo được Choi Do Won vào sống trong căn nhà này là mình, chứ không phải Lee Sun Hyung.'
Từ ngày mai, mình sẽ tìm hiểu sâu hơn về Choi Do Won là được. Cả ở công ty lẫn ở nhà đều luôn ở bên nhau, cơ hội thì lúc nào chẳng có. Nghĩ đến đó, tâm trạng cậu dường như đã tốt lên đôi chút.
Rốt cuộc Choi Do Won là cái gì mà lại khiến mình nảy sinh những cảm xúc thế này cơ chứ.
Vừa thấy nực cười về bản thân, Yoo Young vừa thầm mong mỏi Do Won – người đang đi liên hoan bên ngoài – mau trở về. Cậu muốn nhìn thấy anh về nhà rồi mới đi ngủ, dù muộn thế nào đi nữa. Chợt lo lắng nhỡ đâu mình lại bày ra bộ dạng khó coi vì say xỉn, nhưng rồi Yoo Young khẽ bật cười.
Cái trò túm cổ áo mắng mỏ đó chỉ là lúc cậu còn mang lòng oán hận anh thôi. Còn bây giờ, dù có say đến đâu cậu cũng sẽ không bao giờ túm cổ áo Do Won nữa. Bởi trong thâm tâm, cậu hoàn toàn không muốn làm vậy. Thay vào đó, nếu có phạm lỗi lầm khác thì không biết chừng.
'…Lỗi lầm khác, là cái gì chứ.'
Dùng lòng bàn tay vò mạnh khuôn mặt đỏ bừng, Yoo Young nhắm nghiền mắt lại. Cơn chếnh choáng quay cuồng sau hàng mi khép chặt. Thế nhưng, dù có cố gắng thế nào cậu cũng không thể phủ nhận sự thật rằng mình vừa thoáng nhớ lại khoảnh khắc treo người trên cổ Do Won để đón nhận nụ hôn của anh.
Cứ nhớ lại những chuyện đó mọi lúc mọi nơi thế này, chắc chắn là cậu say thật rồi. Phải dừng uống thôi. Yoo Young thở ra một hơi nồng mùi rượu vang ngọt lịm rồi tựa người ra sau sofa. Khi nhắm mắt lại tìm kiếm sự thoải mái, cơn buồn ngủ nhanh chóng ập đến.
'…Phải đánh răng, rồi vào phòng ngủ thôi.'
Nghĩ thì vậy thôi. Chứ vừa tắm nước nóng xong lại vừa nốc hết một chai rượu, cơ thể nóng bừng và rã rời của cậu cứ dính chặt lấy ghế sofa, chẳng có ý định đứng dậy.
Cứ ngủ ở đây vậy. Dù sao Do Won cũng sẽ về phòng anh ấy ngủ, làm một người bạn cùng nhà thế này cũng không hẳn là quá gây phiền hà đâu nhỉ…. Với ý nghĩ đó, Yoo Young phó mặc bản thân cho ý thức đang dần trôi xa mà không chút kháng cự. Chẳng mấy chốc, tiếng thở khò khè nhẹ nhàng bắt đầu phát ra từ cánh mũi.
❖ ❖ ❖
Tít tít tít, tiếng cửa tự động khóa vang lên, Do Won bước vào huyền quan. Không gian phòng khách chìm trong bóng tối, chỉ có ánh sáng mờ ảo từ đèn hắt khe tường tỏa ra, có vẻ người trong nhà đã tắt điện đi ngủ.
Cũng đúng thôi, lúc này đã gần nửa đêm. Dù biết là muộn nhưng trong lòng anh vẫn dâng lên một chút tiếc nuối. Chắc giờ này Yoo Young đang ngủ trong phòng rồi. Anh tháo giày rồi bước về phía phòng khách bị che khuất bởi góc tường.
Cậu ấy bảo đi ăn với bạn rồi về, không biết đã ăn ngon không. Dù lúc nãy đã nhận được tin nhắn ngắn gọn báo đã về nhà, nhưng Do Won vẫn không thôi suy nghĩ. Vừa bước đến phòng khách, anh bỗng khựng lại.
"……."
Một bóng hình nhỏ nhắn đang nằm ngủ trên ghế sofa. Là Yoo Young. Trên bàn trà đặt một chai rượu vang đã cạn và một chiếc ly.
Cậu ấy uống rượu sao? Bình thường trông cậu ấy không giống người thích uống rượu một mình cho lắm.
Anh chậm rãi tiến lại gần phía Yoo Young. Khuôn mặt đang phát ra tiếng thở khò khè nhỏ xíu được ánh trăng soi rọi trắng sứ. Nhìn gương mặt ấy, Do Won bất giác bật cười. Đó là bởi anh đột nhiên nhớ lại những chuyện ngày trước.
Một Han Yoo Young say xỉn đến mức bệ rạc, túm lấy cổ áo anh mà chửi bới rồi bật khóc. Cái thời mà cậu trong mắt anh chỉ là một gã thuộc cấp phiền phức và khó ưa.
Lúc đó liệu anh có ngờ tới không? Rằng sẽ có ngày mình lại mong nhớ khuôn mặt này suốt cả buổi liên hoan bên ngoài.
"Để bị cảm mất, ngay cả chăn cũng không đắp."
Vừa lẩm bẩm, Do Won vừa định vào phòng Yoo Young lấy vật gì đó đắp cho cậu, nhưng rồi anh lại đổi hướng bước về phòng mình. Dù biết đó là một sự tham lam trẻ con nhưng anh không thể dừng bước chân lại được.
Anh lấy ra một chiếc chăn dày rồi đắp lên cơ thể đang cuộn tròn như tôm của Yoo Young. Đó là chiếc chăn nằm trong đống chăn gối Do Won sử dụng, nên nó thấm đẫm mùi hương cơ thể và pheromone của chính anh. Đắp chăn xong mà chẳng hiểu sao anh vẫn không thể rời mắt, cứ thế nhìn chằm chằm vào Yoo Young. Ngay lúc đó...
"Ưm…."
Một tiếng r*n r* mê sảng trong cơn ngái ngủ vang lên thật khẽ khàng và đáng thương. Nhìn những ngón tay nhỏ nhắn trắng trẻo thò ra kéo chăn lên che tận mũi, Do Won thở ra một hơi nóng hổi.
Có vẻ cậu ấy thực sự rất tận hưởng pheromone của anh. Không thể kìm lòng thêm được nữa, anh quỳ một gối xuống cạnh cậu.
Anh khẽ khàng dùng ngón tay v**t v* khuôn mặt nhỏ nhắn đang bừng sáng dưới ánh đèn đêm. Vầng trán tròn trịa anh luôn muốn chạm vào, chiếc mũi xinh xắn như được tạc tượng, đôi gò má ửng hồng đáng yêu. Và cả bờ môi đỏ mọng, đầy đặn luôn khơi gợi d*c v*ng trong anh mỗi khi nhìn thấy – điều khiến chính anh cũng phải bàng hoàng.
Ngón tay đang thận trọng v**t v* các đường nét khác bỗng dừng lại trên đôi môi cậu. Anh dùng ngón cái chậm rãi miết lên đó nhiều lần. Đôi môi thấm đẫm hơi men, tỏa sáng mọng nước khiến anh không thể nào dời mắt.
Chút rượu anh vừa uống lúc nãy như một chất xúc tác khiến d*c v*ng trong lòng bùng cháy dữ dội. Cố nén hơi thở nóng rực, Do Won thô bạo cởi bỏ áo khoác và vest rồi ném đại xuống sàn. Không, rượu chỉ là cái cớ mà thôi. Thực tế, thứ hoàn toàn tước đoạt lòng kiên nhẫn của anh chính là một Han Yoo Young đang để lộ khuôn mặt ngủ say không chút phòng bị thế này.
"Trợ lý Han."
Ghé sát môi đến mức gần như chạm vào nhau, Do Won thì thầm. Hơi thở của Yoo Young mang đậm mùi rượu vang ngọt ngào khiến anh thấy đê mê. Giống như mọi khi, giọng nói cầu xin sự đồng ý của anh trầm và khàn hơn bình thường.
"…Tôi hôn em được chứ."
Hơi thở gấp gáp hòa quyện vào nhau trong gang tấc. Dù biết người đang ngủ không thể trả lời, nhưng anh vẫn thấy bản thân mình thật nực cười khi nói ra lời ấy.
Ngay sau đó, anh bật ra một tiếng cười tự giễu. Dù có thế nào đi nữa, anh cũng không được phép làm chuyện này với một người đang bất tỉnh nhân sự. Ngay khi anh định khó khăn quay đầu đi để dời mắt khỏi gương mặt Yoo Young và đứng dậy...
"…Vâng."
Một giọng nói nhỏ bé níu giữ ánh nhìn của Do Won. Hàng mi xinh đẹp đang khép chặt của Yoo Young khẽ mở ra một nửa. Đôi mắt mông lung tràn ngập hơi men và cơn buồn ngủ, nhưng Yoo Young chắc chắn đang ngước nhìn anh.
"…Làm đi ạ…. Hôn em."
Ngay khi lời cho phép nhỏ bé ấy vừa dứt, anh lập tức chộp lấy bờ vai nhỏ tròn trịa của cậu. Anh đưa lưỡi vào quấy phá bên trong đôi môi đang hé mở đầy mời gọi. Đó là một nụ hôn vội vã và thô bạo hơn thường ngày.
"Ưm…."
Tiếng r*n r* phát ra từ Yoo Young khiến bụng dưới anh tê dại. Một lần nữa, anh xâm nhập sâu hơn vào khoang miệng cậu. Vì quá say sưa với nụ hôn mà anh thậm chí chẳng nhận ra lông mày mình đang nhíu chặt. Một tay anh siết lấy gò má bầu bĩnh xinh xắn, tay còn lại thô bạo giật phăng chiếc cà vạt đang thắt chặt cổ mình rồi ném sang một bên.
"Ư... Trưởng, Trưởng phòng... khó, khó thở quá..."
"Lỗi tại Trợ lý Han đấy, nên hãy chịu đựng đi."
Giọng nói trầm thấp và thiếu kiên nhẫn đã chặn đứng lời khẩn cầu đẫm lệ của Yoo Young.
"Ai bảo em ngủ với gương mặt xinh đẹp thế này làm gì."
Vừa thốt ra những lời thô ráp ấy, Do Won vẫn hơi tách ra một chút để chờ đợi Yoo Young lấy lại nhịp thở. Thế nhưng, anh hoàn toàn không có ý định dời đi ánh nhìn sâu hoắm và nồng đậm d*c v*ng của mình. Yoo Young lộ vẻ sợ hãi trước gương mặt như muốn nuốt chửng lấy mình của anh.
Thế nhưng ngay sau đó, Yoo Young khẽ thì thầm rồi vòng tay qua cổ anh. Cậu vụng về kéo anh lại gần.
"…Hôn nữa đi ạ."