Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Đã mười một giờ đêm, thiếu niên trong lòng đã ngủ say.
Hiện tại thai nhi càng ngày càng lớn, khiến khung xương của thiếu niên càng thêm mảnh mai, ngay cả khi ngủ cũng vô thức nghiêng sang một bên.
Có lẽ vì đã được giải tỏa, Thịnh Dương đêm nay ngủ rất yên giấc.
Bùi Xuyên không có cách nào cung cấp pheromone cho cậu, chỉ có thể dùng phương pháp này để giúp Thịnh Dương giải tỏa.
Bác sĩ đã nhắc nhở, nếu cứ kìm nén mãi, Thịnh Dương rất có thể sẽ vô cùng khó chịu vào cuối thai kỳ.
Bùi Xuyên cúi đầu nhìn cậu rất lâu, sau đó mới chậm rãi đứng dậy đi ra ngoài.
Tô Mặc đang ngồi trên sofa ở đại sảnh, miệng ngậm một điếu thuốc, thần sắc vô cùng lạnh lùng.
"Dỗ ngủ rồi à?"
Tô Mặc hỏi.
Bùi Xuyên "ừ" một tiếng: "Đừng hút thuốc."
Tô Mặc đúng lúc dập tắt điếu thuốc.
"Lần này sao lại vội vàng vậy?"
Bùi Xuyên ngồi xuống sofa, điều chỉnh tư thế thoải mái hơn rồi hỏi.
Thần sắc Tô Mặc mang theo chút phiền muộn:
"Tuy rằng tuổi tâm lý của Tô Ngộ vẫn chỉ là 8 tuổi, nhưng cơ thể thì vẫn đang phát triển. Tôi không thể lúc nào cũng cung cấp pheromone cho thằng bé được."
Đặc biệt là Tô Ngộ bản thân không hề ý thức được sự khác biệt giữa Alpha và Omega, thường xuyên quấn lấy Tô Mặc, muốn hắn ta cắn tuyến thể của mình.
Nhưng Tô Mặc mỗi lần đều từ chối, và bất chấp sự phản đối của Tô Ngộ mà tiêm thuốc ức chế cho cậu bé.
Nhưng cứ tiêm thuốc ức chế mãi cũng không phải là cách, cách đây một thời gian liều thuốc ức chế thậm chí đã không thể kìm nén được kỳ ph*t t*nh của Tô Ngộ.
Khi Tô Mặc vào phòng, cả căn phòng nồng nặc mùi pheromone của Omega, còn Tô Ngộ mặt đỏ bừng, đâm sầm vào lòng hắn ta, vô thức muốn hắn cắn tuyến thể của mình.
Tô Mặc bản thân là bác sĩ, hắn biết phải nhanh chóng tìm ra giải pháp.
Trùng hợp nghe nói bên Bắc Mỹ có thể có bác sĩ có thể thực hiện ca phẫu thuật này, hắn định đi thử xem sao.
Nhưng Tô Ngộ tốt nhất vẫn nên ở lại trong nước, không thể đánh rắn động cỏ.
Dù sao nếu Hạ Kinh Niên biết cậu ấy còn sống, chắc chắn sẽ dùng mọi thủ đoạn để cậu không thể nói được nữa.
Mặc dù Tô Mặc tự tin vào bản thân, nhưng hắn không hy vọng Tô Ngộ có một chút khả năng gặp nguy hiểm nào.
Cho nên hắn ta mới định tạm thời để Tô Ngộ ở chỗ Bùi Xuyên, dù sao để Tô Ngộ một mình ở nhà anh càng không yên tâm.
"Tôi chưa từng xa thằng bé lâu như vậy," Tô Mặc nói, "Thằng bé không thấy tôi một ngày là khóc rồi."
Bùi Xuyên gật đầu: "Hiểu rồi."
Bùi Xuyên lại hỏi: "Nếu Tô Ngộ có thể hồi phục trí nhớ, cậu định làm thế nào?"
Hắn hiểu sự lo lắng của Tô Mặc, hắn ta lo lắng Tô Ngộ đối với mình chỉ là sự dựa dẫm của em trai đối với anh trai.
Một khi Tô Ngộ khôi phục trí thông minh ban đầu, tình cảm của cậu bé dành cho Tô Mặc sẽ khó nói.
Bây giờ khi còn ngốc nghếch thì coi anh là anh trai, vậy sau này thì sao?
Tô Mặc không dám đánh cược.
"Cứ đi một bước tính một bước vậy."
Tô Mặc cười cười, "Thôi được rồi, không ở lại lâu nữa, những ngày này giúp tôi trông chừng Tô Ngộ thật tốt."
Sau khi Tô Mặc đi, Bùi Xuyên ngồi trong đại sảnh tối tăm, thần sắc u ám không rõ.
Ngày dự sinh của Thịnh Dương càng ngày càng gần.
Hắn vừa định lấy thuốc lá lại thu tay về, Thịnh Dương không thể ngửi mùi thuốc lá, không tốt cho sức khỏe.
Khi hắn trở lại phòng, Thịnh Dương vẫn đang ngủ say, cuộn mình ấm áp trong chăn.
Cảm nhận được động tĩnh của Bùi Xuyên, Thịnh Dương thậm chí còn không mở mắt, mơ mơ màng màng rúc vào lòng hắn, còn khẽ lẩm bẩm: "Anh đi đâu vậy."
"Đến thư phòng đọc sách một lát."
Bùi Xuyên nằm xuống rồi ôm Thịnh Dương vào lòng, "Ngủ đi."
Thịnh Dương rất dựa dẫm rúc vào lòng hắn, hít một hơi thật sâu mùi gỗ đàn hương trên người Bùi Xuyên rồi lại chìm vào giấc ngủ sâu.
Bùi Xuyên trong bóng đêm mượn ánh trăng nhìn cái bụng nhô lên của thiếu niên, cậu gần đây đi lại cũng không tiện lắm, cần dùng tay xoa lưng mới có thể chậm rãi bước đi.
Rõ ràng vòng eo mảnh mai như vậy lại phải gánh vác gánh nặng lớn đến thế, Bùi Xuyên im lặng hôn lên thái dương Thịnh Dương.
"Anh xin lỗi."
Hắn khẽ nói.
Nếu không phải hắn, Thịnh Dương cũng sẽ không có đứa bé này, sẽ không phải chịu nhiều khổ sở như vậy, càng sẽ không có nguy hiểm đến tính mạng.
Thịnh Dương đương nhiên sẽ không đáp lại, cậu vẫn đang chìm đắm trong niềm vui sướng khi có thể thuận lợi sinh con, sau đó vừa đi học vừa yêu đương, hoàn toàn không biết rằng mình có khả năng rất lớn không thể sinh được đứa bé này.
Lúc này, thậm chí đã không còn là vấn đề chọn giữ người lớn hay giữ đứa trẻ nữa. Một khi chuyện xảy ra, Thịnh Dương hoàn toàn không có khả năng cứu vãn.
Nghĩ đến kết cục ấy, Bùi Xuyên không sao tin nổi. Cảm giác bất an dâng lên dữ dội, anh ôm chặt Thịnh Dương hơn bao giờ hết.
Chỉ nghĩ đến việc cơ thể ấm áp và mềm mại này có thể không còn được chạm vào sau 5 tháng nữa, Bùi Xuyên chỉ cảm thấy trái tim như bị ai đó cứa mấy nhát dao vậy.
"Thịnh Dương, cho anh một chút thời gian."
Giọng Bùi Xuyên khẽ đến mức hầu như chỉ mình hắn mới có thể nghe thấy được, "Em sẽ không sao đâu."
Thịnh Dương hoàn toàn không biết hắn đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy Bùi Xuyên dường như vô cùng bất an, tưởng là gặp ác mộng.
Cậu đưa cánh tay ấm áp ôm lấy eo Bùi Xuyên, khẽ vỗ về, nhỏ giọng nói: "Anh ơi, đừng sợ."
Bùi Xuyên cắn chặt răng mới không để mình phát ra tiếng.
Tối nay hắn không biết mình bị làm sao, vừa nghĩ đến Thịnh Dương có khả năng rời xa mình trong tương lai, hắn liền rất lo lắng và bất an, cấp thiết cần làm gì đó để bản thân cảm thấy chân thật hơn.
Thịnh Dương trong giấc mơ chỉ cảm thấy hơi khó thở, môi lưỡi đều bị xâm chiếm, nhưng khi ngửi thấy hơi thở quen thuộc cậu lập tức tĩnh lặng lại.
Chỉ là cậu thực sự quá buồn ngủ, mắt thậm chí không mở nổi, nhưng vẫn vô thức hé môi để Bùi Xuyên hôn.
Thịnh Dương vẫn còn mơ hồ nghĩ, sao anh trai bây giờ lại biến thành kẻ nghiện hôn rồi.
Không biết đã hôn bao lâu, Bùi Xuyên mới buông môi, hắn hôn mấy cái lên má Thịnh Dương rồi kéo lại chiếc áo bị tuột xuống vai cậu.
Đến lúc này, cảm giác bất an trong lòng Bùi Xuyên đã tan biến đi một chút.
-
Thịnh Dương tỉnh dậy thì phát hiện Bùi Xuyên hiếm khi vẫn chưa đi.
Lúc này hắn đang mặc bộ đồ ngủ màu xám nhạt, dựa vào mép giường, cụp mắt đọc máy tính bảng.
Nhận thấy Thịnh Dương đang mở mắt nhìn mình, hắn đặt máy tính bảng xuống, giọng nói rất nhẹ nhàng: "Hôm nay có khó chịu không?"
Má Thịnh Dương hơi ửng hồng, cậu lắc đầu: "Không khó chịu nữa ạ."
"Anh ơi, sao hôm nay anh vẫn chưa đi công ty vậy?"
Thịnh Dương rúc vào lòng hắn, hỏi.
Bùi Xuyên cụp mắt nhìn cậu: "Không thích anh ở nhà sao?"
Thịnh Dương vội vàng nói: "Thích ạ."
Sao cậu có thể không thích chứ.
Nếu có thể, Thịnh Dương ước gì Bùi Xuyên có thể ở bên cạnh mình 24 giờ, dính lấy cậu, ôm lấy cậu.
Bùi Xuyên cười cười: "Sau này nếu không có gì bất ngờ thì anh sẽ ở nhà cùng em nhé?"
Tim Thịnh Dương vừa mừng thầm vừa định đồng ý, nhưng rồi lại do dự.
"Không cần đâu anh, công ty anh bận lắm đúng không, không cần vì em mà bỏ dở công việc đâu."
Cái phòng làm việc nhỏ của Bùi Xuyên đầy mùi của hắn, nhìn là biết dấu vết sinh hoạt rất nặng.
Không biết Bùi Xuyên đã thức trắng bao nhiêu ngày đêm ở công ty rồi.
Thêm vào đó, Bùi Xuyên còn dẫn cậu đi ngay trước mặt Hạ Kinh Niên, Hạ Kinh Niên chắc chắn sẽ tìm cơ hội trả thù, lúc này Thịnh Dương không muốn Bùi Xuyên vì lo lắng cho cảm xúc của cậu mà ở nhà.
Thịnh Dương hôn lên môi Bùi Xuyên, giả vờ nghiêm túc nói: "Anh ơi, bây giờ anh hơi dính người đấy."
Đôi mắt đen láy của Bùi Xuyên nhìn cậu, khẽ hỏi: "Không được sao?"
Ánh mắt hắn u ám, không nhìn thấu được, một câu nói thôi đã khiến Thịnh Dương choáng váng.
"Đương nhiên là được."
Thịnh Dương bổ sung, "Chỉ là anh ơi, em vẫn hy vọng anh có thể chuyên tâm làm việc của mình, đừng vì lo lắng em không tự chăm sóc tốt bản thân mà ở nhà."
Cậu đưa tay ôm lấy eo Bùi Xuyên, "Đương nhiên em cũng biết, anh chắc chắn là muốn ở bên cạnh em và em bé nhiều hơn, nhưng anh ơi, anh có thể tin em một lần không, em thật sự có thể tự chăm sóc tốt bản thân mà."
Bùi Xuyên cụp mắt nhìn cậu, chỉ cảm thấy trái tim mềm nhũn ra.
"Cho anh một chút thời gian," Bùi Xuyên nói, "Đợi anh xử lý xong công việc trong thời gian này thì sẽ về bên em."
Thịnh Dương bật cười: "Sao anh nghiêm túc vậy chứ, đâu phải sau này không gặp được nữa đâu."
Cậu nói xong cũng suy nghĩ đến một vấn đề: "Anh ơi, em đột nhiên nghĩ đến sau khi em bé ra đời em còn phải quay lại trường học nữa, vậy chúng ta chẳng phải thật sự sẽ không gặp được... Ưm."
Bùi Xuyên lập tức chặn miệng cậu lại, hắn bây giờ không muốn nghe bất kỳ chủ đề nào về sự chia ly.
"Sẽ không đâu."
Bùi Xuyên nói, "Đến lúc đó anh sẽ đưa con đến tìm em."
Thịnh Dương tưởng tượng một chút, đột nhiên cảm thấy rất hạnh phúc.
Nếu mỗi ngày sau giờ học Bùi Xuyên đều có thể đến đón cậu, sau đó hai người cùng về nhà chăm sóc em bé, cứ sống một cuộc sống bình dị như vậy dường như đã rất hạnh phúc rồi.
"Thật không ạ?"
Thịnh Dương hỏi.
Bùi Xuyên "ừ" một tiếng: "Không lừa em."
Hai người ôm ấp một lúc, cuối cùng Thịnh Dương vẫn là người đầu tiên kiên quyết chấm dứt cái ôm này.
"Anh ơi, anh phải đi làm rồi."
Thịnh Dương nói.
Cậu thực ra luôn là một người rất có kế hoạch và khả năng thực hiện, cấp ba mỗi ngày 5 giờ sáng đều dậy học bất kể trời mưa gió, bất kỳ sự kiện đột xuất nào cũng không ảnh hưởng đến tiến độ học tập của cậu.
Cho dù hiện tại cậu rất muốn ôm Bùi Xuyên thêm một lát, cũng phải buông tay.
Bùi Xuyên nhìn cậu, còn chưa nói gì thì môi đã nóng lên.
Thịnh Dương ngẩng đầu hôn hắn một cái, mắt sáng lấp lánh: "Lái xe cẩn thận nhé."
Bùi Xuyên khẽ nhếch môi: "Ừm."
Hắn khẽ dặn dò: "Trưa anh sẽ cho người mang đồ ăn em thích đến, em và Tô Ngộ ở nhà ngoan nhé, biết chưa?"
Thật ra Bùi Xuyên đã nghĩ đến việc buổi sáng sẽ qua thăm Tô Ngộ, chỉ là Tô Ngộ nhát quá, mỗi lần Tô Mặc đưa cậu bé đến, Tô Ngộ đều rất sợ anh.
Bùi Xuyên đoán nếu mình qua đó, cậu bé lại sẽ khóc.
Thịnh Dương cười nói: "Biết rồi ạ."
Thực ra cậu rất tò mò, vì sao Bùi Xuyên có năng lực như vậy lại không chịu thuê một bảo mẫu ở nhà.
Không phải là cậu cần bảo mẫu, Thịnh Dương từ nhỏ đã không quen được người lạ chăm sóc.
Mà là cậu nghĩ đến Bùi Xuyên là một người bận rộn như vậy, lại tự mình làm mọi việc nhà, hận không thể kiểm soát chặt chẽ mọi thứ từ ăn uống, mặc quần áo đến chi tiêu của Thịnh Dương.
Bùi Xuyên lại ôm cậu một lúc nữa rồi mới cầm cặp tài liệu rời khỏi nhà.
Thịnh Dương mặc bộ đồ ở nhà thoải mái, một tay khẽ đỡ eo, bụng bây giờ đã càng ngày càng lớn, quần áo rộng rãi hoàn toàn không che được.
Cậu đứng ở cửa vẫy tay chào Bùi Xuyên, ánh nắng chiếu lên người Thịnh Dương trông cậu đặc biệt đẹp.
Bùi Xuyên nhìn ngây người rất lâu, sau đó mới cười nhẹ nhàng vẫy tay chào cậu: "Anh đi đây."
Đợi nhìn theo xe Bùi Xuyên rời đi, Thịnh Dương mới đóng cửa lại.
Cậu nhìn về phía căn phòng của Tô Ngộ.
Bây giờ đã gần 10 giờ rồi, vẫn chưa dậy sao?
Thịnh Dương cảm thấy khả năng này không cao, ngược lại một khả năng khác hiện ra trong tâm trí cậu.
Thịnh Dương đi vào bếp, lấy hoa quả ra bắt đầu cắt gọt cẩn thận.
Cuối cùng cậu xếp được mấy đĩa hoa quả hình động vật nhỏ, sau đó mới chậm rãi đi về phía phòng Tô Ngộ.
Quả nhiên, khi đến cửa cậu nghe thấy tiếng khóc nức nở khe khẽ bên trong.
Thần sắc Thịnh Dương không đổi, gõ cửa, giọng nói rất dịu dàng: "Muốn ăn hoa quả không?"
Tiếng khóc nức nở trong phòng lập tức tạm dừng, mãi lâu sau, giọng Tô Ngộ vẫn còn chút nghèn nghẹn vang lên: "Cảm ơn anh, không cần đâu ạ."
Thịnh Dương vẫn không bỏ cuộc: "Là hình con thỏ nhỏ đó, em có muốn ăn thử không?"
Thịnh Dương hồi nhỏ thường xuyên được phân công chăm sóc những đứa trẻ nhỏ hơn.
Cho nên trong khoản này cậu rất có kinh nghiệm.
Nhưng Tô Ngộ rõ ràng đang rất buồn, ngay cả đĩa hoa quả hình động vật cũng không thể thu hút được sự hứng thú của cậu bé.
Thịnh Dương đổi cách nói: "Là Tô Mặc nhờ anh mang đến đó, em thật sự không thử một chút sao?"
Quả nhiên, sau khi cậu nói xong câu này, trong phòng vang lên tiếng sột soạt khe khẽ.
Một lúc sau, cửa được chậm rãi mở ra.
Thiếu niên khóc đến mắt sưng húp, cậu bé cố gắng lau khô nước mắt, nghẹn ngào hỏi: "Thật không ạ?"
Tim Thịnh Dương mềm nhũn: "Đương nhiên rồi, muốn thử một chút không?"
Tô Ngộ mắt đỏ hoe nhận lấy đĩa hoa quả hình động vật, cậu bé rất rụt rè nói với Thịnh Dương: "Cảm ơn anh."
Thịnh Dương cười rất hiền hòa: "Không cần cảm ơn."
Giọng cậu rất nhẹ nhàng: "Em có phải nhớ anh trai rồi không?"
Nghe vậy, nước mắt Tô Ngộ lại ào ào rơi xuống.
Sáng nay cậu bé vừa tỉnh dậy đã không thấy Tô Mặc đâu, cả người hoảng hốt ngồi trên giường khóc, trong lòng đầy sợ hãi.
Thịnh Dương biết, nếu không để Tô Ngộ khóc ra, giải tỏa hết sự bất an, có lẽ cậu bé sẽ rất buồn trong suốt thời gian này.
Tô Ngộ đặt đĩa hoa quả hình động vật sang bên cạnh, rất buồn bã nói: "Anh ấy không nghe điện thoại của em, anh ấy có phải là... không cần em nữa rồi."
Thịnh Dương vội vàng dịu giọng dỗ dành: "Anh ấy không bỏ rơi em đâu, anh ấy bây giờ chắc đang ở trên máy bay, trên máy bay thì không thể nhận được tin nhắn đâu."
Nghe vậy, Tô Ngộ mắt đỏ hoe nhìn cậu: "Thật không ạ?"
Thịnh Dương gật đầu: "Thật mà."
Ngoại hình và khí chất của cậu đều thiên về sự dịu dàng, sự cảnh giác của Tô Ngộ đối với cậu đã trở nên rất yếu ớt.
Cậu bé dụi dụi mắt, vẫn còn sụt sịt.
Thịnh Dương nói: "Muốn ăn chút hoa quả không?"
Tô Ngộ gật đầu, sau đó mới cầm lấy tai gấu nhỏ, chậm rãi cắn.
Thịnh Dương cứ ở bên cạnh cậu bé.
Lúc này Tô Ngộ mới chú ý đến cái bụng của cậu, mắt rất ngạc nhiên: "Có em bé..."
Thịnh Dương xoa bụng, cười cười: "Phải rồi."
Tô Ngộ nói: "Em... em cũng từng thấy rồi."
Thịnh Dương thấy cậu bé đáng yêu quá, bèn nói: "Thật sao?"
Tô Ngộ rất nghiêm túc gật đầu: "Ở đó có rất nhiều người, đều có em bé, nhưng sau này kẻ xấu đến, thì không còn nữa."
Thịnh Dương hơi nghi hoặc, hỏi: "Kẻ xấu là ai vậy?"