Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Từ trước đến giờ Thịnh Dương chưa bao giờ thấy Bùi Xuyên rơi nước mắt.
Tối nay cậu chỉ ra ngoài một chuyến mà sao về Bùi Xuyên lại thành ra thế này? Chẳng lẽ hắn bị tủi thân gì sao?
Cậu nằm xuống rồi đưa tay ôm lấy Bùi Xuyên, khẽ hỏi: "Có phải công ty xảy ra chuyện gì không?"
Bùi Xuyên lúc này mới từ từ tỉnh táo lại sau cái bóng của cơn ác mộng, mũi hắn toàn mùi của Thịnh Dương, giọng nói khàn khàn: "Có thể ôm chặt hơn nữa không?"
Thịnh Dương lúc này trực tiếp chui vào trong chăn, bụng to áp sát vào làn da ấm áp của Bùi Xuyên, ngoan ngoãn hỏi: "Như vậy được chưa ạ?"
Bùi Xuyên nhắm mắt lại: "Ừm."
Thịnh Dương cứ thế ở bên hắn rất lâu, mới lại cân nhắc mở lời: "Anh ơi, có thể nói cho em biết hôm nay đã xảy ra chuyện gì không?"
Sao lại thất thần như vậy ở cửa?
Bùi Xuyên không nói gì.
Từ chiều hắn đã nặng trĩu tâm sự, giải quyết công việc ở công ty thấy phiền quá, liền ra ban công hóng gió lạnh hút thuốc, đến tối đầu óc liền rất choáng váng, muốn nôn.
Nhưng là họp thường niên của công ty, hắn là người đứng đầu không thể không uống, phải giao lưu.
Vốn dĩ hơn bảy giờ đã định về nhà rồi, nhưng lại theo thói quen bật camera giám sát lên thì không thấy bóng dáng Thịnh Dương đâu.
Tim Bùi Xuyên đập mạnh một cái, vội vàng gọi điện cho Thịnh Dương, nhưng hoàn toàn không gọi được.
Hắn vội vã bảo Cố Nam lái xe về biệt thự, nhưng Cố Nam bên đó có việc nhất định phải về công ty giải quyết, hắn liền để Cố Nam về trước.
Biệt thự yên tĩnh lạ thường, Thịnh Dương hoàn toàn không có ở biệt thự.
Cảnh tượng lúc này giống hệt như lần trước Thịnh Dương lặng lẽ rời đi, hắn còn tưởng Thịnh Dương đã biết gì đó, lại lén lút bỏ trốn.
Nhưng những lời này Bùi Xuyên làm sao có thể nói cho Thịnh Dương biết, hắn nghiêng đầu áp sát vào Thịnh Dương, giọng nói rất yếu ớt: "Tối nay anh ngủ ở phòng khách, người anh hôi."
Thịnh Dương quả thật không thích mùi rượu lắm, nhưng điều này không có nghĩa là cậu ghét bỏ Bùi Xuyên.
Cậu khẽ nói: "Cái này có gì đâu, em có thể chăm sóc anh mà."
Bùi Xuyên vẫn không đồng ý, làm gì có chuyện để một người đang mang thai như Thịnh Dương chăm sóc hắn.
Thịnh Dương tiếp tục nói: "Anh ơi, em đã nói với anh rồi, em cũng muốn dựa dẫm vào anh. Trong một mối quan hệ, không nhất thiết lúc nào cũng cần anh phải trả giá."
Cậu hôn lên má Bùi Xuyên: "Vì vậy thỉnh thoảng cũng để em thể hiện giá trị của mình một chút đi mà."
Bùi Xuyên bị mấy lời của cậu làm cho dở khóc dở cười, chỉ đành chịu thua.
Hắn nhìn Thịnh Dương bước vào phòng tắm, một lúc sau mang ra một chiếc chậu nhỏ màu xanh lam, bên trong có chiếc khăn mặt sạch có in hình những đám mây.
Thịnh Dương ngồi bên mép giường, nhúng khăn vào nước nóng, rồi vắt khô, lau mặt cho Bùi Xuyên.
Bùi Xuyên cứ thế nhìn cậu, không nói một lời nào.
Thịnh Dương nhìn hắn, dở khóc dở cười: "Anh ơi, anh không thoải mái thì ngủ trước đi, em sẽ không biến mất đâu."
Bùi Xuyên nhìn cậu rất lâu, rồi có chút bất an, khẽ hỏi: "Thật không?"
Giọng nói không còn sự bình tĩnh tự chủ, nắm chắc trong tay như trước, ngược lại khiến người ta vừa nghe đã biết sự không chắc chắn của hắn, Bùi Xuyên khi bị bệnh hình như yếu ớt hơn rất nhiều.
Thịnh Dương đặt khăn vào chiếc chậu nhỏ bên cạnh, vừa dở khóc dở cười nói: "Thật mà anh, anh ơi, thật sự không được thì anh gắn thiết bị định vị lên người em cũng được."
"Hơn nữa," cậu bổ sung, "Sau này em sinh em bé xong rồi về trường, anh không thể mỗi ngày đều gặp em được, lúc đó làm sao bây giờ?"
Bùi Xuyên nghe thấy ba từ "sinh em bé" thì sắc mặt cứng đờ, còn Thịnh Dương cũng âm thầm quan sát tất cả những điều này.
"Thôi được rồi, anh ơi anh đừng nghĩ nhiều nữa."
Thịnh Dương cúi người hôn lên trán hắn: "Anh buồn ngủ thì ngủ trước đi, lát nữa em sẽ đến."
Bùi Xuyên nhìn cậu một lúc, nắm chặt tay Thịnh Dương.
Xác định được cậu sẽ không đi, sợi dây thần kinh căng thẳng trong lòng Bùi Xuyên mới từ từ thả lỏng, lúc này cơn buồn ngủ cũng dần ập đến, hắn từ từ nhắm mắt lại.
Đợi đến khi hắn hoàn toàn ngủ say, Thịnh Dương mới đưa tay nhẹ nhàng v**t v* tóc hắn, nhẹ nhàng rút tay ra.
Thịnh Dương vào phòng tắm đổ nước trong chậu đi, rồi cả người kiệt sức ngồi bên bồn tắm.
Cậu cúi đầu nhìn bụng mình, vô thức v**t v*.
Cậu ấy không phải kẻ ngốc, không đến mức bây giờ vẫn chưa hiểu hoàn cảnh hiện tại của mình.
Thịnh Dương bây giờ chỉ cảm thấy cả người bị một chậu nước lạnh dội cho thấu xương.
Cho đến bây giờ, chỉ còn 3 tháng nữa là sinh đứa bé này thì cậu mới biết hóa ra mình hoàn toàn không có cách nào sống sót sinh ra nó, thậm chí không biết đứa bé này có sống được không. Thịnh Dương mặt trắng bệch, nước mắt tuôn trào.
Hóa ra Bùi Xuyên đang lừa cậu.
Thực ra căn bản không hề có bác sĩ nào có thể giúp cậu sinh con, tất cả những gì trước đây chỉ là cái cớ Bùi Xuyên dùng để cậu không suy nghĩ nhiều.
Thịnh Dương cắn môi, hốc mắt đột nhiên đỏ bừng.
Nhưng nếu là như vậy, Bùi Xuyên đến cuối cùng chẳng phải là để Hạ Kinh Niên mặc sức xẻ thịt sao?
Cậu một chút cũng không nghi ngờ tình cảm của Bùi Xuyên dành cho mình, cậu ấy hiểu, nếu thật sự đến lúc đó, Bùi Xuyên tuyệt đối sẽ vì để bảo vệ tính mạng của cậu mà giao tất cả con bài của mình cho Hạ Kinh Niên.
Điều này không khác gì lên đoạn đầu đài.
Việc cầu hôn trước đó và câu hỏi của phóng viên trong cuộc phỏng vấn vào khoảnh khắc này đột nhiên có một mục đích rất rõ ràng -- chính là để gài Bùi Xuyên.
Như vậy, bất kể lựa chọn cuối cùng của Bùi Xuyên là gì, Bùi Xuyên đều sẽ mang tiếng xấu.
Thịnh Dương ôm mặt, vai run lên dữ dội.
Thực ra tất cả những điều này sớm đã có ám chỉ, Bùi Xuyên vô thức tránh né vấn đề sinh con, cậu đi dạo khu đồ dùng mẹ và bé lại bị Bùi Xuyên khéo léo ngăn cản...
Thịnh Dương cuối cùng cũng hiểu là vì sao rồi.
Cậu vuốt bụng, vẻ mặt trống rỗng.
Nếu cậu không thể sinh được đứa bé này... có phải nghĩa là, cậu chỉ còn lại mấy chục ngày để sống?
Chỉ nghĩ đến khả năng ấy thôi, tay Thịnh Dương đã khẽ run lên.
Rõ ràng trước đây từng vô số lần khát khao được chết đi, vậy mà cái chết lại chọn đến vào đúng lúc cậu cảm thấy hạnh phúc nhất.
Thịnh Dương cắn chặt môi không để mình khóc.
Đợi đến khi cậu dùng nước rửa sạch nước mắt trên mặt, nhẹ nhàng đi đến bên giường.
Nhiệt độ trên mặt Bùi Xuyên đã giảm xuống một chút, Thịnh Dương cứ thế ngồi bên giường nhìn hắn.
Lần đầu tiên cậu phát hiện, sự mệt mỏi của Bùi Xuyên lại rõ ràng đến thế.
Không biết thời gian này anh ấy đã một mình gánh vác như thế nào.
Hèn chi tối nay lại sốt ruột như vậy, chắc là sợ cậu lại bỏ trốn như trước đây rồi.
Thịnh Dương rõ ràng đã khóc đủ trong phòng tắm rồi, nhưng lúc này nhìn khuôn mặt đầy mệt mỏi của Bùi Xuyên, lại không kìm được đỏ mắt.
Cậu đưa tay lau đi nước mắt của mình, từ túi áo khoác lấy ra chiếc nhẫn mua hôm nay.
Vốn dĩ định tối nay tạo một bất ngờ nhỏ, bây giờ tâm trạng đã hoàn toàn khác rồi.
Thịnh Dương nhẹ nhàng kéo tay Bùi Xuyên, mở hộp nhẫn, từ từ đeo chiếc nhẫn đó vào tay Bùi Xuyên.
Ngón tay Bùi Xuyên khớp xương rõ ràng lại thon dài, đeo lên rất đẹp, đẹp đến nỗi mắt Thịnh Dương cay xè.
Cậu khẽ niệm trong lòng lời thoại đã lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần: "Em thề, dù nghèo khó hay giàu sang, khỏe mạnh hay bệnh tật, em đều mãi mãi trân trọng anh, yêu thương anh, cho đến khi... Cho đến khi cái c·hết chia lìa chúng ta."
Nói xong câu này, Thịnh Dương cúi đầu hôn lên chiếc nhẫn của Bùi Xuyên, nước mắt ấm nóng rơi xuống chiếc nhẫn.
Cậu lau đi nước mắt, từ từ nằm vào lòng Bùi Xuyên.
Thịnh Dương sau khi mang thai tứ chi luôn lạnh, may mắn là cơ thể Bùi Xuyên như một lò sưởi lớn, có thể liên tục mang lại sự ấm áp cho cậu.
Cậu vừa nằm vào, liền bị Bùi Xuyên ôm chặt lấy.
Thịnh Dương còn tưởng Bùi Xuyên đã tỉnh, tim đập mạnh một cái, kết quả phát hiện anh ấy vẫn đang ngủ say, đây chỉ là hành động vô thức của anh ấy.
Bùi Xuyên đang vô thức tìm kiếm Thịnh Dương.
Suy nghĩ này khiến Thịnh Dương trong lòng rất khó chịu.
Cậu không thể kìm chế được cơ thể đang run rẩy, rúc vào lòng Bùi Xuyên.
Không ai có thể thản nhiên đối mặt với c·ái c·hết, cậu cũng vậy.
"Anh ơi,"
Cậu khẽ nói, "Em có chút sợ hãi."
Bùi Xuyên siết chặt vòng tay, người vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo nhưng theo bản năng vỗ vỗ lưng cậu, nghiêng đầu hôn lên má cậu, giọng nói rất nhẹ: "Đừng sợ, Dương Dương."
Thịnh Dương dứt khoát áp mắt vào ngực Bùi Xuyên, làm ướt áo hắn.
Cậu thậm chí bắt đầu vô lý oán trách, tại sao bây giờ cậu lại phải hạnh phúc đến thế?
Tại sao lại vào lúc cậu hạnh phúc nhất mà lại cho cậu biết những điều này?
Tại sao ông trời lại bất công đến vậy, cậu rõ ràng không làm chuyện xấu nào, nhưng lại khiến cậu sống một cách chật vật, khiến Bùi Xuyên sống một cách khó khăn đến vậy.
Lời nói dối hạnh phúc bị vạch trần sớm, Thịnh Dương nhất thời khó chấp nhận.
-
Khi Bùi Xuyên tỉnh dậy chỉ cảm thấy đầu đau như búa bổ, hắn từ từ mở mắt ra liền nhìn thấy Thịnh Dương đang ôm chặt lấy mình, trên khuôn mặt trắng trẻo pha chút hồng nhạt, đang ngủ rất say.
Bùi Xuyên cúi mắt nhìn cậu, cúi đầu hôn lên má thiếu niên.
Bùi thị chính thức nghỉ Tết, bây giờ hắn có thời gian ở nhà cùng Thịnh Dương rồi.
Bùi Xuyên vừa định đứng dậy, xử lý công việc thì ngạc nhiên phát hiện trên ngón tay mình không biết từ bao giờ đã đeo một chiếc nhẫn.
Hắn ngây người một lát, trong đầu nhanh chóng hồi tưởng lại, nhưng ký ức đêm qua bị ngắt quãng tại khoảnh khắc hắn ôm chặt Thịnh Dương.
Chẳng lẽ hôm qua Thịnh Dương ra ngoài là để mua chiếc nhẫn này cho hắn sao?
Nghĩ đến đây, tim Bùi Xuyên không ngừng đập điên cuồng.
Hắn kìm nén, nhưng không kìm được, lấy điện thoại ra nắm chặt tay Thịnh Dương, chụp một tấm ảnh chiếc nhẫn.
Trong ảnh, lòng bàn tay hắn bao lấy bàn tay trắng trẻo thon dài của thiếu niên, trông thật mờ ám lại hạnh phúc.
Bùi Xuyên nhất thời quên mất chuyện chính, nhìn chiếc nhẫn đó ngắm đi ngắm lại, càng nhìn càng thích.
Thậm chí đến cuối cùng còn đăng bài viết đầu tiên trong đời lên trang cá nhân, chỉ có ảnh, không có chú thích, nhưng người tinh ý đều biết đây là ý gì.
Vì Bùi thị có quy định cho phép nhân viên được liên hệ trực tiếp với tổng tài để phản ánh những quy định chưa hợp lý, nên hầu hết mọi người trong công ty đều đã kết bạn WeChat với Bùi Xuyên.
Vào ngày đầu tiên của kỳ nghỉ lễ, các nhân viên gần như sững người khi nhìn thấy ông chủ vốn trầm lặng, chưa từng đăng gì trên trang cá nhân, bất ngờ chia sẻ một bức ảnh.
Sau vài giây ngỡ ngàng, cả nhóm lập tức thi nhau để lại bình luận:
[Chúc mừng boss nhé!]
[Bao giờ tổ chức đám cưới vậy, em có được mời không?]
[9999] (Trong văn hóa Trung Hoa, số 9 đọc là "jiǔ" (久) - đồng âm với 久, nghĩa là "lâu dài, vĩnh viễn". 9999 = 久久久久 = mãi mãi dài lâu)
--
Trang cá nhân của Bùi Xuyên nhất thời bùng nổ. Nhân viên trong công ty, bạn bè cũ, thậm chí cả những đối tác trong giới cũng lần lượt bấm thích và để lại bình luận.
Lòng hư vinh của hắn được v**t v* một cách thỏa mãn. Bùi Xuyên rất nghiêm túc, từng tin nhắn đều kiên nhẫn trả lời.
Sau đó, hắn đưa bàn tay đeo nhẫn, nhẹ nhàng v**t v* gương mặt Thịnh Dương. Trong lòng bỗng dưng chộn rộn - như thể chỉ cần nhìn thấy cậu, mọi thứ khác đều không còn quan trọng nữa.
Bệnh đã khỏi, Bùi Xuyên cũng lấy lại được tinh thần. Rõ ràng chỉ là những cái chạm nhẹ nhàng, nhưng cuối cùng lại thành ra một tay véo gáy Thịnh Dương, môi từng chút cúi xuống gần.
Thịnh Dương mơ một giấc mơ, trong mơ cậu bị những xúc tu rất lớn quấn chặt lấy hai tay và hai chân, không thể thoát ra.
Đợi đến khi cậu mở mắt ra, bất ngờ đối diện với đôi mắt sáng ngời hiếm thấy, mang theo ý cười rõ rệt của Bùi Xuyên.
Bùi Xuyên khàn giọng nói: "Chào buổi sáng."
Thịnh Dương ngây người vài giây, mới ấp úng nói: "Chà... Chào buổi sáng, anh."
Khóe môi Bùi Xuyên nụ cười không che giấu được, hắn chưa bao giờ thể hiện cảm xúc ra ngoài nhiều như vậy.
Hắn nâng tay lên, cố ý hỏi: "Đây có phải là thứ em ra ngoài mua hôm qua không?"
Thịnh Dương nhìn thấy chiếc nhẫn đó, mặt cũng đỏ bừng: "... Ừm."
Cậu còn chưa nói xong, đã lại bị Bùi Xuyên chặn môi, bây giờ hắn càng lúc càng không còn tự chủ như trước, cả người như một cậu trai trẻ rất vội vàng hôn lấy người yêu của mình.
Thịnh Dương cũng rất thuận theo đáp lại hắn.
Không biết bao lâu sau, Bùi Xuyên mới buông môi ra, khàn giọng nói: "Cảm ơn bảo bối, anh rất thích."