Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thịnh Dương che giấu nỗi buồn ẩn chứa trong mắt, cậu ngoan ngoãn cười: "Thích là được rồi."
Bùi Xuyên hôn nhẹ lên khóe môi cậu: "Đợi anh một chút."
Hắn nói rồi xuống giường đi ra ngoài, một lúc sau Bùi Xuyên cầm một cái hộp đi vào.
Hắn quỳ một gối bên mép giường, ngón tay nhẹ nhàng v**t v* chiếc hộp, giọng nói lộ ra vài phần căng thẳng: "Thật ra anh cũng đã chuẩn bị một cái."
Từ rất lâu trước đây, trong một lần đi ngang qua cửa hàng nhẫn, Bùi Xuyên đã ưng ý một chiếc nhẫn, sau khi lén lút mua về liền cất trong két sắt ở phòng làm việc.
Hắn nghĩ, đợi đến một thời điểm thích hợp sẽ đưa cho Thịnh Dương, dù sao Thịnh Dương vẫn còn quá nhỏ.
Nhưng bây giờ...
Bùi Xuyên lấy ra chiếc nhẫn khắc tên Thịnh Dương, tay có chút run, hắn nhất thời cũng không biết nói gì để bắt đầu cuộc đối thoại này: "Mua từ đợt trước rồi, không biết kiểu dáng có bị lỗi thời không."
Thịnh Dương nhìn hắn, đột nhiên phát hiện Bùi Xuyên có lúc cũng ngốc nghếch.
Cậu khẽ cười, nhẹ nhàng đặt tay mình vào lòng bàn tay Bùi Xuyên.
Bùi Xuyên nắm chặt tay cậu, không cho Thịnh Dương một chút cơ hội nào để rút ra.
Giọng hắn vẫn như một quý ông, lịch sự hỏi: "Dương Dương, em có biết điều này có ý nghĩa gì không?"
Thịnh Dương bị hành động nhỏ của hắn làm cho có chút dở khóc dở cười, cậu gật đầu: "Em đương nhiên biết rồi."
"Yên tâm đi anh."
Thịnh Dương nói, "Đời này em chỉ có mình anh thôi."
Dù cho chỉ còn lại vỏn vẹn 90 ngày.
Bùi Xuyên không biết những suy nghĩ trong lòng Thịnh Dương, hắn cố gắng kiểm soát không để tay mình run, nghiêm túc đeo chiếc nhẫn cầu hôn đó vào tay Thịnh Dương.
Kích thước là do hắn tự đo, rất vừa vặn.
Tay Thịnh Dương rất đẹp, đeo chiếc nhẫn đó lên một chút cũng không hề lạc lõng.
Sau khi đeo nhẫn, Bùi Xuyên rõ ràng cảm xúc kích động không ít, hắn đứng dậy ôm chặt lấy Thịnh Dương, từng chút từng chút nhẹ nhàng hôn lên má Thịnh Dương, khàn giọng nói: "Đợi em bé ra đời, chúng ta tổ chức đám cưới trước có được không?"
Thịnh Dương đỏ mắt gật đầu, giả vờ rất thoải mái trả lời: "Được thôi."
Nhưng cậu thật sự có thể đợi đến lúc đó sao?
Nhờ có chiếc nhẫn này như một nguồn động lực, cả ngày hôm đó Bùi Xuyên làm việc với hiệu suất đặc biệt cao.
Khi họp video với đối tác nước ngoài, hắn còn vô tình để lộ chiếc nhẫn trên tay mình.
Đối tác rất ngạc nhiên: "Anh đã kết hôn rồi sao?"
Bùi Xuyên cố ý kiềm chế đáp lại: "Ừm, sắp rồi."
Trong phòng, Thịnh Dương nằm trên giường, cắn chặt môi không để mình phát ra một tiếng động nào.
Cậu v**t v* cái bụng dần dần lớn lên, rất suy sụp mà lén lút khóc.
Sáng nay khi thức dậy cậu thật sự rất muốn trực tiếp hỏi Bùi Xuyên, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt không kìm chế được sự vui vẻ của Bùi Xuyên thì cậu không nói được lời nào.
Chỉ cần nghĩ đến việc mình có thể chết, Thịnh Dương liền không kìm được sợ hãi.
Cậu không muốn chết.
Trước đây cậu không có gì cả, dù có chết đi cũng sẽ không có ai thương tiếc cho cậu.
Nhưng bây giờ cậu có Bùi Xuyên, có em bé, có những người bạn rất thân, còn thi đậu vào trường đại học mình yêu thích nhất, cậu không muốn cứ thế chết đi.
Thịnh Dương không thể kìm chế được mà tưởng tượng nếu cậu chết đi, Bùi Xuyên sẽ làm gì, sẽ khóc không, sẽ nguôi ngoai không, liệu vài năm sau sẽ có người khác thay thế vị trí của cậu ấy không?
Thịnh Dương úp mặt vào gối khóc không thành tiếng.
Cậu tuyệt đối không thể để Bùi Xuyên biết cậu đã biết những chuyện này rồi.
Cậu không thể để Bùi Xuyên lo lắng nữa.
Thịnh Dương cố gắng bình ổn tâm trạng, đi vào phòng vệ sinh rửa mặt, cậu nhìn thiếu niên trong gương, hai mắt sưng đỏ, thần sắc suy sụp, bụng vẫn to, một chút cũng không giống mình trước đây nữa.
Không biết vì sao Thịnh Dương đột nhiên cảm thấy rất buồn nôn, loại buồn nôn sinh lý đó, cả người đứng bên bồn rửa mặt nôn khan nhưng không nôn ra được gì.
Cậu không biết mình rốt cuộc phải làm sao.
Thịnh Dương hiếm khi bị bệnh.
Vẫn là Bùi Xuyên sau khi nấu xong bữa tối, thấy Thịnh Dương mãi chưa dậy, liền vào phòng định gọi cậu. Không ngờ lại phát hiện cậu đang nằm trên giường, mặt đỏ bừng, gọi thế nào cũng không tỉnh.
Bùi Xuyên lập tức bế cậu lên xe, đưa thẳng đến bệnh viện.
Cuối cùng, bác sĩ chẩn đoán: thể trạng yếu cộng thêm cảm xúc dao động quá lớn dẫn đến sốt cao.
Cảm xúc dao động quá lớn?
Bùi Xuyên khẽ nhíu mày, chẳng lẽ là vì chiếc nhẫn sáng nay?
Thịnh Dương đang truyền nước, Bùi Xuyên liền ở bên cạnh nắm tay cậu đợi cậu ấy tỉnh lại.
Nhưng mấy tiếng trôi qua, Thịnh Dương vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại.
Lúc này một cuộc điện thoại gọi đến cho Bùi Xuyên, hắn nhìn thiếu niên đang ngủ say, nhẹ nhàng nghe điện thoại.
Không biết đầu dây bên kia nói gì, giọng Bùi Xuyên rất trầm: "Không tìm thấy thì tiếp tục tìm, bây giờ chỉ còn hơn hai tháng nữa là phẫu thuật rồi, tăng tốc độ lên."
Đầu dây bên kia lại nói gì đó, Bùi Xuyên lần lượt trả lời.
Đợi hắn cúp điện thoại quay đầu lại, hoàn toàn không ngờ lại đối diện với đôi mắt tĩnh lặng không gợn sóng của Thịnh Dương.
Đôi mắt bất kể lúc nào cũng lấp lánh ánh sáng, mang theo sự tò mò lúc này lại ảm đạm một màu.
"Dương Dương..."
Tim Bùi Xuyên không tự chủ thắt lại.
Thịnh Dương như thể không nghe thấy cuộc đối thoại vừa rồi của họ, tự cho là rất khéo léo chuyển đề tài: "Em bị sao vậy?"
"Bác sĩ nói em, cảm xúc dao động quá lớn lại bị cảm lạnh, sốt rồi."
Đôi mắt đen láy của Bùi Xuyên nhìn chằm chằm Thịnh Dương, muốn tìm kiếm một chút dấu hiệu nào đó cho thấy cậu chưa phát hiện ra chuyện này.
Thịnh Dương miễn cưỡng kéo khóe môi, cười còn khó hơn khóc: "Vậy sao."
Cậu giả vờ như bình thường: "Có lẽ là gần đây bị --"
"Dương Dương."
Bùi Xuyên trầm giọng gọi cậu lại, đôi mắt đen như mực sâu thẳm vô cùng, hắn hỏi: "Em có phải đã biết rồi không?"
"Em không biết!"
Thịnh Dương đột nhiên cảm xúc rất kích động, cậu nói xong mới nhận ra mình phản ứng hình như quá khích rồi, cậu cố gắng bình ổn lại giọng điệu: "Anh ơi, em không biết anh đang nói gì."
Bùi Xuyên nhíu mày nhìn cậu, đôi mắt đó tràn đầy sự đau lòng, hắn khẽ nói: "Xin lỗi, không phải cố ý giấu em đâu."
Thịnh Dương theo bản năng lắc đầu, tất cả những suy đoán vào khoảnh khắc này đều trở thành sự thật.
Mắt cậu đong đầy nước mắt, cố gắng kìm nén giọng nói của mình: "Không trách anh đâu."
Bùi Xuyên v**t v* bàn tay lạnh buốt của cậu, hứa hẹn: "Dương Dương, em cho anh một chút thời gian, sẽ không sao đâu."
Hắn hôn lên đôi môi khô khốc của Thịnh Dương, dỗ dành: "Đừng sợ."
Hai từ đơn giản, hoàn toàn khiến Thịnh Dương không thể giả vờ bình tĩnh được nữa, cậu úp mặt vào lòng Bùi Xuyên khóc nức nở, cả cơ thể đều run rẩy: "Anh ơi, em không muốn chết."
Bùi Xuyên đau lòng hôn lên tóc cậu, ôm chặt lấy người: "Sẽ không để em có chuyện gì đâu."
Thịnh Dương cố gắng cảm nhận nhiệt độ trên người Bùi Xuyên, ngửi mùi hương trên người hắn, vừa nghĩ đến có một ngày cậu ấy sẽ không còn ngửi thấy nữa, Thịnh Dương liền rất sợ hãi, cảm giác như giây tiếp theo mình sẽ chết vậy.
Tiếng khóc và sự run rẩy của cậu cũng giống như những chiếc đinh nhọn, từng chút từng chút đâm vào lòng Bùi Xuyên.
Hắn ôm Thịnh Dương, nói: "Thời gian này hãy nghỉ ngơi thật tốt, sẽ không để em có chuyện gì đâu."
Thịnh Dương nắm chặt quần áo Bùi Xuyên, bây giờ cậu cũng gần như đã bình tĩnh lại, cậu áp má vào ngực Bùi Xuyên, mắt mất đi ánh sáng, ngoan ngoãn gật đầu, giọng khàn khàn: "Em biết rồi."
Cậu mãi mãi tin tưởng Bùi Xuyên.
Thịnh Dương không kìm được tự trách trong lòng, chẳng phải rõ ràng đã nghĩ kỹ là không làm phiền Bùi Xuyên, không thể hiện ra trước mặt Bùi Xuyên sao?
Thịnh Dương ghét chính mình.
Luôn gây phiền phức cho Bùi Xuyên.
Cảm xúc của cậu dao động quá lớn, lại cứ khóc mãi, buổi tối lại bị sốt nhẹ.
Bùi Xuyên ở bên cạnh cậu, mặt trầm xuống lau tay cho cậu, đồng thời điện thoại của hắn lại reo.
Lần này là Tô Mặc gọi đến.
Giọng hắn ta rất nghiêm túc lại mang theo sự lo lắng: "Tô Ngộ mất tích rồi!"
Hóa ra Tô Ngộ từ sau lần về đó tinh thần không được tốt lắm, cả ngày đều khóc, luôn gặp ác mộng.
Tô Mặc bất đắc dĩ chỉ có thể dừng công việc trong tay cả ngày ở bên cạnh cậu ấy, dỗ dành cậu ấy, nhưng hiệu quả rất ít.
Tô Mặc bản thân là bác sĩ, hiểu rằng Tô Ngộ bây giờ như vậy là do phản ứng căng thẳng do từng có tổn thương tinh thần rất nghiêm trọng gây ra.
Hôm qua Tô Mặc vì công việc bất đắc dĩ phải rời khỏi nhà, tối hôm đó trời mưa rất to, đợi đến khi rạng sáng về đến nhà thì được bảo mẫu báo lại là không tìm thấy Tô Ngộ ở đâu cả.
Hắn ta tìm một vòng, cuối cùng nhìn thấy cửa sổ phòng chứa đồ ở tầng hai bị đập vỡ, trên đó còn dính vết máu, bên cạnh vứt chiếc vòng tay Tô Mặc tặng cậu ấy.
Tô Mặc lập tức phái người đi tìm kiếm, nhưng Tô Ngộ không biết đã chạy đi đâu, hoàn toàn không tìm thấy.
Điều này khiến Tô Mặc cảm thấy dự cảm không lành càng thêm mãnh liệt.
Tô Ngộ là vật thí nghiệm trốn thoát từ chỗ Hạ Kinh Niên.
Tuyệt đối không thể để cậu ấy bị Hạ Kinh Niên tìm thấy.
Nếu không Tô Ngộ tuyệt đối không sống nổi.
Bùi Xuyên nắm tay Thịnh Dương, giọng nói rất trầm: "Cậu đừng lo lắng, cậu ấy sẽ không sao đâu, bây giờ tôi cũng phái người đi tìm."
Thành phố A rộng lớn, khắp nơi đều có camera giám sát, với năng lực của Tô Mặc mà đến bây giờ vẫn chưa tìm thấy người đã đủ nói lên vấn đề rồi.
Thứ nhất, là Tô Ngộ đã tìm được một nơi hẻo lánh nào đó để trốn hoặc bị người khác đưa vào bệnh viện.
Thứ hai, là bị Hạ Kinh Niên bắt được rồi.
Nếu là thứ hai, thì tình hình rất tệ.
---
Tô Ngộ bị khát tỉnh.
Cậu ấy mở mắt ra, chỉ có thể nhìn thấy căn phòng tối tăm.
Cậu ấy khẽ nghiêng đầu đánh giá, phát hiện nơi này mình hoàn toàn không quen biết.
"Tỉnh rồi à?"
Một giọng nói cực kỳ quen thuộc vang lên, khiến Tô Ngộ toàn thân cứng đờ.
Cậu ấy rõ ràng trong lòng căm hận đến tột cùng, nhưng cơ thể vẫn không kìm được run rẩy, đó là sự sợ hãi khắc sâu vào xương tủy đối với người đó.
"Tôi còn tưởng năm đó cậu đã chết rồi chứ."
Hạ Kinh Niên đeo găng tay da màu đen, một tay nắm lấy má Tô Ngộ ép cậu ấy ngẩng đầu nhìn mình.
Răng Tô Ngộ va vào nhau lập cập, nhưng trong đôi mắt hạnh lại tràn đầy sự căm ghét đối với Hạ Kinh Niên: "Kẻ đáng chết là anh."
Hạ Kinh Niên khẽ nhướng mày: "Ồ, trí thông minh đã hồi phục bình thường rồi sao?"
Gã ta hứng thú đánh giá cơ thể Tô Ngộ, cười cười: "Tô Mặc nuôi cậu cũng khá tốt đấy."
Vừa nhắc đến Tô Mặc, Tô Ngộ cả người liền giãy giụa, giọng nói khàn khàn: "Anh muốn làm gì?"
"Xem ra tình cảm cũng sâu đậm đấy."
Hạ Kinh Niên nói, "Tô Mặc giữ cậu dưới mí mắt tôi bao nhiêu năm nay, tôi lại không hề hay biết, xem ra mức độ coi trọng cậu ấy không bình thường đâu. Cậu nói đúng không, 011."
Nhắc đến biệt danh này, khiến máu toàn thân Tô Ngộ gần như muốn chảy ngược.
Đây là biệt danh của cậu ấy trong phòng thí nghiệm, 011.
Cậu ấy là vật thí nghiệm thứ mười một.
Tô Ngộ cố gắng giả vờ bình tĩnh hỏi: "Anh nghĩ nhiều rồi, chúng tôi không có bất kỳ quan hệ nào."
Hạ Kinh Niên khẽ nghiêng đầu: "Ồ? Vậy sao?"
Gã cúi mắt nhìn tuyến thể đầy vết sẹo của Tô Ngộ, ánh mắt mang tính xâm lược: "Vết thương đều giống như trước đây, xem ra thật sự chưa từng chạm vào cậu."
Tô Ngộ khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng giây tiếp theo tim cậu ấy lại bị nhấc lên dữ dội.
Hạ Kinh Niên khẽ cười, đôi mắt đó lộ ra ý vị dò xét: "Tô Mặc cái tên công tử phong lưu đó lại không chạm vào cậu, thật thú vị."
Tô Ngộ hoàn toàn hoảng sợ: "Anh muốn làm gì anh ấy?"
Giọng Hạ Kinh Niên nhàn nhạt: "Không làm gì cả, chỉ là muốn những con chuột không nghe lời đó ngoan ngoãn một chút thôi."
Tên điên này v**t v* khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mịn của Tô Ngộ: "Cậu luôn có thể mang lại cho tôi những bất ngờ không ngờ tới."
Gã nói xong quay người rời đi, hoàn toàn không có chút lưu luyến nào.
Tô Ngộ kinh hãi không thôi.
Cậu ấy đã khôi phục ký ức.
Tất cả mọi thứ trước đây đều đã nhớ lại.
Cậu ấy vốn là trẻ em bị bỏ lại, vào một đêm nọ, Hạ Kinh Niên đến căn nhà tồi tàn của cậu ấy, đưa cho ông nội cậu ấy một khoản tiền không nhỏ, ông nội liền đưa cậu ấy lên xe.
Kể từ đó, cậu ấy có biệt danh của riêng mình -- 011.
Cậu ấy bị nhốt trong một căn phòng trống rỗng, không có cửa sổ, bên ngoài thường xuyên truyền đến tiếng la hét thảm thiết, cậu ấy rất sợ hãi.
Cậu ấy không biết mình đã ở một mình trong căn phòng đó bao lâu, có thể là vài tuần, cũng có thể là vài tháng, mỗi ngày đều có những viên thuốc và thức ăn khác nhau được đút vào miệng cậu ấy, buộc cậu ấy phải nuốt xuống.
Cho đến một ngày cậu ấy vì quá dậy thì sớm, đã phân hóa trước thời hạn.
Ngày hôm đó cậu ấy bị kỳ nhạy cảm hành hạ đến mức cứ đập đầu vào tường, cũng chính vào lúc này, có người bước vào nói với cậu ấy rằng có thể ra ngoài sớm hơn.
Đợi đến khi cậu ấy cuối cùng cũng có thể ra ngoài, vừa đặt chân ra thì giẫm phải một thứ gì đó mềm mềm.
Tô Ngộ cúi đầu bất ngờ đối diện với một thi thể không nhắm mắt, cậu ấy sợ đến mức không nói nên lời.
Cũng chính vào lúc này, cậu ấy bị người ta ép lên bàn phẫu thuật, cậu ấy trơ mắt nhìn một thanh niên có vẻ mặt rất lạnh lùng, tay cầm dao nhìn về phía cậu ấy.
Tô Ngộ sợ đến ngây người, phía sau thanh niên đó còn giam giữ những người khác, họ mắng chửi: "Đồ súc sinh, ngay cả trẻ con cũng không tha."
Thanh niên không nói gì, sau khi tiêm thuốc mê cho Tô Ngộ, Tô Ngộ cứ thế chịu đựng kỳ nhạy cảm, trơ mắt nhìn dao phẫu thuật rạch tuyến thể của mình.
Đó là lần cải tạo đầu tiên của cậu ấy.
Sau đó còn có những ca phẫu thuật khác, hết lần này đến lần khác, thậm chí đến sau này ngay cả thuốc mê cũng không tiêm.
Trong phòng thí nghiệm chỉ có thể nghe thấy tiếng la hét thảm thiết của Tô Ngộ.
Sau đó, Tô Ngộ trở thành một Omega khiếm khuyết, các phản ứng dị ứng của cơ thể khiến cậu ấy đau đớn tột cùng.
Và Hạ Kinh Niên cũng thường xuyên đến phòng thí nghiệm quan sát tình hình, Tô Ngộ hận gã đến tận xương tủy, ba lần bảy lượt muốn giết Hạ Kinh Niên đều bị gã dễ dàng phát hiện.
Vào ngày tuyến thể của cậu ấy cuối cùng hoàn thành cải tạo, Hạ Kinh Niên nhìn cậu ấy, mắt rõ ràng đang cười, nhưng lại không có chút ý cười nào: "Muốn trốn thoát phải không?"
"Được thôi,"
Hắn nói, "Tôi sẽ thành toàn cho cậu."
Ngày Tô Ngộ rời đi, cậu ấy nhìn những người khác bên trong với ánh mắt phức tạp, cuối cùng lên xe.
Cậu ấy là người đầu tiên được Hạ Kinh Niên cho phép rời đi khi còn tỉnh táo, Tô Ngộ trong lòng rất rõ ràng, mọi chuyện không chỉ đơn giản như vậy.
Quả nhiên, khi cậu ấy bị bịt mắt đen, được đưa vào một nơi tràn ngập mùi nước hoa, cậu ấy liền biết không ổn.
Những gì xảy ra bên trong là bóng ma cả đời của Tô Ngộ.
Cậu ấy tính tình cứng đầu, dù bị đánh bao nhiêu lần cũng không thỏa hiệp, đến cuối cùng những người bên trong thật sự không còn cách nào, Tô Ngộ nghe thấy họ nói: "Còn sống mà đã không nghe lời như vậy, chi bằng..."
Sau ngày hôm đó, Tô Ngộ cùng một Omega khác được đưa lên xe.
Omega đó mặt đầy vết sẹo, cô ấy nhìn Tô Ngộ, hỏi: "Cậu có biết chúng ta bây giờ sẽ đi đâu không?"
Tô Ngộ lắc đầu.
Omega cong cong khóe mắt: "Nơi có thể khiến chúng ta tan xương nát thịt."
Khuôn mặt cô ấy vẫn còn dính máu chưa lau sạch, giả vờ đau đầu dựa vào vai Tô Ngộ, khẽ hỏi: "Muốn trốn không?"
Cơ thể Tô Ngộ cứng đờ, khẽ gật đầu không thể nhận ra.
Giây tiếp theo, Omega vốn yếu ớt kia không biết từ đâu bộc phát ra sức lực, lại trực tiếp đá văng một bên vệ sĩ mở cửa, đẩy Tô Ngộ xuống, khóc lớn: "Chạy đi!"
Chân Tô Ngộ bị ngã đầy vết thương, cậu ấy hoảng loạn nhìn Omega đó dùng thân thể chặn chặt cửa xe, mưa lớn như trút nước, cô ấy dùng giọng khàn khàn nói: "Đi mau!"
Những vệ sĩ đó lập tức từ phía bên kia xuống, Tô Ngộ theo bản năng chạy trốn.
Cậu ấy lúc này mới phát hiện mình đang ở trong một ngọn núi lớn, khắp nơi đều là cây cối và gai góc, những cành cây sắc nhọn quất vào da thịt cậu ấy, phía sau những vệ sĩ được huấn luyện bài bản vẫn truy đuổi không ngừng.
Tô Ngộ không cẩn thận trực tiếp trượt chân rơi xuống một vách đá, sau đó cậu ấy liền mất đi tất cả ký ức, chỉ nhớ trong mơ mơ hồ hồ ngửi thấy một mùi hương rất dễ chịu và sạch sẽ cùng một cái ôm rất ấm áp.
Là Tô Mặc.
Bên kia, Tô Mặc tìm người đến phát điên rồi.
Không có bóng dáng Tô Ngộ ở đâu cả.
Bùi Xuyên bên đó cũng không thu hoạch được gì và Thịnh Dương sốt cao không ngừng, hắn không thể rời đi.
Năng lực che trời của Hạ Kinh Niên lúc này trực tiếp thể hiện rõ, ngay cả Bùi gia và Tô gia cũng không có cách nào chống lại gã ta.
Hành động hiện tại của Hạ Kinh Niên chính là ngầm ám chỉ Tô Mặc phải ngoan ngoãn nghe lời, giống như năm đó uy h·iếp Bùi Xuyên vậy.
Sắc mặt Bùi Xuyên rất lạnh, hắn một tay xoay chiếc nhẫn Thịnh Dương mua cho mình, ánh mắt u ám.
Hắn ghét nhất bị người khác uy h·iếp.
--
Ôn Tri Thu nhìn em trai đang dựa vào mình chơi điện thoại, khẽ nghiêng mắt.
Anh ta nhìn thấy Hạ Kinh Niên bước xuống cầu thang, vẻ mặt không mấy vui vẻ.
"Tiểu Từ, buông ra một chút."
Anh ta rút tay ra khỏi người Ôn Từ, đi về phía Hạ Kinh Niên.
"Người mà anh bắt vào tối qua là ai?"
Anh ta hỏi.
Hạ Kinh Niên xoay xoay cổ tay, cười như không cười nói: "Cậu quen đấy, 011."
Nghe vậy, Ôn Tri Thu khẽ nhíu chặt mày.
"Cậu cũng rất tò mò phải không, tại sao cậu ta vẫn còn sống."
Giọng Hạ Kinh Niên hòa nhã như gió xuân: "Ban đầu đám người đó đã thề thốt với tôi rằng cậu ta đã chết rồi."
Gã cong khóe môi, ánh mắt u ám sâu không thấy đáy: "Thì ra dưới tay tôi đã có nhiều con chuột dám lừa dối như vậy rồi."
Đối với cách miêu tả này của gã, Ôn Tri Thu không đồng tình mà nhíu mày.
Hạ Kinh Niên từ trước đến nay đều như vậy, kiêu ngạo, tự phụ, coi thường bất kỳ ai một cách bình đẳng.
Hạ Kinh Niên nói: "Nhưng tôi sẽ không giết cậu ta ngay đâu."
Gã ta nghiêng đầu nói với vệ sĩ: "Canh chừng cậu ta."
Vệ sĩ to lớn, đen đủi cung kính nói: "Vâng!"
Ôn Tri Thu nhìn sự canh gác nghiêm ngặt của căn phòng đó, biết rằng mình chắc chắn không thể vào được.
Buổi tối, Ôn Từ cứ quấn lấy anh ta phải ôm mới chịu ngủ.
Ôn Từ vẫn giữ thói quen từ nhỏ, ngủ rất bám người.
Cậu ấy kể với Ôn Tri Thu, người đã đưa cậu ấy đi khi còn nhỏ là một doanh nhân rất tốt, đối xử với cậu ấy cũng rất tốt, chỉ là sau này ông ấy qua đời, Ôn Từ liền bị con trai cả của ông ấy đuổi ra ngoài, vừa ra ngoài không lâu thì bị Hạ Kinh Niên tìm thấy.
Hầu như không phải chịu khổ một chút nào.
Ôn Tri Thu nhìn khuôn mặt đang ngủ của Ôn Từ.
Ngoan ngoãn, nghe lời, quả thật là người em trai trong ấn tượng của anh ấy.
Nhưng mà...
Anh ấy v**t v* tóc Ôn Từ, nơi đó không có một vết sẹo hay vết thẹo nào.
Ôn Từ khi còn nhỏ tuy có Ôn Tri Thu che chở, nhưng vẫn bị người cha súc sinh đó đánh.
Ngày hôm đó chính là người cha mà họ gọi, dùng chai rượu đập vào đầu Ôn Từ.
Sau đó, vết sẹo đó vẫn luôn theo Ôn Từ.
Ôn Tri Thu vẻ mặt nhàn nhạt, anh ta nhìn ra ngoài cửa sổ tuyết rơi dày đặc, xen lẫn sấm chớp.
Tất cả mọi thứ, dường như đều đang báo trước rằng sẽ có chuyện không hay xảy ra.