Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lục Gia Lạc ngẩng đầu lên từ giữa hai đầu gối, mái tóc mượt mà uốn lượn mượt như lụa được cô túm ra sau gáy. Cô hít mũi, áp hai tay lên gò má rồi vuốt ra ngoài, sau đó quay sang bàn học, đè tay lên lon bia mang về hôm nay. Tiếng bọt ga vang lên, Lục Gia Lạc mở Nữ Nhi Hồng của mình.
“Tớ kính mọi người một ly…”
Nói xong, cô ngước cằm đứng dậy rồi đưa ly trên bàn cho từng người.
Lục Gia Lạc giơ cao lon bia, nói lớn: “Bà đây sắp thành hoa đã có chủ rồi!”
Dù sao thì sớm muộn Edwin cũng sẽ là của cô, coi như ăn mừng trước vậy.
Tưởng Phù bật cười, “Uống bia làm gì, cậu phải uống thuốc trước mới đúng đấy.”
A Ninh vẫn còn hơi ngơ ngác, chỉ biết có người đó chứ chưa rõ thân phận: “Túm cái quần lại là cậu đang quen ai…”
Tưởng Phù giải thích giúp, nhưng lại chẳng nói hết: “Em trai cậu ấy.”
A Ninh quên béng luôn lập trường đứng về phía Mạc Nhiên của mình. Cô bạn cắn vào miệng ly nước, trợn tròn mắt: “Đệch mợ, k*ch th*ch thế!”
Lục Gia Lạc một hơi uống hết nửa lon bia. Cô đè cảm giác trương trướng trong dạ dày xuống, chấm dứt những tưởng tượng cấm kỵ của cô bạn: “Mẹ anh ấy, tức thím Cả của tớ, và đứa con với chồng cũ, không có quan hệ huyết thống gì với tớ cả.”
“À…” A Ninh mất hứng ngay, rồi đặt cốc nước xuống và quay sang chiếc gương treo trên tủ quần áo lau tóc.
Tưởng Phù thò người ra khỏi mép giường, đưa ly nước cho người đang định uống cạn cả lon bia: “Tớ hỏi một câu hơi phá hỏng không khí được không?”
Lục Gia Lạc đón lấy chiếc ly, ánh mắt nhìn cô bạn đầy mơ hồ.
“Cho dù cậu với đằng ấy không có quan hệ máu mủ, nhưng gia đình cậu có đồng ý không?”
Có đồng ý không? Cô không dám khẳng định.
Có lẽ giữa Lục Gia Lạc và vẻ phong tình quyến rũ vẫn còn cách nhau xa lắm, nhưng bốn chữ “ngoan ngoãn lặng lẽ” thì có lẽ cả đời này cũng chẳng bao giờ gắn với cô. May mà cô đã là một người trưởng thành đủ mười tám tuổi được hai năm, bởi điều này đã phần nào làm giảm khả năng vì nhất thời bốc đồng mà khuấy tung mọi thứ đến độ long trời lở đất của cô. Thế nhưng, nếu không có sự đồng thuận của gia đình thì con đường phía trước chắc chắn sẽ rất gian nan.
“… Kệ đi.” Cô quay đầu, bóp méo lon nhôm rồi ném vào thùng rác, “Cứ đi tới đâu hay tới đó vậy.”
Lục Gia Lạc với tay lấy điện thoại trên bàn, mở WeChat, nghĩ ngợi một lúc rồi gửi cho anh: Về tới nhà nhớ nhắn cho em một tiếng.
Gửi xong, cô đặt điện thoại xuống rồi khoanh tay chờ đợi. Hai phút không có động tĩnh, cô lại cầm điện thoại lên.
“Anh trả lời em trước đi!”
Ngay sau đó, cô nhận được hồi âm của Edwin.
“Ừ.”
Tối nay hương ô liu của sữa tắm cực kỳ dễ chịu, nhưng cô không có thời gian ch*m r** v**t v* từng tấc da của mình. Đến cả tóc cũng chưa kịp sấy khô, cô chỉ quấn tạm bằng khăn rồi bước ra khỏi phòng tắm để làm đúng một việc, đó là kiểm tra WeChat.
Quả nhiên.
“Về tới nhà rồi.”
Lục Gia Lạc chạm đầu ngón tay lên màn hình, không hiểu sao lại bật cười vì câu trả lời của mình:
“Ngoan, đi tắm rồi ngủ đi.”
Vừa gửi xong, Lục Gia Lạc lập tức đặt điện thoại sang một bên, rồi lại hoảng hốt úp màn hình xuống mặt bàn. Đang định quay lại phòng tắm sấy tóc thì lúc đứng dậy cô không để ý, chẳng nhấc nhân cao, thế là chân bị đập mạnh vào ghế.
Cô ôm bắp chân, kêu đau oai oái. Hai người bạn cùng phòng bị giật mình, sững sờ nhìn cô. Lục Gia Lạc cúi người xoa xoa chân rồi chẳng nhịn được cười: “Không sao không sao, ngủ đi ngủ đi!”
Tưởng Phù cày nốt nửa tập cuối bộ phim rồi không khỏi cảm thán: Đúng là phụ nữ khi yêu.
Tắt đèn.
Lục Gia Lạc nằm thẳng người trên giường, nhìn chằm chằm vào tấm rèm giường bằng vải lanh trong bóng tối. Cô bắt đầu chậm rãi hồi tưởng, trong những mùa hè đầy tiếng ve ấy, từ cây chanh nhà hàng xóm, chiếc bể cá bị vỡ, những mảnh kính trong veo lấp lánh, cho tới bánh quy nam việt quất, … Từng cảnh từng cảnh hiện lên. Ngoài việc tặng anh mô hình Người Sắt ra thì cô thật sự không nhớ nổi mình đã từng làm điều gì tốt cho anh hay chưa. Dường như cô luôn mang theo sự đối địch khi ở cạnh anh, ví dụ như ánh mắt lạnh nhạt, lời nói kiêu căng.
Càng nghĩ càng lo, cô đúng là… chẳng đáng yêu chút nào!
Mang tâm trạng lo âu như vậy đến năm giờ sáng thì Lục Gia Lạc mới thiếp đi. Buổi trưa bị bạn cùng phòng gọi dậy, ăn được hai cái bánh bao chiên là Lục Gia Lạc lại đặt đũa xuống, thiếu ngủ khiến cô chẳng có xíu khẩu vị nào.
Một giờ rưỡi chiều tập trung ở cổng Nam khuôn viên trường. Lục Gia Lạc mặc chiếc áo bóng chày bông màu xanh đậm rộng thùng thình rất thích hợp nhất để tranh thủ ngủ bù trên đường, lên xe buýt là cô nghiêng đầu là ngủ ngay.
Ánh nắng mùa đông trong veo lặng lẽ chiếu xuống, cô tựa đầu vào ô cửa kính xe hơi ấm, theo nhịp xe buýt chậm rãi lắc lư. Trong cơn mơ màng, cô nghe loáng thoáng các bạn học phía sau trò chuyện.
“Đó chính là cái anh của lớp nghĩa trang lần trước tớ nói ấy, cao thủ có năm mươi nghìn fan trên Weibo đấy.”
“Ừ, không ngờ thật, tớ chỉ thấy đứa nào ở lớp nghĩa trang cũng học phong thủy, cứ lẩm bẩm kỳ quái thế nào ý.”
“Làm sao đây, tớ hơi sợ, nhìn tận mắt chắc… sẽ khác hẳn ảnh trên mạng nhỉ!” Vẫn là giọng cô gái đó, “Thế mà cậu vẫn đổ được cơ à.”
Rộp rộp rộp, có người vừa nhai đồ chiên giòn chẳng khác nào đi du xuân vừa nói: “Có gì đâu, bố tớ làm trang điểm cho tử thi mà. Hồi tớ học tiểu học, bố tớ còn trang điểm lúc lên sân khấu cho tớ đấy…”
Bao tiếng cười ha hả vang lên.
Chưa ngủ được bao lâu thì đã tới nhà tang lễ. Họ tìm giáo viên phụ trách môn học để điểm danh, mỗi người được phát một chiếc khẩu trang.
“Mỗi người một ghế gấp, con gái buộc hết tóc lên.”
Hành lang dài ngoằng nhưng lại chẳng hề có vẻ lạnh lẽo hay bí ẩn gì, mà còn giống hệt cơ quan hành chính bình thường là đằng khác. Cơ mà cũng khác ở chỗ trên tường có treo một hàng khẩu hiệu: Xin giữ yên lặng, để người đã khuất được an nghỉ.
Họ bước vào một căn phòng sáng sủa, mở ghế ra ngồi xuống. Nhìn quanh chỉ thấy những tủ đựng đồ giống thiết bị y tế, cửa sổ đóng kín, trong không khí tràn ngập mùi hắc nồng buộc con người phải quen dần với nó.
Thầy giáo kéo một tấm bảng trắng dùng cho giảng dạy tới.
“Thầy nhắc lại một lần nữa, lát nữa phải yên lặng trong toàn bộ quá trình. Ai thấy khó chịu thì giơ tay ngay, giơ tay ngay.”
Lục Gia Lạc nghiêng người trốn sau lưng Tưởng Phù, lén lút bấm điện thoại gửi WeChat cho anh.
“Đang ở nhà tang lễ quan sát thực tế.”
“Các dụng cụ trang điểm chuẩn bị hôm nay là chúng ta cũng đã nói học kỳ trước rồi. Một hộp là mỹ phẩm thông thường, hộp này là phấn son dùng trong hý kịch…”
Cô cúi đầu, kéo xuống làm mới giao diện Wechat, nhíu mày rồi nhanh tay gõ lên màn hình.
“Anh đang làm gì thế! Lại không trả lời tin nhắn em!”
Tiếng bánh xe lăn trên sàn chợt rõ hẳn, mọi người như bỗng biến thành chim non chờ mớm, vươn cổ nhìn về phía trước.
Hai bác sĩ trang điểm mặc đồ bảo hộ, đeo khẩu trang, đẩy xe inox tiến vào rồi dừng lại. Thầy giáo nhận một tập tài liệu có mấy bản phương án trang điểm, sau đó lấy vài viên nam châm gắn lên bảng di động. Người đã khuất tử vong vì tai nạn giao thông, nhiều bộ phận trên cơ thể cần được phục hồi.
Từ góc nhìn của Lục Gia Lạc là vừa khéo có thể thấy bàn chân màu xanh xám không được tấm vải trắng che kín, cùng những ngón chân co rúm ép sát vào nhau.
Bác sĩ trang điểm bước vào trạng thái làm việc. Thầy giáo đứng bên cạnh giải thích, “Trước tiên phải đánh giá mức độ biến dạng của thi thể. Ví dụ như bây giờ chúng ta cần khôi phục lại vị trí của mô não, vị trí xương chân, sau khi xác định rõ trình tự thao tác rồi mới tiến hành khâu, lấp và làm sạch. Tốc độ phải nhanh, vì thi thể con người phân hủy rất nhanh. Ngoài ra, trong trường hợp tổn hại quá nghiêm trọng thì chúng ta còn có thể lựa chọn làm mô hình…”
Rầm, có tiếng động vang lên.
Hơn chục người trong lớp, kể cả bác sĩ trang điểm đều ngẩng đầu lên. Một bạn nam ngã khỏi ghế, các bạn bên cạnh vội vàng đỡ cậu ta ra ngoài.
Sau khi được đỡ ra khỏi cửa, cậu ta vẫn còn nói: “Thật, cái mùi đó tôi…”
Ngay lúc then chốt, bạn nam đứng gần cửa nhất phản ứng cực nhanh, vươn tay đóng sầm cửa lại. Ngay sau đó là tiếng nôn khan vọng từ bên ngoài vào.
Tưởng Phù chắp tay bái phục về phía bạn nam đã đóng cửa, coi như bày tỏ sự kính trọng.
Điện thoại trong túi áo rung lên, Lục Gia Lạc lén lấy ra rồi nhìn chằm chằm tin nhắn anh gửi tới. Cô thoáng sững lại, mày cau chặt.
“Đi bệnh viện khám.”
Trải qua đúng hai tiết học, tan lớp mà không có tiếng chuông, họ nhẹ tay xếp ghế lại rồi lặng lẽ rút ra ngoài.
Tháo khẩu trang ném vào thùng rác, bên ngoài cổng nhà tang lễ ngập tràn ánh nắng rực rỡ. Những tia nắng ấy tuy đã đậm màu hơn buổi trưa, nhưng vẫn chưa tới lúc hoàng hôn. Thầy giáo giục họ nhanh chân lên xe buýt trở về trường để còn kịp học nửa tiết môn văn hóa.
Hướng đi Lục Gia Lạc dần lệch khỏi cửa xe buýt, cô ra hiệu cho A Ninh và mọi người chuẩn bị lén chuồn đi. Dưới sự yểm trợ hoàn hảo của đám bạn cùng phòng, cô vòng qua xe buýt, vận may cực tốt chặn được một chiếc taxi, và thế là trốn thoát thành công.
“Bệnh viện số Một thành phố!” Lục Gia Lạc chui vào hàng ghế sau rồi nói, sau đó giơ tay lên ngửi áo mình. May quá, không có mùi gì kỳ lạ.
Tiếp đó, cô lôi bông phấn trong túi ra dặm lại lớp trang điểm. Sao mặt lại tái thế này, chẳng hồng hào tẹo nào cả. Cô lập tức lục túi, lục một hồi thì bắt đầu bực bội rồi đột nhiên gào lên.
Bác tài giật mình: “Hả?”
“Cháu không mang phấn má!”
Ánh nắng vàng sậm hắt lên bức tường, chiếu ra từ cửa sổ phòng khám của bệnh viện, ranh giới với bóng tối được cắt chia gọn gàng, rành mạch. Chỉ liếc mắt một cái là cô đã thấy anh ngay. Anh mặc áo hoodie đen, đeo khẩu trang xanh nhạt, đầu cúi xuống chợp mắt, vừa khéo né khỏi mảng nắng chiếu từ trên đầu. Lục Gia Lạc tiến lại gần mới phát hiện anh mặc những hai chiếc hoodie, lại còn đều là loại có mũ nữa, đúng là hết nói nổi.
Cô ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Edwin, anh mở mắt thấy là cô thì lại rũ hàng mi mỏng xuống mí dưới. Anh nghiêng vai về phía bên kia, khuỷu tay tựa lên tay vịn ghế, những đốt ngón tay cong lên chống đầu.
Đây là khu vực xếp hàng lấy thuốc.
Lục Gia Lạc hỏi anh, “Số mấy?”
Cánh tay gần cô hơi nhấc lên, anh cầm tờ giấy lấy số. Lục Gia Lạc nhận lấy, trên đó ghi 2086. Cô liếc nhìn bảng hiển thị phía trên, phía trước vẫn còn hơn mười người.
Trong bệnh viện, người qua kẻ lại hố hả, bước chân chẳng ngơi.
Nghe thấy anh kho khan vài tiếng vì cảm nặng, Lục Gia Lạc quay đầu lại, ánh mắt dịch chuyển nửa gương mặt bị khẩu trang y tế che khuất xuống dưới cánh tay vô lực đặt hờ trên tay vịn thấp của chiếc ghế của anh. Mu bàn tay lộ ra dưới hai lớp tay áo trắng đến lạ, mạch máu hơi có màu xanh lam.
Cô chán chường đưa đầu ngón tay ra chạm nhẹ lên da mu bàn tay anh, sau đó rút về, rồi lại chạm một lần nữa và nhẹ vẽ theo đường nét ấy.
Lục Gia Lạc không ngờ rằng Edwin lại xoay bàn tay lại, lòng bàn tay hướng về phía cô như một lời mời gọi. Đầu óc trống rỗng, cô nhìn chằm chằm vào bàn tay ấy. Sau đó từ đầu ngón tay, Lục Gia Lạc nhẹ nhàng luồn tay vào giữa các ngón của anh và dần dần bao phủ xuống, rồi cảm nhận hơi ấm trong lòng bàn tay, cuối cùng mười ngón tay đan chặt.
Những bóng người vẫn bước đi vội vã, ánh nắng lệch góc, những con số cuộn trên màn hình hiển thị, tất cả đều như đang lừa cô rằng mọi thứ thật tự nhiên, trong khi nhịp tim lúc này đã vượt xa tốc độ thường ngày.
Lục Gia Lạc ngồi đối diện cửa sổ lấy thuốc, bỗng nhiên cô quay mặt sang một bên rồi che miệng bật cười. Sau đó cô vội vàng đè nén biểu cảm, quay đầu lại, cố ý vuốt tóc như muốn giấu đi cái lộ liễu ấy, cuối cùng dần dần nghiêng người tựa về phía vai anh. Thế nhưng anh giơ tay lên chặn trán cô lại, đầu ngón tay mát lạnh đẩy nhẹ sang bên, giọng trầm thấp như bị nghẹn lại trong khẩu trang: “Đừng lại gần anh.”
Đôi mắt tròn như bi thủy tinh dần mở lớn, hệt như cô sẽ bật ra tiếng ngay tức khắc.
Edwin liền chỉ vào chiếc khẩu trang trên mặt mình.
Lục Gia Lạc hơi cụp mắt xuống, sống mũi nhăn lại, nhưng giây sau lại bỗng bị các đốt ngón tay anh kẹp lấy.
Cô sững người, lập tức há miệng hít một hơi, vỗ cho Edwin buông tay rồi giật mạnh tay mình ra khỏi tay anh. Sau đó cô còn lục trong túi lấy gương soi để kiểm tra xem lớp nền có bị cọ mất không.
Vì sợ lây bệnh cho cô nên anh lại nghiêng người sang phía khác, uể oải khép hờ mắt, ánh nhìn vẫn dõi theo cô.
Lục Gia Lạc để gương xuống, khó chịu liếc mắt nhìn anh.
Mi dưới của Edwin hơi phồng lên, hình như anh đang cười. Anh nghiêng người tới nắm lại tay cô, kéo đặt lên đùi mình, không buông ra.
Cô chẳng còn cáu kỉnh nữa, không còn xíu nào luôn.
Hơn nữa, không chỉ là không cáu kỉnh thôi đâu…