Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lục Gia Lạc quên mất sau khi đứng dậy thì mình nên làm gì, cứ trơ ra tại chỗ không nhúc nhích. Thấy anh vẫn còn cầm điện thoại, cô cố ý nói to: “Thím Amy gọi em qua đó giúp đấy.”
Edwin gật đầu, nói vào điện thoại: “À, không sao đâu…”
Cô gái ở đầu dây bên kia chắc chắn đã nghe thấy. Thậm chí cô còn có thể tưởng tượng ra câu hỏi kinh điển nhất là “Nhà cậu có con gái à, ai thế?”
Nhưng anh lại nói thêm một câu, “Chị họ tôi.”
Chẳng còn nghi ngờ gì nữa, đó là một đòn đánh thẳng vào điểm yếu của Lục Gia Lạc, sức sát thương chẳng khác nào năm xưa chỉ một cái gật đầu đã tiễn thẳng bài tập hè của cô vào thùng rác. Song điều đáng giận nhất là ngay cả người ngoài cũng có thể hiểu cho anh, bởi anh vốn chẳng hề cố ý.
Lục Gia Lạc tức khắc biến ngay ngọn lửa bực bội sắp sửa chuyển hóa sang nỗi buồn ấy thành một cái lườm trợn trắng mắt đến độ con ngươi đen suýt lật mất, rồi quay người bỏ đi.
Khi Edwin bước ra thì anh đã đội thêm một chiếc băng đô thể thao ở trên đầu, chắc là để tách phần tóc mái khỏi trán. Anh vào bếp giúp Amy.
Lục Gia Lạc chấp nhận sự thật rằng tư cách phụ bếp của mình còn kém xa anh, thế là liền lảng vảng bên bàn ăn, bày biện bát đĩa. Vừa đặt dụng cụ ăn uống, cô vừa lén thò tay bốc trộm mấy quả cà chua bi trong bát ăn. Chiếc áo len cổ lọ dày màu mơ dưới ánh đèn trông càng sáng hơn, mái tóc xoăn mượt mà, cong cong như có độ đàn hồi của cô trượt xuống trước ngực.
Cô dịch chuyển cốc nến thủy tinh sang một vị trí thích hợp.
Ở rìa tầm nhìn, một miếng gỏi rau cuốn được đưa tới miệng cô, cô há miệng ăn lấy.
Lục Gia Lạc lại thề với trời, cô đã nghĩ đó là thím Amy.
Những ngón tay sạch sẽ thon dài, cẳng tay với làn da săn chắc và khung xương rắn rỏi, tay áo hoodie được xắn chồng lên nhau dần rời khỏi tầm mắt cô. Lục Gia Lạc ngước mắt nhìn theo thì thấy bóng dáng Edwin đang quay trở lại bếp. Cô ngẩn người nhai miếng đồ ăn trong miệng, cuốn gỏi có cà rốt và ớt chuông, giòn, hơi ngọt.
Tối hôm đó, món cuối cùng được bưng lên bàn ăn là đĩa gỏi cuốn Việt Nam với lớp bánh tráng trong mờ được cắt bỏ hai đầu, để lộ phần nhân bên trong tươi non, rực rỡ sắc màu.
Không biết là đầu hay đuôi của cuốn nào đã bị cô ăn mất từ trước.
Chàng trai ngồi đối diện cô nhất định là biết.
Bỗng có đuôi đũa xuất hiện trước mắt cô rồi cứ thế gắp chiếc sủi cảo lên, Lục Gia Lạc quay đầu nhìn theo. Amy cắn miếng bánh, kinh ngạc đến độ liên tục giơ ngón tay cái. Chú Cả nuốt gọn cả chiếc, miệng lúng búng khen ngợi: “Tay nghề chị dâu thế này, mở tiệm sủi cảo được rồi.”
Quan trọng nhất vẫn là đánh giá của Edwin, cô lặng lẽ quan sát. Anh cắn một miếng lớn, gương mặt gầy gò phồng lên, nhúc nhích theo động tác nhai. Ánh mắt anh sáng hẳn ra, Edwin vô thức gật đầu.
Bữa tối vẫn đang tiếp tục, chú Cả khơi chuyện, bảo Edwin kể về những trải nghiệm du lịch của anh ở Myanmar.
Thông thường nghe người khác nói về cảm nhận khi đi du lịch thì cũng chỉ xoay quanh thời tiết nơi đó thế nào, con người ra sao, có món gì ngon, nói chung toàn là mảnh ký ức rời rạc được chắp vá thôi. Nhưng Edwin lại hay nắm lấy vài chi tiết đặc biệt và những điểm mình thích để kể.
“Bọn con đi từ Dawei sang Mergui, nhưng ca nô sang Mergui mỗi ngày chỉ có một chuyến, lại xuất phát lúc bốn giờ rưỡi sáng. Lúc đầu bọn con không biết nên phải ở Dawei thêm một ngày. Ở đó có rất nhiều nhà gỗ xen lẫn giữa các cửa hàng và những tòa nhà cao tầng.”
“Nghe nói người Anh thống kê ở quần đảo Mergui có hơn tám trăm hòn đảo. Trong đó, bãi hải quỳ lớn nhất nằm cạnh một mỏm đá nhô lên khỏi mặt nước chỉ chừng… khoảng mười mét, tạo thành một vòng xung quanh.”
Lục Gia Lạc vừa bóc vỏ tôm vừa nghĩ, có khi Amy và chú Cả cũng chưa chắc đã hứng thú.
Chú Cả lập tức hỏi anh: “Bố nghe nói dưới một rạn đá ở đó còn có cá mập, mấy đứa có đi lặn không?”
Hóa ra chú quan tâm thật…
Lục Gia Lạc lạc đề chen vào một câu, “Em đi hơn một tháng mà không bị sạm nắng à?”
Edwin nhìn cánh tay mình, xoay xoay rồi nói: “Chắc về rồi lại trắng ra.”
Dù sao cũng đều là phụ nữ nên Amy hiểu rất rõ điểm mà cô để ý, thím cười bảo: “Cháu mà biết nó rửa mặt thế nào thì tức chết là cái chắc.”
Lục Gia Lạc tò mò, “Rửa thế nào?”
Edwin đáp, “Rửa bình thường thôi.”
Amy đặt đũa xuống, bắt chước động tác đưa hai lòng bàn tay che trước mặt rồi xoa lên xoa xuống rất nhanh của Edwin. Nghe tiếng cười của Lục Gia Lạc, Amy cũng bật cười: “Thím còn sợ nó chà nát cả mặt mất!”
Anh cười cực kỳ thoải mái, “Làm gì đên mức đó đâu mẹ.”
Bữa tối kết thúc, Amy và chú Cả vào phòng làm việc, hình như đang bàn về một dự án mới của công ty gia đình thím. Lục Gia Lạc ngồi trên chiếc sô pha dài trong phòng khách, còn Edwin ngồi trên ghế đơn. Trên tivi đang chiếu phim cổ trang, hoàng đế nói: Bình thân.
Vài tiếng trước, anh cũng từng nói một câu thoại tương tự, kèm theo đó là một cuộc điện thoại của một cô gái.
Vì thế, cô rút mạnh chiếc gối tựa ra ôm vào lòng, bắt đầu bày vẻ mặt khó chịu.
Phi tử bị đày vào lãnh cung, gương mặt Lục Gia Lạc còn lạnh hơn cả lãnh cung, thế mà từ đầu đến cuối vẫn chẳng ai phát hiện. Vậy là cô không nhịn được bèn liếc mắt sang người đang ngồi bên trái. Mới ăn tối xong chưa lâu, song Edwin lại có chiều hướng “quét sạch” đĩa hạt khô rồi. Cái dạ dày của tuổi trẻ đúng là một cái hố không đáy.
Chắc có chờ hết một tập phim thì anh cũng sẽ chẳng nhận ra cô đang giận mất, thế là Lục Gia Lạc đi thẳng vào vấn đề: “Vừa rồi em nói chuyện điện thoại với ai thế?”
Edwin bóc một hạt lạc, còn chưa kịp ném vào miệng thì đã bị câu hỏi của cô chặn đứng. Anh nhíu mày khó hiểu, nhìn góc nghiêng gương mặt xinh đẹp mà kỳ dị của cô.
Sau một thoáng ngắn ngủi hồi tưởng lại ký ức, Edwin “à” lên một tiếng như chợt hiểu ra: “Con gái của giáo sư bọn tôi, và cũng là trợ lý của ông ấy, tương đương với… trợ giảng trong nước thì phải.”
Lục Gia Lạc hơi nhướng mày, “Lớn tuổi hơn em à?”
“Đương nhiên.”
Cuối cùng anh cũng có thể ném hạt lạc vào miệng.
“Độc thân?”
“Chắc thế.”
Cô lập tức quay mặt về phía anh, “Xinh không?”
Edwin vừa nhai lạc vừa khá lúng túng, nghĩ một lúc rồi đáp: “… Cũng được.”
Rõ ràng không phải câu trả lời tốt nhất, xem ra bản năng sinh tồn của anh không mạnh lắm.
Lục Gia Lạc quay lại nhìn màn hình tivi, cất giọng mỉa mai châm chọc: “Chị là chị em nên chị cũng phải nhắc em thế này. Phụ nữ từng trải khá khá rồi thì thường như sài lang hổ báo ấy, mấy người trẻ trung mơn mởn như bọn em tốt nhất nên cẩn thận.”
Anh nhìn vào gương mặt cô, sau đó lại với tay lấy thêm một hạt lạc, bóp vỏ ra rồi nói: “Lục Gia Lạc, cô thấy mình giống một chị gái lắm hả?”
Cô không thèm nhìn thẳng anh, hất chiếc cằm đầy đặn lên: “Cũng chẳng biết là ai lúc nói điện thoại còn nói ‘ừ, chị họ tôi’ đâu.”
Edwin nói, “Tôi chỉ đang trình bày sự thật khách quan thôi.”
Cơn bực bội khó chịu ban nãy lại ập đến, Lục Gia Lạc siết chặt chiếc gối ôm, chớp chớp hàng mi rồi mới nói: “Hôm nay sinh nhật em nên chị nhường em đấy, không chấp với em nữa.”
Edwin cười bất lực, “Cảm ơn nhé.”
Rồi anh phủi lớp vỏ lạc rơi trên ống quần xuống và đứng dậy đi về phía bếp.
Thuyền đi thượng nguồn sông xa, đâm tan sóng nước, đèn hoa rực ngời. Lục Gia Lạc im lặng nhìn chằm chằm nhãn hiệu dưới màn hình tivi, lắng nghe những âm thanh khe khẽ phát ra từ trong bếp. Đến lúc quảng cáo bắt đầu thì cô không ngồi yên được nữa, liền đứng dậy.
Edwin đứng trước bồn rửa, cánh tay chuyển động rất nhẹ. Hình như anh đang gọt thứ gì đó, quay lưng về phía cô. Anh mặc chiếc áo hoodie cổ tròn, phía sau cổ áo có một đường may hình tam giác ngược. Cả chiếc áo mang sắc vừa như xanh rêu đậm, lại vừa như xanh lam sẫm, hệt bầu trời sắp tối.
Muốn chạm vào, chỉ chạm một chút thôi.
Lục Gia Lạc giữ khoảng cách nửa bước với anh rồi vươn tay ra, những đường vân trên đầu ngón tay khẽ chạm vào lớp vải áo anh.
Edwin cảm nhận có người phía sau, hơi nghiêng mặt sang, rồi lại như thể làm ngơ mà quay đầu đi. Thế nhưng anh lại vòng cánh tay ra sau lưng và chính xác nắm lấy tay cô.
Bàn tay anh ướt lạnh, bị anh giữ lấy chẳng khác nào thò vào nước. Vậy nhưng trong lòng bàn tay ấy lại như vương cả hơi ấm.
Lục Gia Lạc thoáng sững người, mặc cho anh kéo mình đến trước bồn rửa. Anh để một quả táo đã gọt vỏ sẵn vào tay cô rồi mới buông tay ra. Cô chưa từng nghĩ rằng hành động của anh lại có thể khiến mình ngây ngô, thuần khiết như một nữ sinh trung học, luống cuống chẳng biết phải làm sao.
Lục Gia Lạc vội vàng lấy đĩa ra, cầm con dao gọt hoa quả anh vừa đặt xuống rồi dứt khoát cắt quả táo thành từng miếng.
Cô biết, rất có thể quả táo này anh chỉ gọt cho riêng cô.
Edwin đã quay người, trông như sắp rời khỏi bếp. Song anh lại thò đầu quay trở lại. Ngay giây tiếp theo, anh đưa đầu ngón tay mát lạnh của mình chạm vào má cô.
Cô ngơ ngác quên cả né tránh.
“Dị ứng à?” Anh hỏi.
Lục Gia Lạc cúi đầu tiếp tục cắt táo, lưỡi như thắt lại, “Thay, thay mùa nên bong da.”
Edwin lấy một miếng táo nhưng không ăn ngay mà bật cười nói trước, “Giống rắn lột da quá.”
Cô tức khắc thoát khỏi trạng thái thiếu nữ ngây thơ, trở lại là chính mình, rồi quay đầu sang nói với anh: “Chị đang cầm dao đấy!”
Anh giả vờ sợ hãi, vỗ vỗ ngực: “Ôi, sợ quá đi thôi.”
Kim đồng hồ sắp điểm không giờ, ánh đèn của thành phố đối diện dần dần tắt bớt. Chú Cả mở tủ lạnh lấy chiếc bánh sinh nhật mình đã đặt sẵn ở tiệm bánh ra.
Hẳn là Amy đã nói với chú Cả. Chiếc bánh fondant tinh xảo, trên có mặt cắm một Người Sắt phiên bản tí hon.
Lục Gia Lạc bật cười luôn tại trận. Edwin thì cạn lời nhắm mắt lại, xoa xoa trán.
Không phải cảnh tượng cắm kín nến như đuốc trong tưởng tượng của cô, mà chỉ có con chữ số ghép thành mười chín.
Bị chú Cả ép đội chiếc vương miện sinh nhật lên đầu thì nom Edwin mới có xíu dáng dấp của một chàng trai mười chín tuổi.
Tắt đèn.
Anh khép hàng mi, ước nguyện mang tính tượng trưng, nhưng nét mặt lại bình thản như thể chẳng nghĩ gì cả.
Amy đi lấy bát đĩa để chia bánh, chú Cả thì đang tìm góc để chụp ảnh chiếc bánh. Lục Gia Lạc cúi người, mái tóc rủ xuống vai anh, cô khẽ hỏi: “Em ước gì đấy?”
Nghe thấy giọng cô, Edwin nhẹ nhàng quay mặt lại. Lục Gia Lạc hoàn toàn không phòng bị, cứ thế chạm phải mái tóc gọn gàng và đôi mắt trong veo của anh. Cùng lúc đó, một mùi hương mát lạnh đến độ tê tái ập thẳng vào khoang mũi. Cô lập tức thẳng người, lùi sang bên, trong lúc vội vàng còn va nhẹ vào lưng ghế.
Nửa đêm mười hai giờ rưỡi, chú Cả lái xe đưa cô về nhà. Trên đường người qua lại thưa thớt, vậy mà lại hơi kẹt xe. Đời sống về đêm của thành phố không ngủ lúc này mới vừa lên màn.
Lục Gia Lạc ngồi ghế phụ, loay hoay một lúc lâu mới tìm được cổng cắm trên xe để sạc điện thoại.
Chú Cả bỗng lên tiếng, “Gia Lạc à.”
“Chú thật sự rất cảm ơn cháu…” Giọng chú hơi nghẹn lại, “Cháu có biết không, lúc chú và Amy kết hôn, anh Cả của chú còn không chịu đến.”
Chú Cả là người giàu cảm xúc, nói được mấy câu đã đưa tay lau nước mắt.
Hóa ra ngày chú và thím Amy kết hôn, bố mẹ cô không hề có mặt.
Nghĩ như vậy mới thấy, thím Amy chẳng những không oán trách, mà còn tốn bao tâm sức để hàn gắn mối quan hệ giữa hai anh em họ.
Lục Gia Lạc hoàn toàn không biết rốt cuộc giữa họ có khúc mắc gì, nhưng ít nhất là cô vẫn có thể dùng đến một liều thuốc vạn năng: “Mọi chuyện đều đã qua rồi, sau này sẽ ổn cả thôi ạ.”
Màn hình điện thoại sáng lên, là thông báo tin nhắn WeChat mới.
“Mai cậu có đến không?”
Cô chợt nhớ ra ngày mai Mạc Nhiên có một trận thi đấu đối kháng Taekwondo. Và vừa nãy, khi Edwin ước nguyện rồi thổi nến, cô đã không nghĩ đến Mạc Nhiên tẹo nào.
Chính vì thế nên cô càng không thể đi.
Lục Gia Lạc ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Giáng Sinh vừa qua chưa lâu nên trong tủ kính các cửa hàng ven đường vẫn còn treo đồ trang trí là những bông tuyết trắng và những chiếc chuông vàng.
Chỉ có lác đác bóng người thành đôi thành cặp ở quanh một quán bar.
Dưới ánh nắng chói chang chiếu lên mặt làm người ta hoa mắt, bà Hứa nheo mắt đứng ngoài ban công phơi quần áo. Nhưng bà vẫn còn chê nắng yếu đấy.
Trong phòng tắm, Lục Gia Lạc xoay thỏi son, soi gương thử màu trên môi mình. Cô mím môi một cái, là sắc đỏ san hô. Lục Gia Lạc chỉnh lại tóc vài lần rồi tiếp tục thu dọn đồ trang điểm, chuẩn bị chiều tối quay lại trường. Đúng lúc đó, chiếc điện thoại đặt trên kệ gương nảy lên tin nhắn mới. Cô liếc qua, là của A Ninh gửi: Mạc Nhiên bị thương trong lúc thi đấu rồi.
Lục Gia Lạc cầm điện thoại lên, lo lắng hỏi: Cậu ấy không sao chứ?
Qua chốc lát thì cô mới nhận được một tin trả lời không giống giọng điệu A Ninh tẹo nào: Nặng lắm đấy! Có khi còn phải cắt cụt chi! Cậu mau qua đây đi, ở Bệnh viện số 1 thành phố!
Cô bước xuống từ chiếc taxi, cả bệnh viện người ra kẻ vào tấp nập là thế, song lại toát lên cảm giác yên lặng và lạnh lẽo đến lạ.
Cô chạy lên khoa ngoại chấn thương, mái tóc buộc vội thành đuôi ngựa quét qua quét lại trên cổ.
Những viên gạch lát sàn như thể quanh năm bị ngâm trong nước khử trùng, bị hết đôi giày này đến đôi giày khác chà lên, phát ra âm thanh khiến người ta căng thẳng.
Mạc Nhiên ngồi trong phòng khám, chỉ có một bên cánh tay là được treo lên trước ngực, còn đâu chẳng có vấn đề gì khác.
Lục Gia Lạc nghiêng đầu, nét mặt bớt đi vài phần biểu cảm, nói: “Phẫu thuật cắt cụt chi có thể làm trong tư thế ngồi à?”
Sài Yến cho rằng nếu không phải mình lấy WeChat của A Ninh gửi cho cô một tin nhắn thì hôm nay cô đã chẳng xuất hiện ở đây rồi. Thế nên anh ta bực bội nói: “Nó đi thi gọi cho cậu thì cậu không chịu đến, nó bị thương cậu cũng không đến, phải nói là nó sắp chết rồi là cậu mới chịu hạ mình tới nhìn một cái. Lục Gia Lạc, cậu hơi vô tình quá rồi nhỉ?”
A Ninh nhảy dựng lên bảo vệ cô, “Anh nói ai đấy!”
Tính tình của Lục Gia Lạc cũng chẳng phải dạng mềm yếu dễ xem thường, cô nhìn thẳng vào anh ta rồi nói toạc ra: “Ai bảo mấy cậu gọi tớ? Cậu ấy thi đấu thì tớ nhất định phải đến à? Cậu ấy bị thương là do tớ gây ra hả? Thế cậu nói thử xem cậu ấy có quan hệ gì với tớ!”
Không đến thì thôi, lại còn lôi cả vấn đề nhân phẩm của cô ra nói, cô còn chưa trách anh ta trói buộc đạo đức đâu đấy. Nói xong, cô quay đầu bỏ đi, Mạc Nhiên đuổi theo ra khỏi phòng khám. Anh ta hiểu Sài Yến nghĩ gì, nên đành bất lực nói: “Não mày có vấn đề à!”
Tiếng Sài Yến tức khắc vang vọng khắp hành lang, “đ*t mẹ, tao thấy mày không đáng…”
A Ninh đẩy anh ta một cái, bảo anh ta im miệng.
Bóng dáng Lục Gia Lạc biến mất sau cánh cửa lối thoát hiểm, Mạc Nhiên đuổi tới rồi đẩy cửa ra. Nhiệt độ bên trong chợt hạ xuống. Cô quay lưng về phía anh ta, nhìn về phía cửa sổ đang mở hé, nửa tấm kính còn lại lờ mờ phản chiếu nửa gương mặt cô.
“Gia Lạc.”
Bên ngoài có một cây bạch quả vàng ruộm chẳng còn bao nhiêu lá, nhưng sao mùa này rồi mà vẫn còn một đàn chim bay lượn.
Anh ta nói, “Tớ xin lỗi…”
Lục Gia Lạc túm một nắm tóc rối trước trán, “Tớ phải là người xin lỗi cậu mới đúng.”
Mạc Nhiên tưởng cô đang giận dỗi, “Chó Sài nói chuyện toàn thế, nó không cố ý đâu.”
Cô quay người lại rồi nói: “Tớ nói thật đấy, đúng là tớ có lỗi với cậu.”
Giọng nói ấy nhỏ dần theo làn gió xào xạc.
Mạc Nhiên là người có khí chất khiến người ta yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng lại khó để lại ấn tượng sâu sắc. Trước đây cô đã từng cố ghi nhớ hết lần này đến lần khác, mà một khi đã nhớ rồi thì rất khó quên.
Cuối cùng Lục Gia Lạc lên tiếng trước, “Cậu… có nghiêm trọng không?”
Anh ta cũng cúi đầu liếc nhìn cánh tay mình, sau đó thản nhiên nói: “Gãy thôi, mấy ngày là ổn ấy mà.”
“Thắng rồi à?”
Mạc Nhiên cười, “Thành nông nỗi này còn thắng được à?”
Lục Gia Lạc vô thức hơi lùi gót giày lại để giữ khoảng cách với anh ta, rồi nói: “Tớ muốn đi xem cậu thi đấu, muốn cổ vũ cho cậu, biết cậu bị thương tớ rất lo, rất muốn ở bên cạnh cậu…”
Giây phút bật thốt ra, những cảm xúc khó gọi tên ấy lại khiến hốc mắt cô nóng rực.
“Nhưng tớ không thể.” Lục Gia Lạc nhìn anh ta, “Tớ không thể thích cậu, rồi lại thích em ấy. Như thế thì thành gì chứ?”
Mạc Nhiên im lặng chốc lát, rồi cất tiếng hỏi: “Hai người ở bên nhau rồi à?”
Cô lùi lại đến khi lưng đã tựa vào bậu cửa, lắc đầu.
Anh ta khó hiểu, “Vì sao?”
Lục Gia Lạc quay mặt đi, đưa đầu ngón tay quệt nhẹ khóe mắt: “Em ấy không nói.”
“Cậu cũng không hỏi?”
Mạc Nhiên nghiêng người dựa vào bức tường trắng rồi thở dài: “Tớ muốn rút lui, nhưng lại không cam tâm. Lỡ như cậu không thích cậu ta nhiều đến thế thì sao? Nhưng rồi tớ lại nghĩ, cớ sao tớ phải thích cậu nhiều đến vậy chứ.”
Lục Gia Lạc không dám ngẩng đầu nhìn biểu cảm của Mạc Nhiên lúc này, cô lấy điện thoại ở trong túi quần ra soạn tin nhắn mới rồi gửi đi.
“… Ba ngày. Tớ nói với em ấy rồi, nếu em ấy không thể cho tớ một câu trả lời thì sau này tớ sẽ không còn dây dưa mập mờ với em ấy nữa.”
Cô rời khỏi bậu cửa, đứng thẳng người. Trong giây phút được ăn cả ngã về không ấy, cô bỗng rất vững vàng, cả gương mặt rạng rỡ hẳn lên.
“Vì vậy, cho tớ ba ngày.”
Mạc Nhiên đỡ lấy cổ, ngửa đầu lên, ảo não nói: “Nguy thật đấy, hình như tớ vô tình trợ công cho người khác mất rồi?”