Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thịnh Dương nói xong những lời này bản thân cũng có chút ngại ngùng, cậu miễn cưỡng cười nói: "Thật ra chỉ cần em nghĩ kỹ một chút là có thể nhận ra họ đang lừa em, nhưng mà..."
Chỉ là khi nghe được tin tức về anh thì giống như người sắp chết đuối vớ được cọng rơm cứu mạng vậy, dù trong lòng biết là hư ảo, cũng không nhịn được vươn tay ra nắm chặt lấy.
Bùi Xuyên không nói gì, mà chỉ im lặng cúi đầu hôn nhẹ Thịnh Dương, giọng hắn nghe vẫn rất bình tĩnh: "Sau này anh đi đâu cũng sẽ nói cho em biết."
Thịnh Dương ngẩng đầu để hắn hôn, trong phòng họp vô cùng yên tĩnh và rộng rãi, chỉ có hai người bọn họ.
Rất lâu sau, Thịnh Dương mới cuối cùng lấy lại được một chút lý trí. Cậu khẽ nói: "Vẫn còn ở công ty mà."
Bùi Xuyên hôn nhẹ lên má cậu: "Anh là ông chủ."
Thịnh Dương không nói được gì nữa.
Cậu đã bận rộn suốt cả buổi, đến giờ vẫn chưa được nghỉ ngơi.
Chỉ một cái chớp mắt vì mệt mỏi, Thịnh Dương đã lập tức bị Bùi Xuyên nhìn ra, ánh mắt hắn lập tức dừng lại, không bỏ sót chút biến đổi nào trên khuôn mặt cậu.
"Nếu mệt thì anh đưa em về nhà trước có được không?" Bùi Xuyên khẽ thương lượng với cậu.
Thịnh Dương dụi mắt, lắc đầu, ngoan ngoãn nói: "Em muốn ở bên anh."
Nói chính xác hơn, cậu chỉ muốn được ở cạnh Bùi Xuyên. Thịnh Dương cũng không hiểu sao dạo này mình lại dính người đến thế - chỉ cần Bùi Xuyên không ở bên, cậu liền thấy trống trải, nhớ đến phát điên, nhớ ánh mắt hắn, giọng nói của hắn, cả mùi hương quen thuộc trên người hắn nữa.
Lúc ở nhà, trong lòng cứ bồn chồn lo lắng không rõ lý do, nhưng vừa được ở bên cạnh Bùi Xuyên, cậu liền cảm thấy bình yên. Rất an tâm, thực sự rất an tâm.
Bùi Xuyên cũng không nỡ để cậu ngồi trên sofa, trực tiếp nắm tay cậu đi về phía văn phòng.
Vừa đi ngang qua khu văn phòng bên ngoài, tất cả mọi người đều "ồ" một tiếng đầy ẩn ý, mặt Thịnh Dương lập tức đỏ bừng.
Bùi Xuyên thì không có biểu cảm gì thay đổi, chỉ là môi mím rất chặt.
Đến văn phòng rồi, Thịnh Dương mới phát hiện Bùi Xuyên còn có một phòng nghỉ rất kín đáo, bên trong giống như một căn hộ hai phòng ngủ rộng rãi, có đủ mọi thứ, thậm chí còn có chỗ để tắm. Trong tủ quần áo đơn giản bày vài bộ sơ mi đen và xám, ga trải giường cũng được trải rất gọn gàng.
"Nếu mệt thì ngủ ở đây." Bùi Xuyên nói, "Có chuyện gì cứ gọi anh."
Hắn nắm tay Thịnh Dương ngồi xuống giường, rồi khẽ ngồi xổm xuống giúp cậu cởi tất. Động tác rất nhẹ nhàng, từng chút một như đang xử lý món đồ quý giá.
Thịnh Dương bình thường vốn rất chú ý đến sạch sẽ, nhưng được Bùi Xuyên chăm sóc tỉ mỉ như vậy lại có chút không quen.
Cậu rõ ràng là người đến tạo bất ngờ cho Bùi Xuyên, vậy mà bây giờ lại thành Bùi Xuyên lo lắng chăm chút ngược lại. Trong lòng có chút bối rối nhưng cậu cũng không phản kháng, chỉ ngoan ngoãn để mặc hắn sắp xếp.
"Em không buồn ngủ." Thịnh Dương cứng miệng nói.
Rõ ràng bây giờ mắt cậu đều sắp không mở ra được rồi, thể lực của cậu bây giờ quá kém, luôn cảm thấy rất mệt mỏi.
Bùi Xuyên không vạch trần cậu, khẽ "ừm" một tiếng, không nhịn được lại hôn nhẹ lên trán cậu: "Buổi chiều nghỉ ngơi thật tốt, tối anh dẫn em đi ăn."
Nói đến cái này, mắt Thịnh Dương sáng lên: "Ăn gì ạ?"
Gần đây dưới sự chăm sóc của Bùi Xuyên, cậu đều ăn rất khỏe. Ăn khoẻ không có gì không tốt, chỉ là Thịnh Dương thỉnh thoảng cũng rất thèm đồ ăn cay nóng.
Bùi Xuyên cụp mắt xoa đầu cậu: "Đến lúc đó em sẽ biết."
Bùi Xuyên ngừng lại một chút, bổ sung: "Mấy ngày nay nhà sẽ có một người đến, cậu ấy sẽ ở lại đây vài ngày."
Thịnh Dương sững sờ: "Ai vậy ạ?"
"Em trai của Tô Mặc." Bùi Xuyên nói.
Cái tên Tô Mặc Thịnh Dương đã nghe qua. Đại thiếu gia của Tô gia, nghe nói là một công tử ăn chơi, nhưng mấy năm gần đây hình như đã an phận hơn rất nhiều. Hóa ra hắn và Bùi Xuyên còn là bạn tốt sao?
Nhưng vì sao em trai hắn lại phải ở nhà mình chứ? Thịnh Dương không hiểu, nhưng vẫn gật đầu: "À."
Sau khi Bùi Xuyên ra ngoài làm việc, Thịnh Dương mới thoải mái đặt mũi lên ga trải giường ngửi, trên đó toàn là mùi của Bùi Xuyên. Rõ ràng không có pheromone, nhưng mùi hương trên người Bùi Xuyên lại rất hấp dẫn Thịnh Dương.
Cơn buồn ngủ rất nhanh ập đến, Thịnh Dương không lâu sau đã cuộn tròn trên giường ngủ thiếp đi.
Đợi Bùi Xuyên xử lý xong công việc, mở cửa bước vào thì thấy Alpha nhỏ bé của mình đang nằm trên giường hắn, trên người vẫn mặc chiếc áo hoodie màu xanh lam mà hắn đã chọn, bụng nhô lên rất rõ ràng, bên trong còn đang mang bảo bối của hắn.
Mặt Thịnh Dương ngủ đỏ bừng bừng, hoàn toàn không nhận ra có người bước vào. Bùi Xuyên cứ đứng ở cửa nhìn rất lâu.
Đợi đến khi tiếng động truyền đến, hắn mới hoàn hồn lại, đi về phía Thịnh Dương.
"Thịnh Dương, tỉnh dậy đi." Hắn khẽ nói.
Thịnh Dương mơ mơ màng màng "ừm" một tiếng, giọng nói mềm mại: "Được."
Nhưng Bùi Xuyên đợi mười mấy phút, Thịnh Dương đều không mở mắt. Bùi Xuyên lại khẽ nói: "Dương Dương, đi ăn cơm thôi."
Giọng nói của người đàn ông trầm thấp dịu dàng, Thịnh Dương lần này có chút phản ứng. Cậu dụi mắt, rất ngại ngùng ngồi dậy: "Mấy giờ rồi ạ?"
"Bảy giờ." Bùi Xuyên nói.
"Cái gì?" Cơn buồn ngủ của Thịnh Dương đều bay mất gần hết. Cậu âm thầm hối hận vì bây giờ mình sao lại không có khái niệm thời gian như vậy.
Trước đây cậu rõ ràng có thể dậy học ngay khi nghe tiếng chuông báo thức, ở Thịnh gia chỉ cần có người gõ cửa là cậu sẽ lập tức tỉnh dậy.
Nhưng bây giờ Bùi Xuyên gọi cậu lâu như vậy cậu đều không phản ứng, còn cứ ngủ.
"Anh ơi..." Cậu còn chưa nói xong, đã bị Bùi Xuyên cắt ngang.
"Đừng xin lỗi." Bùi Xuyên nói, "Ở chỗ anh, tất cả đều lấy em làm chuẩn." Hắn dường như đã dự đoán được Thịnh Dương sẽ nói gì.
Tai Thịnh Dương có chút nóng bừng, sao bây giờ Bùi Xuyên nói chuyện lại quyến rũ người ta đến vậy. Cậu có chút lo lắng: "Nhưng để họ đợi lâu có được không ạ?"
Giọng Bùi Xuyên bình thản: "Không cần quan tâm họ."
Thịnh Dương tưởng Bùi Xuyên nói không cần quan tâm họ chỉ là nói vậy thôi, ai ngờ Bùi Xuyên thật sự không vội vàng gì cả, trước tiên ngồi xổm xuống, đặt bàn chân trắng nõn của Thịnh Dương lên đầu gối mình giúp cậu đi tất.
Ngón chân Thịnh Dương co lại một chút, cậu cố rút về: "Không cần đâu anh ơi, em tự làm được mà."
Bùi Xuyên nắm lấy mắt cá chân cậu, không ngẩng mắt lên: "Lát nữa đè vào bụng đấy."
Thịnh Dương lúc này mới chịu ngoan ngoãn nằm yên, không động đậy nữa.
Bùi Xuyên làm sao lại biết cậu gần đây đi tất không tiện chứ?
Bùi Xuyên nhìn bắp chân Thịnh Dương, lại vén quần lên một chút. Bắp chân của thiếu niên lúc này đã sưng lên, Bùi Xuyên khẽ nhíu mày.
"Đừng lo lắng, em đã tra rồi, đều là phản ứng bình thường của thai kỳ." Thịnh Dương an ủi, "Hơn nữa bảo bối rất ngoan, bé chưa bao giờ làm phiền em."
Trừ giai đoạn ốm nghén thường xuyên ban đầu, đứa bé này dường như vẫn luôn rất yên tĩnh. Thậm chí còn ở lại trong khoang sinh sản vốn không thích hợp để mang thai của Thịnh Dương.
Thịnh Dương chú ý thấy khóe môi Bùi Xuyên lại mím lại, hiểu rằng Bùi Xuyên chắc chắn lại đang tự trách mình.
Cậu khẽ cúi xuống, ôm lấy mặt Bùi Xuyên, ép hắn nhìn mình: "Anh ơi, anh đừng nghĩ lung tung nữa, em từ trước đến giờ chưa bao giờ hối hận vì có bảo bối này."
Không ít người từng nói, trên người Thịnh Dương mang một loại khí chất thư sinh rất hiếm thấy - vừa dịu dàng vừa nhẫn nại, lại mang theo chút mỏng manh khiến người ta không kìm được muốn bảo vệ. Nhưng ít ai biết, dưới vẻ ngoài ấy lại là một trái tim mềm yếu mà kiên cường đến lạ.
Cậu chưa từng có một mái nhà thực sự đúng nghĩa, vậy mà bây giờ, lại có thể tự mình tạo nên một gia đình - với người mình yêu, và với bảo bối bé nhỏ đang từng ngày lớn lên trong bụng.
Thịnh Dương nhẹ nhàng dựa vào vai Bùi Xuyên, giọng nói mang theo ý cười dịu nhẹ:
"Đợi bảo bối ra đời rồi, nhà chúng ta sẽ có ba người, em và con đều sẽ yêu anh."
Ánh mắt cậu sáng lên khi nhắc đến điều đó, như thể đang nhìn thấy một tương lai ấm áp mà trước đây cậu chưa từng dám mơ đến.
Hầu hết các Alpha đều sẽ chọn môn khoa học tự nhiên khó nhằn, tính cách cũng đa phần là mạnh mẽ và bá đạo.
Thịnh Dương là một ngoại lệ. Cậu chỉ thích một mình yên tĩnh ngồi trước bàn học, thỉnh thoảng còn thẫn thờ viết tên Bùi Xuyên lên giấy, cũng sẽ viết rất nhiều câu thơ tự sáng tác ẩn chứa tình cảm.
Nhưng cậu từ trước đến giờ đều ngại bị người khác nhìn thấy, có một lần Thịnh Thiên Tứ xông vào phòng cậu lục lọi đồ đạc và phát hiện những lời Thịnh Dương viết cho Bùi Xuyên, lập tức nổi trận lôi đình: "Mày cũng xứng thích anh ấy sao? Chỉ bằng thân phận con riêng như mày, mày không xứng thích Bùi Xuyên."
Hắn không những nói như vậy, còn không chút lưu tình xé nát những bức thư tình mà Thịnh Dương đã viết.
Sau đó, Thịnh Dương đã học cách âm thầm thu lại cảm xúc của mình.
Nhưng bây giờ cậu đã có thể vô tư nói lời yêu với Bùi Xuyên. Vì cậu biết, trước mặt Bùi Xuyên, tình yêu của cậu sẽ không bao giờ bị phản bác.
Thịnh Dương không nhìn thấy sự đau lòng thoáng qua trong mắt Bùi Xuyên, chỉ thấy Bùi Xuyên cúi đầu chuyên tâm đi tất cho mình.
Đợi đi xong, Bùi Xuyên lại ra ngoài lấy giày của Thịnh Dương vào giúp cậu, thắt một chiếc nơ xinh xắn.
Làm xong tất cả những điều này, Bùi Xuyên lại đi rửa tay.
Thịnh Dương còn tưởng là hắn thấy mình bẩn, nhưng Bùi Xuyên liếc nhìn cậu, như có mắt nhìn xuyên thấu, lập tức biết Thịnh Dương đang nghĩ gì.
Giọng hắn trầm tĩnh: "Chiều nay làm việc, tay sẽ có vi khuẩn."
Thịnh Dương bị nói trúng tim đen, đều có chút không dám ngẩng đầu lên.
"Không sao đâu ạ." Cậu nói, "Em là Alpha, sức đề kháng không yếu đâu."
Nghe vậy, Bùi Xuyên cụp mắt nhìn cậu: "Bất kể em là Alpha, Beta hay Omega, anh cũng sẽ làm như vậy."
Dù sao cũng là bảo bối của hắn. Câu cuối cùng Bùi Xuyên không nói ra.
Thịnh Dương cảm thấy những lời tình cảm mà mình đã viết trước đây trước mặt Bùi Xuyên đều không đáng là gì. Một câu nói đơn giản của Bùi Xuyên cũng đủ khiến tim cậu đập nhanh rất lâu.
Thịnh Dương ngoan ngoãn để Bùi Xuyên nắm tay, trong tòa nhà văn phòng còn rất ít người.
Hai người họ giống như những cặp đôi bình thường trong thành phố này nắm tay nhau tan làm, sau đó ngồi trên chiếc ghế riêng mềm mại.
Thịnh Dương hít sâu một hơi.
"Lát nữa không cần căng thẳng, em cứ ăn cơm thôi." Bùi Xuyên vừa đánh lái vừa nói.
Thịnh Dương co tay lại, giọng căng thẳng: "Vâng."
Cậu thật ra vẫn có chút lo lắng. Dù sao đây là lần đầu tiên cậu gặp bạn của Bùi Xuyên, liệu hình tượng của mình bây giờ có không tốt không.
Có lẽ là nhận ra tâm trạng của Thịnh Dương quá căng thẳng, Bùi Xuyên đột nhiên mở miệng: "Có muốn ăn cơm lam không?"
Thịnh Dương chưa kịp phản ứng, rất nhanh, ánh mắt cậu đã bị một quầy hàng nhỏ bên cạnh hấp dẫn. Thịnh Dương chớp mắt: "Không cần đâu ạ, lát nữa còn ăn cơm mà."
"Không sao," Bùi Xuyên nói, "Không nên vì mải quan tâm đến điểm đến mà cố tình bỏ qua cảnh đẹp trên đường đi."
Thịnh Dương có chút bị văn vẻ của Bùi Xuyên làm cho kinh ngạc.
Nhưng bản thân Bùi Xuyên hoàn toàn không nhận ra mình đã nói gì, hắn mặc bộ vest đặt may đắt tiền đi đến ven đường, giúp Thịnh Dương mua một xiên.
"Cho nhiều đường vào." Bùi Xuyên nói với người bán hàng nhỏ.
Thế là ba phút sau, Thịnh Dương đã có trong tay một xiên cơm lam nóng hổi, phủ đầy đường trắng. Bùi Xuyên khởi động xe, còn dặn dò:
"Ăn ngang thôi, đừng để lát nữa chọc vào miệng."
Thịnh Dương ngoan ngoãn chỉnh lại hướng xiên cơm. Cậu vốn thích ăn đồ ngọt, mỗi lần ăn đều rất vui vẻ. Bùi Xuyên nhìn cậu ăn đến mức môi dính đầy đường trắng, trong mắt ánh lên một nụ cười nhạt.
Ăn xong, Thịnh Dương còn hơi tiếc nuối. Lúc này cậu mới sực nhớ hình như mình quên không chừa lại cho Bùi Xuyên miếng nào QAQ. Cứ ăn đồ ngọt là lại vui đến mức quên hết mọi thứ.
Cậu nhìn Bùi Xuyên, khẽ nói: "Anh ơi, hình như em ăn hết rồi."
Bùi Xuyên liếc nhìn cậu một cái, lập tức hiểu ý của Thịnh Dương. Hắn liếc nhìn con đường phía trước và phía sau đều trống vắng, nghiêng đầu hôn lên môi Thịnh Dương, lần này không phải là môi chạm môi đơn thuần.
Nụ hôn này rất nhanh đã kết thúc, Bùi Xuyên ngồi thẳng người lại hồi vị một chút, giọng nói vô cùng nghiêm túc: "Nếm thử rồi, rất ngọt."