Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Một bộ phim hài phi lý về việc con người biến thành mèo.
Anh mua vé phòng chiếu VIP nên ghế sô pha rộng hơn phòng thường rất nhiều, mà số ghế lại ít.
Lục Gia Lạc ôm một hộp bắp rang và nước uống, tìm được chỗ của mình trước khi rạp tắt đèn. Chiếc ghế sô pha bên cạnh ở sát cô, tay vịn có thể gập lên, và đó chính loại ghế đôi dành cho các cặp tình nhân trong truyền thuyết.
Cô vẫn đeo tai nghe, đặt đồ uống xuống, bỏ một hạt bắp vào miệng rồi hỏi: “Bên cạnh em có ai ngồi không?”
Giọng nói của Edwin truyền qua tai nghe, anh đáp rất thản nhiên: “Anh mua luôn chỗ bên cạnh rồi.”
Cô khẽ cười, đôi mắt cong lên như mắt mèo.
Hai bạn cùng phòng đều ở quê xa, Hứa Mạn thì bận làm thêm. Nên để cứu vãn sự buồn chán khi phải ngồi không ở nhà suốt kỳ nghỉ đông của cô, anh nói sẽ mời cô đi xem phim cùng.
Quảng cáo trên màn ảnh lớn kết thúc, phần mở đầu của bộ phim xuất hiện. Lục Gia Lạc kéo một bên tai nghe xuống rồi nói: “Sắp bắt đầu rồi.”
Trong một căn hộ ở Tokyo, Edwin ngồi xuống ghế sô pha, đặt tách cà phê đen vừa pha lên bàn trà, cho bộ phim trong laptop bắt đầu phát rồi cầm một hộp bánh quy lên mở ra. Anh uống cà phê đen, còn cô hút nước có ga. Cả hai cùng đắm mình vào một bộ phim, bật cười theo nhịp cười của khán giả xung quanh.
Dù nhạc nền trong rạp rất lớn, song cô vẫn nghe thấy giọng nói chất chứa ý cười của anh: “Em trông giống con mèo này lắm.”
Sắc mặt Lục Gia Lạc tức khắc thay đổi, “Anh nói lại xem!”
Nhận ra giọng của mình hơi lớn, cô rụt cổ lại, nhỏ giọng cảnh cáo: “Coi chừng em đích thân viết cho anh một đôi câu phúng điếu đấy.”
Tiền điện thoại liên tục tăng, nhà mạng cũng ngửi ra mùi bất thường nên khuyên cô đổi sang gói cước phù hợp cho các cuộc gọi quốc tế. Hứa Hiểu Huệ còn chẳng tinh ý bằng họ, chỉ lúc ăn cơm mới gọi hồn con gái mình: “Này, ăn cơm đi. Con đang yêu đương với ai mà suốt ngày ôm điện thoại thế?”
Lục Gia Lạc thản nhiên đặt điện thoại xuống rồi cầm đũa lên, “Con đang nói chuyện với bạn thôi mà.”
Bạn trai, cũng là một kiểu “bạn”.
Đêm giao thừa. Thành phố không ngủ vốn luôn sôi động ồn ào, giờ lại đắm chìm trong vẻ tĩnh lặng yên bình mà hoa lệ. Cả thành phố đã siết chặt việc quản lý pháo hoa pháo nổ từ vài năm trước, thành ra sáng mai có xuống xuống lầu cũng sẽ không thấy mặt đất đỏ rực toàn mảnh giấy pháo đâu. Điểm bắn pháo được chỉ định ở rất xa, cửa kính sát đất đóng kín, chẳng nghe thấy tiếng nổ gì.
Tối nay Edwin ăn cơm cùng bố mẹ, cô không nhắn tin cho anh.
Lục Gia Lạc từng muốn anh dùng ảnh của mình làm hình nền điện thoại, nhưng vì lo chú Cả và thím Amy nhìn thấy nên đành thôi.
Nhịn suốt cả buổi tối, cuối cùng khi người dẫn chương trình Đêm Hội Mùa Xuân đếm ngược đến khoảnh khắc giao thừa là cô phấn chấn hẳn lên, lật người nằm sấp trên sô pha, soạn tin nhắn.
“Chúc mừng năm mới!”
“Chúc mừng năm mới.”
Gần như cùng một lúc.
Tâm trạng tựa như những chùm pháo hoa âm thầm vút lên nơi phương xa. Đôi mắt cong cong khi cười của Lục Gia Lạc phản chiếu ánh sáng từ màn hình điện thoại.
Trong kỳ nghỉ giá rét ấy, cô lướt Weibo thấy tin về một vụ án giết người b**n th** ở Nhật Bản, thế là cuống cuồng nhắn tin nhắc anh chú ý an toàn. Anh nói lúc ngồi tàu điện ngầm chợt nghĩ ra một chuyện, thế là ngồi quá trạm, cuối cùng phải vội vàng xuống tàu và cũng quên khuấy luôn chuyện đó.
Tối hôm qua khi đang trò chuyện với anh thì Lục Gia Lạc ngủ quên mất, sáng tỉnh dậy cô vẫn còn nghe thấy anh ngáp dài, lười nhác nói rằng không tìm thấy tai nghe đâu nữa.
Chiều hôm đó, Edwin gọi video cho Lục Gia Lạc. Lúc nhận máy, cô thấy mái tóc chưa kịp chải và cả lọn tóc bị rẽ ra giữa trán của anh. Edwin dựa lưng tựa vào tường, hình như phía trên đầu là bậu cửa sổ, hẳn đang ngồi dưới sàn.
Chắc vẫn chưa tìm được tai nghe nên anh bật loa ngoài điện thoại, giọng nghe hơi xa: “Hôm nay đột nhiên có tuyết rơi.”
Nói xong, Edwin giơ điện thoại lên cao, ống kính hướng ra cảnh ngoài cửa kính.
Lục Gia Lạc bật thốt cảm thán. Một màu trắng bay lả tả như muốn lấp đầy toàn bộ tòa nhà của thành phố trong tầm mắt, dường như cô còn có thể nghe thấy thanh âm từng mảng tuyết khẽ gõ leng keng vào mặt kính nữa.
Cô thấy anh để điện thoại dựa vào cửa kính, rồi lại đặt lên giá đỡ cách cửa sổ một khoảng.
Trong khung hình video, anh xuất hiện trong chiếc quần dài màu nâu, ống quần chạm sàn, chân trần. Edwin định mở cửa sổ. Bỗng cơn gió tự do cuốn theo những bông tuyết bay vào, rơi xuống chiếc áo len cổ tròn màu ngà và mái tóc anh.
Edwin “oa” lên rồi vội vàng kéo cửa sổ lại. Anh nở nụ cười trong trẻo sảng khoái, phủi tuyết trên đầu và trên người xuống. Lục Gia Lạc ngồi ôm đầu gối trong căn phòng ấm áp, thất thần nói: “Anh còn đẹp hơn cả tuyết nữa.”
Hình như anh không nghe thấy.
Ngày lễ Tình nhân diễn ra trước khi khai giảng.
Cô mở gói hàng Edwin gửi tới thì mới biết anh rất trung thành với bản chất của ngày lễ. Bởi bên trong là đủ loại chocolate, mà còn chẳng có hộp nào trùng lặp cả.
Cô đếm hai lần, xác nhận tổng cộng là mười hộp.
Lục Gia Lạc gọi điện cho anh, “Sao không phải mười một hộp?”
Edwin hỏi lại, “Tại sao phải mười một hộp?”
“Một lòng một dạ chứ sao.”
Giọng anh nghe khá kỳ quặc, “Câu này phải là em nói với anh chứ. Anh đâu có lưu trong điện thoại cái tên ‘bạn gái tương lai’ nào đâu.”
Thực ra cô đang cười, “Em cũng đâu có gắn camera lên người anh, sao biết bên cạnh anh…”
Đang nói dở thì Hứa Hiểu Huệ bước ra từ phòng ngủ chính. Lục Gia Lạc không kịp nói hết câu, cứ thế ôm thốc đống chocolate trên bàn rồi trốn vào phòng mình.
Edwin chẳng khác nào thám tử, chỉ từ chút manh mối trong âm thanh mà anh đã đoán trúng: “Em lại trốn bác à?”
Đầu học kỳ sau rồi mà dư âm mùa đông còn chưa tan, có vài đêm vẫn phải nghe tiếng gió rít mà ngủ. Sắp đến giờ giới nghiêm ký túc xá, thế nhưng đám nam thanh nữ tú vẫn ôm ấp dưới lầu, lưu luyến bịn rịn.
Lục Gia Lạc độc thân giả cùng Tưởng Phù quý tộc độc thân chính hiệu, từng đặt biệt danh cho mấy đôi tình nhân này là gấu túi.
Hiển nhiên, bọn gấu túi đã kết thúc kỳ ngủ đông và bắt đầu ra ngoài hoạt động.
Lục Gia Lạc ở trường cũng là người có chút tiếng tăm, nên tin cô có bạn trai gần như truyền tới tai mọi cậu chàng từng để ý đến cô. Dù chỉ nghe danh mà chẳng thấy người, song họ vẫn đồng loạt kinh ngạc bởi cuối cùng nửa kia của cô lại không phải Mạc Nhiên.
Thiếu đi “cái mác” mang tên Lục Gia Lạc, Mạc Nhiên lại bắt đầu nổi đình nổi đám. Chỉ cần ngồi một buổi chiều trong thư viện là số mẩu giấy nho nhỏ anh ta nhận được cũng đủ đóng thành một cuốn sách.
Trước kia Mạc Nhiên là không bắt được tín hiệu, giờ thì thành anh ta đơn phương cài chế độ chặn.
Hoàng đế chưa vội, thế mà chó Sài đã sốt ruột. Chó Sài khuyên bảo hết nước hết cái, “Sao mày chưa tìm người yêu thế? Định một mình vượt qua mùa đông này à? Không thấy trống vắng, cô đơn, lạnh lẽo hả?”
Mạc Nhiên đáp, “Không lạnh. Một mình cũng tốt, còn tiết kiệm tiền.”
Chó Sài cứng họng, thậm chí còn thấy khá hợp lý.
Mỗi lần thấy một cô em khóa dưới đáng yêu bị sự thờ ơ của Mạc Nhiên đả kích mất cả tự tin là Lục Gia Lạc lại muốn khuyên cô bé đừng bỏ cuộc. Nhưng nghĩ lại thì cô có tư cách gì để khuyên người khác đâu.
Ban ngày Hứa Mạn làm chăm sóc khách hàng cho shop online, ban đêm làm thêm ở quán bar, rồi còn tranh thủ thời gian đến trường học. Lần này bệnh tình của bố cô bạn chắc rất nặng, đến mức cô bạn còn cho người khác thuê nhà, thành ra bản thân không còn chỗ ở nên phải lén sang ký túc xá của Lục Gia Lạc chen chúc hai ngày.
Sau đó, Lục Gia Lạc nghĩ đến một nhà nghỉ ngoài trường, thế là dẫn ngay Hứa Mạn đến đó thuê dài hạn một phòng với giá năm trăm tệ một tháng.
Từ nhà nghỉ trở về ký túc xá, trước khi tắm, Lục Gia Lạc đặt điện thoại lên bàn, ống kính chĩa vào cằm mình.
Lục Gia Lạc cho rằng ngũ quan của mình rất rõ nét và đẹp, góc nào cũng ok hết, mà sự thật đúng là vậy thật.
Vừa lục tìm tuýp kem mắt bị mình nhét lung tung, đuôi tóc quét qua lại trên màn hình điện thoại, cô vừa nói: “Tóc dài ra một đoạn rồi, em nên đi nhuộm lại hay nhuộm đen luôn nhỉ?”
Hình ảnh Ewin nhìn thấy lúc sáng lúc tối, anh nói: “Em để mái trông đẹp hơn.”
Anh nhớ đến thời cấp ba của cô. Hồi đó tóc cô cũng dài như vậy, cơ mà có thêm một lớp mái mỏng phía trước.
Lục Gia Lạc giơ điện thoại lên, “Ý anh là bây giờ em không để mái thì không đẹp hả?”
Anh dần học được cách quý trọng mạng sống, “Có mái hay không đều đẹp hết.”
Cô tưởng anh đang nói đến kiểu tóc thường thấy của các cô gái Nhật, thế là bắt đầu bất mãn cụp mắt: “Không phải ai cũng hợp kiểu gái đẹp Nhật Bản đâu.”
Kết thúc cuộc gọi video với anh, Lục Gia Lạc quay sang nhìn mặt bàn của Tưởng Phù, do dự một lúc rồi đứng dậy.
Tưởng Phù để tóc ngắn ngang vai quanh năm, lúc nào cũng có sẵn kéo cắt tóc.
Mượn kéo, đứng trước gương, Lục Gia Lạc chăm chú nhìn thẳng vào gương mặt mình.
Còn mấy tháng nữa là tới kỳ nghỉ hè, khi ấy mới gặp anh. Nên giờ mà cắt, chưa cả kịp để anh nhìn thấy thì chính cô đã chán rồi.
Cô đặt kéo xuống.
Tháng ba, đầu xuân. Lục Gia Lạc điều khiển Edwin từ xa chơi máy gắp thú, gắp được thú nhồi bông rồi để anh gửi đến trường cho cô, thành ra thú nhồi bông chất đầy đầu giường. Rồi Lục Gia Lạc lại bảo anh chụp cho mình xem mấy con phố Tokyo phồn hoa, những con dốc nho nhỏ, và cả màn đêm có thể nhìn thấy ánh sao. Anh kể về các môn học của mình, càng nói càng say mê, khiến cô bị sự nhiệt tình ấy “tiếp thị” đến độ muốn nuôi ngay một con sứa.
Tháng tư, tháng tư đẹp nhất trần gian.
Anh chụp cho cô rất nhiều, rất rất nhiều hoa anh đào.
Chiều tối hôm đó, cô nhận được cuộc gọi từ Edwin. Anh hỏi: “Kỳ nghỉ 1/5 em có được nghỉ không?”
Kỳ kinh của Lục Gia Lạc vừa đến, cô mới nuốt thuốc giảm đau xuống. Vì không nói chuyện này với anh nên cô chỉ đáp: “Trường nghỉ ba ngày, thứ năm tụi em không có tiết, tính ra là nghỉ bốn ngày.”
Anh ngập ngừng chốc lát rồi nói, “Từ sau kỳ nghỉ đông đến giờ, em chưa từng tính sang Nhật chơi à?”
Bởi chỉ qua điện thoại nên Lục Gia Lạc vẫn chưa cảm nhận được sự thay đổi trong tâm trạng anh, cô nói, “Em hỏi rồi, visa cá nhân sang Nhật khó xin lắm. Đi theo tour thì em đâu phải khách hàng thẻ vàng ngân hàng, xin visa còn phải chứng minh tài sản nữa. Hay anh cho em mượn sổ tiết kiệm nhá?”
Mãi lâu Edwin vẫn chẳng lên tiếng, cuối cùng anh bỗng nói: “Em định giấu họ đến bao giờ?”
“Hả?”
Anh bất lực lên tiếng, “Lục Gia Lạc, em thật sự… rất ích kỷ. Em có từng nghĩ đến cảm xúc của anh chưa?”
Cô sững lại, còn chưa kịp phản ứng thì Edwin hít sâu một hơi rồi lại hỏi: “Đối với em, anh là gì?”
Lục Gia Lạc lặng lẽ siết chặt lòng bàn tay, “Nếu anh thật sự thấy em tệ đến vậy, thì cần gì phải thích em chứ?”
Cô biết mình kiêu ngạo chẳng ai bì nổi, ai đem lòng thích cô cũng chỉ là tự chuốc khổ.
Anh nói, “Anh cũng muốn biết.”
Lục Gia Lạc muốn bật ra một tiếng cười khẽ mỉa mai, nhưng chẳng sao làm được. Có lẽ cơn đau âm ỉ ngay bụng dưới vẫn chưa bị thuốc làm tê đi. Cô cố nâng cao giọng nói: “Đến chính anh cũng không biết vì sao thích em thì ở bên em chắc là chuyện rất đau khổ nhỉ.”
“Anh không…”
Lục Gia Lạc cắt ngang, “Nếu vậy thì chúng ta đừng tiếp tục nữa, chia tay đi.”
Mười giây anh không nói gì, ấy là mười giây dài nhất của đêm nay. Người ta thường mặc định, khi bạn đưa ra một câu hỏi sắc xảo mà đối phương đáp lại bằng im lặng, thì tức là đối phương đã ngầm thừa nhận.
Lục Gia Lạc rất muốn cho mình một bậc thang để bước xuống, những lời vừa rồi đều là nói trong cơn giận, nhưng lòng kiêu ngạo lại khiến cô chẳng thể thốt ra được.
Chưa chờ đến giây thứ mười một, cô đã cúp máy.