Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 77: Bao nuôi anh
Edit: An Tĩnh
Trên ghế sofa đôi, hai người ngồi cạnh nhau, cánh tay chạm sát vào nhau.
Chú mèo mun nhỏ nằm trên giày của Tạ Ngật Chu, móng vuốt không đứng đắn.
Tạ Ngật Chu nghiêng người về phía trước, mí mắt rủ xuống, vẻ mặt trầm tư suy nghĩ.
Ánh mắt Lâm Sơ Vũ và anh cùng nhìn vào một điểm, cô học theo dáng Tạ Ngật Chu, chống cùi chỏ trên đầu gối, dùng hai tay nâng mặt.
Gặp khó khăn.
Khó khăn là không biết Tạ Ngật Chu đang nghĩ gì.
Anh ngồi bất động ở đó, không lẽ vẫn còn giận sao.
Lâm Sơ Vũ quay đầu, thấy Tạ Ngật Chu đưa tay chọc chọc đầu mèo, giọng hờ hững.
“Nuôi mèo, dọn nhà, không nghe điện thoại.”
“Sao nào, em muốn một mình bắt đầu cuộc sống mới à.”
“Lần sau đổi bạn trai chắc cũng sẽ không đến mức không báo anh biết đâu nhỉ.”
“Không có đâu, sao lại như vậy được.” Nghe anh nói thật sự cứ như chia tay thật vậy, Lâm Sơ Vũ oan ức: “Em thật sự, thật sự bận quá nên quên mất mà.”
“Thông cảm cho em chút đi mà.” Lâm Sơ Vũ cũng chọc chọc anh.
“Còn đổi bạn trai.” Lâm Sơ Vũ tiếp tục chọc anh: “Còn lâu em mới đổi nha, bạn trai em tốt biết bao, trước giờ chưa từng giận dỗi em.”
Một tiếng cười khẽ phát ra từ lồng ngực Tạ Ngật Chu, đôi mắt bình thản ngước lên, liếc Lâm Sơ Vũ xem trò vui.
Xem thử cô học được mấy trò hoa hòe hoa sói gì.
Lâm Sơ Vũ học theo Kha Dĩ Nhiên.
Kha Dĩ Nhiên khi yêu cực kỳ sến súa, cô hay nghe thấy nên cũng học được cái gọi là lời ngon tiếng ngọt. Kha Dĩ Nhiên bảo cô nói nhiều lời hay, làm nũng nhiều hơn, thậm chí cũng không cần chi tiền cho đàn ông, dỗ dành chút là có thể bắt gọn được rồi.
Lâm Sơ Vũ nắm một ngón tay anh, lắc lắc: “Anh về mà không nói em biết gì hết, nếu em mà biết, em chắc chắn sẽ không nỡ để anh đi uổng công đâu.”
“Học ở đâu thế.”
Lâm Sơ Vũ sẽ không bao giờ bán đứng bạn bè.
Cô chui qua hỏi: “Tạ Ngật Chu, anh giận thật à.”
“Không.” Tạ Ngật Chu hời hợt đáp
“Thật không.”
“Có đến mức phải giận em không.” Tạ Ngật Chu xoa tóc cô.
“Vậy anh —”
“Những việc này vốn dĩ không cần em phải làm một mình.”
Dường như giữa hai người luôn bị những thứ như thế vướng lại, bỏ qua một số điều không nguy hiểm gì đến tính mạng nhưng sẽ để lại những tiếc nuối hệt như những vết lở loét trong từng giai đoạn.
Anh không thích cảm giác đó.
Thậm chí là rất ghét.
Anh đã bỏ lỡ ba năm bảy tháng của cô.
Không muốn tiếc nuối thêm chút nào nữa.
“Cái này có gì đâu anh, đi xem nhà thôi mà.” Lâm Sơ Vũ không nghĩ như thế: “Em tốt nghiệp rồi, chắc chắn là phải học cách xử lý những việc này.”
“Anh thấy sao, có phải quá tốt luôn không, em tránh được hết mấy kiểu bẫy trên mạng nói luôn đó.” Lâm Sơ Vũ khoe khoang: “Không cần mẹ với anh trai em giúp đỡ luôn cơ.”
“Giỏi vậy sao.” Tạ Ngật Chu nhướng mày, rất biết cách cổ vũ cô: “Làm một mình cũng không vấn đề gì.”
Lâm Sơ Vũ cười cong mắt, chợt nhìn thoáng qua khoảng cách giữa hai người, sờ mũi một cái: “Nhưng mà ghế sofa hơi nhỏ, chờ tháng sau có lương em mua cái mới.”
Đúng là khá chật chội, Tạ Ngật Chu ngồi xuống đã cảm nhận được.
Bàn trà nhỏ bằng kính chiếm phần lớn không gian phòng khách, trước mặt còn có một kệ tivi, kiểu trang trí có phần cũ kỹ, đồ đạc thì đầy đủ nhưng không duỗi chân ra được, chỉ có chú mèo mun đang lăn lộn bên chân là thong dong tự tại.
Lâm Sơ Vũ áp sát cánh tay vào anh, Tạ Ngật Chu nói: “Cũng ổn.”
Cô ngẩng đầu, nghe anh mặt không đổi sắc cất giọng nhẹ nhàng trêu chọc cô: “Em có thể ngồi lên đùi anh.”
“… Không, thôi đi.”
Lâm Sơ Vũ vội vàng nói: “Tháng sau em mua thật mà, có thể đổi sang một chiếc sofa chữ L, anh xem chỗ bình hoa đang có khoảng trống đó.”
Tạ Ngật Chu thật sự cảm thấy khá ổn, con người anh vốn không câu nệ, không kén chọn, cái gì cũng chấp nhận được.
Huống chi đây là thành quả do Lâm Sơ Vũ tự cố gắng mà có được, anh tán thưởng vô điều kiện.
Chỉ là.
“Còn thời gian để qua chỗ anh không.”
Lâm Sơ Vũ gật đầu, nhà anh có máy chơi game, có phòng tập thể dục, còn có Thứ Ba, sao lại không qua chứ.
“Vậy anh đến được không?”
Lâm Sơ Vũ lại gật đầu: “Sao lại không được.”
Cô chỉ là muốn có một nơi dừng chân thuộc về riêng mình, một không gian mà bản thân có thể làm chủ, chứ không phải muốn phủi sạch quan hệ với anh.
“Được.”
Tạ Ngật Chu đứng dậy đi ra ngoài, Lâm Sơ Vũ ngẩn ra: “Anh đi luôn bây giờ hả?”
“Mua ít đồ.” Tạ Ngật Chu chỉ cầm điện thoại, “Lát nữa anh về.”
Ở đây còn thiếu rất nhiều đồ, Lâm Sơ Vũ bế mèo con về lại trong thùng giấy, đóng cửa phòng vệ sinh rồi bảo: “Em đi với anh.”
Ngoài trời gió đêm se se lạnh, hai tay Lâm Sơ Vũ nắm chặt tay Tạ Ngật Chu, cúi đầu đá một hòn sỏi nhỏ trên đường, bước đi khoan khoái.
Lâu rồi cô không có một buổi tản bộ buổi tối thư thái như vậy.
Lâm Sơ Vũ cười một tiếng: “Em tưởng tháng sau anh mới về được.”
Vốn dĩ là như vậy nhưng Tạ Ngật Chu nhớ lễ tốt nghiệp của ngành các cô.
Cô là người tinh tế như vậy, dù không nói ra nhưng cũng sẽ muốn có người quan trọng ở bên cạnh.
Anh đã từng vắng mặt một lần.
Lần này sẽ không nữa.
“Vì anh muốn chính miệng nói với em tốt nghiệp vui vẻ.”
Nước sông cuồn cuộn, ánh trăng trong veo, trên cầu xe cộ bóp còi qua lại.
“Muốn chính miệng nói với em rằng, tốt nghiệp vui vẻ, những ngày tháng sau này còn rất dài, tất cả đều thuộc về chúng ta.”
*
Họ mua rất nhiều thứ, cuối cùng bắt taxi về nhà.
Lâm Sơ Vũ lấp đầy đồ dùng hằng ngày vào các góc, phòng ngủ còn lại cũng đã thay ga giường xong xuôi.
Tạ Ngật Chu cũng đăng một thông báo tìm người nhận nuôi mèo mun lên vòng bạn bè, sau đó chuyển chỗ ở cho mèo con, ra khỏi nhà vệ sinh.
Anh đi ra thì nhìn thấy Lâm Sơ Vũ đang lục túi mua hàng.
“Tìm gì vậy.”
Lâm Sơ Vũ dừng tay, lông mi run run, sau đó lấy một hộp dứa ra: “Không có gì.”
Tạ Ngật Chu xem giờ, đi đến trước mặt Lâm Sơ Vũ lấy hộp dứa đi, mở hộp ra rồi chỉ xiên một miếng nhỏ đút vào miệng cô, phần còn lại anh mang đi: “Em mới ăn cả hộp dưa lưới rồi, lạnh lắm, ngày mai rồi ăn.”
Lâm Sơ Vũ che miệng, nhăn mặt: “Cái này sao không ngọt gì hết.”
Tạ Ngật Chu cũng ăn thử một miếng, phát hiện đúng là hơi chua chua chát chát.
Anh ném vào tận cùng của tủ lạnh, không thèm nghĩ gì liền nảy ra ý xấu nói bậy: “Ngọt mà, có lẽ ngày mai em phải đi làm, tác dụng tâm lý thôi.”
Lâm Sơ Vũ ngạc nhiên, trên mặt lộ vẻ phức tạp: “Anh quá đáng thật đó.”
Tạ Ngật Chu không để ý lắm, lấy ra hai chiếc bàn chải đôi rồi ngoắc ngoắc Lâm Sơ Vũ: “Có không, vậy nhanh đi ngủ nào.”
Lâm Sơ Vũ bị anh bóp kem đánh răng rồi nhét vào miệng, cô cầm bàn chải lên bắt đầu đánh răng, miệng nói không rõ lời hỏi anh: “Tối nay anh không đi sao.”
“Chẳng phải em bảo anh đến được à.” Dáng vẻ Tạ Ngật Chu rất ung dung, “Anh ngủ ở đây.”
Ngủ ở nhà cô.
Lâm Sơ Vũ nhổ bọt, súc miệng ùng ục ùng ục rồi nhả ra: “Vậy anh ngủ phòng nào, giường ở phòng khách hơi nhỏ, anh có muốn chúng ta đổi với nhau không?”
“Anh là khách à?” Tạ Ngật Chu đột nhiên hỏi.
“Không phải.” Lâm Sơ Vũ trả lời rất nhanh, phản bác theo bản năng.
“Vậy thì.”
Anh lười biếng nói ra hai chữ, từ từ ngước mắt lên nhìn cô với ý tứ sâu xa, ý anh đã rất rõ.
Lâm Sơ Vũ kịp thời hiểu được ý anh: “Chúng ta ngủ cùng nhau à.”
Tạ Ngật Chu không biết xấu hổ xem như Lâm Sơ Vũ đang mời, đồng ý rất sảng khoái: “Được thôi.”
“…”
Lâm Sơ Vũ: “Anh lại trêu em nữa!”
“Anh qua giường nhỏ ngủ đi!”
Tạ Ngật Chu túm lấy cánh tay đang tức giận của cô, cười trầm thấp, giọng nói mát lạnh cuốn hút vang lên gần ngay bên tai Lâm Sơ Vũ: “Em tìm rồi mà, anh không mua, sợ gì chứ.”
Hơi thở ấm áp tê dại, lâu rồi Lâm Sơ Vũ không tiếp xúc thân mật với anh như vậy, cô co rút người lại theo bản năng.
Cô phản ứng chậm chạp, ngửa đầu nhìn Tạ Ngật Chu đơ ra mấy giây, bỗng nhiên bùng cháy.
“Em không phải, em không có.”
“Ừ.” Tạ Ngật Chu kéo dài giọng, giải thích thay Lâm Sơ Vũ: “Em tìm dứa thôi.”
Lâm Sơ Vũ ấp úng một hồi, dứt khoát giải quyết vấn đề từ gốc, cô cầm kem đánh răng nặn vào miệng anh: “Chặn lại! Không cho nói nữa.”
Tạ Ngật Chu cười đến mức không nhịn được nữa, yết hầu ở cổ chuyển động, anh ngẩng đầu tránh đi.
“Làm gì vậy bé cưng, muốn tạo phản à.”
“Đây là nhà em! Là anh muốn tạo phản thì có!”
“Được, được được.” Tạ Ngật Chu trêu chọc nói liền mấy tiếng: “Ngày mai anh không đi làm nên nương nhờ địa bàn của em, đừng đuổi anh đi nhé.”
Lâm Sơ Vũ khịt mũi, ném kem đánh răng vào tay Tạ Ngật Chu rồi nhìn anh vài lần, sao anh lại quyến rũ như vậy, vất vả lắm mới ép bản thân dời sự chú ý, dáng vẻ miễn cưỡng: “Anh biểu hiện tốt chút, em sẽ cân nhắc.”
Tạ Ngật Chu đánh răng rửa mặt, tóc trước trán bị nước làm ướt anh cũng không thèm để ý, Lâm Sơ Vũ đứng bên cạnh nhìn thấy, bèn chạy ra ngoài lấy khăn lau mặt cho anh.
“Đây…”
Lời nói chưa kịp phát ra khỏi miệng thì đột nhiên bị chiếm đoạt, Tạ Ngật Chu nắm cánh tay Lâm Sơ Vũ kéo cô đến gần mình, môi phủ lên tiến vào, kem đánh răng Lâm Sơ Vũ chọn có vị chanh xanh, trong lúc quấn quýt càng nồng hơn, hơi thở cô trở nên rối loạn, nhíu mày khẽ ưm một tiếng, hơi chênh vênh.
Tạ Ngật Chu hôn rất mạnh mẽ, Lâm Sơ Vũ chỉ có thể tránh đi, anh nắm cằm cô ép cô ngẩng đầu lên, rồi dùng lực mạnh hơn hạ xuống, cô chỉ đành chịu đựng.
Tiếng nước nho nhỏ mập mờ, người Lâm Sơ Vũ như nhũn ra, cảm giác cả thế giới mình đều tràn đầy mùi vị của Tạ Ngật Chu. Anh chậm lại rồi nhẹ nhàng chiếm đoạt thêm lần nữa, cuối cùng mới lưu luyến dừng bên khóe môi cô, giọng điệu kiềm chế.
“Ngủ thôi.”
Lâm Sơ Vũ bị hôn đến mơ màng, đèn đã tắt.
Kích thước của chiếc giường đôi này không quá lớn, vừa đủ cho hai người, nhớ lại lúc thuê nhà, chủ nhà còn giải thích với cô: “Phòng ngủ lớn quá không tốt đâu, nhà nhỏ một chút, giường nhỏ một chút, dễ tụ khí, tốt cho gia chủ.”
Lâm Sơ Vũ không biết tụ khí có thật không, nhưng dính người là thật.
Cô và Tạ Ngật Chu căn bản không tách ra khoảng cách quá lớn, dù quay lưng lại cũng có thể bị anh kéo lại bằng một tay, cực kỳ thân mật, là kiểu thân mật vật lý đơn thuần, nhưng cảm giác trong lòng lại hệt như có một chú chó nhỏ đặt đuôi lên đùi vậy, mềm mại, ấm áp.
Âm thanh từ máy điều hòa vang lên vù vù, không gian yên tĩnh, Tạ Ngật Chu xoa xoa cái bụng nhỏ của cô, giọng khàn khàn: “Trần nhà gì mà đẹp thế, Sơ Sơ của chúng ta nhìn nghiêm túc như vậy, mặt anh cũng phải biến thành như thế mới được.”
Lâm Sơ Vũ kéo tay anh lên, xoay người lại, đối mặt với anh, chớp chớp mắt: “Em có một câu hỏi.”
“Hử?” Anh ghé tai đến gần, nghiêm túc lắng nghe.
“Anh nói không phải khách không muốn ngủ ở phòng khách, vậy còn em thì sao?”
Cô sắp xếp câu chữ không quá rõ ràng nhưng Tạ Ngật Chu hiểu, anh nhắm mắt nói: “Không phải khách.”
“Lúc đầu cũng không phải sao?”
“Không phải.”
“Em nghĩ tại sao anh em lại tìm được nhà của anh.”
“Hả?”
Tạ Ngật Chu cong môi, thẳng thắn nói: “Anh tự đề cử mình đấy.”
Lâm Sơ Vũ tiêu hóa từ đó: “Vì em à?”
“Vì anh muốn theo đuổi bạn gái.” Tạ Ngật Chu mở mắt ra, trong phòng ngủ mờ tối ánh sáng nhạt nhòa, anh nhìn thấy đôi mắt sáng ngời của Lâm Sơ Vũ, không nhịn được hôn lên: “Anh ủ mưu lâu rồi, nên mới có nhiều sự trùng hợp như vậy.”
Lâm Sơ Vũ lập tức nghĩ đến rất nhiều chuyện: “Vậy Cảnh Tu Tề bảo nhà bị ngập…”
“Lần sau bắt cậu ta xin lỗi em.” Tạ Ngật Chu cực kỳ vô lại, không hề nghĩ xem Cảnh Tu Tề làm thế là vì ai.
“Không cần, xin lỗi gì chứ.” Lâm Sơ Vũ ngượng ngùng.
“Vậy nên phòng ngủ của em không phải là phòng khách, là phòng anh chuẩn bị cho bạn gái, chưa từng có ai ở đó, cũng không cho người khác ở.”
Giọng anh rất tùy ý: “Mặc dù phòng đó đa số thời gian không dùng đến nhưng tiện cho anh không cần thay ga giường lúc nửa đêm.”
Đồng tử trong mắt Lâm Sơ Vũ chuyển động nhẹ, bùng, cô bịt miệng anh lần nữa.
Tạ Ngật Chu cười khẽ, thuận thế giữ động tay cô lại vươn đầu lưỡi lướt nhẹ qua lòng bàn tay, Lâm Sơ Vũ cảm nhận một cơn ngứa râm ran, mặt đỏ hơn.
*
Sáng sớm hôm sau, Lâm Sơ Vũ đúng giờ thức dậy đi làm.
Tạ Ngật Chu cũng dậy làm bữa sáng cho cô, nhưng anh không ăn, để tóc tai bù xù quay về giường điều chỉnh chênh lệch múi giờ.
Lâm Sơ Vũ cảm thấy hình ảnh này có chút thú vị.
Vài phút cuối cùng, cô chạy về phòng ngủ, đứng bên mép giường bóp mũi Tạ Ngật Chu, miệng hôn lên môi anh, trêu cho anh tỉnh giấc.
Thật ra Tạ Ngật Chu vẫn chưa ngủ, chỉ là rất thích căn phòng nhỏ này, xung quanh toàn là đồ của Lâm Sơ Vũ, toàn là dấu vết của cô. Ga giường do cô mua, mùi nước giặt quần áo của cô, giống hệt như mùi trên người cô, anh không muốn dậy, cảm giác được cô bao lấy, mãn nguyện vô cùng.
Có người hôn chào buổi sáng, anh rất vui vẻ.
Anh đảo khách thành chủ bấu lấy cổ cô, Lâm Sơ Vũ kêu lên, cả người ngã vào lòng anh. Tạ Ngật Chu ôm chăn kẹp cô lại không chút khách sáo: “Không muốn đi thì đừng đi nữa.”
“Không được, không được.” Lâm Sơ Vũ cười dịu dàng đẩy anh ra muốn chạy, còn nói đùa: “Bây giờ anh không có việc làm, em không kiếm tiền làm sao bao nuôi anh được.”
“Nuôi anh?” Tạ Ngật Chu buồn cười ngẩng đầu, Lâm Sơ Vũ giả vờ nghiêm túc, gật đầu.
“Được, vậy có bao ăn không.” Anh không những chấp nhận rất nhanh mà còn mặc cả.
Buổi trưa Lâm Sơ Vũ không về, nghĩ tới nghĩ lui: “Bao cơm sáng với cơm tối.”
Tạ Ngật Chu đưa tay làm động tác Ok: “Chờ em, cô Lâm.”
“Nếu anh không đi thì nhớ chăm sóc con mèo kia giúp em nha, nó có hơi nhỏ.”
“Yên tâm, cái gì anh cũng biết, em nuôi anh sẽ không lỗ vốn đâu.”
Lâm Sơ Vũ yên tâm đi làm, trên đường đi bất thình lình nghĩ đến một chữ.
Cô cũng bao nuôi được Tạ Ngật Chu sao?
Chỗ ngồi phía sau cô là thực tập sinh vào làm cùng thời gian với cô – Ninh Tử Trân.
Ninh Tử Trân đặt một ly Americano đá lên bàn cô, chào hỏi: “Sơ Vũ, bản vẽ chi tiết mặt đứng mà tôi nộp hôm kia, tôi đang kẹt ở chi tiết nối liền vách kính, có thể xem thử giúp tôi không?”
Lâm Sơ Vũ đặt bảng thống kê trong tay xuống: “Được, cô gửi mô hình cho tôi đi.”
“Cảm ơn nhiều nha!” Ninh Tử Trân cười tít mắt nói cảm ơn cô, sau đó khen: “Hôm nay cô ăn mặc đẹp quá, cũng định tham gia buổi giao lưu hả?”
“Buổi giao lưu?”
Ninh Tử Trân: “Đúng vậy, cô quên tuần trước có nhắn trong nhóm à, mặc dù chúng ta vẫn đang trong thời gian thực tập nhưng chắc vẫn đi được.”
“Có một kỹ sư kết cấu mới từ UCL về, vừa tham gia dự án ở trung tâm tài chính London, lại còn là cháu trai ruột của sếp Lý, mấy ngày nay mọi người đều bàn tán, nghe nói anh ta cũng đẹp trai lắm đó!