Aquarium – Người Đẹp Lạnh Lùng Và Tia Pháo Rực Rỡ

Chương 22

Trước Tiếp

Nếu Sài Yến không chọn chính quán lẩu mà mình là fan ruột thì có lẽ cô sẽ dễ dàng chấp nhận lời xin lỗi của anh ta hơn. Cơ mà quán lẩu nằm trên tầng cao nhất của trung tâm thương mại này sở hữu không gian hơi đặc biệt, ánh đèn bên trong còn kém sáng hơn sắc hoàng hôn đậm dần bên ngoài cửa sổ kia.

Nhân viên phục vụ nói rằng trước đây nơi này là một nhà hàng Tây, sau đó sang nhượng lại cho quán lẩu, ông chủ rất yêu thích phong cách trang trí cũ nên giữ nguyên toàn bộ.

A Ninh vẫn sắc sảo như thường lệ, “Muốn tiết kiệm tiền sửa sang chứ gì.”

Cậu nhân viên chỉ cười hì hì.

Sài Yến bật nắp lon bia rồi rót đầy một ly cho Lục Gia Lạc trước, “Hôm nay sai đâu cũng là tớ sai cả, mong đại nhân rộng lượng bỏ qua, kẻ tiểu nhân này xin cúi đầu tạ lỗi…”

Sài Yến vừa định rót cho mình một ly thì bỗng có bàn tay mát lạnh, mềm mại vươn từ phía đối diện chặn ngay chỗ cổ tay lộ ra dưới lớp áo len của anh ta lại.

Lục Gia Lạc kiêu ngạo nói, “Cậu uống cạn, tớ uống hay không thì tùy.”

Sài Yến cầm lon bia chạm nhẹ vào ly của cô, ừng ực ừng ực uống cạn cả lon, rồi chẳng kiêng dè gì mà ợ một hơi thật dài.

A Ninh nhíu mày, “Anh ghê quá đấy, chú ý xíu được không?”

Sài Yến biện minh, “Đây là phản ứng sinh lý bình thường của con người mà.”

Mặc kệ đôi tình nhân cãi cọ, Lục Gia Lạc cầm máy tính bảng gọi món, “Cậu có ăn não heo không?”

Mạc Nhiên chống khuỷu tay lên bàn, đỡ đầu rồi ngước mắt lên: “Cho một phần.”

A Ninh nói tiếp, “Đánh rắm còn nhịn được, sao ợ anh lại không nhịn được?”

Lục Gia Lạc ngẩng đầu lên, “Đang ăn cơm đấy!”

Sài Yến thuận theo lời cô, “Đúng đúng, đang ăn mà, về nhà rồi hẵng chê anh.”

“Không phải em chê anh, em sợ người khác chê anh thôi. Mà người ta chê là chê trong lòng ấy, có nói cho anh biết đâu.”

Sài Yến cố tình làm lố đảo mắt nhìn quanh, rồi nói: “Ở đây làm gì có người ngoài, ngồi đây toàn người nhà cả.”

“Em đâu có nói họ…” A Ninh bĩu môi, “Mặc kệ anh, cứ đi theo con đường ‘tự sinh tự diệt’ của anh đi.”

“Sao lại mặc kệ được, đã là lời cô Cao nói thì anh nhất định sẽ khắc cốt ghi tâm.”

Vì A Ninh họ Cao, lại hay lải nhải dạy dỗ anh ta, nên Sài Yến gọi cô bạn là “cô Cao”.

Đợi món gần lên đủ, Lục Gia Lạc khuấy đều bát nước chấm. Sài Yến lấy điện thoại chụp nồi lẩu đang sôi ùng ục, rồi anh ta đổi góc lén chụp A Ninh, cơ mà lại bị cô bạn phát hiện. Thế là cô bạn lập tức giật lấy điện thoại.

A Ninh vừa xóa ảnh vừa nói, “Xấu chết đi được, không được chụp em nữa, chụp nữa là chia tay.”

Sài Yến mỉm cười, thả đầu cá vào nồi lẩu: “Không chụp nữa không chụp nữa, vớt cho em cái đầu cá để dưỡng nhan nhá!”

Mạc Nhiên hùa theo góp vui, “Chó Sài, tao cũng muốn đầu cá.”

“Bớt ăn đi một cái đầu cá thì mày chết à?”

Mạc Nhiên rất thản nhiên: “Tao còn đang treo tay đây này, bác sĩ dặn phải bồi bổ thêm dinh dưỡng.”

Sài Yến cầm đũa lên, “Ăn gì bổ nấy, mày đòi đầu cá thì có tác dụng gì? Mày nên gặm cái chân gà này nè, cho mày đây…” Nói rồi anh ta gắp một chiếc chân gà kho xì dầu vào bát của Mạc Nhiên.

Mạc Nhiên thở dài bi ai, “Không ngờ có một ngày lại bị chó hành.”

Lục Gia Lạc bật cười, “Khổ ghê đấy, ăn thêm một cái nữa đi.” Vừa nói cô vừa gắp thêm một chiếc chân gà nữa bỏ vào bát anh ta.

Ánh đèn mờ tối trong quán lẩu cuối cùng cũng thắng được màn đêm đã buông xuống. Sài Yến ngậm một ngụm bia, nuốt xuống rồi nói tiếp: “Ê, Lục Gia Lạc, cậu tùy hứng thật nha.”

Từ lượng bia trong ly của cô thấp xuống thì có thể đoán được cô chỉ nhấp vài ngụm, còn đâu cả bàn bia là anh ta giải quyết hết. Sài Yến đè tay lên một lon bia, “Chỉ còn lon cuối cùng thôi, nào nào nào, chúng ta uống một trận xóa sạch ân oán nào.”

Thấy A Ninh sắp nổi cáu, Lục Gia Lạc gạt tay anh ra rồi kéo lon bia về trước mặt mình, nói: “Tớ mang về ký túc xá để làm rượu Nữ Nhi Hồng.”

Ăn xong bữa này, họ đi thang máy ngắm cảnh từ trung tâm thương mại xuống. Thang máy di chuyển nom hệt như kéo một sợi dây công tắc, bật sáng cả thành phố.

Trong thang máy rất đông. Hai em gái cấp ba vừa bước vào lại ngoái đầu liếc trộm họ một cái. Lục Gia Lạc biết các em ấy đang để ý đến ai. Cô quay đầu sang thì thấy Mạc Nhiên đang thất thần nhìn cảnh đêm đang dần hạ xuống. Dẫu một bên tay phải treo băng, nhưng cũng chẳng hề làm giảm sức hút khiến người khác phải ngoái nhìn anh ta.

Mạc Nhiên nhận ra điều gì đó, cô tức khắc chuyển tầm mắt ra ngoài thang máy.

Ban đêm dễ sinh ra những suy nghĩ lung tung, nên cô nghĩ, có lẽ ở bên chàng trai bên cạnh mới là lựa chọn đúng đắn.

Thang máy dừng ở tầng một, cơn gió lạnh thổi qua người khiến lòng cô cũng dần ổn định lại. Đợi thêm chút nữa vậy. Đã khen Edwin thông minh như thế, chắc anh cũng sẽ tự tháo gỡ được mối quan hệ tay ba nho nhỏ này thôi.

Chiếc Jaguar XJ dừng lại ở gần cửa số một của trung tâm thương mại. Chiếc xe ấy là đến đón Mạc Nhiên. Với tình trạng hiện tại thì ở ký túc xá không tiện, thế nên anh ta định xin nghỉ phép về nhà dưỡng thương mấy ngày. Người lái xe là bố anh ta.

Cửa kính xe hạ xuống, người đàn ông trung niên mặc áo sơ mi vải bên trong chiếc áo khoác nâu mỉm cười hiền hòa nói với họ: “Hay là để chú đưa các cháu về trường trước nhé?”

Sài Yến vội vàng từ chối, “Không cần đâu chú, bọn cháu đã gọi xe rồi. Từ đây về trường cũng khá xa, chú về sớm nghỉ ngơi đi ạ.”

Người đàn ông gật đầu, ánh mắt dừng lại trên một người trong số họ rồi cao giọng “ồ” một tiếng: “Cháu là Lục…”

Mạc Nhiên lập tức cắt ngang, “Đi thôi đi thôi, con lạnh cóng rồi này.” Anh ta mở cửa xe nhưng không ngồi vào: “Chó Sài, nhớ chú ý đấy, đưa họ về tới ký túc xá nhá.”

Sài Yến nhấc chân định đá anh ta, “Còn cần mày nhắc chắc.”

Chiếc taxi lao nhanh trên đường, trời lạnh quá nên ban đêm hầu như chẳng còn mấy người đạp xe. Cô tựa đầu lên vai A Ninh, lặng lẽ quan sát những hàng cây ven đường ở Túc Ninh.

A Ninh khẽ nói, “Hình như cậu ấy đã từng giới thiệu cậu với gia đình rồi…”

Cô nhắm mắt, giả vờ ngủ.

Dưới chân ký túc xá, gió thổi mạnh đến độ người ta chẳng thể ngẩng thẳng cổ đi. Sài Yến đưa cho cô một lon bia: “Đừng quên Nữ Nhi Hồng của cậu.”

Lại thêm cơn gió như cắt da cắt thịt nữa, họ thét lên rồi chạy vội vào trong tòa nhà ký túc. A Ninh rút điện thoại ra, ấn mở tin nhắn nhóm WeChat vừa nhận rồi thuật lại: “Cố vấn bảo chiều mai một giờ rưỡi tập trung ở cổng Nam để đi thực hành minh họa trang điểm, xe buýt xuất phát đúng giờ, không được đến muộn.”

Lục Gia Lạc ghé sát màn hình điện thoại của cô bạn, “Tới nhà tang lễ ấy hả…”

“Chắc vậy.” A Ninh rùng mình một cái, vừa lên cầu thang vừa nói, “Tối nay tớ phải xem thêm mấy phim zombie cho can đảm mới được.”

Vừa về tới phòng ký túc xá ấm áp là Lục Gia Lạc theo thói quen ngồi lên mặt bàn, đặt lon bia bên cạnh, cắm sạc điện thoại, vừa chải tóc vừa nói với A Ninh: “Cậu đi tắm trước đi.”

A Ninh lạnh đến mức răng va vào nhau cầm cập, cô bạn vội vàng giật chiếc khăn tắm treo bên giường xuống: “Thế tớ đi tắm trước nhé.”

Tưởng Phù đã chui vào chăn từ sớm, giờ đang nhìn chằm chằm vào điện thoại rồi nói: “Ăn gì ngon thế?”

Lục Gia Lạc đáp, “Lẩu thôi.”

Cô cúi đầu mở WeChat, màn hình vẫn dừng ở tin nhắn cô đã gửi đi. Rõ ràng vào khoảng năm, sáu giờ chiều là cô còn thấy thông báo “đang nhập” của đối phương, thế mà đến giờ vẫn chưa có hồi âm nào. Còn hai ngày nữa thôi.

Chẳng lẽ anh không biết mình đã bước vào giai đoạn đếm ngược tử thần rồi à?

Màn hình điện thoại dần tối đi, cô vừa định chạm để bật sáng thì hình ảnh chợt đổi, có cuộc gọi đến. Cái tên hiện lên khiến Lục Gia Lạc sững người, vài giây sau cô mới nhấc máy, áp lên tai.

“Tôi sắp tới cổng trường cô rồi, còn khoảng mười phút.”

Lần đầu tiên cô nghe anh nói ra thành lời câu này. Cơ mà giọng của Edwin hơi khác lạ, khàn và trầm hơn mọi khi, như thể đang bị cảm vậy.

“… Chị không ra ngoài được, đến giờ giới nghiêm rồi.”

Phân nửa tâm trạng hiện tại của Lục Gia Lạc là thấy may vì lệnh giới nghiêm đã cho cô một lối thoát, bởi cô căng thẳng quá. Nếu anh đến là để từ chối thì cũng chẳng cần phải gặp mặt nói thẳng với cô, làm tổn thương lòng tự trọng của cô. Edwin không phải là người như vậy.

Kể từ khoảnh khắc thành thật với chính mình là Lục Gia Lạc đã thôi nhìn anh bằng con mắt phiến diện.

Tiếp đó, cô nghe thấy giọng nói nghi là của bác tài xế, ‘năm mươi hai’. Có lẽ đó là chi phí từ nhà anh đến trường. Rồi tiếp đến là tiếng anh xuống xe và đóng cửa.

Còn đâu cần mười phút nữa.

Giọng của Edwin lại vang lên, “Vậy cô ra bệ cửa sổ tầng ba đi.”

Lục Gia Lạc lập tức nhảy xuống khỏi bàn, lục tìm gương loảng xoảng rồi đứng trước gương chỉnh lại lớp trang điểm gần như đã tẩy hết của mình. Mà không chỉnh lại thì anh cũng chưa chắc đã nhìn rõ đâu.

Cô chạy ra khỏi phòng ký túc, lao xuống cầu thang, đồng thời hỏi: “Em bị cảm à?”

Anh đáp, “Hơi hơi.”

Không hiểu sao cô lại nhớ tới “bài thuốc nước cam trị bách bệnh” của Amy, “…Uống chút nước cam đi.”

Edwin bỗng bật cười, “Uống rồi.”

Chỉ còn vài tầng nữa, nhưng vì tiếng cười khẽ của anh truyền qua sóng điện thoại nên cô dừng lại bước chân ngay trước khi lên tầng ba.

Mỗi bước đi của anh đều kèm theo tiếng thở khe khẽ, “Thấy cửa hàng tiện lợi rồi rẽ trái à?”

Anh đang hỏi đường tới ký túc xá của cô. Lục Gia Lạc đứng trước ô cửa sổ rồi nhẹ đáp lại: “Ừ”.

Con đường dưới ánh đèn vẫn lặng thinh, ngay cả cơn gió cũng đã ngừng thổi. Những cành cây trơ trụi chẳng còn đung đưa nữa, chúng lặng lẽ vươn mình lên bầu trời đêm. Vài phút sau, chàng thanh niên mặc chiếc áo gió đen rộng rãi, khóa kéo chạm tới chiếc cằm gầy và phẳng, xuất hiện trước mắt cô. Khoảnh khắc ấy, dường như đã định sẵn sẽ chiếm chọn cả dòng hồi tưởng đêm nay của cô.

Vì sao ngay cả từ góc nhìn từ trên cao mà cô vẫn thấy anh rất cao nhỉ.

Lục Gia Lạc là người lên tiếng trước, “Không lạnh à?”

Anh nhìn về phía cô, giọng nói vọng ra từ trong điện thoại, “Cũng ổn.”

“Chị lạnh, không mở cửa sổ đâu.”

Chẳng ngờ lại bị câu nói này chặn lại, anh cạn lời gật đầu. Lục Gia Lạc co bàn tay đang đặt trên bệ cửa sổ lại, hỏi anh: “Đêm hôm rồi, em đến đây làm gì?”

“Nếu cô không gửi mấy tin nhắn kỳ lạ đó thì tôi đã không phải tới rồi.”

“Nếu em sớm cho chị một câu trả lời thì chị cũng chẳng cần gửi mấy tin nhắn kỳ lạ đó đâu.”

Thật kỳ lạ, dù cách xa đến vậy nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được Edwin đang nhìn mình rất chăm chú: “Cô muốn câu trả lời như thế nào?”

Lục Gia Lạc thoáng khựng lại rồi nói, “Em không tự lật lại lịch sử chat mà xem à?”

Khi không ai lên tiếng, giữa trời đất chỉ còn lại tiếng hô hấp nhẹ như không của anh. Và rồi chính anh lại phá vỡ sự im lặng ấy, “Nếu anh không thích em…”

“Thì cớ sao phải chiều theo mấy thói hư của em? Nếu anh không thích em thì ai thèm quan tâm em có nộp được bài tập hè hay không, có vì mất ngủ vì cháy nắng hay không? Em chỉ cần nói một câu muốn ăn McDonald’s là anh bay ngay từ Tokyo tới đây, em có biết trên máy bay lắc lư thế nào không? Vậy mà em còn hỏi anh có thật sự thích em hay không à.”

Có lẽ đây là câu dài nhất mà Edwin từng nói một mạch với cô.

Đường nét xương mày sâu rõ của anh bất giác khẽ nhíu lại: “Lục Gia Lạc, đừng lúc nào cũng tìm cách chọc giận anh là anh đã cảm kích em lắm rồi.”

“Em, chọc, giận, anh?” Lục Gia Lạc nhấn mạnh từng chữ.

Cô cố không trợn mắt lườm nguýt, song lại nói rất nhanh: “Em chỉ hỏi anh có một câu thôi, anh chỉ cần trả lời ‘Đúng, anh thật sự thích em, rất rất thích em, thích em hơn bất kỳ sinh vật nam giới nào trên trái đất này’ thôi. Há chẳng phải đôi bên cùng vui à? Ai mới là người đang chọc giận ai thế hả!”

Edwin đầu hàng, nói: “Anh…”

Cô nín thở chờ đợi, nhưng thứ cô đợi được lại là câu, “Tại sao lại là em.”

Câu này là anh đang tự chất vấn chính mình, giọng nghe vô cùng phiền não.

“Ồ.”

Lục Gia Lạc nói, “Vậy là lỗi của em rồi.”

Rồi cô nghe Edwin thốt ra câu cửa miệng quen thuộc vô cùng ngắn gọn của mình: “Thôi vậy.”

Con gió len qua giữa những hàng cây và bóng đèn, anh nói: “Anh đi đây.”

“Không tiễn, ngủ ngon!”

Tiếng mở cửa vang lên. Tưởng Phù ngẩng đầu lên thì thấy Lục Gia Lạc như người mất hồn bước vào phòng ký túc, ngồi xuống ngẩn ngơ rồi rút mấy tờ giấy lau qua lòng bàn tay dính bụi, cuối cùng còn bỗng nhiên khóc.

Tưởng Phù tháo tai nghe, ngồi bật dậy trên giường: “Sao thế, cậu bị ai bắt nạt à?!”

Lục Gia Lạc như vẫn chưa hoàn hồn, lẩm bẩm: “Anh ấy nói anh ấy thích mình…”

Ngay giây sau, cô che miệng, vùi mặt vào giữa hai đầu gối, mái tóc dài xõa xuống bên cạnh, gần như chạm đất. Nghe thoạt đầu cứ tưởng cô đang nức nở, nhưng nghe kỹ lại mới thấy giống đang cười hơn.

A Ninh vừa tắm xong đi ra bị dọa giật mình, “Cậu ấy lại bị chứng quái gì nữa đấy?”

Tưởng Phù bị chọc cười, nằm xuống tiếp tục nghịch điện thoại rồi tiện miệng nói: “Vui quá hóa điên chứ sao.”

Trước Tiếp