Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 79: Nước mắt xanh
Edit: An Tĩnh
Nhiếp Tư Tư căn bản không cho Lâm Sơ Vũ cơ hội từ chối, ngay đêm đó đã dứt khoát đặt vé đến Thanh Viễn xong xuôi.
Cô ấy mới ký xong hợp đồng nhận việc với trường, phải đến tháng 8 mới chính thức đi làm, hiện tại đúng dịp nghỉ hè rảnh rỗi đến phát chán, nên định nhân cơ hội này đi tìm Lâm Sơ Vũ chơi.
Chuyến công tác của Lâm Sơ Vũ kéo dài vừa đúng bảy ngày.
Trong lịch trình có trống một ngày rưỡi, Nhiếp Tư Tư đến thì cô cũng có thời gian, vì vậy cô dứt khoát đồng ý.
Khu cộng đồng sinh thái thông minh ở thành phố Thanh Viễn nằm tại vùng giao giữa nội thành và ngoại ô, diện tích gần hai mươi hecta. Khương Phỏng Vân đứng trước màn hình kiểm tra thông minh của khu trích xuất dữ liệu: “Cơ sở hạ tầng thông minh của khu vực cũ này tốt hơn chúng ta tưởng.”
Đoạn, chị ấy quay đầu nói với Lâm Sơ Vũ và Ninh Tử Trân: “Các em xem chỗ này đi.”
“Độ ẩm phía tây của tòa nhà chính cao rõ rệt, do đường ống nước ngầm bị rò rỉ, nên ảnh hưởng đến mảng cây xanh bên đó.”
Ba người đi về phía khu vực có vấn đề. Khương Phỏng Vân thuần thục ghi lại những thiết bị lắp thêm sau này mà bản vẽ không có, chị ấy đã quá quen với tình huống này: “Đi xin bản vẽ đường ống mới nhất và bản ghi chép chỉnh sửa.”
Ninh Tử Trân huých nhẹ khuỷu tay vào Lâm Sơ Vũ, ánh mắt ra hiệu bảo cô đi.
Lâm Sơ Vũ gật đầu, quay người đi về văn phòng dự án bên kia đường.
Họ mất ba ngày để đo vẽ khảo sát, ngày thứ tư Khương Phỏng Vân bàn phương án với nhóm khác, không cần Lâm Sơ Vũ tham gia.
Hai giờ rưỡi, Lâm Sơ Vũ ra trạm xe đón Nhiếp Tư Tư.
Nhiếp Tư Tư hét lên rồi lao vào lòng Lâm Sơ Vũ: “Aa bé cưng tớ nhớ cậu muốn chết.”
Cô bạn cắt tóc ngắn, uốn xoăn như một chú cún con lông nâu, Lâm Sơ Vũ vén nhẹ lọn tóc của cô ấy, mắt cong lên: “Đẹp quá đi Tư Tư.”
“Tất nhiên rồi.” Nhiếp Tư Tư buông tay, xoay một vòng khoe váy mới của mình cho cô xem: “Tớ ấy à, không hề khiêm tốn chút nào, gu thẩm mỹ số một Đinh Nam đó.”
“Cho nên là.” Cô bạn dừng lại, ngón tay lướt qua người Lâm Sơ Vũ như gảy đàn rồi vèo một cái nắm chặt lại, “Có tớ ở đây, Tạ Ngật Chu chắc chắn sẽ bị cậu mê hoặc đến chết.”
Lúc này Lâm Sơ Vũ mới nhớ tới nhiệm vụ chính trong chuyến đi này của Nhiếp Tư Tư, khóe môi cứng lại, cô suýt thì quên mất cái đề nghị hoang đường kia, tự động đơn giản hóa thành việc Nhiếp Tư Tư chỉ đến tìm cô chơi.
Bây giờ người đã đến trước mặt, Nhiếp Tư Tư kéo cô đi trung tâm thương mại, Lâm Sơ Vũ bắt đầu chùn bước.
“Tớ thấy chắc là tớ nghĩ nhiều thôi, hay là thôi đừng làm mấy cái này nữa, kỳ kỳ sao ấy.”
“Kỳ cái gì!” Nhiếp Tư Tư cầm một chiếc váy ánh ngọc trai màu be ướm lên người cô, phần lưng và eo đều khoét rỗng, rất tôn dáng.
Cô ấy nhét cái váy vào tay Lâm Sơ Vũ: “Thử cả cái này đi.”
“Cậu không hiểu đâu, tình yêu cũng cần chất xúc tác.”
Lâm Sơ Vũ không phản bác được, ấp úng ừ một tiếng, tựa đầu lên vai Nhiếp Tư Tư, di chuyển theo cô bạn.
“Tư Tư.”
“Ừ ừ ừ?”
“Cậu yêu ai chưa?” Lâm Sơ Vũ nghiêng đầu.
Nhiếp Tư Tư: “Chưa đâu.”
Lâm Sơ Vũ chớp chớp mắt, dừng giây lát rồi hỏi nhỏ: “Vậy cậu hiểu mấy cái này từ đâu vậy?”
“…” Nhiếp Tư Tư khựng lại, nghi ngờ, “Cậu đang đá đểu tớ đấy hả.”
Lần này đến lượt Lâm Sơ Vũ nói: “Không có mà.”
Nhiếp Tư Tư quay đầu nhìn ánh mắt tinh ranh của Lâm Sơ Vũ, hít một hơi rồi bóp mặt cô: “Học hư rồi nha.”
Lâm Sơ Vũ cười khẽ.
Nhiếp Tư Tư hối thúc cô: “Đi thử đi, nhanh lên!”
Lâm Sơ Vũ nhìn thử, phong cách này khác hẳn đồ đi làm của cô, cô không chắc chắn hỏi: “Được không?”
“Được!” Nhiếp Tư Tư hào phóng, “Cậu đừng có giấu mình đi! Cái này tớ tặng cậu!”
Lâm Sơ Vũ bị đẩy vào phòng thử đồ, quần áo hè nhanh chóng bị thay ra, bên trong có gương, cô nhìn lướt qua rồi ngẩn ngơ.
Chất liệu ánh ngọc trai màu be tôn lên làn da cô trắng mịn như ngọc, phần eo và lưng với thiết kế khoét tinh xảo phác họa những đường cong ẩn hiện, vừa thanh lịch lại mang chút gợi cảm vừa đủ.
Cô đưa tay chạm vào đường eo của mình, đầu ngón tay chạm phải làn da hơi mát lạnh, vóc dáng thường ngày không mấy để ý được chiếc váy này phô bày ra một cách hoàn hảo.
Vạt váy xòe kiểu đuôi cá nhỏ, lay động nhè nhẹ theo từng cử động của cô, ánh ngọc trai lấp lánh dưới ánh đèn, như phủ lên cả người cô một lớp hào quang dịu dàng.
“Trời ơi!” Cửa mở ra, Nhiếp Tư Tư che miệng khoa trương, “Tuyệt quá đi!”
Cô ấy xoay quanh Lâm Sơ Vũ một vòng, ánh mắt sáng rực: “Tớ đã nói rồi mà, cậu đừng giấu mình đi, đúng là phí của trời!”
Lâm Sơ Vũ hơi ngượng ngùng, môi mím lại. Người trong gương ánh mắt linh động, gò má ửng hồng, cô chưa từng thấy một bản thân như vậy, thân quen mà cũng xa lạ, hệt như đột nhiên phát hiện một phiên bản khác bị giấu đi bấy lâu nay.
“Quay lại cho tớ xem phía sau chút nào.” Nhiếp Tư Tư hưng phấn chỉ huy, Lâm Sơ Vũ quay người, cô bạn không nhịn được mà huýt sáo một tiếng nhưng không huýt ra tiếng được, chỉ ra hơi: “Vòng eo này, bờ vai này, xương bướm này, nếu Tạ Ngật Chu mà thấy chắc chắn sẽ phải nổ tung!”
“Tư Tư!” Lâm Sơ Vũ vội vàng ngắt lời cô ấy.
“Cậu thử thêm cái màu tím với cái màu đen nữa đi, tớ thấy cái màu tím nhạt kia cũng sẽ đẹp đấy.”
“Đừng ngại, quần áo đa phần là mặc cho mình xem mà, cảnh đẹp ý vui thì tâm trạng mình cũng tốt hơn.”
Lâm Sơ Vũ lại nhìn vào gương lần nữa, đường cắt của chiếc váy rất vừa vặn, vừa phô bày ưu điểm vóc dáng, vừa không quá hở hang, vẻ đẹp ấy ngược lại càng khiến người ta không thể rời mắt.
Quả nhiên, bất kể ở độ tuổi nào thì con gái cũng đều thích mua quần áo đẹp, thích làm đẹp cho bản thân.
Cô định thay sang bộ khác, nhưng tay kéo khóa lại khựng lại vài giây, như bị ma xui quỷ khiến, cô hướng về phía gương chụp một tấm.
Nhiếp Tư Tư nói đúng, chiếc váy ngắn cúp ngực màu tím nhạt cũng rất đẹp, vài nếp gấp nhỏ được xếp khéo léo trông như làn nước hồ bị gió thổi qua gợn sóng lăn tăn dưới ánh hoàng hôn.
Lâm Sơ Vũ cúi đầu chỉnh góc, chụp thêm một tấm nữa.
Hai tấm ảnh dừng lại nơi đầu ngón tay cô, cuối cùng cô nhẹ nhàng nhấn gửi: “Cái nào đẹp hơn anh?”
Nhiếp Tư Tư yên lặng đứng đợi bên ngoài, trong không gian hình hộp dường như chỉ có nhịp tim đập của cô.
Lâm Sơ Vũ thừa nhận bản thân có phần cố ý trong đó.
Cố ý gì.
Muốn ánh mắt của Tạ Ngật Chu không rời đi, chỉ dừng lại trên người cô thôi.
Tạ Ngật Chu đang gõ tin nhắn, Lâm Sơ Vũ nhìn thấy, thế là trước khi câu trả lời xuất hiện, cô bỗng nhiên thu hồi ảnh.
Tin nhắn của Tạ Ngật Chu cũng thay đổi thành: “?”
“Ý gì đây.”
Khóe môi Lâm Sơ Vũ cong lên: “Không có gì.”
Lâm Sơ Vũ cảm giác mình đúng là học hư rồi, cô nghĩ ra một câu cực kỳ hay để trêu Tạ Ngật Chu: “Gửi nhầm.”
Giây tiếp theo, Tạ Ngật Chu gọi video qua.
Tiếng chuông đột ngột vang lên, Lâm Sơ Vũ tắt máy.
Tạ Ngật Chu lại gửi một dấu chấm dấu hỏi: “Cố ý à.”
Cúp máy gì chứ.
Lâm Sơ Vũ vô thức nhăn mũi một cái.
Cô giải thích: “Bây giờ em không tiện, về sẽ cho anh xem.”
Tạ Ngật Chu gõ vài chữ rồi chuyển sang gửi tin nhắn thoại, giọng điệu mang theo vài phần nguy hiểm: “Vậy thì khi nào thì tiện.”
“Bây giờ tiện gửi cho ai?”
Lâm Sơ Vũ cảm thấy mình học hư khá thành công, nhưng cũng chỉ mới học được chút bề ngoài, vẫn không chống đỡ nổi kiểu truy hỏi như vậy.
Cô ấp úng, lại quay về câu hỏi ban đầu: “Anh thấy cái nào đẹp hơn?”
Tạ Ngật Chu nhìn màn hình chằm chằm, tức đến bật cười.
Ảnh cũng thu hồi rồi, bảo anh trả lời kiểu gì.
Anh nheo mắt, nhớ lại hai tấm ảnh vừa rồi, đẹp thì khỏi phải bàn, mỗi tấm đều mang một vẻ đẹp riêng.
Nhưng cô gái này học theo ai vậy, còn gửi nhầm người cơ à?
Giỏi thật.
Tạ Ngật Chu cười khẩy.
Lâm Sơ Vũ nhìn thấy tin nhắn chuyển tiền màu cam: “Mua hết đi.”
Anh nói: “Anh muốn tận mắt xem.”
…
Nhiếp Tư Tư nổi giận, sao Tạ Ngật Chu lại tranh thanh toán với cô, cứ như địa vị của mình bị đe dọa vậy, giọng điệu cô bạn khó chịu: “Đã bảo là tớ tặng cậu rồi mà.”
Lâm Sơ Vũ vốn cũng không định để Nhiếp Tư Tư trả tiền, giá cả của cửa hàng này không hề rẻ, cô lại còn có công việc trước Nhiếp Tư Tư, về tình về lý thì: “Sao tớ để cậu trả tiền được.”
Nhiếp Tư Tư khịt nhẹ một cái: “Cậu nghĩ tiền dạy học tớ kiếm được là giả à.”
“Bây giờ tớ đây cũng là tính lương theo giờ đấy nha, mấy trăm tệ luôn đó.”
Lâm Sơ Vũ am hiểu cách lấy lòng người khác nhất, mở miệng khen ngay: “Giỏi quá đi, chờ sau này nếu tớ không muốn làm việc nữa thì nhờ Tư Tư nuôi luôn.”
Nhiếp Tư Tư: “May mà tớ đã chuẩn bị trước rồi, trong vali còn mang theo quà nữa.”
“Hả?”
Nhiếp Tư Tư ra vẻ bí mật: “Không nói cho cậu biết đâu, khi nào đi tớ sẽ đưa cho cậu, cậu về rồi mở.”
“Không phải là không khí Đinh Nam đấy chứ?” Lâm Sơ Vũ do dự.
Nhiếp Tư Tư: ?
“Cậu đang kể chuyện cười nhạt hay tớ đang kể chuyện cười nhạt vậy.”
Lâm Sơ Vũ tự chọc mình cười trước: “Xin lỗi nhé, tớ thấy một mẫu truyện ngắn trên mạng, người ta bảo là có thể tặng cho người ở xa quê.”
“Lâm Sơ Vũ!” Nhiếp Tư Tư vung túi mua sắm phát điên, “Cậu nhàm chán thật đó!”
“Vậy là cái gì thế.”
“Sau này cậu sẽ biết.” Dù Lâm Sơ Vũ hỏi thế nào thì Nhiếp Tư Tư cũng không nói, cô nhún vai: “Thôi được rồi.”
Thanh Viễn nằm giáp biển, các cô đang ăn đồ nướng ở sạp nhỏ bên bờ cát, phía xa xa là cây cầu vượt biển lấp lánh ánh đèn, sóng nước cuồn cuộn, mặt biển đen nhánh xa xôi, khiến con người trông thật nhỏ bé.
Mà bên tai là tiếng người náo nhiệt và mùi đồ ăn thơm phức lan tỏa, hạnh phúc hóa ra lại gần đến vậy.
Nhiếp Tư Tư mở hai chai nước có gas, cụng chai với cô, thân chai va vào nhau, chất lỏng màu cam lay động, hòa vào tiếng ve kêu trong đêm hè.
“Cậu còn nhớ quán thịt nướng ngoài trường bọn mình không, cái quán một xiên năm tệ ấy.”
“Nhớ, vừa đắt vừa dở.”
“Sập tiệm rồi!” Nhiếp Tư Tư cười ha hả, “Đến bây giờ tớ vẫn còn nhớ một xiên cà tím mà đòi tớ ba tệ, tớ tức đến mức không bao giờ quay lại luôn mà.”
“Nhưng mỗi buổi tự học tối mùi đồ nướng lại bay vào lớp, cậu vừa mắng vừa không tin điều gỡ lại đi ăn thử.”
“Đúng vậy. Lúc đó tớ cảm thấy cái gì cũng thú vị hơn học, tớ thà đánh cược hôm nay tay nghề của ông chủ tốt hơn, cũng muốn mua vài xiên đãi bụng.”
Nhiếp Tư Tư nghiêng mặt nhìn biển: “Chậc.”
“Nghĩ vậy thì cũng hơi tiếc khi nó đóng cửa, các đàn em không được hưởng thụ nữa rồi.”
“Thời gian trôi nhanh thật.” Cô ấy bỗng nói.
“Dường như chỉ mới là chuyện ngày hôm qua thôi. Cố ý ăn cơm chậm để đợi cậu, tan học khoác tay nhau đi vệ sinh, giờ thể dục chạy ra góc nhổ cỏ để tám chuyện, tự học tối lại lén truyền giấy bàn xem ăn gì.”
“Hồi ấy thi không tốt là thấy như trời sập, kết quả giờ mình lại đi làm giáo viên.” Nhiếp Tư Tư chia sẻ chuyện lúc cô bạn đi dạy thử cho Lâm Sơ Vũ nghe, “Cậu biết không, nhìn những học sinh dưới bục giảng, tớ thấy nhỏ quá đi, ngây ngô quá đi, mấy trò vặt đó ai mà không nhìn thấy chứ.”
“Nhưng cũng rất đáng yêu.” Một kiểu ngây thơ, vụng về, dáng vẻ vì chút chuyện nhỏ mà cực kỳ vui vẻ, cũng chỉ vì chút chuyện nhỏ mà buồn bã, vô cùng đáng quý.
“Không ngờ chúng ta lại tốt nghiệp nữa rồi.”
Lâm Sơ Vũ nhẹ giọng nói: “Thời gian đun mưa.”
“Bộ phim đó chúng ta xem hồi cấp hai mà!”
“Ừ. Thật ra đến cuối cùng mới phát hiện không ai thắng được thời gian.”
“Câu đó nói sao nhỉ.” Nhiếp Tư Tư nhớ lại, nói ra từng chữ, trông hơi buồn.
“Con người không thể đồng thời có cả thanh xuân và cảm nhận về thanh xuân.”
Gió biển thổi vào mặt làm những sợi tóc dính lên da, nơi xa xa chẳng hiểu sao có người bỗng hưng phấn hét lớn, Nhiếp Tư Tư nhìn Lâm Sơ Vũ và im lặng vài giây, sương mờ trong mắt thoáng cái đã bị quét sạch, cô bạn cong môi rạng rỡ: “Nhưng mà cậu thì khác.”
Cô ấy đưa tay nhẹ nhàng véo má Lâm Sơ Vũ một cái, xúc cảm ấm áp.
“Cậu biết không?” Giọng Nhiếp Tư Tư êm dịu tựa như đang kể một bí mật: “Cậu may mắn hơn rất nhiều người đấy.”
“Vì cậu đã bắt được ngôi sao đó, có được thiếu niên mình thích nhất trong thanh xuân.”
“Tớ nghĩ có lẽ ngôi sao đó vốn dĩ đã được định trước sẽ thuộc về cậu, bản thân cậu đã tỏa sáng, cậu là mặt trăng, và hai người hấp dẫn lẫn nhau.”
Nói xong, Nhiếp Tư Tư nhìn về phía biển người cuồn cuộn, cô ấy ngạc nhiên: “Là nước mắt xanh đó!”
Bóng tối được ánh xanh lấp lánh soi sáng, nhấp nháy giữa những con sóng, giống như những ngọn đèn nhỏ.
Biển, pháo hoa, nước ngọt có gas lạnh.
Cây xanh, pháo hoa que, nước mắt xanh và những vì sao.
Người mà Lâm Sơ Vũ thích năm mười sáu tuổi.
Đã từng trao nhịp tim của biển cho cô.
Trong khoảnh khắc đó, Lâm Sơ Vũ nghĩ đến Tạ Ngật Chu, nghĩ đến những năm ấy.
Cô nhớ lại ba năm đó vô số lần, mơ thấy bóng lưng anh vô số lần, dường như quay về thời thiếu nữ, lần đầu mới biết yêu, thích một người mà chẳng dám hy vọng gì.
Cô viết tên anh trên giấy nháp, lẩm nhẩm tên anh trong lòng khi chạy qua sân thể thao và những tâm sự dừng lại nơi môi khi chuyện trò với bạn, trang nhật ký lật hết trang này đến trang khác, nét bút gel ghi lại thời gian từ năm 16 đến 19 tuổi.
Rồi có một ngày, mộng đẹp thành thật, người trong mơ đang ở ngay bên cạnh.
Cô cẩn thận từng li từng tí, sợ giấc mơ sẽ tỉnh lại.
Nhưng anh hết lần này đến lần khác nói với cô, anh cũng thích cô với mức độ ngang bằng.
Cô biết mình muốn gặp Tạ Ngật Chu.
Không kìm chế được, rất muốn rất muốn.
*
Lâm Sơ Vũ và Tạ Ngật Chu gọi video nói chuyện rất lâu.
“Cũng khá suôn sẻ, không giống em nghĩ lắm, nhưng em học được thêm rất nhiều thứ.”
Tạ Ngật Chu hỏi: “Chưa ngủ à?”
“Ngủ đây.” Lâm Sơ Vũ cười, “Còn hai ngày nữa.”
“Không phải ba ngày à.”
“Ngày cuối không cần bọn em nữa, kỹ sư Khương bảo bọn em có thể đi chơi vòng vòng Thanh Viễn, tự do hoạt động.”
“Cũng tốt.”
Tạ Ngật Chu đánh giá như vậy.
Cuối cùng, anh vẫn không bỏ qua chuyện kia: “Vậy em định gửi ảnh cho ai.”
Lâm Sơ Vũ: “!”
Sao lại quay lại nữa!
Tạ Ngật Chu cười nhạt, lười so đo với cô, chỉ nhắc nhẹ đôi câu: “Lâm Sơ Vũ, đừng có chọc lửa.”
Nhưng Lâm Sơ Vũ học thói xấu đến nghiện rồi, cô ở xa anh như thế, anh cũng chẳng làm gì được, lần đầu tiên cô phát hiện trêu Tạ Ngật Chu vui như thế, hệt như báo thù vậy.
Cô ăn gan hùm mật gấu, nói tiếp: “Gửi cho bạn em.”
Kết thúc cuộc gọi, cô thấy Tạ Ngật Chu gửi một emoji ngón cái, không có tin nhắn văn bản đi kèm.
Ý là giỏi đấy.
Cô nhìn chằm chằm một lúc lâu.
Rồi trở người nằm trên giường cười đau cả bụng.
Nhiếp Tư Tư và Lâm Sơ Vũ ở cùng một khách sạn, chỉ khác tầng thôi.
Hai người đã lên kế hoạch cho ngày cuối cùng, phải đi chơi một vòng Thanh Viễn thật vui.
Trước chín giờ tối, có người gõ cửa.
Lâm Sơ Vũ lấy mặt nạ xuống, rửa mặt xong mới đứng dậy, tưởng Nhiếp Tư Tư đến tìm mình nên cô cứ thế mở cửa luôn.
“Cậu —”
Nhưng khi thấy rõ người, lời nói đột nhiên thay đổi, trước mặt nào phải Nhiếp Tư Tư, áo trắng quần xám, vóc dáng cao gầy nhẹ nhàng mà khoan thai nhưng khí chất mang theo sự xâm lược vô hình, không phải Tạ Ngật Chu thì còn là ai nữa.
Ngoài hành lang sáng ngời, đường nét khuôn mặt anh sắc bén rõ nét.
Mí mắt mỏng hờ hững ngước lên, hơi thở lạnh lẽo quen thuộc trên người xông vào lãnh địa của Lâm Sơ Vũ.
Cô trợn tròn mắt, còn chưa kịp hô nổi tên anh thì Tạ Ngật Chu đã tự đáp lời trước, cánh tay đẩy Lâm Sơ Vũ vào trong, chân đạp lên cửa, một tiếng rầm vang lên.
Trong tay Tạ Ngật Chu là một chiếc túi gọi giao hàng, anh đặt đến khách sạn từ trước. Anh mở ra ném lên ghế sofa, mấy chiếc hộp bên trong rơi ra.
Tính tình anh khá dễ chịu, ung dung thảnh thơi ấn Lâm Sơ Vũ ngồi xuống với mình: “Đến đây, nói chuyện một chút.”
“Mấy ngày nay leo lên nóc nhà muốn làm gì?”
Anh cảm thấy tuần trước mình đúng là đã quá mềm lòng, Lâm Sơ Vũ làm việc mệt nhọc, anh không muốn dày vò cô, kết quả thì hay rồi, cô gái này lại chơi anh.
Lâm Sơ Vũ ngập ngừng mấy máy môi, chột dạ né tránh: “Không, em không có.”
Tạ Ngật Chu còn lâu mới dễ bị qua mặt như vậy.
Anh vẫn còn nhớ.
Chẳng phải bảo anh chọn sao?
Chẳng phải chơi trò thu hồi tin nhắn sao?
Chẳng phải gửi nhầm người sao?
“Váy đâu.” Tạ Ngật Chu nắm cằm Lâm Sơ Vũ nâng lên, giọng nói nhàn nhạt, trầm thấp mà thong dong.
“Đi lấy ra đây, anh thay cho em.”