Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Nếu em không thật sự thích chị, thì sau này chúng ta hãy giữ khoảng cách đi.”
Edwin đang ngồi trên sô pha nhìn dòng tin nhắn Lục Gia Lạc gửi đến qua WeChat, thì bỗng nghe thấy giọng nói quen thuộc tiến lại gần: “… Edwin?”
Edwin quay đầu lại. Amy ngạc nhiên rồi bật cười nói, “Sao thế, hiếm khi thấy con ngẩn người vậy đấy. Mẹ gọi con mấy lần rồi.”
Edwin dùng lòng bàn tay ấn nhẹ lên tai, đặt điện thoại xuống, đồng thời đứng dậy nói: “Hơi cảm lạnh ạ.”
Không cần Amy nói rõ thì anh đã ngầm hiểu mà đi theo mẹ vào bếp. Khi đi ngang qua bàn ăn, Amy tiện tay chọn một quả cam trong giỏ trái cây trên bàn, nhưng chân vẫn chẳng dừng bước, đầu cũng không ngoảnh lại mà chỉ giơ quả cam lắc lắc: “Uống chút nước cam nhé?”
Thông thường, người ta sẽ hiểu hàm ý của thím, đoán bước tiếp theo thím hẳn sẽ làm tròn trách nhiệm của một người mẹ là ép cho anh một ly để bổ sung vitamin. Thế nhưng khi vào bếp, Amy lại nhét nguyên một quả cam còn nguyên vỏ vào tay Edwin, bưng bát salad mình đã tỉ mẩn chuẩn bị rồi nói với anh: “Giúp mẹ trông bếp nhé, khoảng mười phút là có thể tắt rồi.”
Amy mang bát salad này cho người bố dượng của anh ở phòng làm việc. Edwin vừa tựa người vào mép bàn thì Amy đã đi được hai bước lại quay trở lại nói: “Nếu có thời gian thì tiện tay giúp mẹ dọn dẹp luôn nhé?”
Thím chỉ vào chiếc đảo bếp bừa bộn.
Edwin đặt quả cam xuống bàn phía sau, xếp các chai gia vị về đúng vị trí, cho số nguyên liệu còn lại vào tủ lạnh, rồi xách thùng rác dưới đất lên và tháo chiếc khăn lau bàn treo bên cạnh. Vỏ bao bì và vụn rau bị rơi xuống chút ít.
Amy yêu người chồng hiện tại của mình hơn cả con trai. Trong nhận thức của thím thì con cái là những cá thể tự do, chỉ cần yêu thương và tôn trọng lẫn nhau là đủ, còn bạn đời mới là người có thể cùng mình đi hết quãng đời còn lại. Edwin không để tâm chuyện đó lắm, thậm chí còn chịu ảnh hưởng sâu sắc. Hồi bé, giai đoạn anh cần dựa dẫm vào mẹ đã ngắn đến mức khó tin rồi. Có lẽ vì quá độc lập, nên anh gần như tự học thành thạo trong việc xử lý các mối quan hệ. Với anh thì muốn nhận được lời khen hay ánh mắt ngưỡng mộ là chuyện quá dễ dàng, thành ra dần dần anh bắt đầu khinh thường, thậm chí coi nhẹ những người ghen tị hoặc tán dương mình.
Đó là khiếm khuyết trong tính cách của anh, anh biết, song rất khó sửa đổi.
Anh không đặt tâm tư lên bất kỳ ai, vì thế cũng chưa từng ghét ai, nhưng ngoại trừ Lục Gia Lạc.
Không rõ vì lý do gì mà mùa hè nào ngôi nhà nghỉ ở khu nghỉ dưỡng của họ cũng đều phải đón tiếp hai đứa trẻ họ hàng. Đứa có thân hình mập mạp tên Lục Chính Quân, còn đứa có đôi mắt to tên là Lục Gia Lạc.
Mắt cô không chỉ to bình thường, mà to đến mức giống một loài cá nào đó, khá trong suốt và vô hồn.
Amy thường đùa với bạn bè về con trai mình rằng, từ khi sinh ra anh đã cực kỳ hứng thú với các sinh vật dưới nước. Anh thừa nhận điều đó, nên ban đầu anh còn nghĩ, ít nhất mình và Lục Gia Lạc có thể chung sống hòa bình.
Trước khi Lục Gia Lạc đến đây thì anh rất thích phòng vẽ ở cuối hành lang. Nhưng chỉ vài ngày sau khi cô xuất hiện là anh đã nhận được thông báo đầy tiếc nuối từ Amy rằng phòng vẽ đã bị cô chiếm đoạt, mong anh rộng lượng chấp nhận sự thật này.
Phần lớn đồ đạc của anh vẫn để lại trong phòng vẽ, những thứ quan trọng thì chuyển xuống tầng hầm, và chìa khóa thì được giao cho anh giữ để xem như một kiểu bồi thường. Thế nhưng Lục Gia Lạc lại muốn dùng một hộp kẹo để mượn anh chìa khóa tầng hầm.
Đúng là người tham lam, vừa muốn phòng vẽ lại vừa muốn cả tầng hầm.
Edwin lười giao tiếp với cô, bởi cô quá ngốc.
Ví dụ như năm họ mười một, mười hai tuổi.
Lúc ấy Lục Chính Quân mới sáu tuổi. Nhóc kê ghế dưới chân, thò tay vào bể cá của anh để vớt cá vàng. Kết quả là bể cá trên kệ sách bị nghiêng, rơi xuống và vỡ tan. Nước trong bể bắn tung tóe như chậu hoa bị hất đổ, ào ào tràn ra, bao mảnh kính vụn bắn lung tung đầy sàn. Dì giúp việc chạy tới giữ nhóc không cho trèo xuống ghế, rồi cùng Edwin cứu vớt mấy con cá vàng đang quẫy trên sàn. Dưới ánh dương chiếu rọi, mảnh kính vỡ và vệt nước tạo thành những đường vân ánh vàng rải khắp mặt đất.
Sau đó Lục Chính Quân nói: Em làm nó rơi xuống đất, thế nó có không chơi với em nữa không?
Không ngờ Lục Gia Lạc lại nói với nhóc rằng: Không đâu, vì trí nhớ của cá vàng chỉ có bảy giây thôi.
Trong khi từ năm 1966 là Agranov và Davis của Đại học Michigan đã chứng minh rằng thời gian ghi nhớ của cá vàng ít nhất là ba ngày. Vậy nên, ít nhất trong ba ngày ấy, nó sẽ ghi hận Lục Chính Quân.
Đến kỳ nghỉ hè năm sau, nhân lúc Lục Chính Quân còn chưa tới, anh định chuyển cá vàng từ lọ thủy tinh sang bể cá mới. Nào ngờ trước đó Lục Gia Lạc đã cố ý đổ rất nhiều thức ăn, cho cá ăn chết no luôn.
Edwin thực sự chịu hết nổi hai người này, nhất là cô. Hồi đó anh đã nói gì với cô nhỉ, anh không nhớ rõ nữa, nhưng anh nhớ rất rõ rằng sau khi anh nói xong thì hốc mắt cô tức khắc dưng dưng đầy nước, chớp mắt một cái là hai giọt nước mắt rơi xuống liền.
Anh sững người.
Cũng trong ngày hôm đó, sau khi bị cô thông đồng với Lục Chính Quân trả đũa thì anh mới biết mình không nên ném chai coca, không nên nhắc họ để ý đến sự xuất hiện của hàng xóm, và càng không nên vì nước mắt của cô mà cảm thấy áy náy. Cô đúng là hết thuốc chữa.
Vẫn là tối hôm đó, chẳng hiểu có quả chanh ở đâu ra lại xuất hiện ngay trước cửa phòng của Edwin, mà trên vỏ còn viết chữ “sorry” nữa.
Một lớp vỏ sáng màu, nhưng mùi vị khiến người ta khó mà nuốt nổi.
Lục Gia Lạc chính là quả chanh của anh.
Vì thế, ngoài “xin lỗi” ra, quả chanh còn đại diện cho một ý nghĩa khác nữa.
Ấy là quả chanh mệt rồi.
Lục Gia Lạc năm mười sáu tuổi tràn đầy tự tin và kiêu hãnh. Ngoại hình là vốn liếng của cô, như thể cô tin rằng trên đời này chẳng có gì có thể chống đỡ nổi nụ cười rực rỡ ấy của mình vậy. Khoảng thời gian đó cô mê mẩn phong cách gothic đen tối, sơn móng tay đỏ sẫm, đeo trang sức hình đầu lâu bạc trắng, khóe mắt vẽ thánh giá. Nom cô cuốn hút đến độ Doãn Húc còn lén nói với anh: “Anh muốn làm anh rể em.”
Cút. Anh đáp vậy.
Lục Gia Lạc lúc vô lý gây sự thì nói rất nhanh, mà lúc chịu thua cũng nhanh chẳng kém. Có một lần cô rất cứng cỏi, và đó cũng là trước khi kết thúc kỳ nghỉ hè năm cô mười sáu tuổi, theo lệ tiến hành tổng vệ sinh. Buổi trưa mùa hè oi ả đến cả con ve cũng biết dán mình vào cửa sổ sát đất để tránh nóng, mà anh thì ở ngoài tưới cỏ. Edwin đang hướng vòi nước xịt lên cửa kính để đuổi ve thì thấy Lục Gia Lạc ở trong nhà. Lúc này qua biểu cảm của cô thì anh mới biết ô cửa này đã được cô lau rồi.
Cô bước lên một bước, chóp mũi gần chạm vào kính, thè lưỡi l**m một cái và để lại một vệt mờ như sương. Rồi cô giơ ngón giữa về phía anh ở ngoài cửa, sau đó quay đi.
Không ai từng nói với cô rằng, đừng làm những hành động mang hàm ý gợi dục với con trai.
Vì thế anh luôn vô cớ nhớ tới hình ảnh ấy chẳng biết bao nhiêu lần.
Lục Gia Lạc không phải là không coi người khác ra gì, mà là cô chỉ đặt những người mình thích vào trong mắt thôi.
Những cuộc đối đầu giữa họ trong kỳ nghỉ hè năm nay giảm hẳn, bởi cô đã phân tán sự chú ý để trò chuyện với một người khác trong điện thoại, lại còn thường xuyên bất giác mỉm cười nữa. Đến cả Amy cũng nhận ra, thế nên trước bữa trưa hôm nọ thím mới hỏi cô có phải đang có bạn trai không.
Cô phủ nhận, nói là không. Cô chẳng cần phải nói dối, ở đây không có người nào đáng để cô nói dối cả. Hơn nữa, tên chú thích cô dành cho người ở trong điện thoại ấy là “bạn trai tương lai”.
Edwin đang vô cảm ở bên cạnh chia bộ đồ ăn. Vô cảm là bởi anh chẳng tìm được biểu cảm thích hợp nào để diễn tả tâm trạng hiện tại hết.
Sau đó, mỗi ngày, mỗi ngày mỗi ngày mỗi ngày, Lục Gia Lạc công khai liên lạc bí mật với người đó ở ngay dưới mí mắt anh.
Lục Gia Lạc đi chân trần, cuộn tròn người trên chiếc ghế sô pha đơn cũ kỹ, ánh nắng không bị những tòa nhà che khuất chiếu rọi lên làn da trắng ngần của cô, cô đưa đầu ngón tay vờn cuộn mái tóc của mình. Anh đóng mạnh quyển sách lại, ném xuống và quay người rời đi thì mới khiến cô ngẩng đầu. Nhưng chỉ vài giây sau là Lục Gia Lạc lại đưa mắt nhìn xuống màn hình điện thoại.
Sau khi thuận lợi chịu đựng qua quãng thời gian chỉ có thể né tránh ấy, anh dứt khoát cứ nghe những lời đường mặt của cô, bởi anh nghĩ rồi sẽ có một ngày mình miễn nhiễm. Thật ra, cô cũng từng nói với anh vài điều từ rất lâu trước đây. Khi ấy cô mỉm cười, vẫn ngẩng cao chiếc cằm kiêu hãnh của mình: “Chị tải WeChat rồi, em có WeChat không? Để chị kết bạn với em nhé.”
Rồi anh bước vào cái bẫy kết bạn WeChat ấy, làm luôn vai người giao hàng không thù lao cho cô.
Phải dùng thái độ thế nào mới được xem là thái độ tốt mà cô công nhận đây?
Cho đến nay, anh chưa từng nói một lời dối trá nào với cô cả, một câu cũng không. Nhiều lúc chỉ là cô tự mình so đo, vừa nhàm chán vừa trẻ con thôi.
Edwin rất hiếm khi có những hành động hoang đường dù đáng ra anh đang ở cái tuổi nông nổi và bốc đồng nhất. Thế nhưng mọi nguyên nhân khiến anh hành động bốc đồng theo cảm tính, đều là vì cô.
Song cuối cùng thứ anh đổi lại được chỉ là một câu “cảm ơn” của cô. Có lẽ Lục Gia Lạc không ngốc, mà cô chỉ cứng rắn nhẫn tâm thôi. Cô dùng chính câu cảm ơn ấy để nhắc nhở anh rằng, nhiều lắm thì anh cũng chỉ là một người em họ.
Và kẻ ngốc là anh.
Kim đồng hồ treo tường điểm bảy giờ tối, bầu trời nhuộm sắc xanh lam hòa lục. Có lẽ anh thật sự bị cảm. Đầu óc nặng nề, song anh vẫn tự vắt cho mình một cốc nước cam.
Giúp Amy dọn bàn bếp xong, Edwin lại ngồi xuống sô pha suy nghĩ suốt cả buổi chiều xem nên trả lời tin nhắn của cô thế nào. Anh cứ viết rồi lại xóa. Cuối cùng, anh từ bỏ, ngửa đầu lên. Ánh đèn trần quá chói, buộc anh phải nhắm mắt. Mười phút sau, anh chọn rời khỏi phòng khách, với tay lấy chiếc áo khoác trên giá cạnh cửa. Amy bước ra khỏi phòng làm việc thì đúng lúc thấy Edwin đang mặc chiếc áo gió đen ở chỗ cửa ra vào, thím nghe anh nói: “Con ra ngoài một lát.”
“OK…”
Theo tiếng đáp của thím, cánh cửa đã khép lại.
“Nhớ chú ý an toàn nhé.” Amy nói nốt điều cần nói, rồi nhún vai.