Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 78: Thời kỳ yêu đương nồng nhiệt
Edit: An Tĩnh
Giao lưu, trai đẹp, có quan hệ.
Những từ này chẳng có gì quá thú vị đối với Lâm Sơ Vũ.
Cô cười một tiếng, cảm thấy Ninh Tử Trân đang hiểu lầm điều gì đó, lại nói: “Tôi không còn độc thân đâu.”
“Buổi tối còn phải về luyện nấu ăn.”
Dù sao cô cũng mới vừa nuôi một đồng chí Chu Chu vô cùng yếu ớt mà.
“Nên là tôi không tham gia buổi tụ tập đâu.” Cô trêu chọc cổ vũ Ninh Tử Trân: “Cô cố lên nhé.”
Ninh Tử Trân thấy nét mặt Lâm Sơ Vũ không giống như đang nói dối, kêu lên: “Cô có rồi thật à.”
“Thật mà.”
“Tôi cứ tưởng cô tìm cớ để từ chối mấy vận đào hoa xấu thôi.” Ninh Tử Trân nhớ lại, giọng ngạc nhiên: “Sao tôi không thấy anh ấy đến đón cô nhỉ.”
“Anh ấy mới về Kinh Xuyên, lần sau có cơ hội sẽ dẫn đến cho cô gặp.”
“Được.” Ninh Tử Trân thoáng nhìn thấy Khương Phỏng Vân đi đến, sắc mặt thay đổi, lập tức quay về chỗ ngồi, nghiêm túc tiếp tục việc điều tra nghiên cứu của mình.
Khương Phỏng Vân đi tới gõ bàn Lâm Sơ Vũ một cái: “Em, với em nữa.”
Cô ấy chỉ Ninh Tử Trân.
Hai người ngẩng đầu, Khương Phỏng Vân nói: “Hai em vào phòng họp với chị.”
Ninh Tử Trân nhìn Lâm Sơ Vũ, ra hiệu bằng khẩu hình: “Sao thế nhỉ, chẳng lẽ là vì chúng ta đang trốn việc à.”
Lâm Sơ Vũ lắc đầu, cô nghĩ cũng không đến mức đó, kỹ sư Khương không quản lý những việc này quá nghiêm ngặt.
“Đi công tác?”
“Thứ hai tuần sau đi thành phố Thanh Viễn với chị, phụ trách đo đạc bản vẽ cho hiện trường của dự án cải tạo khu cộng đồng sinh thái thông minh.”
Khương Phỏng Vân đẩy hai tập tài liệu qua: “Mấy ngày tới các em tìm hiểu kỹ về dự án này đi, sau khi đến đó sẽ phụ trách sắp xếp lại số liệu đo đạc bản vẽ và ảnh phân tích hiện trạng.”
Ninh Tử Trân sửng sốt, sự vui mừng bộc lộ rõ trong lời nói: “Bây giờ bọn em có thể tham gia những kiểu dự án thế này rồi ạ.”
Khương Phỏng Vân mỉm cười: “Vốn dĩ là không liên quan đến các em nhưng mấy hôm trước vừa đấu thầu một dự án mới, tiến độ của họ hơi gấp nên đã giao công việc này cho tổ chúng ta. Chị suy nghĩ lại, cảm thấy hai em có thể thử sức xem sao.”
Cô ấy nhướng mày, dừng lại giây lát: “Cơ hội tham gia dự án thực địa trong giai đoạn thực tập không nhiều, đừng làm hỏng nhé.”
“Chị có thể tin tưởng các em không?”
“Không thành vấn đề ạ.” Ninh Tử Trân cầm tài liệu, Lâm Sơ Vũ đóng cửa phòng họp, cười với Khương Phỏng Vân.
Chuyện này thậm chí đã xóa tan hứng thú về buổi giao lưu tối nay của Ninh Tử Trân, cô ấy hơi căng thẳng, chuẩn bị rất nhiều việc.
Lâm Sơ Vũ cũng vậy, dù sao cũng là lần đầu tiếp xúc thực địa, không thể qua loa.
Bảy giờ tối, Lâm Sơ Vũ còn một phần tài liệu chưa chỉnh sửa xong.
Họ làm nghề này phải tăng ca thức đêm là trạng thái quá đỗi bình thường nhưng vì tối nay có buổi tụ tập với bộ phận kết cấu nên mới tan làm khá sớm.
Cả nhóm người cùng vào thang máy xuống lầu, mọi người đều đang thảo luận về chuyện này.
“Sơ Vũ, cô không đi thật à?” Ninh Tử Trân nói tên địa điểm, nghe thôi cũng thấy rất đắt đỏ rồi.
Nghe tiếng, Lâm Sơ Vũ ngẩng mặt lên, tách sự tập trung ra khỏi màn hình khung chat của Tạ Ngật Chu. Cô nhớ tối qua mình quên mua dao cạo râu và nước cho anh, không biết anh có còn ở nhà cô không, gõ được nửa câu hỏi thì, “Ting —”
Thang máy mở ra.
Ở đại sảnh của tòa văn phòng có vài người đang đứng tụm năm tụm ba, Ninh Tử Trân đột nhiên kéo cổ tay Lâm Sơ Vũ.
“Này? Cô nhìn người ở giữa kia đi, hình như là người từ UCL về mà họ nói đó.” Giày da vest đen, hào hoa phong nhã.
“Tướng mạo trông cũng ổn đấy chứ?” Đôi mắt Ninh Tử Trân sáng rực lên, xe dọn vệ sinh ở phía sau lộc cộc thúc giục mọi người tản ra, Lâm Sơ Vũ kéo Ninh Tử Trân tránh sang một bên, một ánh mắt khác cũng hướng về đây.
Mấy người đứng ở trung tâm cũng trùng hợp di chuyển sang bên phải, Lý Việt bị bao quanh, họ nhìn theo tầm mắt của anh, nghĩ đến tính chất buổi tụ tập tối nay, vô thức muốn hỏi thăm: “Sếp Tiểu Lý có quen biết à?”
Lý Việt qua quýt gật đầu chào hỏi Lâm Sơ Vũ, không phủ nhận, trả lời với giọng điệu bình thường: “Dạo trước có xem qua tác phẩm tại triển lãm tốt nghiệp của đại học Kinh Xuyên, không thân.”
Họ cũng có ấn tượng về vài tác phẩm xuất sắc trong triển lãm tốt nghiệp của đại học Kinh Xuyên, nghe nói thế bèn thảo luận vài câu: “Có phải cô sinh viên làm đình viện kiểu Trung Hoa kia không, tôi còn nhớ, cực kỳ đặc sắc.”
Lâm Sơ Vũ không ngờ người họ nói lại là Lý Việt, từng gặp nhau tại triển lãm tốt nghiệp nhưng cô không biết anh ta cũng ở đây.
Ninh Tử Trân nhỏ giọng: “Cô quen à?”
“Từng gặp thôi.”
“Wow, mạng lưới quan hệ ở trường các cô đúng là khác biệt thật.”
Người bên đó nhìn họ vài lần, Ninh Tử Trân hết cách: “Đi thôi, bây giờ cô cũng phải qua đó chào hỏi rồi.”
Lâm Sơ Vũ không biết phải làm sao, thời gian này là lúc tắc đường kinh khủng nhất, cô vẫn chưa hỏi Tạ Ngật Chu có còn ở nhà của cô không.
Ninh Tử Trân nở nụ cười rạng rỡ giới thiệu bản thân đầy đủ, đến lượt Lâm Sơ Vũ thì đơn giản hơn nhiều, cuối cùng còn nhẹ giọng bổ sung: “Xin lỗi, tối nay tôi có vài việc riêng cần xử lý nên không tham gia buổi ăn chung với mọi người.”
Vài đồng nghiệp nam ầm ĩ lên: “Việc riêng gì mà quan trọng vậy, đừng bảo là về làm việc nha, công việc là thứ làm mãi không làm xong đâu.”
“Hiếm khi thư giãn một chút, thanh niên các em có thể làm quen nhiều hơn.”
Cô đang định mở miệng từ chối tiếp thì chuông điện thoại vang lên, ba chữ Tạ Ngật Chu xuất hiện trên màn hình.
Lâm Sơ Vũ xin lỗi rồi đi ra nghe máy.
“Tăng ca à?” Ở đầu bên kia điện thoại, giọng Tạ Ngật Chu trầm trầm, tùy ý.
“Không tăng ca, em xuống dưới rồi.”
“Cứ tưởng em quên rồi chứ.”
“Hả?”
Anh cố tình nói thật chậm rãi, giọng điệu mang theo vài phần biếng nhác, nhắc nhở cô: “Sáng nay hình như người nào đó bảo muốn nuôi anh, còn bao cơm sáng với cơm tối nữa.”
“Chờ cả tiếng rồi mà không thấy bóng dáng đâu, chẳng lẽ định nuốt lời à.”
“Không có mà.”
Tai Lâm Sơ Vũ nóng bừng, đây không phải nơi để nấu cháo điện thoại, cô né tránh muốn cúp máy: “Em đi siêu thị, sẽ về ngay, anh muốn ăn gì thì nhắn cho em.”
“Chờ chút.” Tạ Ngật Chu đột nhiên gọi cô lại, “Ngẩng đầu lên.”
Lâm Sơ Vũ sững sờ, theo bản năng nhìn về phía cửa quét thẻ đang đóng mở không ngừng. Trong loa điện thoại truyền đến một tiếng cười khẽ, trong âm thanh dòng điện xen lẫn giọng nói trầm thấp của anh: “Xoay người lại.”
Thời gian của cô tạm dừng vài giây, cô bất chợt quay đầu.
Gió đêm độ giữa hè cuốn theo hơi nóng tràn vào đại sảnh, Tạ Ngật Chu đang đứng bên trong cửa kính.
Một tay anh đang giơ điện thoại, cổ áo phông đen thiết kế hơi mở, bên trong là một lớp áo trắng. Thấy cô nhìn qua, Tạ Ngật Chu hất cằm, nhướng mày, mở rộng vòng tay một giây, dáng vẻ như đang đợi cô đến ôm mình.
Lâm Sơ Vũ quên luôn đồng nghiệp vẫn đang ở đây, lao vút tới với đôi mắt tròn xoe sáng ngời hệt như một chú chim sẻ nhỏ.
Tạ Ngật Chu đón lấy cô, tay cũng tự nhiên ôm lấy túi xách Lâm Sơ Vũ vung lên người mình: “Chậm thôi.”
“Sao anh đến đây.” Lâm Sơ Vũ ngửa đầu, trong giọng nói là sự háo hức không che giấu được.
“Sợ em nuốt lời.” Ngón tay Tạ Ngật Chu quẹt chóp mũi cô một cái.
Lâm Sơ Vũ vội vàng túm tay anh lại, nhỏ giọng cảnh cáo: “Anh đừng táy máy tay chân, đồng nghiệp em đang ở đây đấy.”
Ai ra tay trước.
Người vừa ôm anh chẳng phải là cô sao?
Tạ Ngật Chu đưa đôi mắt đã bị mũ lưỡi trai che đi một nửa liếc cô, sau đó nhìn về phía đám đông sau lưng: “Đều là đồng nghiệp của em à?”
“Họ muốn đi ăn chung.” Lâm Sơ Vũ quay đầu, đối diện với ánh mắt trợn tròn của Ninh Tử Trân và biểu cảm ngây như phỗng của vài người.
Lâm Sơ Vũ hơi lúng túng, gật đầu lần nữa để chào rồi đẩy Tạ Ngật Chu ra cửa xoay.
“Sao anh nghe nói là giao, lưu?” Hai chữ cuối cùng và khí trời bên ngoài cùng nhau đập vào mặt Lâm Sơ Vũ.
Cái này cũng nghe nói được à?
Lâm Sơ Vũ thôi đẩy anh, Tạ Ngật Chu tự bước xuống bậc thềm, cười trêu cô: “Vẻ mặt gì đây, nghe ở đây đấy, anh tới cũng đúng lúc đó chứ.”
“Ọc ọc —”
Một tiếng vang đột ngột cắt ngang, hai người nhìn vào mắt nhau. Tạ Ngật Chu dời ánh mắt xuống, tìm nơi phát ra âm thanh, cả người Lâm Sơ Vũ cứng đờ, bất ngờ che cái bụng trống rỗng lại.
Trưa nay không ăn cơm nhiều, cô cười khan mấy tiếng, tiếp lời Tạ Ngật Chu: “Cũng đúng lúc thật, em đói quá.”
“Có tiến bộ.” Tạ Ngật Chu cười khẩy.
Anh nắm tay lại thành quả đấm, giơ l*n đ*nh đầu Lâm Sơ Vũ: “Đi thôi, Lâm Sơ Vũ.”
“Tối nay anh đây mời em.”
Anh mời nên Lâm Sơ Vũ mới nhịn việc bị lợi dụng lần này.
Tạ Ngật Chu cũng không nói gì nhiều về chuyện này, dễ dàng cho qua, Lâm Sơ Vũ vốn còn nghĩ anh sẽ ghen.
Nhưng Tạ Ngật Chu không hề ghen, không nhắc lại dù chỉ một câu.
Điều này cũng bình thường, tình cảm giữa họ thật sự đã rất ổn định, ghen mấy chuyện này thì đúng là quá trẻ con.
Nhưng có chuyện khác lại bất thường.
Hai người ăn uống xong, Tạ Ngật Chu vẫn muốn về nhà cô, Lâm Sơ Vũ hỏi Thứ Ba phải làm sao.
“Cũng đến à?”
Hình như anh thật sự định ở lại lâu dài.
Lâm Sơ Vũ đồng ý, Thứ Ba rất ngoan ngoãn, cũng đã lớn tuổi, chỉ cần Tạ Ngật Chu không trêu nó thì chú chó nhỏ sẽ không phá nhà cũng không nghịch ngợm.
“Anh, tối nay anh đón à.”
Tạ Ngật Chu nhìn đồng hồ: “Được, Cảnh Tu Tề đang ở nhà.”
Lâm Sơ Vũ gật đầu, nhìn túi mua sắm trong ngực, cụp mắt suy tư.
Tạ Ngật Chu có ý gì vậy.
Họ đi dạo siêu thị hai lần, mua cả đống đồ, chỉ duy nhất bao là anh không mua.
Xét theo tính cách của anh, có đúng không chứ?
Thứ Ba lim dim bên chân Cảnh Tu Tề, lâu rồi Lâm Sơ Vũ không gặp Thứ Ba, ngồi xổm xuống mới phát hiện chẳng biết từ lúc nào trong lớp lông vàng quanh mắt em đã xen lẫn vài sợi trắng bạc, tựa như sương giá bất chợt xuất hiện giữa trời mùa thu.
Tạ Ngật Chu thường gọi video để Lâm Sơ Vũ nhìn thấy Thứ Ba, trong cuộc gọi, mỗi lần thấy cô Thứ Ba đều rất hoạt bát, màu lông trắng bệch và các khớp xương hơi cứng khi nó chạy nhảy bị mờ đi do độ phân giải thấp, dáng vẻ nó há miệng cười trước ống kính tựa như vẫn là chú chó nhỏ dồi dào tinh lực vào hai năm trước.
Nhưng sao có thể giống nhau được.
Hai năm đó không chỉ là con số tồn tại trên lịch, mà là từng ngày từng ngày, từng giây từng giây, không thể níu giữ, đầy sức sống.
Thứ Ba hơn tám tuổi rồi.
Trong giấc mơ, cái mũi nó co lại theo bản năng, mắt còn chưa mở ra mà cằm đã quen lối gác lên đầu gối cô, cái đuôi quét trên sàn nhà phát ra tiếng sột soạt, bỗng nhiên nó cứng đờ, rồi bất chợt vẫy vẫy điên cuồng: “Gâu! Gâu gâu!”
Cái mũi ươn ướt đụng vào ngực cô, đầu lưỡi hồng hào ấm áp l**m má cô qua quýt, Lâm Sơ Vũ cười nghiêng đầu tránh đi, Tạ Ngật Chu ở bên cạnh cô đưa một tờ khăn giấy qua.
“Đừng khóc.”
Lâm Sơ Vũ đưa tay sờ lên mặt mình, giọt nước trong suốt, lúc này mới nhận ra hóa ra Thứ Ba đang quệt nước mắt lăn xuống.
Căn nhà thuê nhỏ 70 mét vuông bỗng nhiên có thêm ba mạng, náo nhiệt vô cùng.
Thứ Ba thích nghi còn nhanh hơn cả Tạ Ngật Chu, nó nhìn khắp nơi thăm dò địa bàn mới của mình. Có lẽ vì được trở về bên cạnh Lâm Sơ Vũ và Tạ Ngật Chu nên tâm trạng nó rất tốt.
Lâm Sơ Vũ ôm laptop vẽ ở phòng khách, thoáng nhìn thấy Thứ Ba nhìn chằm chằm chú mèo nhỏ đen tuyền kia, sau một hồi lâu quan sát, bỗng nhiên Thứ Ba cúi người, ngậm lấy nửa đầu con mèo rồi m*t.
Lâm Sơ Vũ nheo mắt.
“Thứ Ba!”
Thứ Ba lập tức ngoan ngoãn nhả ra, Lâm Sơ Vũ thả laptop xuống gấp gáp rút khăn giấy lau nước miếng dính đầy đầu cho chú mèo.
Tạ Ngật Chu đi tới, gõ mũi Thứ Ba cảnh cáo thay Lâm Sơ Vũ.
Thứ Ba lộn một vòng, có Lâm Sơ Vũ ở đây, không sợ.
Lâm Sơ Vũ nhìn mèo mun, cô bé không hề sợ hãi, trái lại còn nằm bên cạnh Thứ Ba và lộn một vòng.
“Hai đứa nó cũng ổn, hợp nhau đó.”
Lâm Sơ Vũ khó xử nhìn chú mèo nhỏ với bộ lông ngắn y hệt quả xoài khô, nhận xét đúng sự thật: “Đầu tròn thật.”
“Có ai hỏi anh về chuyện nhận nuôi không.”
“Có vài người, cuối tuần có thể để họ đến xem thử.”
Lâm Sơ Vũ xoa đầu mèo mun một cái, sau đó lại vuốt Thứ Ba một cái.
“Em muốn nuôi không?” Tạ Ngật Chu nhìn ra cô khá thích con mèo này.
“Thích, nhưng mà không nuôi đâu.”
Cô cụp mắt nhìn Thứ Ba.
Cô còn không đủ thời gian để chơi với nó, sao có thể chia cho sinh mệnh khác nữa.
“Thứ Ba nhỏ sẽ ghen đó.” Ánh mắt Lâm Sơ Vũ dịu dàng, “Vẫn nên tìm cho mèo mun một chủ nhân tốt hơn.”
Tạ Ngật Chu cười: “Bao lớn chứ, còn nhỏ, phải cưng chiều.”
“Đúng vậy, chó nhỏ là để cưng chiều.” Lâm Sơ Vũ có lý chẳng sợ.
Thứ Ba ỷ thế h**p người, cắn ngón tay Tạ Ngật Chu: “Gâu!”
Tạ Ngật Chu nghiến răng, mỉm cười: “… Được rồi.”
Mười hai giờ lẻ tám phút, Lâm Sơ Vũ bỗng nhiên hiểu cái gì là kết quả của việc cưng chiều con cái, chính giữa giường của hai người bất chợt xuất hiện thêm một chú cún lông xù. Tạ Ngật Chu mất kiên nhẫn, muốn ném nó xuống.
Thứ Ba rên ư ử nũng nịu, Lâm Sơ Vũ lại mềm lòng.
“Được rồi được rồi, chắc là nó vui quá thôi, tối nay cứ vậy đi anh.”
“Bé cưng.” Tạ Ngật Chu nhả chữ đầy lạnh lùng.
Lâm Sơ Vũ hôn anh một cái, mím môi, giọng nhỏ nói: “Ngày mai em bồi thường cho anh.”
“Bồi thường?” Tạ Ngật Chu chợt có hứng thú: “Bồi thường thế nào.”
Một giây tiếp theo, Tạ Ngật Chu không nghe Lâm Sơ Vũ nói gì mà trái lại nhìn thấy một cái đầu chó được voi đòi tiên nhích lên, Thứ Ba áp vào khe hở giữa gối, ngáy khò khò, ngủ mất rồi.
Một lúc sau, mèo mun cũng nhảy lên, nằm cạnh chân Thứ Ba.
Giường không lớn, bốn mạng nằm
Tạ Ngật Chu: “…”
Lâm Sơ Vũ ngớ ra, bỗng nhiên bật cười lớn, đè giọng dỗ dành Tạ Ngật Chu: “Ngày mai em sẽ nhốt chúng vào phòng kia.”
“Được không anh?”
“Lâm Sơ Vũ.”
Anh cũng đột nhiên nói: “Em biết anh sẽ mềm lòng trước dáng vẻ này của em mà.”
“Nhớ tự mình gánh hậu quả.”
Tự gánh hậu quả.
Lâm Sơ Vũ đã chuẩn bị sẵn sàng.
Nhưng chuyện lại kỳ quái ở điểm này.
Tạ Ngật Chu vẫn không làm.
Mấy ngày anh về, việc thân mật nhất từng làm cũng chỉ có sờ eo cô và hôn môi.
Không mua, sau khi cô chủ động đề cập đến cũng không có ý muốn hành động.
Mãi đến khi mèo mun được nhận nuôi và Lâm Sơ Vũ đi công tác cũng không hề làm.
Tạ Ngật Chu không về căn hộ của mình, cứ quấn lấy Lâm Sơ Vũ.
Cô ra ngoài, anh cũng ra ngoài, cô tan làm anh cũng về nhà.
Đôi khi anh sẽ ôm Lâm Sơ Vũ lên đùi táy máy tay chân nhưng cũng chỉ như thế mà thôi.
Cô không hiểu lắm.
Cô không dám hỏi Kha Dĩ Nhiên, nghĩ tới nghĩ lui chỉ có thể uyển chuyển tìm Nhiếp Tư Tư
Cô nói: “Tớ cảm thấy Tạ Ngật Chu có hơi kỳ lạ.”
Nhiếp Tư Tư: “Kỳ lạ ở đâu, ngoại tình à????”
Lâm Sơ Vũ vội vàng phủ nhận: “Không phải, không thể nào.”
Nhiếp Tư Tư: “?”
Lâm Sơ Vũ: “Tớ cảm thấy, gần đây anh ấy đối xử với tớ có hơi lạnh nhạt, cậu hiểu được không?”
Cô diễn tả không được rõ nhưng cứ cảm thấy sai sai.
Nhiếp Tư Tư: “Qua giai đoạn yêu đương nồng nhiệt à?”
Lâm Sơ Vũ lại nhớ tới ngày đó, bắt đầu từ ngày mà Tạ Ngật Chu không ghen.
Nhiếp Tư Tư: “Cậu hỏi cậu ta đi!”
Lâm Sơ Vũ chỉ đang nghi ngờ, làm sao để hỏi đây.
Nhiếp Tư Tư cũng nhận ra có gì đó không ổn: “Vậy có thể là thiếu cảm giác mới mẻ, hai người yêu nhau bốn năm rồi mà, bốn năm ngứa ngáy.”
Không phải là bảy năm sao.
Nhưng Lâm Sơ Vũ cũng cảm thấy có lý, cô tin tưởng Nhiếp Tư Tư theo bản năng, hỏi khô khan: “Vậy phải làm sao.”
Tuy Nhiếp Tư Tư gần như là ế bền vững nhưng xem rất nhiều phim truyền hình, đọc rất nhiều tiểu thuyết, lý thuyết suông thì giỏi vô cùng, thế là cô bạn không chút nghĩ ngợi mà hiến kế: “Chuyện này có gì đâu, con trai đều là động vật thị giác, cậu ăn mặc xinh đẹp vào, rồi đi hẹn hò với cậu ta là được rồi, cảm giác mới mẻ sẽ trở lại!”
Nhiếp Tư Tư lại nói: “Cậu đang ở Thanh Viễn đúng không, ngày mai tớ cũng qua đó, buổi tối cậu ra ngoài đi, tớ đi dạo phố với cậu.”