Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 102

Trước Tiếp

Lướt qua Sun Hyung đang hậm hực trừng mắt nhìn mình, Yoo Young thong dong bước ra khỏi nhà vệ sinh. Cậu chẳng việc gì phải lãng phí thời gian vào những cuộc đấu khẩu vô bổ thêm nữa. Những gì cần nói cũng đã nói xong, lòng cậu bây giờ thấy thật nhẹ nhõm vô cùng.

"Này! Cậu cứ nói xong phần mình rồi cư xử vô lễ như thế à...!"

Tiếng Sun Hyung phẫn nộ quát lên từ phía sau khi anh ta đuổi theo. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc Sun Hyung hùng hổ tiến đến định đặt tay lên vai xoay người Yoo Young lại, thì giọng nói lanh lảnh của phu nhân Lee vang lên.

"Hai đứa đang làm gì ở đó đấy?"

"…A. Thưa mẹ."

Sun Hyung giật mình, vội vàng hạ tay xuống. Như thể vừa bừng tỉnh sau cơn giận, giọng nói của anh ta đột ngột trở nên điềm tĩnh, nhưng phu nhân Lee – người đang dùng ánh mắt sắc sảo đảo qua đảo lại giữa gương mặt của hai người – dường như đã nắm bắt được bầu không khí. Bà khẽ nhíu mày, lạnh lùng nói:

"Đừng có nâng cao quan điểm ở nơi công cộng. Có bao nhiêu cặp mắt đang nhìn vào đấy. Các con muốn lên mặt báo hay sao?"

"…Con xin lỗi mẹ ạ."

Sun Hyung cúi mặt, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ xen lẫn bực tức. Yoo Young đứng bên cạnh cũng khẽ cúi đầu ra lệ.

"Xuống thôi. Để ta ghé qua cửa hàng mà con nói xem sao."

"Vâng, thưa mẹ."

Cuộc tranh cãi tưởng chừng sắp bùng nổ cuối cùng cũng tạm khép lại như thế. Gạt bỏ mong muốn cho Sun Hyung một bài học vì cái thói đáng ghét, Yoo Young cũng thấy may mắn vì mọi chuyện dừng lại ở đây, bởi lẽ việc đánh nhau ngay giữa trung tâm thương mại đông người qua lại chẳng mang lại lợi lộc gì cho cậu cả.

Trái ngược với vẻ ngoài tao nhã, Sun Hyung có vẻ là kiểu người rất dễ nổi nóng. 'Hừ, tinh tướng cho lắm vào hóa ra cũng chỉ đến thế thôi sao?' Vừa thầm lẩm bẩm trong lòng, Yoo Young vừa lững thũng bước theo sau hai người họ. Cậu chỉ mong nhanh chóng mua xong quà để có thể sớm rời khỏi đây.

Vừa bước vào cửa hàng, nhân viên đã tiến lại cúi chào lịch thiệp.

"Kính chào quý khách."

"Này, con chọn đi."

"Vâng thưa mẹ. Để con chọn thử xem sao ạ."

Nghe phu nhân Lee nói rồi ngồi phịch xuống ghế sofa như thể chẳng mảy may quan tâm, Sun Hyung mỉm cười tươi rói. Bỏ lại Sun Hyung đang bắt đầu trao đổi với nhân viên, Yoo Young không có việc gì làm nên đành thơ thẩn dạo quanh cửa hàng, đưa mắt nhìn những chiếc đồng hồ đang được trưng bày.

Tất nhiên, việc phu nhân Lee bảo bạn của con trai chọn quà sinh nhật thay vì để con dâu làm việc đó, cộng thêm thái độ đón nhận tự nhiên đến trơ trẽn của Sun Hyung khiến cậu không khỏi sôi máu. Thế nhưng, nếu họ là những người có lòng tự trọng và hiểu lễ nghĩa, họ đã chẳng bày ra cái trò này ngay từ đầu. Mục đích của buổi gặp mặt này rõ ràng là để chọc tức cậu hơn là đi mua quà.

'Hà... đừng có để mấy cái chiêu trò rẻ tiền này làm phát hỏa, cứ im lặng rồi đi về thôi.'

Tự nhủ như vậy, Yoo Young cố tình đi loanh quanh ngắm nghía đồng hồ để đánh lạc hướng sự chú ý. Nếu không làm vậy, cậu sợ mình sẽ không kiềm chế được mà ném thứ gì đó vào cái bản mặt đang cười hớn hở khi chọn quà sinh nhật cho chồng cậu của Lee Sun Hyung mất.

Chẳng mấy chốc, Sun Hyung cầm lấy chiếc túi mua sắm nhỏ, rạng rỡ bước về phía Yoo Young và phu nhân Lee.

"Con chọn xong rồi ạ, thưa mẹ. Chúng ta đi chứ?"

"Ừ. Con chọn nhanh thật đấy."

"Thực ra con đã để ý mẫu này từ trước rồi ạ."

Khi cùng nhau bước ra khỏi cửa hàng, Sun Hyung liếc mắt nhìn về phía Yoo Young đầy ẩn ý.

"Cậu Yoo Young bảo định mua gì ấy nhỉ? Máy ảnh à?"

"À, vâng."

"Vô ích thôi. Do Won chụp ảnh từ lâu lắm rồi, những mẫu máy ảnh cậu ấy thích chắc chắn đều đã có đủ cả. Vả lại gu của cậu ấy khắt khe lắm. Nếu không am hiểu về nhiếp ảnh thì khó mà chọn đúng ý cậu ấy được."

"Nói như anh thì chẳng lẽ đồng hồ anh Do Won có chỉ một hai chiếc sao? Quan trọng là tấm lòng thôi."

Không chịu lép vế trước những lời mỉa mai của Sun Hyung, Yoo Young cũng nở một nụ cười rạng rỡ đáp trả. Hai người họ ngoài mặt thì đang cười, nhưng trong ánh mắt chạm nhau lại đang tóe lửa. Phu nhân Lee lộ vẻ ngán ngẩm, xua tay lia lịa:

"Thôi đi. Hai đứa định làm gì trước mặt người lớn thế hả?"

"…Con xin lỗi."

"Tôi xin lỗi."

"Ta định đi uống cà phê với Sun Hyung, con có muốn đi cùng không?"

Lời nói đó chẳng khác nào một câu đuổi khách khéo léo. Tuy nhiên, Yoo Young không hề dao động, cậu thản nhiên lắc đầu:

"Dạ không ạ. Chúc hai người có thời gian vui vẻ. Con xin phép ghé qua cửa hàng máy ảnh rồi về sau ạ."

"Được rồi. Vậy hẹn gặp vào ngày sinh nhật Do Won nhé."

"Vâng, chúc mẹ về cẩn thận ạ."

Ngay khi cậu vừa cúi người chào phu nhân Lee, hai người họ đã quay lưng bước thẳng về phía quán cà phê. Bước lên thang cuốn hướng về khu vực bán máy ảnh, Yoo Young nhìn theo bóng lưng đang xa dần của họ một lần nữa. Cậu siết chặt nắm đấm, cố gắng kìm nén cảm giác kỳ lạ đang khuấy động tâm trí.

'Mày làm tốt lắm.'

Thật lòng là cậu rất giận, nhưng cậu đã cố nuốt cơn thịnh nộ vào trong để không gây ra một vụ lộn xộn. Nhờ vậy mà Do Won, người đang đi liên hoan, đã tránh được thảm cảnh bị gọi đến đây giải quyết rắc rối.

Nhưng cậu cũng chẳng phải kẻ ngốc đến mức cam chịu mà không nói được câu nào. Việc khiến Lee Sun Hyung bốc hỏa bằng gương mặt tươi cười xem như cũng đã thành công phần nào. Chưa kể cậu còn thu hoạch được những thông tin bất ngờ về quá khứ của Do Won thời đi học nữa.

Phải rồi. Hôm nay như vậy là quá tốt rồi, đừng để bản thân lún sâu vào những cảm xúc tiêu cực vô nghĩa.

Tự vỗ về bản thân, Yoo Young tiến về phía cửa hàng máy ảnh. Cậu bước đi đầy quyết đoán với ý định sẽ mua chiếc máy ảnh tốt nhất và đắt nhất. Thế nhưng trong đầu cậu cứ văng vẳng lời Sun Hyung vừa nói lúc nãy.

Rằng máy ảnh thì chắc chắn anh đã có đủ những thứ mình muốn rồi, và gu của anh lại còn rất khó chiều.

Nghĩ đến đó, cậu bỗng thấy thiếu tự tin. Liệu mình có đang lãng phí tiền bạc vào một việc vô ích không? Anh vốn là người chu đáo, nhỡ đâu giống như lúc anh ăn sạch bát súp bạch tuộc dù không thích, anh lại phải gượng ép nhận món quà vô dụng này từ cậu thì sao.

'…Không đâu.'

Yoo Young khẽ lắc đầu xua đi những suy nghĩ u ám đang dần chiếm lấy tâm trí. Cứ nghĩ thế này thì chẳng bao giờ kết thúc được. Như cậu đã nói lúc nãy thôi, chẳng lẽ Do Won thiếu đồng hồ hay sao? Nếu là bạn thân thì chắc chắn Sun Hyung phải biết anh có hàng chục chiếc đồng hồ xa xỉ rồi, vậy mà anh ta vẫn mua đấy thôi, thì tại sao cậu lại không thể mua máy ảnh chứ.

Vừa nghĩ vậy, cậu vừa bước vào cửa hàng. Đó là cửa hàng của một thương hiệu máy ảnh danh tiếng từ Đức với truyền thống hơn 100 năm mà cậu đã tìm thấy khi tra cứu từ khóa "máy ảnh đắt nhất" hôm qua, thật may là thương hiệu này có cửa hàng ngay tại trung tâm thương mại này.

Không gian ở đây không giống một cửa hàng máy ảnh thông thường mà giống như một phòng triển lãm nghệ thuật. Một góc cửa hàng còn trưng bày các tác phẩm nhiếp ảnh, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh và sang trọng.

"Kính chào quý khách. Quý khách đang tìm kiếm dòng sản phẩm nào ạ?"

"Tôi không am hiểu lắm về máy ảnh. Tôi muốn mua làm quà tặng, phiền anh cho tôi xem chiếc nào tốt nhất và đắt nhất ở đây ạ."

"Vâng, tôi hiểu rồi. Không biết người nhận quà thường chụp chủ đề gì ạ?"

"Ơ…."

Cậu thoáng khựng lại. Ngay lúc đó, bức ảnh cậu vừa xem hiện ra trong tâm trí. Hình ảnh những con sóng dã tính như chực nhảy ra khỏi màn hình để nuốt chửng người xem hiện lên rõ mồn một, Yoo Young thốt lên như bị mê hoặc:

"…Phong cảnh ạ. Những thứ thuộc về thiên nhiên."

"Tôi hiểu rồi. Vậy mời quý khách đi lối này."

Yoo Young chăm chú lắng nghe lời giải thích của nhân viên, thậm chí còn ghi chép lại vào điện thoại và xem qua nhiều dòng sản phẩm khác nhau. Dù lời giải thích rất chi tiết và tận tình nhưng thực sự cậu không thể hiểu hết được. Dù vậy, cậu vẫn cố gắng ghi nhớ nhiều nhất có thể để sau này còn kể lại cho Do Won nghe.

Ánh mắt của Yoo Young dừng lại trước một chiếc máy ảnh phiên bản đặc biệt vừa mới ra mắt. Dù không chuyên nhưng cậu vẫn thấy thân máy màu đen mượt mà điểm xuyết những chi tiết trang trí màu vàng kim trông thật tinh tế và đẳng cấp. Nghe nhân viên giới thiệu đây là phiên bản giới hạn chỉ có 500 chiếc trên toàn thế giới với những hoa văn độc nhất vô nhị, Yoo Young lập tức tuyên bố: "Lấy cho tôi chiếc này!".

"Cảm ơn quý khách."

Nhân viên hoàn tất việc đóng gói và thanh toán rồi trịnh trọng cúi chào, trao túi quà cho cậu. Cảm giác như những đám mây u ám trong lòng cậu lúc nãy đã tan biến đi phần nào.

Dù Do Won có nhiều máy ảnh đến đâu thì chắc chắn anh cũng chưa có mẫu này, vì nó vừa mới ra mắt mà. Anh sẽ thích chứ nhỉ? Hay nhỡ đâu nó lại không hợp gu của anh?

Thế nhưng cậu tin chắc rằng dẫu món quà có hơi lệch gu một chút, anh cũng sẽ chẳng bao giờ lộ vẻ khó chịu trước mặt cậu. Anh chắc chắn sẽ nói là anh thích lắm, rồi cảm ơn cậu. Bởi anh là một người lịch thiệp và dịu dàng mà. Biết đâu khi nhận hộp quà, anh còn khẽ mỉm cười với cậu nữa.

Tưởng tượng đến cảnh Do Won mở hộp máy ảnh, đôi môi Yoo Young bất giác nở nụ cười. Rồi bỗng nhiên, hình ảnh Do Won tạo dáng như đang chụp ảnh tại cửa hàng lần trước hiện về. Ngay khoảnh khắc đó, trái tim cậu bỗng hẫng đi một nhịp.

Nếu Do Won cầm chiếc máy ảnh cậu chọn và chụp cho cậu...

'…Mày điên rồi.'

Một luồng khí nóng lan tỏa từ lồng ngực lên đến tận đỉnh đầu. Cảm giác râm ran nơi bụng dưới lại trỗi dậy, giống hệt cái lần cậu tình cờ nhớ lại cơ thể tr*n tr** của anh.

Với gương mặt đỏ bừng như sắp nổ tung, Yoo Young ôm chặt túi đựng máy ảnh. Cậu rảo bước nhanh xuống hầm gửi xe, rồi lao vào trong xe như thể vừa trộm được món đồ quý giá. Cậu quẳng bó hoa ra ghế sau một cách không thương tiếc, nhưng lại nâng niu đặt túi máy ảnh xuống thật nhẹ nhàng.

Chẳng lẽ mình lại có cái gu này sao? Thật sự dạo này mình lạ lắm. Kể từ khi gặp Choi Do Won, hình như mình càng lúc càng trở nên "b**n th**" thì phải. Vừa nghĩ vậy, Yoo Young vừa nhanh chóng lái xe đi.

Thế nhưng càng gần về đến nhà, tâm trạng phơi phới lúc nãy lại dần dần chùng xuống. Do Won đang đi liên hoan, nên ngôi nhà tối tăm và lạnh lẽo sẽ chờ đợi Yoo Young đến thắp sáng. Cậu không muốn tưởng tượng cảnh mình bước vào ngôi nhà trống trải rồi lại gặm nhấm những chuyện đã xảy ra hôm nay, tâm trạng chắc chắn sẽ tồi tệ lắm.

'…Hay là mình cũng làm một ly nhỉ.'

Về đến nhà, sau khi tắm rửa thật nhanh, Yoo Young khẽ lầm bầm. Đã lâu rồi cậu không uống rượu một mình. Nếu không uống, cậu sợ mình sẽ cứ mãi quẩn quanh với những chuyện không vui hôm nay mất.

Cậu cố tình chọn một loại vang mạnh. Rót một chai vang đỏ và lấy thêm ít trái cây, Yoo Young ngồi phịch xuống ghế sofa ngoài phòng khách.

Lẽ tự nhiên, những khoảng thời gian cậu cùng Do Won trải qua trên chiếc sofa này lại ùa về. Nơi họ từng lau tóc cho nhau, cùng xem tivi, cùng uống bia. Họ cũng đã từng uống vang cùng nhau nữa. Yoo Young khẽ cười khẩy khi mở nút bần. Thật nực cười khi ngay cả khi không có anh ở đây, cậu vẫn cứ tự nhiên nhớ về anh như một thói quen khó bỏ.

'Đúng là một cuộc đơn phương đầy khổ sở mà.'

Buông lời tự giễu, cậu rót rượu vang vào ly nghe tiếng róc rách. Một ngụm, rồi hai ngụm. Yoo Young uống với tốc độ khá nhanh, khiến hai bên gò má dần dần ửng hồng vì men rượu.

Trước Tiếp