Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 27: Phó bản hai người
Cao Mục nhận được rất nhiều tin nhắn riêng và yêu cầu thêm bạn. Nội dung mấy tin nhắn ấy thường là: “Bạn và Nhất Tướng Phong Thành có quan hệ gì? Hai người có quen biết nhau ngoài đời không?” “Sao Nhất Tướng Phong Thành lại nhận bạn làm đồ đệ?” “Bạn là bạn gái anh ấy à? Hay là vợ?” “ID này là clone của bạn à? acc chính của bạn là gì?”
Cao Mục thực sự không hiểu sao chơi game thôi mà phải phức tạp như vậy, cậu nghĩ rằng trò chơi chẳng qua là một nhóm người xa lạ cùng chung sở thích tụ lại thôi, cùng nhau đánh quái, cùng nhau hạ phó bản, lúc rảnh rỗi thì buôn chuyện, vậy thôi.
Ban đầu, Cao Mục còn cẩn thận trả lời từng người một, nhưng sau đó tin nhắn gửi đến càng nhiều, đành phải kêu gọi sự trợ giúp của người thân.
[Mật/Sữa Bay nói với Bạn: Em có thể chặn tin nhắn từ những người không kết bạn ở phần cài đặt.]
[Mật/ Bạn nói với SB: Cảm ơn Phi tỷ.]
Cảm giác thế giới thanh tĩnh lại thật tuyệt vời…
Cao Mục thả lỏng, ăn trưa sau đó ngồi xem Thế giới động vật phiên bản mùa hè cùng mẹ một lúc rồi về phòng vào game cày level.
Mẹ Cao hỏi với từ bên ngoài: “Con ơi khi nào có kết quả thi?”
“Khi nào có trường sẽ báo ạ.” Cao Mục lớn tiếng trả lời.
“Con đã quyết định chọn ngành nào chưa?” mẹ Cao lại hỏi, “Thầy giáo có tư vấn gì không?”
“Không ạ.” Cao Mục đeo tai nghe lên: “Mẹ ơi nói chuyện này sau nhé.”
Mẹ cao xỏ dép đi tới ngó đầu vào hỏi: “Chơi trò chơi hả con?”
“À…”
“…Con không đi chơi với các bạn nữa à?”
Cao Mục vẫn nhìn màn hình trả lời: “Không ai muốn chơi với con ấy.”
Mẹ Cao thở dài đi vào bếp, cắt một đĩa hoa quả cho Cao Mục, mang vào phòng cho cậu.
“Chơi một lúc rồi nghỉ ngơi đi nhé.”
“Vâng ạ”
Cao Mục đăng nhập trò chơi, Thương Sơn Tiếu, hội phó Bất Phá Bất Phục, Tiêu Sái Ca, MokoAnna và hội trưởng Nhất Tướng Phong Thành đều đang trực tuyến.
Thời gian chơi game của Tiêu Sái Ca không cố định, chủ yếu lên sau nửa đêm, Thương Sơn Tiếu cứ sau 7 giờ tối là xuất hiện, 11 giờ thoát game, nghe nói cậu ta trọ ở trường nên thời gian chơi cũng bị hạn chế. Từ lúc giải tán đội ở Tân thủ thôn cậu mới gặp lại MokoAnna lần đầu.
Đại Cặn Bã Không Cặn Bã là nick đoàn trưởng đoàn tinh anh trước đây Bất Phá Bất Phục từng mượn dùng, nhưng hình như lần này là chủ acc chơi, nói chuyện trong bang rất sôi nổi.
“Hội phó, lâu rồi không gặp!”
“Hội phó, anh đi đâu vậy?”
“Còn tưởng anh bỏ game rồi.”
“Đợi làm hàng ngày xong đi quét bản đồ đi hội phó!”
Cao Mục vừa xem họ nói chuyện, vừa đăng nhập vào YY, do dự một chút cuối cùng vẫn vào kênh.
[Hệ thống: Mục Thanh Viễn 14 vào kênh.]
Thương Sơn Tiếu vừa thấy thông báo liền lên tiếng gọi cậu: “Tiểu Mục tới rồi!”
Tiêu Sái Ca cũng ý ới: “Nghe nói hôm qua em bị canh xác à? Phát biểu cảm nghĩ lần đầu bị giết ở dã ngoại xem nào!”
MokoAnna tiếp lời: “Hôm qua bị cue trên diễn đàn là cậu đúng không? Chuyện rốt cuộc là sao vậy?”
Giọng của MokoAnna là kiểu phụ nữ trưởng thành nhưng không hoàn toàn giống cảm giác Sữa Bay mang lại, giọng Sữa Bay dịu dàng còn MokoAnna lành lạnh.
Cao Mục gõ vào khung chat: “Chuyện đã qua rồi, em không muốn nhắc lại nữa.”
Thương Sơn Tiếu không cho cậu cơ hội từ chối: “Không được, nếu nữ thần cố tình thì mình phải trả thù chứ!”
Cao Mục: “… không cần đâu, tại em cấp thấp thôi, nếu không cũng không đến nỗi…”
Tiêu Sái Ca nói tiếp: “Tiểu Mục, vấn đề không phải là chênh lệch level, vấn đề là chúng nó cố ý kiếm chuyện, hiểu không?”
Lô Chinh: “Đồ đệ, mấy lời nó nói trong ảnh màn hình có phải sự thật không?”
Giọng Lô Chinh bên ngoài thực sự rất hay, ngữ điệu uyển chuyển, chỉ là không hiểu sao lúc nói qua mic lại trầm lắng khiến người ta tim đập rộn ràng.
“Đúng là như vậy ạ.” Không hiểu sao mặt Cao Mục thấy hơi nong nóng, gõ thêm: “Em cũng không biết tại sao chị ấy đột nhiên giết em, còn bắt em hồi sinh tại chỗ.”
“Quá đáng quá rồi!” Thương Sơn Tiếu không thể ngồi yên được nữa, “Lão đại! Anh nói đi, như vậy không phải bắt nạt thì thế nào mới là bắt nạt?!”
Lô Chính cũng thấy khó hiểu: “Bắt em hồi sinh tại chỗ?”
Nữ thần giết người ở dã ngoại đương nhiên là bình thường, lạm sát người chơi cấp thấp cũng là chuyện bình thường. Cô ta vốn không quan tâm đến mấy thứ như “Level cao mà đánh level thấp có đáng xấu hổ không?” Về cơ bản, cô ta chỉ muốn gì làm đó, tranh luận với nữ thần kinh chỉ làm thui chột trí thông minh nên hầu như không ai bận tâm đến chuyện này.
Nhưng cô ta khăng khăng bắt Tiểu Mục hồi sinh tại chỗ để cho cô ta giết thì… có hơi lạ.
Dựa vào tính cách của nữ thần, chỉ có hai cách lý giải tình huống này: Một là kẻ thù của cô ta, hai là có người khiêu khích.
Mục Thanh Viễn 14 mới chơi được mấy hôm, đương nhiên không thể là kẻ thù của cô ta được, vậy đối tượng còn lại thì sao?
Lô Chinh hỏi: “Em đã nói những gì? Nói chi tiết cho anh xem.”
Cao Mục nghĩ một chút, thành thật kể lại kỹ càng, thực ra cậu cũng chẳng nói được mấy chữ, làm người kia liên tục spam.
Sau khi cậu thuật lại, những người khác xem xong đều câm nín, tự động vuốt mồ hôi thay cậu.
Thương Sơn Tiếu cũng nghẹn lời: “…Tôi có thể nói gì được đây?”
Tiêu Sái Ca phụt cười: “hahahaha…”
MokoAnna: “Nữ thần xứng đáng là nữ thần, may mà tôi rời đi rồi.”
Cao Mục: “???”
Lô Chinh cũng thực bất đắc dĩ, giải thích với Cao Mục: “Cô ta chơi acc Nữ thần Toshiya lâu lắm rồi, lại còn là hội trưởng phu nhân cả cái server này không ai không biết, em hỏi cô ta là ai, cái này chọc tới nó.”
Cao Mục: “…là vì cái này sao?”
“Phải.” Lô Chinh cười cười, “Chắc nữ thần nghĩ là em cố tình khích nó nên mới phản ứng mạnh như vậy.”
Sữa Bay cười lạnh: “Nữ thần không phải nghĩ mình là đệ nhất phu nhân hội trưởng đâu mà phải là đệ nhất phu nhân vũ trụ luôn rồi.”
MokoAnna vỗ tay đèn đẹt, “Hội trưởng, nếu anh muốn đánh thì cho em tham gia với.”
Sữa Bay cũng tán thành: “Tôi chấp nó nửa tiếng, nó mà giết được tôi nó muốn làm gì tôi cũng đứng yên cho nó làm.”
Lô Chinh cười lớn: “Được rồi, bình tĩnh đã, có chuyện gì lớn đâu.”
Cao Mục cũng nói: “Chuyện đã qua rồi mọi người đừng bận tâm nữa, chỉ là trò chơi thôi mà.”
Lô Chinh: “Đồ đệ nói đúng đó, chỉ là trò chơi thôi, đừng để ảnh hưởng đến tâm trạng mọi người. Game là đẻ chơi, bỏ tiền bỏ thời gian ra rước bực dọc thì ngu ngốc quá rồi.”
Cao Mục vội gõ một chuỗi: “Đúng đúng đúng.”
“Chuyện này để tôi xử lý, mọi người không cần lo, tôi đảm bảo không ảnh hưởng gì đến bang. Nào, đồ đệ tổ đội anh đi, sư phụ đưa em đi thăng cấp.”
Sau đó Lô Chinh kéo Mục Thanh Viễn 14 vào một kênh riêng được khóa mã.
“Alo? Em nghe được anh không?” Lô Chinh test mic.
Cao Mục vội đánh chữ trả lời: “Em nghe được rồi.”
Đột nhiên trong kênh chỉ còn hai người họ, tiếng nói chuyện huyên náo của những người khác hoàn toàn biến mất, ngay cả âm thanh gõ bàn phím, nhấp chuột, uống nước, hút thuốc (ủa hút thuốc cũng nghe được nữa) đều bị bỏ lại bên ngoài, trong tai nghe cực kỳ yên tĩnh và…ngượng ngùng.
Bây giờ Lô Chinh có đang online ở cafe net của anh ấy không? Cao Mục hơi phân tâm nghĩ: Nếu cậu không đến cafe net nữa hẳn là có thể tránh khỏi việc bại lộ thân phận phải không? Cậu có thể tiếp tục giả vờ đúng không?
Giữa dòng suy nghĩ của cậu, Lô Chinh lên tiếng dặn dò: “Nhìn vào chấm xanh trên bản đồ, em đang xem gì thế?”
Cao Mục vội chạy về phía chấm xanh, đuôi tóc đung đưa qua lại, không hiểu sao tâm trạng ngập tràn vui vẻ.
Chỉ cần không bị phát hiện, cậu sẵn sàng tiếp tục giả vờ.
“Em đổi máy chưa?” Lô Chinh hỏi một cách mơ hồ
“Em đổi rồi.” Cao Mục ngập ngừng. “Em đổi cấu hình theo hướng dẫn của anh, hoạt động rất tốt, cảm ơn anh, Hội trưởng.”
“Em phải gọi là sư phụ.”
“Cảm ơn sư phụ…”
Lô Chinh ngậm điếu thuốc trong miệng, mắt lim dim nhìn màn hình, ngón tay di chuột thả quần công diệt một đám quái trong Đại Lâm.
Giữa tràng thông báo diệt quái, người qua đường thấy Nhất Tướng Phong Thành liền dừng lại hỏi: “Đại thần! Nghe nói ngài thu nhận đồ đệ?”
Lô Chinh lười để ý đến hắn, tiếp tục thả kỹ năng, rảnh tay lại nói chuyện với Cao Mục: “Máy tính mới mà không có micro à?”
Cao Mục chần chừ một lúc lâu mới trả lời: “Em xin lỗi, sư phụ…em không muốn nói chuyện.”
Lô Chinh “Ồ” một tiếng, không nói thêm gì nữa, xem bản đồ thấy Cao Mục đã tới gần liền cất kiếm, chạy về phía rừng.
Loại phó bản hai người này, nếu người chơi cấp cao kéo người chơi cấp thấp thì hoàn toàn không nhận được kinh nghiệm.
Lô Chinh giải thích với cậu một chút về phó bản này, “Anh nói cho em về con đường sau thăng cấp sau này nhé.”
Cao Mục vội đáp: “Dạ”
“Làm nhiệm vụ chủ tuyến sẽ thăng cấp rất chậm, nhiệm vụ nhánh thì rất nhiều nhưng phải chạy khắp bản đồ, tốn quá nhiều thời gian công sức. Từ level 50 đến 60 sẽ rất khó khăn. Bây giờ chúng ta đi phó bản mấy lần kiếm trang bị tốt một chút. Sau level 55 bắt đầu làm nhiệm vụ sư đồ, kinh nghiệm cũng gần như nhiệm vụ chủ tuyến, song ưu điểm là tập trung một chỗ, cho nên làm rất nhanh không cần chạy vạy khắp nơi, hiểu không em?”
Cao Mục đã đọc rất nhiều hướng dẫn thăng cấp, mỗi cái đều có định hướng khác nhau, nguyên lý riêng biệt, chỉ là đến giờ mới thấy thực sự nắm được điểm mấu chốt. Cậu cảm khái cực kỳ, gõ phím trả lời ngay “Em hiểu rồi!” kèm theo cái emoji rớt nước mắt .
Lô Chinh cười khẽ, dẫn cậu vào phó bản. Phó bản hai người có hai cấp độ trung cấp và cao cấp, không có sơ cấp.
Lô Chinh đứng ở cửa vào phó bản, trao đổi một lô thuốc với Cao Mục, có loại tăng thuộc tính, có loại tăng công kích tức thời, có loại kháng sát thương, và một đống thuốc hồi máu cao cấp.
Lúc đầu Cao Mục định từ chối rồi lại bị câu “phải nghe lời sư phụ” của Lô Chinh đẩy về. Cao Mục thấy cảm giác này thật vi diệu, nếu Lô Chinh cho cậu những thứ này với vai trò bạn bè, tiền bối, thậm chí là hội trưởng như lúc tặng Rừng Phi Tuyết thì dù có thế nào cậu cũng thấy không nên nhận. Ấy thế mà giờ lại là “Sự phụ”, chẳng hiểu sao, cậu lại dễ dàng bị thuyết phục.
Trong bối cảnh trò chơi này, hai người rõ ràng chỉ là hai người xa lạ, vậy mà hai chữ “sư phụ” lại có thể thu hẹp khoảng cách, kể cả mức độ tin tưởng cũng gia tăng không ngừng, khiến Cao Mục thấm nhuần sự chân thực của thế giới trò chơi một cách sâu sắc!
Lô Chinh nhấp một ngụm trà bắt đầu giải thích về phó bản.
Hắn hơi bị ngợp với cảm giác này, đã lâu rồi hắn không trải nghiệm việc làm “thầy” nữa, người quen của hắn thì lại càng không cần giải thích nhiều, người mới trong bang thì sẽ có anh em trưởng lão, người chơi lâu năm hướng dẫn, không cần hội trưởng dẫn dắt đi phó bản.
Hắn đã rất nhiều năm không tiếp xúc với một ma mới đích thực như vậy. Về cơ bản, nguyên lý trò chơi của Hư không 2 cũng giống các trò chơi khác, để vượt phó bản chỉ cần tìm được cách di chuyển, né tránh và tấn công BOSS hợp lý.
Lô Chinh tiếp tục giải thích: “Hư không 2 chỉ có một phó bản hai người, thường thì người chơi level 50-60 sẽ quét nhiều để lên cấp. Phiên bản cao cấp mở sau level 70, thường để sư đồ kiếm phối sức và danh hiệu.”
Cao Mục lắng nghe rất chăm chú, Lô Chinh nói tiếp: “Phó bản này có ba BOSS cấp trung, có anh đi cùng em không cần để tâm đến sát thương, chỉ cần chú ý đứng đúng chỗ là được.”
Đi được một nửa, Lô Chinh nhận được lời mời gia nhập đội.
[Mật/ Ly Tình nói với Bạn: Hội trưởng! Hội trưởng! Em thấy mọi người bảo anh đang giúp Tiểu Mục luyện cấp đúng không? Cho em theo với được không?]
[Mật/ Bạn nói với Ly Tình: Tôi dẫn đồ đệ đi phó bản hai người, không thêm người được.]
[Mật/ Ly Tình nói với Bạn: Sao lại đi phó bản hai người, không đi phó bản hai người được không anh? Em biết chỗ luyện cấp nhanh lắm! Mình đi đi anh!]
Lô Chinh không trả lời cô nữa, trực tiếp bảo Cao Mục: “Vào phó bản đi.”
Cao Mục không biết bên hắn có chuyện gì, sao đang nói dở lại không nói nữa?
[Mật/ Ly Tình nói với Bạn: Tiểu Mục, chúng ta cùng đi thăng cấp nhé?]
Cao Mục giật mình, không biết nên trả lời người ta ra sao.
[Mật/ Bạn nói với Ly Tình: Bạn hỏi hội trưởng chưa?]
[Mật/ Ly Tình nói với Bạn: Hội trưởng bảo dẫn bạn đi phó bản hai người, không cho mình theo T.T]
Cao Mục đang định hỏi Lô Chinh trong kênh đội ngũ, Lô Chinh đã bấm chọn vào phó bản.
Lô Chinh hỏi: “Vào đi, em chờ gì nữa?”
Cao Mục tự nhiên có cảm giác bài xích người khác tham gia vào đội của cậu, hội trưởng chỉ cần đưa cậu theo là đủ rồi.
Cậu cắn môi, gõ chữ trả lời…
[Mật/ Bạn nói với Ly Tình: Ngại quá, tụi mình vào phó bản rồi.]
Gửi tin nhắn đi xong, Cao Mục hoảng hốt chạy vào phó bản như ma đuổi.
Hết chương 27.