Aquarium – Người Đẹp Lạnh Lùng Và Tia Pháo Rực Rỡ

Chương 26

Trước Tiếp

Chín giờ sáng, cô quỳ trên giường kéo cửa chớp lên, bên ngoài là đầu trời xám nhạt đang sáng dần. Mấy ngày nay mới thật sự bước vào mùa đông, mặt kính cửa sổ bắt đầu có lớp hơi nước phủ làm mờ tầm nhìn, khả năng trời có tuyết gần như bằng không, còn không khí thì ẩm ướt như thể lúc nào cũng sắp mưa.

Hiếm khi dậy sớm mà đầu óc không còn mơ màng vì ngái ngủ, tâm trạng Lục Gia Lạc khá nhẹ nhõm. Cô rửa mặt, trang điểm, nhưng đến lúc dùng máy sấy tạo độ xoăn cho tóc thì lại chịu thua. Dạo này vận động ít quá, đâm ra cầm máy sấy một lúc mà tay cô đã mỏi sắp rã rời đến nơi rồi

Lục Gia Lạc thay bộ đồ đã nghĩ sẵn từ tối qua trước khi đi ngủ. Rồi cô soi lại gương mặt tươi tắn của mình lên chiếc gương trang điểm, cuối cùng tô son lên đôi môi vốn là điểm duy nhất còn nhạt màu.

Hứa Hiểu Huệ đang định gõ cửa phòng con gái thì phát hiện cửa chỉ khép hờ, thế là đẩy thẳng vào. Lục Gia Lạc suýt thì quệt son ra ngoài môi. Cô nhìn mẹ qua gương, còn bà Hứa thì tựa lưng vào khung cửa, chẳng buồn liếc cô lấy một cái, tay cầm máy cạo xù cạo áo len xoèn xoẹt.

“Bà nội con bị bệnh rồi, mẹ qua đó xem thế nào. Lát nữa mẹ gọi thì con qua luôn rồi mình đưa bà đi bệnh viện…” Hứa Hiểu Huệ buồn phiền nói, “Haizz, nghe nói là tiểu tiện đại tiện không tự chủ, mong là không có chuyện gì nghiêm trọng.”

Lục Gia Lạc sững người, chưa kịp nghĩ đã buột miệng: “Hôm nay con còn phải ra ngoài hẹn hò nữa mà!”

Hứa Hiểu Huệ nghe vậy thì ngẩng đầu nhìn cô từ trên xuống dưới, ánh mắt lộ rõ sự hài lòng với “tác phẩm” của mình, và còn không quên hỏi: “Hẹn với ai?”

Lục Gia Lạc nuốt khan, không dám nói thật: “… Tưởng Phù ạ.”

Quả nhiên bà Hứa mất kiên nhẫn, “Ngày nào hai đứa ở trường cũng dính lấy nhau, thiếu gì đúng ngày này!”

Dứt lời, Hứa Hiểu Huệ tiện tay đóng cửa phòng lại. Gió cửa làm nắp son trên bàn trang điểm rơi xuống, và cũng cuốn theo cả tâm trạng háo hức ban đầu của cô.

Nửa tiếng sau, bà Hứa ra khỏi nhà.

Lục Gia Lạc nhìn chằm chằm vào điện thoại, suy nghĩ xem phải giải thích tình hình hiện tại với Edwin thế nào, đồng thời cũng tự hỏi vì sao cô cứ liên tục “đang nhập” nhưng chẳng gửi thêm tin nhắn nào như thế mà anh vẫn chẳng thấy gì bất thường. Đúng lúc đó, màn hình hiện lên cuộc gọi của anh.

Cô bắt máy, bỏ qua luôn cả câu chào hỏi cơ bản: “Anh tới đâu rồi?”

Anh nói, “Dưới nhà em.”

Lục Gia Lạc vội trèo lên giường, áp trán sát vào kính cửa sổ để nhìn xuống. Dưới kia người qua lại rất ít, toàn là xi măng trắng xám xịt. Cô lo lắng hỏi: “Anh không gặp mẹ em chứ?”

Hơi thở phả ra từ đôi môi đỏ ngưng tụ lại thành một mảng mờ mờ trên mặt kính.

Edwin cố ý nhìn quanh một vòng, “Không.”

Cúp máy, anh nghiêng người tựa vào tường, cúi đầu nghịch điện thoại. Một bà cô trung niên vừa đi chợ về bước ngang qua anh, tay còn xách mấy túi nilon sặc sỡ. Lúc bà cô ấy định mở cửa an ninh dưới chân cầu thang thì còn liếc nhìn anh một cái.

Anh không động đậy, bà cô đi vào trong. Rầm, cánh cửa lại khép lại.

Khi nghe thấy tiếng giày cao gót gõ cồm cộp trên nền đá cẩm thạch tiến lại gần thì anh vẫn cúi đầu, nhưng đã thoát khỏi giao diện trò chơi, đứng thẳng người rồi phủi lớp bụi bám trên vai.

Tít tít, cửa an ninh được người bên trong mở ra, Edwin đẩy cửa bước vào. Tuy nhiên ánh mắt anh chẳng hề dừng lại trên gương mặt cô mà chỉ chăm chăm nhìn đôi giày cao gót mũi nhọn có phần gót thon dài của cô.

Anh sờ sống mũi, nói: “Giữa mùa đông mà em đi đôi giày này, nhìn thì đẹp thật, cơ mà… có dễ đi không?”

Nói xong, anh mới ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt cô. Bên ngoài cửa an ninh gió thổi vù vù, những chiếc lá kiên cường còn bám trên cành đung đưa dưới nắng. Thế mà giữa không gian ấy họ lại chẳng nghe thấy tiếng xào xạc nào, chỉ có mỗi tiếng bà cô xa lạ nào đó trong khu chung cư đang gọi chó nhà mình.

Chàng trai trước mặt mặc chiếc áo gió, bên trong là áo hoodie xanh đậm có mũ. Ngang tầm mắt cô là phần cổ và vai anh, cùng với đó là viền cổ áo thun đỏ. Có lẽ trên người anh chỉ có từng ấy lớp áo, vậy mà cũng chẳng sợ lạnh. Edwin càng cao ráo, thanh tú, khiến người ta rung động bao nhiêu, thì cô lại càng rối rắm bấy nhiêu bởi vị trí “bất khả kháng” của bà Hứa.

“Em xuống tìm anh nên tiện thể mặc vậy thôi. Bà nội em bị bệnh, lát nữa em phải đến bệnh viện chăm bà.”

Anh hỏi ngay, “Nặng lắm không?” Rồi anh nói tiếp, “Để anh đi cùng em nhé.”

Lục Gia Lạc liên tục xua tay, “Không không không, em, em chưa nói với mẹ em chuyện anh và em…”

Edwin hơi ngẩng đầu, đưa ánh mắt xen lẫn cả chút tò mò đánh giá cô: “Sao lại không dám nói với bác gái?”

Cô nói rất hùng hồn, “Anh không thấy là nếu họ biết chúng ta ở bên nhau, tức là bố mẹ anh với bố mẹ em, thì sẽ rất ngượng à?”

Anh đáp lại nhẹ tênh, “Anh không thấy vậy.”

“Thế chẳng lẽ anh nói với thím Amy rồi à?”

“Chưa…”

“Đừng nói!”

Lục Gia Lạc giơ tay ngăn Edwin lại, tiện thể nắm luôn tay áo anh rồi kéo anh về phía thang máy: “Lớn ngần này rồi thì phải biết điều xíu, đừng gây thêm phiền phức cho gia đình. Anh chưa từng đến nhà em đúng không? Tranh thủ tham quan nhanh một vòng đi.”

Về nhà mà cứ như ăn trộm vậy. Trước tiên cô phải xác nhận chắc chắn Hứa Hiểu Huệ thật sự không có ở nhà rồi mới nhét đôi giày anh vừa thay vào tủ giày, mà nhét giày còn phải chọn chỗ ít gây chú ý nhất nữa.

Cảm thấy phòng khách không an toàn, thế là Lục Gia Lạc kéo tay anh định đi về phòng mình. Nhưng sau đó như nhợt nhớ ra điều gì, cô lập tức quay người đẩy anh lại: “Anh đứng đây đợi em xíu!”

Cô lách người vào phòng ngủ, nhanh chóng gom đống quần áo vứt lung tung trên giường và lưng ghế nhét cả vào tủ quần áo rồi đóng sập lại.

Khi cô bước ra khỏi phòng ngủ thì Edwin đang tựa vào bàn ăn phía sau, đặt một tay lên mép bàn, lặng lẽ quan sát toàn bộ phòng khách chứ không hề đi lung tung chỗ nào. Chỉ trong vỏn vẹn hai giây mà Lục Gia Lạc đã nghĩ đến bao chuyện có thể khiến lòng mình rung động. Nghỉ hè năm nào họ cũng ra ngoài du ngoạn một tuần một lần, có khi còn lái xe vào thành phố xem phim. Thật ra mấy nơi mà các cặp tình nhân thường hẹn hò là họ đến hết rồi, mỗi tội khi ấy có thêm vài người nên tâm thế khác đi, hoặc cũng có thể chỉ là tâm thế của riêng cô khác.

Nếu Edwin đã dành cho cô những tình cảm khác từ rất lâu, rất rất lâu trước, vậy những lần leo núi, câu cá, xem phim khi ấy, thậm chí từng cuộc trò chuyện mỗi ngày, từng khoảng cách giữa họ… Tâm trạng của anh hồi đó có giống như lúc này không?

Lục Gia Lạc vẫn luôn không cho phép bản thân đơn phương thầm thích ai, vì điều đó quá mệt mỏi.

Bởi thế nên Edwin chỉ thấy cô đi đến trước mặt mình, vỗ nhẹ lên vai mình rồi nói: “Anh vất vả rồi.”

Anh hoàn toàn không hiểu cô đang nói gì, “Cũng ổn mà, anh bắt taxi tới.”

Phòng ngủ của cô rất nhỏ, thoang thoảng mùi hoa anh đào. Ấy không phải thứ hương ngọt nồng do hương liệu pha chế, mà là một mùi hương sống mang theo chút chát đắng của thực vật chậm rãi len vào khoang mũi. Anh từng ngửi hoa anh đào, nên anh tin rằng đó chính là mùi ấy.

Trên kệ đầu giường treo một dây đèn nhỏ, trên tường dán một tấm poster chân dung Audrey Hepburn.

Từ khi đôi bên không còn kiểu gặp cho có nói cho xong nữa thì dẫu đối phương có bày ra vẻ mặt vô cảm là người còn lại cũng chẳng thấy là vô cảm nữa, mà thành dịu dàng luôn. Edwin lướt đầu ngón tay trên kệ đồ của cô, ánh nhìn lướt giữa những cuốn sách của anh cũng chẳng còn bị cô hiểu lầm là sự khinh thường.

Chỉ là nếu anh không nói câu “Em nên lau kệ sách rồi.” thì sẽ tốt hơn.

Lục Gia Lạc ngồi xuống chiếc giường đơn của mình, còn anh bắt đầu cởi áo khoác. Cô hồi hộp dõi theo từng động tác của anh. Hình như họ chưa từng ở chung một phòng. Không, đúng hơn là chưa từng ở chung một phòng trong bầu không khí yên bình mà mập mờ đến vậy.

Edwin tiện tay treo áo khoác lên móc, nhìn về phía trước hỏi: “Trên tường kia là gì vậy?”

Một mảng lớn loang lổ đỏ vàng, hình dáng trông như loài động vật kiểu tinh tinh, bên trên còn phủ một lớp sương trắng chẳng sao xóa được.

“Hồi cấp hai em vẽ đấy. Sau này thấy xấu quá nên em quét thêm một lớp sơn để che, mà lâu ngày sơn lại bong ra.” Cô giơ tay ra hiệu như để minh họa: “Thế là bong thành thế này.”

Lục Gia Lạc hạ tay xuống, lại vỗ nhẹ mấy cái lên giường bên cạnh: “Anh qua ngồi đi, đừng khách sáo.”

Edwin ung dung bước tới ngồi xuống, nhưng tránh ánh mắt cô. Anh xoa xoa đùi, thấy mấy cuốn sách trên kệ đầu giường thì đưa tay ra, đồng thời hỏi: “Anh xem được không?”

“Không được.”

Anh khựng lại ngay. Lục Gia Lạc xoay người đối diện anh, “Bây giờ anh chỉ được nhìn em thôi.”

Cô đặt tay mình vào lòng bàn tay anh, nắm lấy tay anh, và cũng cúi nhìn bàn tay ấy. Cuối cùng cô buồn chán nói: “Nếu không thì công em trang điểm coi như uổng rồi.”

Cô cụp mắt, hàng mi dày, đôi môi màu hoa hồng.

Anh thì chẳng hiểu mấy chuyện này nên chỉ có thể nói, “Đẹp mà.”

Cô ngẩng mặt lên rồi nhếch môi, “Nghe hời hợt lắm đấy.”

“Tuỳ em thôi, anh nói gì thì em cũng… suy diễn mà, vả lại còn theo hướng không tốt nữa chứ.”

Lục Gia Lạc móc lấy một đốt ngón tay của anh và kéo ra: “Thế mà anh cũng trách em được à? Bảo anh tỏ tình cho đàng hoàng, anh lại nói linh tinh nào là ‘Lục Gia Lạc, anh thật không hiểu nổi, sao anh lại thích em chứ’, nói cho suông thì anh người nhặt được món hời to đấy!”

Nói xong, cô tức giận hất tay anh ra. Edwin kéo tay cô lại và nắm chặt, “Chẳng phải vì em ngốc quá à.”

Lục Gia Lạc hít sâu một hơi, càng dùng sức hất tay anh ra. Anh lại đưa tay nắm lấy, cô lại giật ra rồi dứt khoát giấu cả hai tay ra sau lưng.

Lục Gia Lạc tưởng đây chỉ là một màn nhìn nhau xem ai bật cười trước, nào ngờ anh lại đột nhiên ghé sát mặt cô. Vẻ mặt Edwin chẳng hề giống như có tính toán trước, cứ như muốn dò xem trên người cô có mùi hương gì thôi vậy.

Vì ngay khoảnh khắc ấy Lục Gia Lạc quay đầu tránh đi, thành ra nụ hôn đó rơi lên má cô.

Lục Gia Lạc không kịp quay đầu lại, cô thoáng nhớ đến cái chạm ngắn ngủi ấy rồi mất sức, ngả người sang một bên. Cô nằm xuống giường, mái tóc dài xõa trên tấm chăn màu xám nhạt, phía trên đầu chính là cửa sổ.

Edwin không im lặng quá lâu, rồi cũng nằm xuống theo. Bầu trời dần ngả tối, anh nhìn trân trân lên trần nhà chẳng còn vệt nắng.

Giọng anh trầm khàn, không mấy dễ chịu: “Tại sao lại tránh?”

Lục Gia Lạc mò tìm tay Edwin rồi tự giác để anh nắm lấy tay mình: “… Không tránh, chỉ là phản xạ thôi.”

Trên bệ cửa sổ bày vài món đồ lặt vặt thường ngày của cô, còn có ba chậu sen đá rất nhỏ. Edwin giơ tay lên cầm một chậu, xoay xoay rồi nói: “Mùa đông thế này, chúng không bị chết rét à?”

“Chắc cũng sắp rồi.”

Lục Gia Lạc chẳng còn tâm trí đâu để bàn về tỉ lệ sống sót của sen đá trong mùa đông, giờ cô chỉ muốn biết cảnh vừa rồi có tiếp diễn không, và cô phải làm sao để giành lại thế chủ động thôi.

Thời gian lặng lẽ trôi đi, những tầng mây chầm chậm lướt qua, còn họ thì đã quen với điều đó đến độ không còn cảm nhận gì.

Edwin bất chợt lật người, quần áo cọ vào nhau phát ra âm thanh khe khẽ. Anh chống hai tay xuống hai bên người cô, bóng dáng anh bao trùm lấy cô.

Lục Gia Lạc ngắm nhìn từng đường nét trên gương mặt anh ở khoảng cách gần. Đôi đồng tử của anh sáng rõ tựa như cơn mưa trong màn đêm, song đâu đó vẫn còn xíu trẻ trung rực rỡ ẩn dưới ánh mắt đang chăm chú nhìn cô.

Giữa bao nhịp tim đập như trống dồn ấy, Lục Gia Lạc lại buột miệng: “Anh còn định hôn em nữa à?”

Chỉ là một câu hỏi đơn giản, nhưng lại khiến Edwin khựng lại, từ đó cho cô cơ hội chống vai anh rồi đẩy lên.

Lần thứ hai trong hôm nay cô nói, “Đợi em xíu!”

Lục Gia Lạc mở cửa nhìn ngó hai bên, rụt đầu lại, khóa cửa, tắt âm điện thoại, ném sang một bên giường, rồi cũng ngồi xuống theo. Cô nhìn chằm chằm vào anh.

Edwin hiểu ra chuỗi hành động của cô thì bật cười.

“Có gì mà buồn cười.”

Lục Gia Lạc chọc vào vai anh, còn anh thuận thế ngả người nằm xuống. Edwin trắng trợn cười chê cô: “Lục Gia Lạc, em nhát gan quá đấy.”

Cô cắn môi, rút chiếc gối dưới đầu anh ra, rồi giơ lên định ném vào anh.

Nhưng tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, chiếc điện thoại trong phòng khách bỗng reo vang.

Trước Tiếp