Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 26: Danh tiếng tốt
Thương Sơn Tiếu vẫn luôn là người trực tiếp nhất: “Lão đại, chuyện gì vậy? Tiểu Mục bị hại, hay hại người hay tất cả tụi mình đều bị hại?”
“Mạch Thượng Hoa Khai làm sao vậy? Tôi nhớ em gái này mới vào bang tháng trước?”
“Em nhớ anh còn dẫn em nó đi phó bản đúng không?”
…
Một loạt tin nhắn ào ào phóng lên, Lô Chinh thở dài, gõ hai chữ “Trật tự.”
Thương Sơn Tiếu thả cái emoji đáng thương .
Sữa Bay và Bất Phá Bất Phục cũng hỏi trên QQ: “Mạch Thượng Hoa Khai xảy ra chuyện gì vậy? Đuổi khỏi bang được không?”
Bất Phá Bất Phục nói: “Ảnh chụp màn hình là bằng chứng rõ ràng, hoặc là nó lừa bọn mình, hoặc là hiểu lầm.”
Sữa Bay thì bảo: “Mạch Thượng Hoa Khai có lên mạng không? Tụi mình xử lý như nào bây giờ?”
Lô Chinh liền lập luôn cái nhóm chat gồm tất cả quản lý cấp cao của Chiến Kỳ, cho mọi người vào tha hồ thảo luận.
“Chuyện hôm nay như thế nào?”
“Tiểu Mục bị nữ thần kinh canh xác, giết ba lần, sau đó Tiểu Mục về chủ thành, em nó thoát game được một lúc thì có cái topic này, lúc đấy không rõ có bao nhiêu người vây hóng, vốn dĩ cũng không ai để ý chuyện này, ai biết được lại thành ra như vậy.”
“Trọng tâm nên là việc sao Tiểu Mục bị canh xác mọi người lại không đến cứu chứ???” Thương Sơn Tiếu bất bình dùm luôn, “Mấy người bị vậy đáng đời đó.”
Sữa Bay vả mặt hắn cái đốp , “Lúc ấy mà bọn tao ở đó thì lại thành một đám đánh hội đồng một đứa con gái à? Cả server có ai không biết nữ thần kinh đầu óc không bình thường? Cũng chỉ có Huyết Đao chịu được nó, chắc hai đứa chúng nó biến ảo thành thật luôn rồi.”
“Bao nhiêu mưu hèn kế bẩn toàn là nữ thần kinh nghĩ ra cho Huyết Đao, có khi nào lần này cũng là trò của nó không? Các mày không thấy tự nhiên nó đi giết một cái acc cấp thấp rất là bất thường à?”
Lô Chinh hiển nhiên cũng đồng tình với ý kiến này: “Phá ca nói có lý, mấy đứa đừng ầm ĩ nữa, bây giờ cứu hay không cứu không phải vấn đề, trước mắt phải tìm hiểu rõ ngọn nguồn đã, topic lần này thực ra chỉ có hai mục đích, một là bôi đen bang mình, hai là bôi đen Chiến Vương, từ hai cái mục đích này không phải dễ dàng phân tích rồi sao?”
Thương Sơn Tiếu nói: “Lâu chủ có lẽ muốn bôi đen Chiến Vương, nhưng ảnh cáp màn hình lại toàn bôi xấu Chiến Kỳ, nói chung là em cũng chả hiểu.”
Lô Chinh nói: “Người phát hiện ra ID lâu chủ khả năng là người qua đường. Nếu là Chiến Vương bày ra, chúng nó sẽ không đợi topic lắng xuống mới đi khơi lại như vậy. Hơn nữa, tiêu đề và nội dung không quá bùng nổ, đây không phải cách viết gây chú ý, mà cũng không phải phong cách của Chiến Vương.”
“Vậy… thật sự là hiểu lầm sao?” Thương Sơn Tiếu không phản ứng kịp, “Ợ, không phải, ý anh sao?”
“Chỉ là hiểu lầm thôi.” Lô Chinh kết luận, “Nếu người đăng bài là Mạch Thượng Hoa Khai, nó dùng ID giả đăng bài, có lẽ muốn giúp Chiến Kỳ lấy lại mặt mũi sau vụ bị lừa lần trước, nhưng không ngờ lại bị người qua đường vạch trần, phản tác dụng.”
Thương Sơn Tiếu lại cười ngờ nghệch, “Em hiểu dư này đúng không? Lúc đó em gái có mặt ở hiện trường nhưng không vào hỗ trợ, mà chụp màn hình rồi đợi đăng diễn đàn?”
“Cũng gần gần vậy.” Sữa Bay nói, “Nữ thần kinh bắt nạt acc cấp thấp không phải chuyện đáng tự hào.”
“Nội qua bang điều thứ nhất là gì?” Bóng chat của Thương Sơn Tiếu nhảy ra: “Phải đoàn kết, thân thiện, giúp đỡ lẫn nhau, không nên đứng nhìn đồng đội gặp rắc rối!”
“… ” Sữa Bay thả cái vuốt mồ hôi.
Bất Phá Bất Phục nói, “Đúng thế, thực ra ban ngày cũng không nhiều người onl. Lúc đó bọn tao bị kẹt trong phó bản, cấp độ mấy người mới không cao, không thể nằm ra cho chúng nó xơi được. Bọn tao đã bảo Tiểu Mục về thành rồi. Mà tao cũng thấy làm như vậy không có gì sai cả.”
Sữa Bay cũng nói: “Bị giết ở dã ngoại là bình thường. Mình cũng đâu thể cứ bị giết lại gọi hội đi trả thù? Rảnh thì chẳng sao, nhưng đâu phải ai cũng rảnh? Phải nghĩ cho số đông nữa, nếu miễn cưỡng tụ tập đánh nhau thì cũng mất lòng những người không thích PK.”
Thương Sơn Tiếu nói: “Tầm này rồi, ai chả từng bị giết ở dã ngoại, có cần nâng cao quan điểm vậy không?”
Thương Sơn Tiếu thả một chuỗi ba chấm: “Tốt xấu gì người ta cũng là lần đầu chơi game, để lại ấn tượng tốt một tý không được à?”
“Mọi người đều rảnh thì ok, nhưng quản lý bang không phải là thích làm gì thì làm, game là để mọi người cùng chơi, chẳng ai có nghĩa vụ chạy theo ai cả, không lẽ mày muốn vui thì mọi người phải theo mày à?” – Sữa Bay nói.
Bất Phá Bất Phục: “Lúc đó anh em đều đang bận việc riêng, nếu tình hình không đến nỗi nào, cũng không cần gọi mọi người làm gì.”
Thương Sơn Tiếu đầu hàng, “Ok Ok, lão đại, anh còn đấy không, giờ mình giải quyết thế nào?”
Lô Chinh không xem họ tranh luận, dạo diễn đàn một lát xong mới mở khung chat ra xem.
“Anh thấy Thương Sơn Tiếu nói đúng, anh vẫn thích cái tính cách này của mày.” Lô Chinh trả lời.
Thương Sơn Tiếu “…Lão đại, tởm quá đi anh, con tym em run rẩy đó.”
“Thôi vậy, để tôi giải quyết chuyện này” Lô Chinh lại nói, “Cá nhân mà nói thì Tiểu Mục là đồ đệ tôi, tôi vừa lấy lý do này thách đấu Huyết Đao rồi. Nó thích bắt nạt em gái yếu đuối thì để Huyết Đao đấu với tôi. Tôi ra mặt cho đồ đệ tôi, nó thay mặt vợ nó cũng không có gì để bàn cãi. Cứ như vậy đi.”
Sữa Bay: “!!!”
Thương Sơn Tiếu quỳ: “Âu mai Chúa!!! Lão đại!!! Em theo anh lâu như vậy, vì saooo??? tại sao???”
Lô Chinh cười cười, trả lời: “Thương Sơn Tiếu, thỉnh tự trọng, khéo lát mày với anh vào võ đài một trận nhé.”
Thương Sơn Tiếu thả cái hộc máu.
Sữa Bay cũng bất ngờ: “Cậu thực sự nhận đồ đệ à? Lúc nào vậy? Tôi nhớ cậu chỉ có hai đồ đệ, mà cũng lâu lắm rồi…”
“Uh, một người nhận hồi ở server 1, tôi đổi server nó cũng bỏ game. Sau đó tôi cũng không nhận thêm đồ đệ nữa.”
Sữa Bay chép miệng: “Tiểu Mục có sức hấp dẫn ghê gớm vậy luôn? Tôi thấy cũng là cô bé bình thường, hơi nhút nhát thôi mà.”
Sữa Bay chợt nhớ ra “Hôm nay, lúc đi quét bản đồ tụi tôi có hỏi em nó mở mic, nhưng hình như không phải ẻm không có mic mà là không muốn nói chuyện.”
Thương Sơn Tiếu nói: “Có gì đâu, nhút nhát chút thôi mà, người ta không muốn nói cũng đâu thể ép người ta được?”
Bất Phá Bất Phục cười há há: “Lão đại, ý này cũng được, chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, nhưng liệu có gây rắc rối cho Tiểu Mục không?”
Lô Chinh: “Rắc rối?”
Bất Phá Bất Phục phân tích: “Cậu nghĩ xem, ban đầu chỉ là một acc cấp thấp, nhưng giờ người ta là đồ đệ của cậu. Ai cũng biết từ khi cậu là Nhất Tướng Phong Thành thì không nhận đồ đệ nữa, giờ lại nhận Tiểu Mục, vậy thì vụ canh xác bình thường liền trở thành âm mưu khổng lồ.”
Sữa Bay ôm ngực, cảm thán: “Tôi đoán được bọn Chiến Vương sẽ nói gì rồi.”
Bây giờ Thương Sơn Tiếu mới nhớ ra, cậu gõ: “Trạm Chiến Kỳ, Nhất Tướng Phong Thành bảo vệ đồ đệ cấp thấp bị canh xác, diễn đàn phơi bày mưu toan của Chiến Vương.”
Sữa Bay: “Em trai, mày xem phim hơi nhiều rồi đấy.”
Bất Phá Bất Phục: “Chả ai tin Nhất Tướng sẽ nhận một em gái ngơ ngác làm đồ đệ, có thể họ sẽ đổ ngược cho Mạch Thượng Hoa Khai giả ngu.”
Sữa Bay nhắc nhở: “Mạch Thượng Hoa Khai cũng chỉ level 40 thôi đó.”
“Uh đúng rồi.” Bất Phá Bất Phục yên lặng nhìn khung chat, “Lão đại nghĩ sao?”
Nghĩ sao à? Hắn chẳng nghĩ gì cả.
Các quản lý của Chiến Kỳ đều cân nhắc rất nhiều, đương nhiên cũng vì họ làm ăn cẩn thận và có trách nhiệm. Những thành viên này đã đầu tư rất nhiều tinh lực vào bang, nên hắn cũng rất tin tưởng cách làm việc của họ.
Sữa Bay ngoài đời là một tác giả văn học mạng nên cô có nhiều thời gian online, Bất Phá Bất Phục là nhà thiết kế cũng đã mở studio riêng có ba người cả chủ cả nhân viên. Công việc túc tắc đủ ăn đủ tiêu lại có nhiều thời gian lên mạng, không online thì khả năng cao là ra ngoài gặp khách hàng.
Bang phó còn lại thì lâu rồi không hiện thân. Lần gần nhất acc xuất hiện là tham gia bang chiến, nhưng tài khoản của hắn cho Bất Phá Bất Phục mượn, là một ID tên Đại Cặn Bã Không Cặn Bã, là tài khoản của Nghiêm An, tuy nhiên cũng đã lâu rồi hắn không đăng nhập trò chơi.
Thương Sơn Tiếu bận học nên không lên mạng nhiều được, có điều tình cảm của cậu ta dành cho bang không hề kém bất cứ ai, có thể được xem là linh vật trước sảnh trên YY.
Ngoài ra còn một số trưởng lão là người quản lý các nhóm tinh anh chiến đấu cố định, chỉ huy chiến trường, chỉ huy khai hoang.
Những người này hoặc có nhiều đóng góp cho bang hoặc có nhiều thời gian có thể cắm máy trong thời gian dài, trong mọi trường hợp, tình cảm và đóng góp đều có vai trò ngang nhau.
Còn về hội trưởng Lô Chinh, thực ra hắn làm chủ quán lại khá rảnh rỗi. Vì vậy sau khi cùng Sữa Bay và Bất Phá Bất Phục thảo luận các vấn đề có liên quan đến sự vụ bang hội, nâng lên đặt xuống ưu nhược điểm vân vân, thì Lô Chinh là lựa chọn hợp lý nhất.
Mà nếu học trò của mình bị bắt nạt, hắn là người nhất định sẽ trả đũa.
“Chốt như vậy nhé.” Hắn gửi cái emoji ngầu lòi ngạo nghễ , “Đừng phức tạp hóa vấn đề, cứ để tôi lo.”
Sữa Bay không phản đối việc quy chuyện này về mâu thuẫn cá nhân, bỏ qua xung đột giữa các bang, cô chỉ không biết Tiểu Mục sẽ suy nghĩ thế nào về chuyện đã xảy ra.
Suy cho cùng, danh tiếng của Nhất Tướng Phong Thành quá lớn, người người đều biết.
Cao Mục thực sự chưa biết bản thân đã gặp phải chuyện gì, cậu đi loanh quanh trong trò chơi, nhặt thảo dược luyện kỹ năng sinh hoạt, sau đó thoát game, lên giường ôm chăn ngủ.
Hôm sau cậu dậy sớm, ăn sáng, theo mẹ Cao đi chạy bộ quanh khu nhà, rồi về nhà chơi game.
Thành tích thể thao của Cao Mục luôn duy trì ở mức trung bình, miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn chạy 1000m. Cậu là con mọt sách điển hình, điểm khác biệt duy nhất là cậu không mang kính cận.
Cậu vừa vào trò chơi liền nhận được tin nhắn từ Nhất Tướng Phong Thành.
[Mật/ Nhất Tướng Phong Thành nói với Bạn: Nhanh mang danh hiệu sư đồ đi.]
Cao Mục: “???”
Cao Mục không thích mang nhiều chữ dưới ID của mình, trước đây cậu từng thử để hiển thị dòng chữ đỏ [Rừng Phi Tuyết], nhưng cứ cảm thấy chắn tầm nhìn, không đẹp mắt.
Ấy vậy mà đây lại là yêu cầu của hội trưởng…
Cao Mục miễn cưỡng chọn hiển thị danh hào: “Đệ tử của Nhất Tướng Phong Thành”
Treo danh hào xong cậu bắt đầu làm nhiệm vụ ngày, nhưng vẫn chưa đi phó bản, tự cậu cũng chẳng hiểu mình sợ cái gì, có lẽ vô thức lo lắng sẽ có người hỏi cậu lên YY nói chuyện.
Sau khi đi phó bản hai lần, cậu quyết định bỏ cuộc.
Nhiệm vụ chính tuyến, nhiệm vụ phụ, kỹ năng sinh hoạt… mãi đến gần trưa cậu mới lên được cấp 2 kỹ năng sinh hoạt. Cao Mục nhìn thời gian, cảm thấy mắt hơi mỏi, cậu với lọ thuốc trên bàn, nhỏ mấy giọt vào mắt. Cậu nhìn máy tính qua màn nước mông lung, đột nhiên thấy có người nhắc đến mình ở kênh lân cận.
“Danh hào này là có ý gì?”
“Nhất Tướng Phong Thành nhận đồ đệ? Chuyện khi nào? Con nhỏ này là đứa nào?”
“Tôi thấy topic đấy rồi, mấy người chưa thấy sao?”
“Ở dưới topic chương 13 fanfic Bạch Long vs Thiếu Lâm trên diễn đàn.”
“Hả vụ gì của Bạch Long với Thiếu Lâm?”
“Ầu, tôi thích Thiếu Lâm với Đan Thanh.”
“Này, có phải Nhất Tướng Phong Thành nhận đồ đệ không? Còn là con gái nữa. Tui thấy mùi JQ (gian tình) đâu đây!”
“Mùi +1”
“Mùi +10086”
Cao Mục: “???”
Topic nào? Chuyện gì vậy? Sao lần nào cũng có liên quan đến mình vậy?
Cậu hốt hoảng di chuyển nhân vật về một chủ thành gần đó, sau đó chuyển sang trang diễn đàn xem topic.
Ba dạng bài phổ biến nhất trên diễn đàn này là fanart, fanfic và fan videos. Phía dưới là các bài đăng tin đồn thảo luận rất sôi nổi. Trong đó có một topic tiêu đề là “Nữ thần khiêu chiến canh xác acc cấp thấp.”, ID người đăng là một cái tên tiếng Anh.
Cao Mục nhấp vào bài đăng liền thấy hình ảnh acc mình nằm trên vũng máu, cậu thực sự không biết dùng biểu cảm gì để hình dung sự khó chịu của bản thân hiện tại.
Nhất là cuộc tranh cãi giữa Thương Sơn Tiếu với những người khác và câu trả lời của ID Nijuran, nói rằng người đăng bài là thành viên Chiến Kỳ, acc chính là Mạch Thượng Hoa Khai và Lô Chinh bảo sẽ điều tra rõ.
Cao Mục nhất thời chưa tiêu hóa được những chuyện này, chơi trò chơi khó khăn đến vậy sao?
Câu trả lời cuối cùng của Lô Chinh được viết vào sáng nay, rất ngắn gọn: “Mục Thanh Viễn 14 là đồ đệ của tôi, đồ đệ làm sư phụ chịu. Nữ thần của Chiến Vương đã muốn nói chuyện bằng thực lực thì hẹn gặp nhau ở đấu trường.”
Sau đó có rất nhiều bình luận, chỉ là Cao Mục cũng không còn tâm trí để đọc nữa.
Cậu vừa bối rối lại vừa xúc động.
Dù sao hôm qua cậu cũng có hơi không vui vì đã cố hết sức mà vẫn không thắng nổi. Giờ có người ra mặt giúp, đương nhiên là cũng phấn chấn vì đã được một tập thể tiếp nhận.
Đến lúc này cậu mới hiểu tại sao hội trưởng lại bảo cậu treo danh hào này. Mà nhìn lại danh hào sư đồ này…cảm thấy nó cũng không gây khó chịu nữa.
Hết chương 26.