Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tiếng chuông ngắn và dồn dập hệt như gào thét đầu dây thần kinh, vang mãi không thôi. Chàng trai đang nằm trên giường trước mắt mày mắt sáng rõ, nở nụ cười rạng rỡ, tươi tắn tựa ánh dương. Lục Gia Lạc giơ cao chiếc gối rồi cứ thế nện thẳng xuống.
Dẫu ruột gối là nồi lông vũ nhưng Edwin vẫn theo phản xạ giơ tay che trước mặt. Rồi đợi khi anh hạ tay xuống, Lục Gia Lạc lại nhìn vào mắt anh. Song lần này cô lại ném gối sang một bên, đứng dậy chạy ra khỏi phòng ngủ.
Theo kinh nghiệm trước đây thì Lục Gia Lạc đoán chuông điện thoại sắp reo đến hồi cuối, thế là cô vội vàng nhấc máy trước khi nó dừng. Giọng của Hứa Hiểu Huệ áp chế chẳng cho xía vào, cứ như chuỗi pháo nổ lách tách đùng đoàng bên tai cô vậy. Lục Gia Lạc hơi nhấc ống nghe ra xa tai, vừa nghe mẹ nói, vừa ngắm mình trong tấm cửa kính ban công. Áo len cổ lọ màu đen, quần short nhung kẻ màu camel nhạt, đôi chân trắng nõn thẳng tắp. Cô kiễng chân lên, ước gì mình cao thêm vài phân nữa.
Rồi phía sau bỗng xuất hiện thêm một bóng người. Người ấy đi đến sau lưng cô, nghiêng mình tựa vào lưng ghế sô pha.
Đặt ống nghe trở lại máy bàn, Lục Gia Lạc quay người rồi bất ngờ vùi đầu vào ngực anh, ôm chặt lấy anh. Mới chỉ ôm nhau một lần nên nào thể gọi là quen thuộc, cô chỉ thấy máu trong cơ thể mình đang tăng tốc chảy về tim thôi.
Edwin nhanh chóng phản ứng lại, vòng tay ôm lấy lưng cô, đè ép lên mái tóc mềm buông xõa của cô.
Gạt bỏ từng lớp vải quần áo thì như chỉ còn lại thân thể to lớn và rắn chắc của anh, cô chẳng phân biệt nổi là xương hay cơ bắp nữa. Sự tiếp xúc cơ thể thuần túy, không để lại khoảng trống ấy khiến cô bắt đầu nảy sinh cảm giác say mê.
Lục Gia Lạc vẫn không cam lòng, “Anh thu dọn hành lý xong chưa?”
“Chưa.”
“Ngày mai mấy giờ?”
“Mười một giờ sáng.”
Cô sợ son môi dính lên áo Edwin nên dùng mũi tì nhẹ vào người anh.
Cô cất tiếng buồn thiu, “Đừng đi.”
Anh không nghe rõ, “Hử?”
Lục Gia Lạc rời khỏi vòng tay anh, vuốt tóc trước trán ra sau, trở lại dáng vẻ ngước cằm quen thuộc: “Em phải đón bà đi bệnh viện rồi, anh cứ tự nhiên nhé. Nếu rảnh thì xem giúp em cái máy giặt mới nhà em bị sao, chắc đổi môi trường nên tâm trạng ấy mà, đang giặt tự nhiên nhảy ra ngoài, suýt nhảy lầu tự sát từ ban công luôn đấy…”
Cô vừa nói vậy, vừa nhớ lại lời dặn của mẹ. Rồi Lục Gia Lạc bận rộn đi lại giữa các phòng, tay ôm thêm khăn quàng, găng tay và mấy thứ linh tinh.
Edwin nhìn cô làm mấy việc vụn vặt ấy thì nói, “Anh đưa em đi.”
Cô khựng lại, “Hả?”
“Rồi anh về nhà sau.”
“Ờ.”
Lục Gia Lạc đếm những thứ cần mang theo xong thì đi về phía cửa ra vào, nhưng khi quay đầu là cô lại thấy có người đang nhìn mình đầy ẩn ý. Edwin đã bước đến gần, ánh mắt dần dần hạ xuống rồi dừng lại trên đôi chân cô, cuối cùng anh nhỏ giọng cất tiếng hơi bối rối: “Anh vẫn luôn muốn…”
Vừa nói, anh vừa đưa bàn tay mang theo hơi nóng của mình lướt từ đầu ngón tay đến lòng bàn tay Lục Gia Lạc, rồi qua cả đùi và chạm vào làn da trần lộ ra trong không khí lạnh của cô.
Cái chạm ấy khiến cô sững người.
Edwin chẳng bất ngờ gì, anh nói: “Em không đi tất thật à?”
Lục Gia Lạc hoàn hồn, vừa xấu hổ vừa tức giận: “Anh làm gì thế, ai cho anh sờ bậy, đồ lưu manh!” Cô đấm vào vai anh mấy cái, định quay ra cửa.
Anh lập tức nắm lấy cánh tay cô, chẳng cần dùng nhiều sức đã giữ được Lục Gia Lạc, không cho cô ra ngoài: “Trời lạnh thế này mà em không đi tất!”
Cô chỉ vào cửa, “Em đi bốt qua đầu gối mà!”
Anh bày ra biểu cảm chẳng thể hiểu nổi: “Bốt thì có tác dụng quái gì!”
“Anh không hiểu sự kiên trì của phụ nữ đâu, buông ra!” Lục Gia Lạc vỗ vào tay anh, cơ mà công dã tràng.
Edwin kéo cô về phía phòng ngủ.
“Em không muốn! Em không đi tất đâu!” Lục Gia Lạc ngồi xổm xuống chống cự.
Edwin bật cười nhưng vẫn không bỏ cuộc, rồi anh nắm tay cô đi lùi về sau giống như kéo xe trượt tuyết. Sức lực chênh lệch quá lớn, đế dép cô cứ thế trượt mãi trên sàn.
Edwin dễ dàng nhét cô vào phòng ngủ.
“Thay quần xong rồi hãy ra.” Anh báo một câu, rồi khép cửa lại.
Ngồi trên taxi, Lục Gia Lạc quay mặt về phía cửa sổ xe, vẫn bướng bỉnh ngước cằm lên để tỏ rõ mình đang rất không vui. Cô vắt chéo chân, mặc chiếc quần bó màu đen có lớp lót lông, đi đôi bốt Martin đen, cả người một màu đen hệt tâm trạng bị ép phải thay quần của cô vậy.
Dù ngoài trời thật sự lạnh buốt, nhưng cô quyết không thừa nhận anh nói đúng.
Để tiện chăm sóc nên nhà bà ở rất gần nhà cô, lái xe chưa đến mười lăm phút là tới. Trên con đường này là một dãy quán ăn vặt, nhà hàng, đến giữa chừa ra một đoạn, và cổng chính tương đối hẹp của khu dân cư ở ngay đó.
Khi xuống xe, Edwin ngẩng đầu nhìn cái tên treo phía trên khu nhà: Khu dân cư Khang Hòa.
Đối với anh thì nơi này hoàn toàn xa lạ. Mẹ của bố dượng anh, tức bà nội hiện tại của anh hiện sống ở viện dưỡng lão, nghe nói tuần trước còn theo đoàn du lịch ra đảo, nên không phải là “bà” mà Lục Gia Lạc đang nói.
Anh không nói gì.
Cây ven đường vẫn còn xanh, cơ mà đầu cành đã điểm chút vàng úa, cành lá bị đè thấp xuống.
Lục Gia Lạc đóng cửa xe nhanh hơn anh nhưng lại bước chậm hơn anh một nhịp, rồi đứng khựng lại. Cô nghĩ đến ngày mai mà thấy buồn bực, “Anh có thể đừng đi được không?”
Edwin sững người, rồi chuyển sang trạng thái suy nghĩ. Lục Gia Lạc tức khắc đưa hai tay bưng mặt anh, chỉnh đầu anh lại: “Này, đừng nghĩ, đừng nghĩ cách gì cả, em chỉ đang làm nũng thôi. Anh đừng lỡ chuyến bay, thượng lộ bình an, chăm chỉ học hành, ngày ngày tiến bộ là được.”
Anh bật cười, khóe miệng kéo sang hai bên để lộ ra hàm răng trắng sạch.
Edwin kéo tay cô xuống đặt ra sau eo mình, thuận thế ôm cô vào lòng, và còn nhẹ nhàng vỗ sau đầu cô.
Ngửi mùi hương dịu nhẹ như có như không trên người anh là cô lại càng thấy nghèn nghẹn. Nhưng giữa khung cảnh như thế, anh bỗng vỡ lẽ: “Nếu máy giặt nhà em là mới mua… khả năng là chưa tháo mấy con ốc phía sau ra.”
Cô lập tức ngẩng đầu, “Anh chắc chứ?”
Đã lâu không gặp bà, hôm nay nhìn bà dường như lại già đi hơn chút. Cơ mà may không phải kiểu già nua khiến người ta tuyệt vọng, tinh thần bà vẫn tốt lắm. Vả lại bà vẫn rất biết đùa, “Bà ấy mà, cố gắng sống đến lúc Gia Lạc nhà mình tốt nghiệp đi làm để đỡ phải lì xì.”
Trước khi đi từ nhà tới bệnh viện, bà nhét vào tay cô hai quả quýt. Lục Gia Lạc ngồi bên cạnh trong phòng bệnh, bóc quýt tự ăn. Tám, chín mươi phần trăm sau này cô sẽ làm ở nhà tang lễ, nên vừa nghe là cô đã hiểu ngay lối nói bóng của bà nội, thành ra bật cười khúc khích mãi không thôi.
Hứa Hiểu Huệ liếc ánh mắt sắc lẹm lạnh buốt qua làm cô suýt bị sặc nước quýt.
Bà Hứa dẫn cô ra khỏi phòng bệnh đi lấy nước nóng, tiện thể còn nói: “Bà phải nằm viện theo dõi mấy ngày. Tối nay mẹ ở lại với bà, sáng mai con nhớ mang bình giữ nhiệt xuống dưới mua một bát cháo mang lên.”
Gương mặt đầy vẻ rối rắm và nôn nóng của Lục Gia Lạc in bóng lên mặt bóng của cây nước nóng. Hứa Hiểu Huệ quay đầu lại, “Thái độ gì thế? Có khó khăn à? Gãy tay hay què chân rồi, có cần mẹ xuống dưới đăng ký khám cho không?”
Cái tính nóng nảy của Lục Gia Lạc là di truyền từ bà Hứa, mà rõ ràng bà Hứa còn hơn một bậc.
Sáng hôm sau, ở hành lang lạnh đến độ phổi sắp đông cứng trong khu nội trú của bệnh viện, cô bước nhanh vào phòng bệnh.
Lục Gia Lạc nhẹ nhàng đặt bình giữ nhiệt và mấy hộp đồ ăn kèm cơm lên tủ đầu giường. Bà đang ngủ, Hứa Hiểu Huệ không có ở đó, chắc là đi vệ sinh.
Lục Gia Lạc cẩn thận kéo ghế ra, ngồi xuống, rồi lấy điện thoại và ấn mở WeChat.
“Anh lên máy bay rồi.”
Cô gõ vài chữ rồi gửi đi.
“Nhớ nghĩ đến em đấy nhé.”
Kèm theo một ký tự biểu cảm dễ thương.
“Em bị hack tài khoản à?”
Lục Gia Lạc trợn trắng mắt nhìn trần nhà.
“Tạm biệt.”
“Anh sẽ nhớ. Kōsetsu Hyaku Monogatari cũng khá hay.”
Anh sẽ nhớ cái gì?
Lục Gia Lạc nén cười, cố ý giả vờ không hiểu mà gửi cho anh một chuỗi dấu hỏi.
Edwin tưởng cô đang hỏi nửa câu sau của mình.
“Tiểu thuyết.”
Lục Gia Lạc ôm trán.
Vào một buổi trưa nọ trước kỳ nghỉ đông, Hứa Mạn đột nhiên đến trường tìm cô rồi hẹn gặp ở quán lẩu ngoài trường, nói là muốn mời cô ăn.
Lục Gia Lạc đút hai tay trong túi áo bông bóng chày màu đỏ táo, buộc đuôi ngựa cao, đi đôi bốt cao gót, bước vào quán lẩu. Hứa Mạn vừa nghe tiếng bước chân ngạo mạn ấy thì biết ngay cô, chẳng cả buồn quay đầu.
Đến bên bàn, Lục Gia Lạc vươn tay móc lấy túi giấy trên ghế rồi liếc nhìn vào trong. Hứa Mạn tự giải thích, “Quần áo tối nay thay để đi làm thêm.”
Nồi lẩu đã sôi được một lúc.
Hứa Mạn cụp mắt, trông có vẻ khá mệt mỏi. Cô bạn vừa trụng rau xà lách vừa nói, “Mời cậu bữa này là tớ tiêu hết sạch tiền sinh hoạt tháng này rồi đấy, cậu thể hiện chút đi.”
Lục Gia Lạc ngẩng mặt khỏi bát, miệng còn đang cắn miếng váng đậu: “Cậu tiêu hết tiền vào đâu thế!” Mới đầu tháng mà.
“Bố tớ lại tái phát bệnh cũ, phải nhập viện. Họ hàng bị tớ hỏi vay tiền hóa rồ đến nơi rồi.”
Bố của Hứa Mạn tốt nghiệp thạc sĩ ở Học viện Sư phạm, là giáo viên ở trường cấp ba của họ. Khi biết chuyện này thì Lục Gia Lạc mới chợt hiểu vì sao những lỗi lớn nhỏ ghi trong học bạ của Hứa Mạn lại cứ như mực biến mất theo giờ, lặng lẽ chẳng còn dấu vết.
Nhưng Hứa Mạn cũng rất nghĩa khí, những năm đó cũng gạch bỏ hết các hình thức kỷ luật của Lục Gia Lạc luôn.
Nghĩ đến đây, Lục Gia Lạc cầm điện thoại lên, “… Để tớ chuyển cho cậu qua WeChat.”
“Cậu giữ lại chút đi, còn phải ăn uống nữa.”
“Cậu thấy tớ giống kiểu người vô tư cống hiến hả?”
Lục Gia Lạc đặt điện thoại xuống, giọng điệu khá thản nhiên: “À, quên nói với cậu, Edwin với tớ ở bên nhau rồi.”
Thực ra từ lúc nhận được cuộc gọi của Hứa Mạn là cô đã chuẩn bị sẵn câu này trong đầu.
Phản ứng của Hứa Mạn đúng là rất kinh ngạc như cô dự đoán, nhưng lại không phải kiểu phản ứng mà cô đã nghĩ tới.
“Cuối cùng cũng vậy à!” Thốt ra lời cảm thán chỉ ngắn ngủi một giây rồi Hứa Mạn lại trở về gương mặt ủ rũ, hình như mệt nên thế..
Lục Gia Lạc muốn chúc mừng cô bạn, bởi khí chất lạnh lùng và mặt không cảm xúc mà cô bạn hằng ao ước từ thời cấp ba đến giờ cuối cùng cũng dần thành hình rồi.
Hứa Mạn gắp một miếng củ cải trắng, vừa ăn vừa nói: “Trước đây cậu cứ nhắc mãi cái cậu em họ đó, ghét người nào hay nhắc của nấy, đúng kiểu ‘không ăn được nho thì chê nho chua’.”
Có người gõ lên tấm kính cửa sổ. Hai người quay lại, bên ngoài là một gương mặt giống hệt chó Shiba.
Sài Yến cười hì hì, bên cạnh còn có Mạc Nhiên. Anh ta mặc chiếc áo khoác bóng chày màu gần giống cô, thoạt nhìn chẳng khác gì đồ đôi.
Mạc Nhiên cũng phát hiện ra. Anh ta bật cười, đưa tay gãi sau gáy rồi lại cúi xuống nhìn điện thoại.
Lục Gia Lạc cười không được tự nhiên cho lắm.
Hai người họ rời khỏi tầm mắt, Hứa Mạn liền hỏi: “Bạn học của cậu à?”
Coi như vậy. Lục Gia Lạc gật đầu.
“Còn cái người mặc đồ đôi với cậu thì sao?”
Lục Gia Lạc khựng lại, “Đụng hàng thôi, cậu ấy tên Mạc Nhiên.”
Kỳ nghỉ đông bắt đầu vào ngày lạnh nhất của thành phố này. Cô và Edwin trở thành cặp đôi yêu xa khác quốc gia, thậm chí anh còn kiêm luôn vai trò người mua hàng hộ từ Nhật cho cô nữa. Thành ra giờ cứ như đó mới là công việc chính của anh vậy.
Đồ ăn vặt với thực phẩm chức năng thì còn dễ, chứ kiến thức về mỹ phẩm và sản phẩm chăm sóc da thì anh mù tịt. Cuối cùng vì mua hàng hộ chẳng chuyên nên hai người thường xuyên nảy sinh bất đồng. Lục Gia Lạc ngồi xuống trước bàn học, kẹp điện thoại trên vai, khuấy cốc trà sữa mấy cái, mở MacBook rồi nói: “Này đại ca, tóm lại anh biết tiếng Nhật không đấy?”
Câu trả lời của Edwin vang lên ở đầu bên kia điện thoại, “Anh chắc chắn là đã hỏi đúng theo cái em gửi rồi, nhân viên cửa hàng nói không có sản phẩm này đâu chị đại à.”
“Chị đại?”
Edwin dừng bước, một chiếc xe lao qua làm nước bắn tung tóe. Anh nhanh trí sửa lời, “Có một bà chị đi ngang qua, anh nhận nhầm người.”
“Em khuyên anh nên biết quý mạng sống của mình thì hơn.”
“Vi thần sợ hãi.”
Trời âm u xám lưng chừng, người qua kẻ lại chẳng ngừng bước chân. Edwin cầm chiếc ô trong suốt, nước mưa liên tục rơi từ vành ô xuống nền gạch. Anh tiếp tục đi về phía trước, ngang qua ga tàu điện ngầm rồi rẽ vào con hẻm lúc này không có ai qua lại.
Cô ôm hai chân, quay người về phía ô cửa sổ cạnh giường để đón lấy ánh nắng lười biếng ngoài kia: “Tết anh không xin nghỉ về à?”
“Bố mẹ anh sẽ qua đây trước đêm giao thừa hai ngày.”
Lục Gia Lạc ồ lên như hiểu ra, “Xem ra anh là hàng khuyến mãi tặng kèm khi mua nhà rồi.”
Edwin nhìn thấy tấm biển của một quán ăn nhỏ trong màn mưa mờ đục. Vốn định nói gì đó, nhưng anh lại đổi thành hỏi cô, “Em muốn ăn bánh croquette không?”
“Cái này gửi bưu điện được hả?”
“Chắc là không.”
Thế anh nhắc cái này làm gì.
Lục Gia Lạc dựa lưng vào ghế, “Em mời, anh đi mua hai cái ăn đi.”
Edwin đứng thu ô dưới mái hiên trước cửa tiệm, đặt vào ống đựng ô rồi bước vào không gian đang bật sưởi bên trong.
Cô nghe tiếng cửa kéo ra, nghe cả anh nói tiếng Nhật.
Sau khi gọi hai phần croquette và một cốc hồng trà, anh ngồi xuống trong quán nhưng không cúp máy, mà đổi sang tay kia cầm điện thoại, tháo khăn quàng cổ treo lên lưng ghế rồi lấy tai nghe trong túi ra c*m v**.
Lục Gia Lạc cầm cốc trà sữa lên, hỏi như thể đang ngồi cạnh anh: “Ngon không?”
Anh vừa cúi đầu cắn bánh croquette, vừa đáp: “Cũng được.”