Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thịnh Dương ngây người.
Nhiệt độ trên mặt cậu sắp có thể chiên trứng được rồi.
Bùi Xuyên hôm nay sao lại trở nên... thẳng thắn đến vậy.
Chưa đợi Thịnh Dương nghĩ xong, xe đã dừng lại.
Thịnh Dương thấy bên ngoài có hai người đứng, một cao một thấp.
Người cao khóe miệng nở nụ cười nhạt, người thấp mặc áo len màu vàng, da rất trắng, mắt rất to.
Đây chắc là em trai của Tô Mặc.
Thịnh Dương vừa định xuống xe thì bị Bùi Xuyên đỡ lấy.
"Đất hơi trơn."
Bùi Xuyên nói.
Tô Mặc thấy rõ nhưng không nói ra, anh tự giới thiệu với Thịnh Dương: "Tôi là Tô Mặc, đây là... em trai tôi, Tô Ngộ, lại đây, chào anh đi em."
Tô Ngộ nhìn thấy Thịnh Dương thì mặt đỏ bừng, chui thẳng vào lòng Tô Mặc.
Tô Mặc xoa đầu cậu bé, cười nói: "Có lẽ hơi nhát người lạ, chúng ta vào trước đi."
Buổi tối, Tô Mặc đặt chỗ ở một quán ăn thôn quê có hương vị rất đậm chất truyền thống. Bùi Xuyên thấy mấy ngày nay Thịnh Dương toàn ăn đồ ăn healthy ở nhà có vẻ hơi ngán, nên dẫn cậu đi đổi vị một chút.
Tô Mặc thích ăn cay, gọi không ít món Tứ Xuyên.
Khi đĩa huyết vượng đỏ au được bưng lên, mắt Thịnh Dương sáng rỡ, cậu nuốt nước bọt trong vô thức.
Thật ra cậu không ăn được quá cay, nhưng bây giờ lại đột nhiên rất muốn thử.
Bùi Xuyên vốn chỉ đưa Thịnh Dương đến để đổi vị ngẫu nhiên, nên cũng không hạn chế nhiều.
Anh gắp cho Thịnh Dương một đũa lòng bò, rồi đặt một bát nước lọc để Thịnh Dương nhúng qua khi ăn.
Nhưng hai người đối diện cứ trừng mắt nhìn họ, Thịnh Dương cũng ngại nói: "Anh ơi, em tự mình làm được mà."
Bùi Xuyên hoàn toàn không nghe ra lời ẩn ý của cậu: "Không sao, cứ coi như không có họ là được."
Tô Mặc: "?"
Hắn ta khẽ cười: "Là coi như không có tôi chứ gì?"
Tô Mặc đảo mắt, đột nhiên thở dài: "Chẳng trách cậu khai sáng rồi, ban ngày còn hỏi tôi làm thế nào để..."
"Tô Mặc."
Bùi Xuyên đột ngột lên tiếng, ấp úng mãi mới nói ra được một câu: "Ăn cơm đi."
Nhưng sự tò mò của Thịnh Dương đã bị khơi dậy: "Hỏi cái gì cơ?"
Bùi Xuyên cầm khăn giấy lau môi cậu đang đỏ mọng vì ăn: "Không có gì, còn muốn ăn gì anh gắp cho."
Tô Mặc cũng chỉ đang trêu Bùi Xuyên, hắn cười nói:
"Không có gì, chỉ là nghĩ lại thấy lạ thật. Cậu không biết hồi đại học Bùi Xuyên lạnh nhạt với mấy em khóa dưới đến mức nào đâu-không thèm liếc mắt một cái, muốn tiếp cận cũng chẳng có cửa."
Lúc này đến lượt Thịnh Dương ngạc nhiên: "Anh ấy chưa từng yêu đương à?"
Tô Mặc bật cười: "Sao có thể, anh ấy thời đại học lạnh lùng lắm, như khúc gỗ vậy, còn luôn nói ước mơ của anh ấy là..."
"Tô Mặc."
Răng Bùi Xuyên như muốn nát ra.
Tô Mặc sau khi gỡ gạc lại một ván thì trong lòng rất thoải mái, đúng lúc ngậm miệng.
Nhưng tim Thịnh Dương vẫn đập thình thịch.
Bùi Xuyên chưa từng yêu đương ư?
Vậy cậu có phải là người đầu tiên Bùi Xuyên thích không?
Thịnh Dương lén lút liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, phát hiện tai hắn đỏ bừng, kéo theo cả cổ cũng đỏ, nhưng vẻ mặt vẫn rất lạnh lùng.
Chẳng trách, hình như không có kinh nghiệm gì mấy.
Dù là bình thường khi ở bên cậu hay những lúc khác.
Ngẫu nhiên biết được tin này khiến Thịnh Dương vui cả buổi tối, Bùi Xuyên chẳng ăn được bao nhiêu, toàn lo đút cho Thịnh Dương.
Thịnh Dương không biết bao nhiêu lần thì thầm với anh: "Anh ơi, em có thể tự ăn mà."
Bùi Xuyên nói: "Không cần quản anh."
Thịnh Dương đành chịu thua, tiện thể ngoan ngoãn ăn miếng hoa quả Bùi Xuyên đút cho.
Hơn nữa cậu còn quan sát thấy, cách Tô Mặc và Tô Ngộ ở đối diện xử sự có vẻ kỳ lạ.
Họ trông chẳng giống anh em chút nào, mà giống... kiểu như cậu và Bùi Xuyên.
Tô Ngộ ăn bị cay đến ch** n**c mắt, Tô Mặc liền đưa cho cậu bé một hộp sữa AD để uống, còn ghé sát tai thì thầm gì đó.
Thịnh Dương đè nén sự nghi ngờ trong lòng, tiếp tục vui vẻ ăn bữa tiệc lớn mà lâu lắm cậu mới được thưởng thức.
Đến khi ăn xong, cái bụng vốn đã tròn của cậu càng rõ hơn.
Cậu khẽ xoa eo, Bùi Xuyên lau miệng cho cậu: "No bụng rồi phải không?"
Thịnh Dương tự biết tối nay mình có hơi tham ăn, cũng ngại không dám thừa nhận.
Cả nhóm lại lái xe về biệt thự.
Tô Mặc để hành lý của Tô Ngộ vào, còn giúp cậu bé trải giường, đặt những con búp bê yêu thích.
Thịnh Dương thấy Tô Ngộ đứng một mình rất bối rối, trông như sắp khóc.
Tô Mặc làm xong những việc này, cúi xuống véo má Tô Ngộ: "Ngoan ngoãn nhé, 7 ngày nữa anh sẽ về, phải nghe lời anh Bùi Xuyên và anh Thịnh Dương, biết chưa?"
Mũi Tô Ngộ cay cay, nước mắt hạt đậu không ngừng rơi xuống, cậu bé ôm lấy eo Tô Mặc: "Không... không muốn anh đi."
Thịnh Dương vừa định nói gì đó thì bị Bùi Xuyên kéo tay lại.
Bùi Xuyên khẽ nói vào tai cậu: "Bảo bối, chúng ta xuống dưới trước."
Thịnh Dương cũng biết hai anh em họ cần một chút thời gian riêng tư, liền bất đắc dĩ gật đầu đồng ý.
Xuống đến lầu dưới, Thịnh Dương mới không nhịn được khẽ hỏi Bùi Xuyên: "Em trai Tô Mặc mấy tuổi vậy anh?"
Bùi Xuyên đương nhiên biết cậu muốn hỏi gì, chuyện này cũng không cần thiết phải giấu Thịnh Dương.
"Tuổi thật 19, nhưng tuổi tâm lý chỉ chưa đến 8 tuổi."
Thịnh Dương "a" một tiếng, tuy rằng cũng gần với suy đoán của cậu, nhưng cậu vẫn hơi sốc, thảo nào vừa rồi muốn khóc.
Cậu khẽ nói: "Vậy tối nay cậu bé chắc chắn không ngủ được, hay em qua đó ngủ cùng cậu bé nhé?"
Bùi Xuyên thiện ý nhắc nhở: "Cậu bé là Omega."
Alpha và Omega khác biệt.
Thịnh Dương liền từ bỏ.
Bùi Xuyên xoa mặt cậu: "Anh biết, cho nên Tô Mặc phải đợi em trai cậu bé ngủ rồi mới đi."
Dù sao bây giờ anh đoán Tô Mặc trong lòng cũng đang rất lưu luyến.
Người này bình thường có vẻ vô tâm vô phế, nhưng thực ra rất cưng chiều cậu bé kia.
Nhưng chuyện của Tô Ngộ cũng cấp bách, Tô Mặc không thể không đi.
Thịnh Dương vẫn đang nghiêm túc suy nghĩ ngày mai sẽ hòa hợp với Tô Ngộ như thế nào thì khóe môi nóng lên.
Bùi Xuyên khàn giọng nói: "Bảo bối, chúng ta cũng đi nghỉ đi, được không?"
Thịnh Dương ghét nhất là anh gọi mình là "bảo bối", mỗi lần như vậy đều cảm thấy tim như bị điện giật.
Cậu cũng quên mất mình vừa nghĩ gì rồi, mơ mơ hồ hồ đồng ý, bị Bùi Xuyên nắm tay dắt về phòng.
Thịnh Dương hôm nay bận rộn cả ngày chắc chắn phải tắm.
Lúc này Bùi Xuyên giữ lấy tay cậu, khẽ hỏi: "Có cần anh giúp không?"
Mặt Thịnh Dương lập tức đỏ bừng: "Không cần, em tự làm được."
Bùi Xuyên lại không định nghe lời cậu, giọng điệu rất dịu dàng: "Nhỡ đâu ngã thì sao?"
Thịnh Dương còn muốn từ chối nhưng bị Bùi Xuyên chặn môi.
Tay cậu cũng chỉ có thể từ từ nắm lấy cổ áo Bùi Xuyên, cùng anh trao một nụ hôn thật dài.
Bùi Xuyên cởi bỏ chiếc áo vest phức tạp, để lộ chiếc áo sơ mi trắng bên trong. Hắn khẽ xắn tay áo, giúp Thịnh Dương cởi bỏ lớp quần áo ngoài cùng, giọng nói đầy mê hoặc: "Anh giúp em nhé, được không?"
Thịnh Dương đã bị hắn mê hoặc đến mức choáng váng, liền ngoan ngoãn gật đầu.
Giây tiếp theo Bùi Xuyên liền đưa tay vào vạt áo cậu, còn chạm vào cái bụng tròn vo của thiếu niên.
Đây là lần đầu tiên Bùi Xuyên trực tiếp chạm vào bụng Thịnh Dương như vậy, bên trong là con của hắn và Thịnh Dương.
"Mang thai em bé thế bụng có nặng không?"
Bùi Xuyên vừa hỏi, vừa xoa bàn tay ấm áp lên trên.
Thịnh Dương cố gắng kìm nén hơi thở gấp gáp: "Cũng được ạ."
"Ừm." Bùi Xuyên nói, "Đưa tay lên."
Tai Thịnh Dương đỏ đến mức như sắp chảy máu: "Anh ơi, bên trong em không mặc quần áo nữa."
Giọng Bùi Xuyên vẫn dịu dàng: "Anh biết, ngoan, đưa tay lên."
Thịnh Dương cũng không phản kháng nữa, nhắm mắt mặc cho Bùi Xuyên cởi bỏ quần áo của mình.
Trong phòng bật máy sưởi rất ấm, một chút cũng không lạnh.
Thịnh Dương không mặc gì, toàn thân cậu đều hồng hào.
Cậu cảm thấy ánh mắt Bùi Xuyên đang đánh giá mình, lông mi Thịnh Dương như muốn nhảy múa, nhưng vẫn không dám mở mắt đối mặt.
"Sao lại run?"
Tay Bùi Xuyên đặt trên eo cậu x** n*n.
Tim Thịnh Dương như muốn sụp đổ.
Giọng cậu nghèn nghẹn như muốn khóc: "Anh ơi, em muốn tắm."
Ánh mắt Bùi Xuyên thăm dò Thịnh Dương một cách kỹ lưỡng rồi mới vô hại "ừ" một tiếng: "Được."
Khi Thịnh Dương tưởng cuối cùng cũng kết thúc, đột nhiên lại nghe Bùi Xuyên nói: "Bảo bối, sao lại ra nữa rồi."
Giọng hắn rất bình thản, nghiêm túc như thể đang thảo luận về việc bữa tối nay có ngon không vậy, nhưng chuyện này...
Thịnh Dương cảm thấy mình có thể tìm một lỗ mà chui xuống rồi, cả người cậu như con tôm luộc: "Em cũng không biết..."
Bùi Xuyên rất bình tĩnh nói: "Anh sẽ giúp em."
Hắn vừa nói xong câu này, Thịnh Dương đã bị hắn bế lên giường, sau đó Bùi Xuyên cúi đầu xuống, Thịnh Dương chỉ có thể nhìn thấy mái tóc đen nhánh của người đàn ông.
Cậu nghèn nghẹn một tiếng, sau đó lại không dám tin đó là âm thanh mình phát ra, liền cắn chặt môi dưới.
Nhưng tiếng của cậu không còn nữa, những âm thanh khác trong phòng vẫn vang lên.
...
Cuối cùng, Thịnh Dương bị bắt nạt đến mức cả người không còn chút sức lực nào.
Cơ thể cậu chìm trong chiếc giường mềm mại, quần áo xộc xệch, má trắng hồng, mắt phủ một lớp sương.
Mãi lâu sau, cậu mới nhớ ra để phản kháng, nhưng giọng vẫn mềm mại, nghe như đang làm nũng: "Anh ơi sao anh lại như vậy nữa rồi..."
Bùi Xuyên thích vô cùng, hắn lại hôn lên môi Thịnh Dương, khẽ hỏi: "Không thích sao?"
Thịnh Dương nhắm mắt lại, cậu còn tưởng Bùi Xuyên thật sự thất vọng vì kỹ thuật không tốt, bèn nén xấu hổ nói: "...Thích ạ, anh."
Cậu hoàn toàn không biết rằng lúc này trong mắt Bùi Xuyên, cậu giống như một chú cừu non trắng muốt đang chờ làm thịt.
Xinh đẹp và ngoan ngoãn.
Bùi Xuyên không biết mình đã cứu vớt ai, để ông trời ban cho hắn một bảo bối như vậy, dường như thế nào cũng không phản kháng, thế nào cũng không tức giận.
Cho dù hắn làm những chuyện rất quá đáng, Thịnh Dương cũng chỉ mềm mại nói với hắn là đừng như vậy.
Cậu càng như vậy, Bùi Xuyên càng cảm thấy mình có phải hơi hư rồi không.
Thịnh Dương bị hắn làm cho toàn thân không còn sức lực, cuối cùng vẫn bị Bùi Xuyên bế đi tắm.
Sau khi tắm xong Thịnh Dương được Bùi Xuyên bọc trong chiếc chăn nhỏ mềm mại và bông xù bế ra ngoài, cuối cùng như đã từ bỏ sự chống cự, Bùi Xuyên giúp cậu mặc đồ ngủ.
Thịnh Dương liên tục an ủi bản thân, dù sao tất cả mọi chỗ trên người cậu đều đã bị Bùi Xuyên chạm vào, nhìn thêm một chút cũng không sao.
Mọi thứ kết thúc, Thịnh Dương rất dựa dẫm chui vào lòng Bùi Xuyên, sữa tắm của cậu đã đổi thành mùi gỗ đàn hương thoang thoảng, Thịnh Dương rất thích mùi này, giống như Bùi Xuyên luôn ở bên cạnh cậu vậy.
"Buồn ngủ thì ngủ đi."
Bùi Xuyên nói.
Thịnh Dương kiên cường mở to mắt: "Em không buồn ngủ."
Bùi Xuyên không vạch trần cậu: "Ừm."
Hai người lại ôm nhau yên lặng một lúc, ý thức của Thịnh Dương hơi mơ hồ.
Cậu nắm vạt áo Bùi Xuyên, hỏi: "Anh ơi, em thật sự là người đầu tiên anh thích sao?"
Trước đây cậu luôn nghĩ Bùi Xuyên ở nước ngoài nhiều năm như vậy, chắc chắn đã có vài ba mối tình rồi.
Nhưng lời nói của Tô Mặc tối nay lại phá vỡ suy nghĩ đó của cậu.
Nhưng cậu vẫn muốn nghe Bùi Xuyên tự miệng nói ra.
Bùi Xuyên không trực tiếp trả lời, mà hỏi ngược lại: "Vậy anh có phải là người đầu tiên em thích không?"
Giọng hắn trầm thấp và dịu dàng, rất khác so với bình thường.
Thịnh Dương làm sao lường trước được hắn sẽ hỏi như vậy, cả người cậu chỉ muốn vùi vào lòng Bùi Xuyên không ra nữa.
Mãi lâu sau, cậu mới rất khẽ nói:
"Phải."
"Luôn luôn là vậy."
Bùi Xuyên hôn lên tai cậu: "Anh cũng vậy."