Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 25: Đảo ngược
Thật sự là làm đến chương này tôi phải tự khâm phục sự kiên nhẫn của bản thân với Cao Mục, cháu nó đúng là ovtk giai đoạn cuối luôn!
Hôm nay Cao Mục thoát game sớm hơn một chút, cậu còn chưa quên việc ba nói sẽ mang máy tính mới về cho cậu. Nghĩ đến chuyện này phiền não vì bị giết trong trò chơi cũng vơi đi không ít, đi đường cũng nhẹ nhõm hơn.
Còn chưa đến được trạm xe bus, phía sau liền có tiếng gọi: “Tiểu Cao! Này bạn gì ơi!”
Cao Mục ngơ ngác quay lại, thấy Lô Chinh đi xe điện đuổi theo, gió thổi áo phông dính cả vào người, mơ hồ phác họa thân hình cường tráng, thêm đèn đường chiếu rọi khuôn mặt, toàn thân tỏa ra luồng khí thế khiến trái tim Cao Mục nhảy thình thịch.
Đừng bảo anh ta biết rồi nhé??? Không thể nào đâu!!!! Sao anh ta lại biết cậu họ Cao? Nhất định là phát hiện ra rồi!!!
Xong rồi Xong rồi Xong rồi…
Cao Mục nhìn hắn càng lúc càng gần, rồi lại thấy hắn lẳng lặng đưa tay lục túi áo, đại não Cao Mục vận động hết công xuất, chân cậu lại không tự chủ được lùi về sau mấy bước, lui lui lui, sau đó quay người bỏ chạy.
Lô Chinh móc chìa khóa ra: “…”
Đầu óc cậu nhóc này làm sao vậy?! Lô Chinh nhét chìa khóa lại trong túi, vít ga tăng tốc đuổi theo, vậy là người đi đường trông thấy cảnh cậu trai sợ hãi chạy đằng trước, phía sau…ợ… một người đàn ông hung ác cưỡi xe điện đuổi theo.
Đầu năm nay, chuyện quái gì cũng có thể xảy ra.
Có người đi đường còn tốt bụng nghĩ là Cao Mục gặp phải chuyện gì phiền phức, tiến lên hỗ trợ ngăn cản Lô Chinh, còn có người kêu gọi báo cảnh sát.
Cao Mục chạy hùng hục phía trước hoàn toàn không biết đằng sau xảy ra chuyện gì, mà Lô Chinh trán nổi gân xanh, ghìm chặt tay lái đến kêu ken két.
“Này cậu, mau dừng lại.” Người qua đường Giáp đánh bạo nói: “Một đứa nhỏ thôi mà, cậu có cần như vậy không?”
Một bác gái khác hẳn là vừa đi múa quảng trường về, tay cầm túi quần áo, mặt đầm đìa mồ hôi, “Phải đó chàng trai, cậu bình tĩnh chút, có gì mà không thể giải quyết?”
“Tôi làm gì nào?” Lô Chinh nghiến răng, cậu nhóc kia chạy càng lúc càng xa, chân quệt quệt đất quay đầu nói: “Tôi làm gì nó! Tôi còn đang mang đồ cho nó đây này!”
Hắn móc chùm chìa khóa khỏi túi lắc lắc. Người qua đường bối rối phút chốc, “Đưa đồ? Vậy sao cậu ta lại chạy?”
Lô Chinh: “Tôi cũng muốn biết đây!”
Người qua đường: “…”
Quả thưc, ở đâu cũng không thiếu chuyện lạ.
Chân Cao Mục mềm nhũn vì chạy, lúc nhìn thấy biển báo trạm xe, cậu nhanh chóng nấp sau biển báo, nhìn về nơi phát ra tiếng xe.
Hả…?
Mọi người làm gì vậy? Sao họ bao vây hội trưởng vậy?
Cao Mục chậm rãi bước khỏi biển báo, tự trấn an bản thân một chút, xảy ra chuyện gì đây? Chết rồi, có phải mình gây rắc rối không?
Sau khi xe vào bến, Cao Mục nhìn thử, đúng là xe cậu đang đợi.
Nên đi hay là không nên đi?
Nhưng đợi một chút, Cao Mục lại thấy Lô Chinh chạy bộ về phía này.
“Thật xin lỗi, xin nhường chút…”
Cao Mục chen vào đám người, ngẩng đầu lên chính là Lô Chinh đang hầm hầm ngồi trên xe điện, bị một nhóm người vây quanh líu ra líu ríu.
Có người nói muốn đưa đồ mà sao người ta lại chạy mất, nhất định là lừa đảo.
Có người nói mau mau báo cảnh sát.
Còn có người nói không phải là ăn cướp trong truyền thuyết đó chứ?
Lô Chinh đã định phủi tay bỏ về, vừa định quay đầu xe thì thấy một cái đầu nho nhỏ tách đám đông ra len vào.
“Ng…Người tốt…” Cao Mục nói chuyện suýt cắn phải đầu lưỡi, lúng ta lúng túng: “Anh là…đưa đồ?”
Cậu nghe được nội dung mấy người kia nói, rồi thấy chùm chìa khóa trong tay Lô Chinh chính là khóa của mình, lập tức hiểu ra.
Lúc cậu lấy tiền ra thanh toán đã tiện tay thả chìa khóa trên quầy, kết quả quên luôn ở đó.
Lô Chinh mặt không biểu cảm, từ trên cao nhìn chằm chằm cậu.
Cao Mục cảm thấy mình sợ muốn khóc luôn rồi.
Đám đông vây xem sau khi biết được nội tình thìn tản ra, bác gái múa quảng trường vẫn còn nghi ngờ: Người ta tử tế trả đồ cho cháu, sao cháu lại chạy?”
Cao Mục gãi gãi mặt, không biết trả lời ra sao.
Đợi bác gái kia đi rồi, Lô Chinh chống xe bên lề đường, rút điếu thuốc ngậm vào miệng, hai tay đút túi nhìn Cao Mục.
Cao Mục đứng cúi đầu bên lề đường, vốn đã thấp hơn Lô Chinh một cái đầu, giờ nhìn lại càng thấp bé.
Hai tay cậu nhóc nắm lại với nhau, Lô Chinh phun sương nhả khói, nói: “Em chạy cái gì?”
Cao Mục: “…”
Cũng không thể nói là cậu sợ anh ta biết được sự thật thì đánh cậu được…
“Xin lỗi, em…Không nhìn rõ…” lúc Cao Mục nói dối cả mặt đều đỏ bừng lên, mắt không dám nhìn thẳng người ta, ấp a ấp úng: “Tự nhiên trông thấy…trông thấy anh đuổi theo làm em giật nảy mình.”
Lô Chinh nheo mắt, cậu nhóc này nói thế thực ra cũng chẳng phải sai lắm, hắn nên nói cho nó biết từ đầu.
Nhưng trực giác lại mách bảo là cậu nhóc đang nói dối.
Chẳng qua là Lô Chinh cũng không có ý định truy cứu, đưa chìa khóa lại cho cậu, “Lần sau đừng làm mất, không phải ai cũng tốt bụng mang trả lại cho em đâu.”
“Cảm ơn anh ạ.” Câu này thực sự xuất phát từ tâm ý của cậu, cậu có hơi ngượng ngùng xấu hổ, lại vừa chột dạ, “Thật sự cảm ơn anh, cảm ơn anh…em vừa rồi…xin lỗi anh.”
Thấy dáng vẻ sốt ruột của cậu, cơn tức giận của Lô Chinh cũng nguôi đi nhiều, ngay từ đầu chuyện này đã thật dở khóc dở cười, vậy cơn tức giận này đến từ đâu?
Hắn đưa tay xoa xoa đầu cậu, “Không có gì, anh là Lô Chinh, chính là ông chủ của Ban Đường, em còn nhớ anh không?”
“Dạ.” Cao Mục gật đầu, ngốc nghếch lặp lại: “Lô Chinh, em sẽ ghi nhớ.”
Lô Chinh bất giác mỉm cười, hắn cười lên đẹp trai đến mức Cao Mục cũng đứng hình.
“À.” Cao Mục nhớ lại chuyện hiểu lầm trước đó: “Anh…Anh Lô, sao anh biết em họ Cao?”
“Lô Ninh nói vậy.” Lô Chinh bỏ điếu thuốc xuống, thản nhiên phất tay: “Nó là em họ anh, thu ngân ở quầy bar ấy.”
“À, là anh ấy.” Cao Mục nhớ ra mình từng giới thiệu bản thân với Lô Ninh.
Hóa ra chỉ là hiểu lầm, Cao Mục muốn vuốt mồ hôi.
Lô Chinh ngậm điếu thuốc quay xe, chiếc xe điện màu xanh da trời viền trắng lóa mắt, trông hơi giống xe của con gái. Một người đàn ông trưởng thành như Lô Chinh ngồi trên chiếc xe nhỏ bé trông hơi buồn cười.
Cao Mục còn thấy lúc Lô Chinh ngồi lên xe, cả chiếc xe đều lún xuống, như là một phút sau sẽ sập, hơi ghê ghê.
Cậu còn nhớ lúc anh ấy nhận được vé máy bay thì đi chiếc ô tô màu đen, sao giờ lại thành xe điện rồi?
Đương nhiên, chuyện này không phải trọng tâm, chỉ dạo thoáng qua đầu Cao Mục một vòng rồi hoàn toàn quên mất.
“Anh về đây, em cũng về đi.” Lô Chinh nhìn thoáng qua bến xe phía trước, “Em đi xe bus à?”
“Vâng”
“Tuyến bao nhiêu?”
“Số 49 ạ.”
Lô Chinh dừng xe một chút, quay đầu nhìn cậu, “Chú ý an toàn.”
“Cảm ơn anh ạ.” Cao Mục cất chìa khóa, nhìn theo hắn nhanh chóng rời đi, trong lòng khó nói là cảm giác gì.
Cậu là lần đầu tiên nói chuyện nhiều như vậy với một người xa lạ còn chưa gặp được ba lần, theo thường thức thì nên tính là “Người lạ”, nhưng trong game đã nói vô số lần, người ta còn tặng mình đồ nữa.
Chỉ là cảm giác có một bí mật như vậy cực kỳ vi diệu, cậu không tự chủ được mà đồng nhất Lô Chinh thành Nhất Chiến Phong Thành trong game, cảm giác vi diệu lại càng rõ ràng hơn.
Cao Mục mang phần kích động và phấn khởi này cùng chùm chìa khóa trở về nhà.
Máy tính mới đã được mang về, ba cũng đã gọi người hỗ trợ cài đặt, kết nối giúp cậu. Cao Mục hưng phấn xoay quanh máy mới xem tới xem lui, ba cậu hai tay bưng chiếc túi đen, vừa đi vừa tạo hiệu ứng âm thanh “đinh đinh đinh”, “Bất ngờ không! Đoán xem là gì nào!”
Cao Mục nhìn kích thước chiếc túi đoán thử. “Notebook?” Bất ngờ, đúng là bất ngờ, ban đầu cậu không định dùng notebook vì đã có laptop rồi, nhưng hiển nhiên ba cậu không nghĩ vậy.
“Đợi đến lúc con học đại học mang theo notebook rất tiện lợi, bây giờ không phải giới trẻ đều thích sao?” Ba đưa cho cậu rồi nói, “Ba chọn một trong những mẫu con đã xem, thích không con?”
Cao Mục rất cảm động, “Con cảm ơn ba!”
Mẹ Cao đứng tựa một bên ghen tị, “Chỉ cảm ơn ba thôi sao? Mẹ còn nhờ cháu trai nhà bà Vương hàng xóm cài thêm mấy trò chơi thịnh hành cho con đó!”
Cao Mục sửng sốt, vội nhìn về phía màn hình, lúc này mới phát hiện trên màn hình thực sự có mấy biểu tượng trò chơi, còn có một biểu tượng Hư không 2 rất quen thuộc!
Cao Mục vội nói, “Cảm ơn mẹ! Cảm ơn bà Vương!”
Mẹ Cao bật cười: “Lần sau gặp nhớ cảm ơn anh trai Tiểu Vương của con đi.” Mẹ Cao nhìn ba Cao: “Con trai chúng ta giống ai mà ngốc vậy?”
Ba Cao cười cười không nói gì, đứng nhìn con trai hưng phấn xem notebook và máy tính mới, trong lòng cũng rất vui vẻ và tự hảo.
Còn đến cùng là tự hào cái gì… chỉ có ba Cao tự mình hiểu rõ.
Mẹ Cao lắc đầu, quay lại phòng khách tiếp tục xem TV, ba Cao cùng con trai nghiên cứu công nghệ mới, như hai đứa nhỏ chưa trải sự đời, thấy cái gì cũng tò mò, lúc nghiên cứu xong cũng đến giờ đi ngủ.
Phòng khách tối om, không còn tiếng ồn của TV nên giờ rất yên tĩnh.
Cửa phòng ngủ đối diện đã đóng, Cao Mục khẽ khàng đóng cửa phòng mình, sau đó ngồi trước máy tính đăng nhập trò chơi.
Trang bị máy tính Lô Chinh đã chọn đương nhiên không thành vấn đề, trò chơi tự động chọn hiển thị hiệu suất cao, đăng nhập vào trò chơi cũng rất mượt mà, không còn tiếng gầm rú của máy tính cũ nữa.
Quá là trôi! Ngày mai không còn phải đến cafe net nữa khiến Cao Mục phấn khởi vô cùng.
Cậu liếc nhìn chiếc bàn bên cạnh, trên đó có bộ tai nghe màu đen đi kèm máy tính mới không giống máy tính cũ có loa ngoài loại nhỏ. Cao Mục sờ sờ tai nghe, ngẫm nghĩ, thực ra đằng nào cậu cũng không nói được, có mic hay không chẳng quan trọng.
Kênh bang rất yên tĩnh, không có mấy người trò chuyện, Cao Mục do dự một chút, quyết định không đăng nhập YY.
Khá muộn rồi, đăng nhập game một chút rồi nghỉ.
Lúc này, ở một nơi mà Cao Mục hoàn toàn không biết, Thương Sơn Tiếu và những cú đêm khác đang khẩu chiến hăng say trên diễn đàn game.
Nguyên nhân đương nhiên là do bài đăng về trận đấu hôm nay giữa Nữ thần Toshya và Mục Thanh Viễn 14. Topic vốn đã chìm xuồng một khoảng thời gian rồi, đến đêm lại bị đào lên.
Kể cả Lô Chinh cũng tham gia múa phím, thu hút rất nhiều người qua đường bu vào hóng chuyện.
Từ lầu 20 trở đi hầu như là Thương Sơn Tiếu cãi nhau với người khác, đến khoảng lầu 60 thì giọng điệu đột nhiên thay đổi.
Một người ID là Nijuran trả lời ở tầng 61: “Dù chủ lâu dùng clone để đăng bài nhưng thông qua nghiệp vụ chuyên môn có thể điều tra ra ID chính của chủ lầu là Mạch Thượng Hoa Khai của Chiến Kỳ, đây nhất định là âm mưu Chiến Kỳ dày công bày ra để hạ bệ Chiến Vương.”
Xu hướng dư luận nháy mắt đảo chiều, các ý kiến phản hồi còn cố tình chụp soi mói từng ảnh chụp màn hình chứng minh lâu chủ rõ ràng là người của Chiến Kỳ.
Chiến Vương đã sớm chờ đợi thời khắc lật mặt này, nháy mắt lao vào hòng lấy nước bọt phun chết chủ lâu và Chiến Kỳ, topic bạo hồng cực nhanh, đồng thời cũng thu hút càng nhiều người hóng màn kịch này.
Lô Chinh phản hồi lầu 101: “Nội bộ Chiến Kỳ sẽ tự điều tra, nhưng đây nhất định là hiểu lầm.”
Sau đó Lô Chinh không phản hồi trên topic nảy nữa, QQ của hắn bị Thương Sơn Tiếu và các thành viên bang gọi hồn liên tục.
Hết chương 25.