Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thịnh Dương thức dậy thì Bùi Xuyên đã rời đi rồi.
Cậu dụi dụi đôi mắt mơ màng, nhìn đồng hồ mới chợt nhận ra hình như hôm nay là ngày họp thường niên của Bùi thị.
Tập đoàn Bùi thị có một kỳ nghỉ Tết nửa tháng, khi các công ty khác đang bận rộn thì họ đã hoàn tất công việc chuẩn bị để nghỉ rồi, nên thời gian họp thường niên của họ cũng được dời lên sớm hơn.
Bùi Xuyên đã nói hôm nay có thể sẽ về rất muộn.
Chiều nay anh vừa mới dặn cậu xong, vậy mà cậu lại quên mất.
Giờ đây, cậu chẳng còn giống với bản thân mình trước kia nữa.
Hồi còn học cấp ba, Thịnh Dương gần như có trí nhớ siêu phàm, văn ngôn văn cổ chỉ cần đọc vài lần là đã có thể thuộc làu làu.
Kết quả bây giờ ngay cả một câu nói của Bùi Xuyên nói với cậu, cậu cũng không nhớ nổi.
Cậu chỉ có thể thầm cầu nguyện sau khi sinh em bé xong có thể tốt hơn một chút.
Thịnh Dương thò đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, sương mù dày đặc.
Năm mới sắp đến rồi.
Đây vẫn là năm mới đầu tiên cậu cùng Bùi Xuyên trải qua.
Cậu dựa vào cửa sổ trầm tư rất lâu, thật sự không nghĩ ra có thể tặng Bùi Xuyên cái gì.
Còn có thứ gì mà Bùi Xuyên chưa có sao?
Cậu khổ sở suy nghĩ, cuối cùng trong đầu chợt lóe lên một hình ảnh.
Nếu Bùi Xuyên nhất định không có thứ gì, thì đó chính là nhẫn.
Thịnh Dương là người có hành động mạnh mẽ, lập tức mặc quần áo chuẩn bị ra ngoài chọn quà Tết cho Bùi Xuyên.
Cậu mặc rất đơn giản, áo len ôm dáng và áo khoác lông vũ màu đen, đội mũ và đeo khẩu trang màu đen, khiến những người đi đường không khỏi ngoái nhìn.
Nhưng khi nhìn thấy cái bụng hơi nhô lên của cậu thì lại kìm nén ý nghĩ đó lại.
Thịnh Dương cầm hai vạn tệ mình tích góp được từ trước, bước vào một cửa hàng nhẫn rất lộng lẫy, khi nhìn thấy một hàng số 0 trên quầy, không khỏi thầm tặc lưỡi.
Sao mà đắt thế QAQ.
Dù Thịnh Dương đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng vẫn bị cái giá này làm cho giật mình.
Cậu phải dạy bao nhiêu tiết học mới kiếm được nhiều tiền như vậy chứ?
Cô nhân viên quầy tiến tới, khẽ mỉm cười: "Thưa ngài, ngài muốn mua gì ạ?"
May mắn là có khẩu trang che, họ không nhìn thấy má Thịnh Dương đỏ bừng.
Thịnh Dương rất ngại ngùng nói: "Có nhẫn nào rẻ hơn không ạ?"
Cô nhân viên quầy ôn hòa cười cười: "Có ạ thưa ngài."
Cô ấy không dám chậm trễ dẫn Thịnh Dương đến một tủ trưng bày khác: "Những chiếc này có thể sẽ phù hợp hơn với nhu cầu của quý khách."
Thịnh Dương nhìn trúng một chiếc nhẫn rất ưng ý, rất đơn giản và sang trọng, Bùi Xuyên đeo lên chắc chắn sẽ rất đẹp.
Nhưng khi cậu nhìn thấy giá tiền thì đột nhiên ngây người.
Đơn, chục, trăm, nghìn, vạn, mười vạn... Triệu?
Đắt quá QAQ.
Nhẫn rẻ nhất cũng phải đắt đến vậy sao?
Thịnh Dương không phải xót tiền, mà là bây giờ không có đủ tiền, nhưng cậu lại muốn tặng Bùi Xuyên thứ tốt nhất.
Khi Thịnh Dương đang do dự, cánh cửa lớn lại vang lên tiếng động.
"Cái vòng tay ngọc lục bảo mới của các cô ở đâu?"
Một giọng nói quen thuộc vang lên, sống lưng Thịnh Dương lập tức cứng đờ.
Cậu thật sự quá quen thuộc với giọng nói đó rồi.
Thịnh Thiên Tứ.
Thịnh Thiên Tứ vừa mới chạy xong show, đang định đi mua sắm để thư giãn, vừa bước vào cửa báo xong món đồ mình muốn, ánh mắt hắn liền rơi vào người đứng phía trước.
Dáng người rất cao, là một Alpha, khí chất rất ôn hòa, chỉ là không nhìn rõ mặt, toàn thân trên dưới đều là đồ hiệu từ năm chữ số trở lên.
Thịnh Thiên Tứ biết nhân viên ở đây đều được đào tạo chuyên nghiệp, công tác bảo mật làm rất tốt, vì vậy hắn ta trực tiếp tiến lên muốn chào hỏi đối phương.
Ai ngờ vừa đi đến phía sau cậu, liền nhìn thấy khuôn mặt nghiêng quen thuộc đó, hắn khẽ nâng cao giọng: "Thịnh Dương?"
Tên Thịnh Dương vừa được gọi ra, tai của tất cả mọi người đều dựng lên.
Bây giờ trong giới của họ ai mà không biết chuyện của Thịnh Dương và Bùi Xuyên.
Thì ra chàng trai thanh tú đẹp trai này lại chính là Thịnh Dương sao?
Thịnh Dương vẻ mặt bình thản quay đầu lại, giọng nói rất lạnh: "Có chuyện gì không?"
Cậu chưa bao giờ bình tĩnh như vậy trước mặt Thịnh Thiên Tứ, nói cách khác, đây là lần đầu tiên Thịnh Dương nói chuyện với Thịnh Thiên Tứ một cách không kiêu ngạo không tự ti như vậy.
Trong mắt cậu không có sự oán hận, chỉ có sự coi thường, như thể Thịnh Thiên Tứ chỉ là một người xa lạ.
Thịnh Thiên Tứ bị thái độ của cậu làm cho trong lòng rất tức giận, ánh mắt rơi vào bụng Thịnh Dương, dùng giọng nói chỉ có hai người họ mới nghe thấy: "Dù sao thì mày cũng sống không lâu nữa đâu, đừng có đắc ý quá."
Thịnh Dương khẽ nhíu mày, Thịnh Thiên Tứ từ nhỏ đến lớn nói với cậu ấy, là hy vọng cậu chết sớm, mặc dù đã quen rồi, nhưng cậu không ngờ Thịnh Thiên Tứ đã 20 tuổi rồi mà vẫn còn ấu trĩ như vậy.
Cậu cúi mắt nhìn Thịnh Thiên Tứ, bình tĩnh nói: "Nói xong chưa?"
Thịnh Thiên Tứ cứng họng một chút, hắn ta chưa bao giờ trước mặt Thịnh Dương lại ở thế yếu như vậy, hắn ta còn định như trước đây dùng thủ đoạn quen thuộc để làm loạn thì đột nhiên đối mặt với đôi mắt lạnh lùng xa cách của Thịnh Dương.
Đây là lần đầu tiên hắn nhận ra được người em trai luôn yếu đuối hay khóc kia lại cao hơn hắn nhiều như vậy.
"Tao nói sai sao?"
Thịnh Thiên Tứ nghiến răng nói, "Cả nước này chỉ có Hạ Kinh Niên mới có thể làm ca phẫu thuật của mày, mày nghĩ mày còn sống được sao?"
Thịnh Dương là người không thích tranh cãi với kẻ ngốc, cậu thậm chí không như trước đây mỗi lần nhìn thấy Thịnh Thiên Tứ đều rụt rè gọi một tiếng anh, mà là không thèm liếc mắt nhìn chuyển người rời đi, như thể hoàn toàn không để hắn vào mắt.
Sau khi rời khỏi cửa hàng đó và đi rất xa, Thịnh Dương mới tìm một quán trà sữa ngồi xuống, cậu v**t v* ly trà sữa trân châu đường đen ấm nóng trong tay, trong đầu không ngừng hiện lên lời nói của Thịnh Thiên Tứ.
Cậu lắc lắc đầu, tự nhủ đừng suy nghĩ lung tung nữa, Bùi Xuyên sẽ không lừa cậu đâu.
Có thể chỉ là nhà họ Hạ đẩy mạnh truyền thông về kỹ thuật này thôi, chứ không phải chỉ có nhà họ là lựa chọn duy nhất.
Lần trước gặp Ôn Tri Thu chẳng phải cũng hơi biết về lĩnh vực này sao, chứng tỏ kỹ thuật này có thể đã trưởng thành trong giới y học rồi.
Thịnh Dương, mi đừng có suy nghĩ lung tung nữa.
Nhưng không thể nói là vì sao, trong lòng Thịnh Dương cứ buồn buồn, như thể đang linh cảm có chuyện không hay sắp xảy ra.
Nhưng Thịnh Dương không quên mục đích mình đến hôm nay, cậu muốn mua một chiếc nhẫn cho Bùi Xuyên.
Lần này cậu đi đến một cửa hàng trông có vẻ bình dân hơn, nhìn một cái đã ưng ngay một chiếc nhẫn đơn giản sang trọng, không biết có phải trùng hợp không, số tiền cậu mang theo vừa đủ để mua chiếc nhẫn này.
Khi cô nhân viên bán hàng giúp cậu thanh toán còn cười hỏi: "Là mua cho người thương ở nhà phải không ạ?"
Thịnh Dương mắt mày dịu dàng, cười nói: "Đúng vậy."
Mua xong nhẫn, cậu một mình cầm ly trà sữa nóng và hộp nhẫn từ từ đi bộ về nhà.
Thời gian này mỗi ngày cậu hay nằm trên giường, thỉnh thoảng ra ngoài cũng là tài xế đưa đón, rất ít khi có thể một mình yên lặng đi dạo như vậy.
Trời dần tối, Thịnh Dương vừa uống xong ngụm trà sữa cuối cùng, liền nhìn thấy Bùi Xuyên đang đứng ở cửa nhà.
Vẻ mặt hắn rất nghiêm túc, bước chân lại rất nhanh, như thể đang ngầm ám chỉ sự lo lắng của chủ nhân.
Thịnh Dương còn chưa nói gì, Bùi Xuyên đột nhiên quay người nhìn thấy cậu.
Thịnh Dương mơ màng, không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ yên lặng nhìn Bùi Xuyên.
Khoảnh khắc đó vẻ mặt Bùi Xuyên rất khó tả, nếu nói thẳng ra thì cậu cảm thấy Bùi Xuyên hình như sắp khóc.
"Anh ơi, sao..."
Cậu ấy còn chưa nói xong, đã bị Bùi Xuyên đang đỏ mắt ôm chặt vào lòng, sức lực của người đàn ông rất lớn và chặt, như thể giây tiếp theo cậu sẽ biến mất vậy.
Giọng Bùi Xuyên khàn khàn: "Em vừa mới đi đâu vậy?"
Tình trạng của hắn có chút không ổn, Thịnh Dương khẽ nói: "Chỉ là đi dạo thôi."
Bùi Xuyên im lặng rất lâu, mới không mấy tin tưởng hỏi: "Chỉ vậy thôi sao?"
Thịnh Dương ngoan ngoãn gật đầu: "Đúng vậy."
Cậu giải thích: "Mấy ngày nay hơi buồn, em muốn ra ngoài đi dạo một chút."
Cậu nói xong khẽ hít hít mũi: "Anh ơi, sao anh còn uống rượu nữa?"
Bùi Xuyên cuối cùng như tìm được điểm tựa, đặt đầu lên vai cậu, nửa ngày không ngẩng lên.
Thịnh Dương vừa định đưa tay v**t v* hắn thì kinh ngạc phát hiện má người đàn ông rất nóng, giọng Thịnh Dương có chút hoảng hốt: "Anh ơi, anh sốt rồi."
Cậu vừa nói vừa định lấy điện thoại trong túi ra gọi taxi, nhưng lại bị bàn tay lạnh buốt của Bùi Xuyên nắm chặt lại.
"Đừng gọi."
Hắn khàn giọng nói, "Anh ôm em một lát là được rồi."
Thịnh Dương làm sao có thể nghe lời hắn, nhưng cậu lại không biết lái xe, chỉ có thể nhờ chú Trương đến đón.
Nhưng Bùi Xuyên lại lặp lại một lần nữa: "Không đi bệnh viện, Dương Dương."
Thịnh Dương có chút sốt ruột: "Nhưng anh đang sốt mà."
Bùi Xuyên mở đôi mắt đỏ bừng vì sốt, cố gắng duy trì giọng nói bình ổn: "Trong nhà có thuốc hạ sốt."
May mắn là Bùi Xuyên bây giờ vẫn còn chút sức lực, có thể được Thịnh Dương dìu về phòng.
Chỉ là vừa đến giường, hắn như không còn chút sức lực nào nữa mà đổ xuống giường, cả khuôn mặt đỏ bừng vì sốt, tối nay lại còn uống rượu, ngay cả thuốc hạ sốt cũng không uống được.
Thịnh Dương sốt ruột không thôi, chỉ có thể trước tiên đặt Bùi Xuyên lên giường, đắp chăn cẩn thận, ngay sau đó cậu ấy lại tăng nhiệt độ điều hòa lên, chuẩn bị để Bùi Xuyên ủ nóng toát mồ hôi.
Nhưng Bùi Xuyên vẫn nhíu chặt mày rất bất an, miệng không ngừng gọi tên Thịnh Dương, tay cũng từ từ mò mẫm.
Thịnh Dương vội vàng cởi giày ngồi xuống bên cạnh hắn, khẽ dỗ dành: "Anh ơi, em đây mà."
Bùi Xuyên cuối cùng cũng chạm được vào Thịnh Dương, hắn ôm chặt lấy đùi Thịnh Dương, như thể sợ cậu sẽ bỏ đi vậy.
Hắn vẫn không ngừng khẽ gọi tên Thịnh Dương, từ "Dương Dương" lúc đầu, cho đến sau này là "không phải cố ý giấu em, đừng rời xa anh."
Thịnh Dương nghe mà thấy mơ hồ-cậu chưa bao giờ nói sẽ rời xa Bùi Xuyên, hôm nay xảy ra chuyện gì vậy?
Nhưng cậu lại cảm nhận rất rõ sự bất an trong lòng Bùi Xuyên. Thế nên, Thịnh Dương vừa nhẹ nhàng vỗ lưng dỗ dành anh, vừa lấy điện thoại gọi cho bác sĩ riêng trong khu dân cư đến khám.
Bác sĩ rất nhanh đã đến, Thịnh Dương nhanh chóng giải thích tình hình với anh ấy, bác sĩ kiểm tra một lượt rồi đứng dậy: "Trước tiên hãy lau người cho anh ấy hoặc cứ đắp chăn ủ một lúc, ra mồ hôi là được rồi."
Thịnh Dương rất nghiêm túc ghi nhớ trong đầu: "Cảm ơn bác sĩ."
"Không có gì." Bác sĩ nói, ánh mắt lại rơi vào bụng Thịnh Dương, ánh mắt có chút ngạc nhiên, "Cậu là Alpha phải không?"
Thịnh Dương gật đầu.
Bác sĩ bình thường chỉ lo phẫu thuật và đọc sách học hỏi kiến thức, không biết mối quan hệ cạnh tranh giữa Bùi gia và Hạ gia, anh ấy rất tự nhiên nói: "Tôi nghe nói kỹ thuật của Hạ thị rất tốt."
Anh ấy nói xong lại không khỏi cảm thán, "Không biết họ nghiên cứu ra bằng cách nào."
Thịnh Dương nghe có chút nghi hoặc, cậu ấy hỏi: "Không có nơi nào khác có thể làm ca phẫu thuật này sao?"
Bác sĩ nghe xong lập tức lắc đầu: "Cái này tôi làm y hơn ba mươi năm thật sự chưa từng nghe nói đến."
Thịnh Dương ngây người vài giây, mới kiểm soát được cảm xúc mà khẽ mỉm cười với bác sĩ: "Tôi đưa ông xuống nhé."
Đợi tiễn bác sĩ riêng đi rồi, nụ cười ôn hòa trên mặt Thịnh Dương mới dần biến mất.
Cậu không biết đã đứng bao lâu, mới mím môi trắng bệch khô khốc, quay người lên lầu.
Trong phòng Bùi Xuyên vẫn đang ngủ, khuôn mặt trắng trẻo tuấn tú phiếm hồng, mày nhíu chặt như thể trong mơ cũng không yên.
Thịnh Dương ngồi bên mép giường, đưa tay v**t v* lông mày và mắt của người đàn ông.
Ngay lúc này Bùi Xuyên nhanh chóng mở mắt ra, theo bản năng nắm chặt tay Thịnh Dương, ánh mắt rất lạnh lùng, nhưng khi hắn phát hiện ra là Thịnh Dương thì mới dần dần thả lỏng, còn chậm rãi chớp mắt hai cái.
Thịnh Dương vuốt lại mái tóc bị mồ hôi làm ướt của hắn, dịu dàng hỏi: "Có phải mơ thấy ác mộng không?"
Bùi Xuyên quả thực đã mơ thấy ác mộng.
Hắn mơ thấy khi hắn về đến nhà, Thịnh Dương kéo vali biến mất, cả nước đều sắp lật tung lên cũng không tìm thấy Thịnh Dương.
Hắn còn mơ thấy Thịnh Dương khó sinh, giường toàn màu đỏ, bác sĩ rất tiếc nuối nói với hắn hãy tiết chế đau buồn.
Trong mơ hắn chỉ có thể ôm lấy thân thể Thịnh Dương dần dần lạnh đi, bất lực.
Tỉnh dậy lần nữa, hắn phát hiện mình vẫn đang nằm trong chăn ấm, Thịnh Dương đang nhíu mày quan tâm nhìn hắn, nhiệt độ tay cũng bình thường, là đang sống.
Bùi Xuyên nhìn cậu, không nói một lời nào.
Kết quả Thịnh Dương lại hoảng hốt trước, cậu vội vàng đưa tay lau khóe mắt Bùi Xuyên, giọng điệu rất bối rối: "Anh ơi, sao anh lại khóc?"
Bùi Xuyên lúc này mới sờ sờ mắt mình, phát hiện một mảnh ẩm ướt.