Tránh Mưa - Tự Thính

Chương 80

Trước Tiếp

Chương 80: Đợi không nổi

Edit: An Tĩnh


Họ cách nhau cả ngàn dặm, vậy mà Tạ Ngật Chu lại xuất hiện chỉ vì lý do này.

Lâm Sơ Vũ sững sờ, xen lẫn không thể tin nổi.

Trong sự bất hợp lý lại có một chút hợp lý, hình như đây là chuyện mà Tạ Ngật Chu có thể làm ra.

Lâm Sơ Vũ đã đặt hết túi mua sắm vào trong ngăn tủ.

Nhưng với tình huống hiện tại, trực giác nói với cô rằng không thể lấy ra.

Tạ Ngật Chu ngồi ngược sáng, ánh sáng trong con ngươi rất nhạt, nhưng cái bóng phản chiếu lại rõ ràng đến dị thường.

Anh nhìn cô từ trên xuống đầy chăm chú, Lâm Sơ Vũ muốn chạy đi, hoặc lùi lại phía sau.

Nhưng hoàn toàn không còn đường nào để đi.

“Hử?” Tạ Ngật Chu thốt lên một chữ duy nhất để thúc giục.

Lâm Sơ Vũ cũng mơ hồ ừ một tiếng theo anh, cô vờ như không hiểu, muốn bắt tay anh lại nhưng bị Tạ Ngật Chu nghiêng sang trái tránh đi, kéo theo cô cũng hơi xoay mặt đi.

Cổ họng khô khốc, hơi thở cũng trở nên gấp gáp.

Tay còn lại của Lâm Sơ Vũ khẽ động đậy, muốn chạm vào anh lần nữa nhưng lại không cẩn thận đụng phải góc cứng của cái hộp.

Ánh mắt Tạ Ngật Chu di chuyển xuống theo tiếng động cô gây ra.

Đầu ngón tay khựng lại tại chỗ, dường như nhắc nhở có gì đó được nâng cấp, bầu không khí bỗng chốc nóng lên.

Lâm Sơ Vũ luống cuống ra sức giãy giụa, hàng mi chớp liên hồi mấy cái như cánh quạt nhỏ.

Sự xuất hiện đột ngột của Tạ Ngật Chu khiến cô nhận ra nguy hiểm và sự mất kiểm soát của tình hình, vẻ kiêu căng ấy không còn phách lối như khi cách màn hình nữa, cô ngoan ngoãn thành thật thừa nhận : “Là bạn.”

Lâm Sơ Vũ bổ sung thêm một câu: “Bạn trai cũng là bạn mà.”

Mắt cô cong lên, ra vẻ thông minh.

Quả như dự đoán, Tạ Ngật Chu bị lời nói này chọc cười.

“Anh?”

Lâm Sơ Vũ gật đầu, cố gắng để bản thân trông thật chân thành.

“Vậy thu hồi làm gì, chơi anh à.”

Câu này cũng là thật, nhưng Lâm Sơ Vũ không dám thừa nhận.

Trên mặt cô còn đọng vài giọt nước chưa lau khô, Tạ Ngật Chu đưa ngón tay khô ráo lau đi, rồi lại tiếp tục v**t v* không rõ mục đích.

Anh nhìn cô, làn da mịn màng còn sạch sẽ hơn cả loại sứ trắng nhất, ngước mặt lên là đã có thể nhìn thấy một lớp lông tơ mảnh nơi gò má cô.

Xuống dưới, tay anh vòng ra sau đặt lên cổ cô.

Lâm Sơ Vũ không hiểu động tác này, bị anh nhìn chăm chú đến khó hiểu.

“Nhanh quá.”

Cho đến khi Tạ Ngật Chu mở miệng, anh không nặng không nhẹ cọ một cái: “Em căng thẳng cái gì.”

Lâm Sơ Vũ nuốt nước bọt, lúc này mới nhận ra nơi tay anh chạm vào là mạch đập của cô.

Nhịp tim không giấu được.

Tạ Ngật Chu vẫn là câu nói đó: “Đi lấy đi, anh xem thử đẹp đến mức nào.”

“Tạ Ngật Chu.” Lâm Sơ Vũ gọi tên anh.

Ý đồ muốn lừa anh vượt qua vòng kiểm tra này: “Hôm đó là Tư Tư đi dạo phố với em thôi, em nói đùa mà.”

Tạ Ngật Chu nửa ngồi xổm xuống trước mặt Lâm Sơ Vũ, đưa tay rút hai tờ khăn giấy lau khô cả phần tóc ướt bên tai cô, hờ hững hỏi: “Nhiếp Tư Tư đến à.”

“Ừm, ngày mai bọn em định ra ngoài dạo một vòng.” Lâm Sơ Vũ cũng không biết mục đích mình nói những lời này để làm gì, có lẽ là muốn nhắc nhở anh, còn về phần vì sao phải nhắc nhở.

Vậy thì chắc là vì cái hộp cô mới vừa liếc thấy.

Lâm Sơ Vũ sợ anh làm loạn.

Tạ Ngật Chu không để ý gật đầu, giọng trầm đi một chút, ngữ khí như đang dỗ dành.

“Tùy em, anh chỉ muốn xem bé cưng xinh đẹp.”

Vị trí hiện tại của họ là Lâm Sơ Vũ ở trên cao, sự đề phòng với anh cũng giảm đi không ít, anh lại gọi cô là bé cưng, Lâm Sơ Vũ không chịu nổi, chỉ có thể cảnh cáo một cách yếu ớt không chút sức uy h**p: “Không thể để anh thay cho em.”

Khóe môi Tạ Ngật Chu cong lên, anh ôm lấy cổ cô, hôn nhẹ mấy cái rồi sảng khoái đồng ý: “Được.”

Lâm Sơ Vũ đứng dậy, Tạ Ngật Chu đút tay vào túi lười biếng đi theo, cô mở tủ, lấy hai chiếc túi mua sắm ra.

Tạ Ngật Chu cầm một chiếc hộp nhỏ bên cạnh lên, bên ngoài buộc nơ bướm, rất sặc sỡ: “Cái này là gì.”

“Quà Tư Tư mang đến, bảo em về rồi mới mở.”

“Thần bí vậy.”

Lâm Sơ Vũ cũng rất tò mò Nhiếp Tư Tư đang làm gì, cô nhận lấy hộp nhìn qua nhìn lại, hình chữ nhật dài hơi dẹt, thực ra rất giống bao bì quần áo.

Lâm Sơ Vũ xoắn xuýt một lúc, hỏi Tạ Ngật Chu: “Bây giờ em mở ra thì có kỳ không.”

Tạ Ngật Chu cảm thấy Lâm Sơ Vũ trong sáng đến mức không chịu nổi, cách đối nhân xử thế của cô đơn giản mà chân thành, chuyện nhỏ như vậy xử lý thế nào mà không được, vốn dĩ là quà cho cô, sớm muộn gì cũng phải xem.

Anh buồn cười, nuông chiều cô: “Anh giữ bí mật cho em.”

Lâm Sơ Vũ kéo một dải nơ, động tác khựng lại.

Phòng khách sạn của cô là phòng đơn, chỉ có phòng tắm là có cửa, cô ngại thay đồ trước mặt Tạ Ngật Chu nên đuổi anh vào trong: “Anh không được nhìn.”

Lỡ bên trong có thư Tư Tư viết thì sao.

Anh không ý kiến, nhưng đưa ra điều kiện: “Thay bộ màu trắng trước.”

Lâm Sơ Vũ sửa lại: “Cái đó không phải màu trắng.”

Tạ Ngật Chu cười khẽ, giọng mang chút giễu cợt: “Xin lỗi nhé, em thu hồi nhanh quá, anh chưa nhìn rõ.”

Lâm Sơ Vũ: “…”

Biết mình đuối lý, cô không nói nữa.

Cửa đóng lại.

Lâm Sơ Vũ yên lặng vài giây, cuối cùng vẫn xé giấy gói quà của Nhiếp Tư Tư.

Cô sẽ giả vờ như chưa mở, Lâm Sơ Vũ lặng lẽ hứa hẹn trong lòng.

Nắp hộp mở ra, ren trắng đập vào mắt, vẻ mặt Lâm Sơ Vũ đứng hình mấy giây, cô nhìn thấy vài dải lụa đan chéo và nơ bướm.

Chất liệu vải mỏng nhẹ là một lĩnh vực mà Lâm Sơ Vũ chưa từng tiếp xúc.

Cô lập tức đóng nắp hộp lại, động tác có thể được gọi là ném, trong đầu lóe lên câu “chất xúc tác” mà Nhiếp Tư Tư trêu mình, trong chớp mắt, mặt Lâm Sơ Vũ bốc cháy, còn nghiêm trọng hơn bất kỳ lần nào trước đây, đỏ đến mức sắp nổ tung.

Cô vội vàng ôm hộp nhét vào nơi sâu nhất trong tủ quần áo, lực tay không khống chế khiến tủ phát ra một tiếng trầm đục.

Tay nắm cửa phòng tắm bị ấn xuống.

Lâm Sơ Vũ theo bản năng ngăn lại: “Đừng ra đây.”

“Khó vậy à, thật sự không cần anh giúp sao?”

“Không, không cần…”

Lâm Sơ Vũ luống cuống thay đồ xong, bước cuối cùng là kéo khóa thì lại làm thế nào cũng không kéo lên được.

Bên hông chiếc váy có một dây buộc, vốn một mình cô có thể tự làm được, nhưng đầu óc cô hoàn toàn bị “món quà” vừa rồi làm cho choáng váng, rối tung như đống đổ nát.

Đồng hồ trên tường tích tắc chạy, Lâm Sơ Vũ càng làm càng rối, dây kéo cứ như đang đối đầu với cô, càng dùng lực càng kẹt, môi cô mím lại trắng bệt, không nhận ra người đã đứng phía sau.

Eo bị một bàn tay lớn phủ lên, cô rùng mình, cụp mắt xuống, những ngón tay với khớp xương rõ nét luồn vào qua chỗ khoét rỗng, như có như không vẽ vòng tròn.

“Sao anh ra đây rồi.” Lâm Sơ Vũ bắt lấy bàn tay đang làm loạn công khai của anh, giọng hoảng hốt.

“Chậm quá, không chờ nổi.” Anh nói một cách thản nhiên, kéo dây kéo lên giúp Lâm Sơ Vũ.

Toàn bộ động tác trơn tru như nước chảy, không quá ba giây.

Tạ Ngật Chu cười khẽ: “Đơn giản vậy mà? Lúc nãy em loay hoay gì thế.”

Lâm Sơ Vũ không cãi lại được, anh lại nói: “Xem ra chuyện này phải để anh làm rồi.”

Tiếp đó, Lâm Sơ Vũ bị anh trở tay xoay một vòng, ánh mắt Tạ Ngật Chu lướt qua từng tấc từng tấc, cuối cùng dừng lại ở thiết kế phía sau lưng cô.

Xương bướm gồ lên một độ cong mảnh mai xinh đẹp, đường cong nơi sống lưng lõm nhẹ xuống một cách mượt mà, vòng eo thon thả vừa vặn trong tay, đường nét tinh xảo.

Giọng Lâm Sơ Vũ bỗng dưng khẽ rên: “Nhột.”

Tạ Ngật Chu vuốt từ trên xuống dưới, lưu luyến.

Anh lại cười một tiếng, Lâm Sơ Vũ không nhìn thấy mặt anh, cảm giác rất bất an, cơn ngứa ngáy trong lòng càng rõ rệt hơn.

Đang định nói gì đó thì Tạ Ngật Chu kéo dây buộc và kéo khóa trên người cô, lời ít ý nhiều: “Bộ tiếp theo.”

Lần này anh không rời đi, động tác liền mạch.

Lâm Sơ Vũ xoay người che mắt anh lại, không muốn cho anh ở đây: “Anh đừng, em tự thay.”

Tạ Ngật Chu bị che mắt vẫn có thể chuẩn xác bắt được môi cô.

“Ưm…” Lâm Sơ Vũ bị chặn tiếng đầy bất ngờ, cả phản kháng cũng yếu đi.

Eo Lâm Sơ Vũ mềm mại vô cùng, nhẹ nhàng cong ra phía sau.

Tạ Ngật Chu cứ cười mãi, nhưng tay thì không làm loạn, chỉ là nói được làm được, anh thay váy cho cô.

Lâm Sơ Vũ không được tự nhiên, anh bảo cô phải quen với việc này đi: “Cái này có gì đâu.”

“Em căng thẳng mà.” Lâm Sơ Vũ dùng chính lời anh nói với cô để đáp lại, giọng be bé, còn có chút ngoan ngoãn.

Lồng ngực Tạ Ngật Chu rung nhẹ mấy cái, anh cầm bộ khác lên thay cho Lâm Sơ Vũ.

Tay anh cầm vào dây kéo, tự lùi sang bên cạnh hai bước quan sát tỉ mỉ, không tiếc lời khen ngợi: “Đẹp, rất hợp với em.”

Lâm Sơ Vũ muốn tự kéo khóa, nhưng Tạ Ngật Chu lại không buông tay.

Trong mắt cô đầy vẻ khó hiểu, Tạ Ngật Chu nói không cần phiền phức như vậy.

Anh lại nói: “Lúc nãy em căng thẳng sớm rồi.”

Giọng điệu trêu chọc thờ ơ, lúc Lâm Sơ Vũ nhận ra mình rơi vào bẫy thì đã muộn.

Tạ Ngật Chu buông tay, phía trước người cô hơi lỏng ra.

Lâm Sơ Vũ không kịp chạy, anh cởi áo, tay không cho phép cô từ chối luồn vào từ vạt váy.

Chiếc váy này ngắn hơn chiếc trước nhiều, vừa khéo dễ dàng cho anh.

Mà mục đích của anh cũng chính là như vậy.

Cô gọi tên anh lung tung, tay dùng lực chống trước ngực Tạ Ngật Chu, cố cảnh cáo anh đừng làm loạn.

Tạ Ngật Chu ép cô ngã ra sau, Lâm Sơ Vũ ngã xuống đệm rồi lại nhẹ nhàng bật trở lại.

Cô nghiêng người tránh động tác của anh, gian nan lên tiếng nói: “Ngày mai em phải ra ngoài, sẽ, sẽ bị nhìn ra.”

“Anh sẽ cố làm nhẹ chút.” Thái độ của Tạ Ngật Chu như có thể thương lượng lại như không thể thương lượng.

“Thế cũng không được.” Lâm Sơ Vũ khóc không ra nước mắt, quần áo cô lỏng lẻo, tóc xõa ra trên xương quai xanh và sau lưng, quyến rũ đến mức Tạ Ngật Chu không tự chủ cúi đầu xuống.

Họ đã lâu không thân mật như vậy, từ mấy tháng Tạ Ngật Chu ở Mỹ cho đến mười mấy ngày sau khi anh về nước, đều không có.

Giọng anh dần khàn đi, nhìn Lâm Sơ Vũ cử động dưới mí mắt mình, hàm siết chặt lại, vạt váy trong tay anh cuộn lên từng chút, chạm qua bụng dưới, chạm qua n** m*m m**, rồi dừng lại dưới nách, Tạ Ngật Chu thẳng thừng nói: “Giơ tay lên.”

Lâm Sơ Vũ kiên quyết bảo vệ chút khả năng cuối cùng, dáng vẻ không biết là bướng bỉnh hay đáng thương, Tạ Ngật Chu vỗ nhẹ lên mặt cô, giọng vẫn thản nhiên như trước, trình bày thẳng thắn chuyện sắp xảy ra.

“Anh không ngại mặc thế này làm, dù sao cũng ngắn, đẹp chết đi được.” Anh vừa xấu xa vừa ngang tàng, sau đó lại nói với cô, “Nếu như em chịu ngày mai nó sẽ bị hỏng.”

Lâm Sơ Vũ khiếp sợ há miệng, giọng rất nhỏ: “Sao anh lại như vậy.”

Tạ Ngật Chu kéo tay cô đặt lên trước người mình để cô cảm nhận, cố ý: “Anh nhịn bao lâu rồi, em có lương tâm không, còn tại sao anh lại như vậy thì em có tâm tư gì mà chính bản thân em không biết à.”

To gan rồi.

Anh kéo cô đứng dậy, không cho thương lượng mà c** đ* cô xuống.

Tạ Ngật Chu để trần thân trên đi lấy đồ, người mới xoay được một nửa thì thoáng nhìn thấy Lâm Sơ Vũ muốn chạy, anh tặc lưỡi quay lại, kéo chân cô đến bên mép giường, bất thình lình đụng về phía cô cách lớp vải.

Lâm Sơ Vũ “ưm” một tiếng ôm chặt lấy chăn, ký ức còn thức tỉnh trước cả cảm giác của cô.

Cô xuất hiện phản ứng theo bản năng, tê dại đến mức không chịu nổi.

Tạ Ngật Chu hỏi: “Gửi cho bạn đúng không.”

Lâm Sơ Vũ liều mạng lắc đầu.

Tạ Ngật Chu lại hỏi: “Học hư dụ dỗ anh đúng không.”

Ánh sáng trong phòng đều hóa thành màu sắc mờ ám, quầng sáng trong mắt Lâm Sơ Vũ tản ra, cô nhíu mày.

Tạ Ngật Chu tiếp tục: “Có phải muốn thấy anh như thế này không.”

Hô hấp Lâm Sơ Vũ không ổn định, đổi cách nói để cầu xin: “… Bạn trai ơi.”

“Bạn trai à.” Tạ Ngật Chu ngân dài giọng, dường như mang theo ý cười, nhưng lần này lại mạnh hơn lần trước: “Ai là bạn trai của em.”

Lâm Sơ Vũ co người, run giọng gọi tên anh: “Tạ Ngật Chu, Tạ Ngật Chu.”

“Ừ, trả lời đúng.”

Cuối cùng anh lại làm cô một cái, bế Lâm Sơ Vũ đi về phía phòng tắm.

“Thưởng cho em, hôm nay đổi chỗ.”

Lâm Sơ Vũ bị ép ôm vai anh, đầu ngửa ra sau lơ lửng, gương mặt như muốn khóc: “Ngày mai em thật sự có hẹn với Tư Tư rồi.”

“Biết rồi.”

Anh tắt đèn, cúi xuống bên tai Lâm Sơ Vũ: “Em tốt với anh chút thì chúng ta cũng sẽ nhanh thôi.”

Trước Tiếp