Tránh Mưa - Tự Thính

Chương 63

Trước Tiếp

Chương 63: Duyên đến

Edit: An Tĩnh


Đi ra khỏi căn hộ của Tạ Ngật Chu, Lâm Sơ Vũ ngẩng đầu nhìn bầu trời giây lát, vẫn là màu trắng sáng sủa, mây nhẹ và gió trong lành.

Mùa hè với sắc xanh khô được tô điểm bởi những ngọn đèn đường, cô thở nhẹ ra một hơi, trong miệng vẫn còn mùi bạc hà lạnh chưa tan đi hết.

Chiếc nhẫn trên tay kiểu dáng đơn giản, đường vân giống như dải Mobius, kích cỡ vừa vặn, nhưng sao anh biết được cỡ nhẫn vậy.

Về đến phòng ký túc xá mà cô vẫn còn ngẩn ngơ vì món đồ nhỏ này.

Kha Dĩ Nhiên mới từ thư viện về, hôm nay cô bạn cực kỳ xui xẻo, ngón chân vừa móc vừa kéo vất vả lắm mới về được đến ký túc xá, cửa bị đẩy ra cái rầm, Kha Dĩ Nhiên nhìn thấy Lâm Sơ Vũ thì lập tức trề môi rầm rì: “Ông nội nó chứ, ai đòi lại công bằng cho tớ đây!”

Lâm Sơ Vũ bỗng quay đầu lại, tim như bị kéo lên cổ họng: “Cậu sao vậy, bị ăn h**p à.”

Kha Dĩ Nhiên giơ chân lên, chiếc dép xỏ ngón bị đứt văng ra ba mét, cô bạn vừa nhảy lò cò vừa giận dữ nói: “Không phải tớ, mà là dép của tớ cơ! Bị người ta giẫm đứt rồi!”

Lâm Sơ Vũ vội vàng đỡ tay Kha Dĩ Nhiên, nhìn chiếc dép thảm thương của cô ấy, vừa buồn cười vừa bất lực: “Sáng nay tớ đã nhắc cậu rồi, cậu thấy chưa.”

“Ai mà ngờ có người mắt mù đến thế, ngồi đối diện tớ là một thằng con trai to xác như vậy nè.” Kha Dĩ Nhiên khoa tay vẽ một vòng, ôm tim xót xa: “Một cú giẫm xuống, toang luôn.”

Lâm Sơ Vũ bị màn kể chuyện sinh động của cô bạn chọc cười: “Cậu còn dép khác không, tớ có đôi chưa dùng này.”

“Nhanh nhanh nhanh, không sao, tớ cũng đâu thể mang giày bata tắm được.”

Lâm Sơ Vũ lục tủ, lấy ra một đôi cùng kiểu với cô: “Mua combo giảm giá đặc biệt, đúng là phát huy tác dụng.”

Lúc cử động, ánh bạc trên tay cô chợt lóe lên, Kha Dĩ Nhiên trợn mắt: “Đợi đã!”

“Cậu đưa tay ra.”

Lâm Sơ Vũ làm theo theo bản năng, bị Kha Dĩ Nhiên nắm lấy, không kìm được thốt lên một câu: “Tiến triển nhanh vậy sao?!”

Lâm Sơ Vũ cụp mắt, ngón tay nóng lên hơi co lại : “Không phải… Chỉ là nhẫn đôi thôi, đeo cho vui ấy mà.”

“Đeo cho vui.” Kha Dĩ Nhiên nheo mắt quan sát một lúc lâu, rồi đột nhiên ôm Lâm Sơ Vũ ngửi ngửi như cún con: “Bây giờ trên người cậu toàn là mùi của cậu ta thôi.”

Tim Lâm Sơ Vũ khẽ run lên, cô rút tay lại về chỗ ngồi: “Cậu đừng nói linh tinh.”

“Thật mà, cậu không nhận ra à.” Kha Dĩ Nhiên cầm chai nước hoa của mình giả vờ nhu mì xịt xịt hai lần, mô phỏng: “Làm như này nè, mùi hương trên cơ thể một người sẽ trở nên rõ ràng, cậu ở gần lâu cũng sẽ lây mùi qua.”

“Chiều nay các cậu đi đâu thế?” Kha Dĩ Nhiên cười hì hì.

Lâm Sơ Vũ không nói, nhỏ giọng đe dọa: “Không được dò la.”

“Không nói thì thôi, nhưng mà cậu ta dùng nước hoa gì vậy, cũng thơm đấy.” Kha Dĩ Nhiên đột nhiên tiến lại gần từ sau lưng, nói một câu không đầu không đuôi.

Những lời này giống như một chiếc chìa khóa, cót két mở ra hộp ký ức của Lâm Sơ Vũ.

Cô từng nói một câu y hệt với Tạ Ngật Chu.

Nước hoa anh dùng đều là dòng được điều chế riêng.

Lúc ấy Tạ Ngật Chu cố ý cúi thấp mặt và cổ xuống, dụ dỗ cô đến gần để ngửi, còn bảo nếu cô thích mùi này thì sau này anh sẽ không đổi nữa.

Sau đó anh thật sự không đổi qua mùi khác nữa.

Ngay cả hương thơm trong tủ quần áo và phòng ngủ cũng được thay đổi theo sở thích của Lâm Sơ Vũ, mục đích của anh rất tự nhiên: “Dụ dỗ em.”

“Không được sao.”

Lâm Sơ Vũ khi ấy: “…”

Chỉ có thể rung động vì anh hết lần này đến lần khác, và không nhịn nổi mà bị anh cám dỗ từng chút một.

Buổi tối, Lâm Sơ Vũ sắp ngủ thì bỗng dưng bị Kha Dĩ Nhiên kéo chăn đánh thức, đầu óc cô mơ màng nặng nề, còn Kha Dĩ Nhiên thì gấp gáp vô cùng, mức độ ngạc nhiên không thua kém gì lúc phát hiện một đại lục mới, cô bạn dùng giọng nhỏ nhất bảo Lâm Sơ Vũ nhìn điện thoại.

Kha Dĩ Nhiên: “Lúc nhìn thấy chiếc nhẫn của cậu tớ đã thấy quen quen rồi, giống hệt sản phẩm của một bậc thầy người Pháp, nhưng tớ xem thử trên trang web của ông ấy thì lại không có mẫu này, tớ tưởng các cậu làm mô phỏng lại để đeo cho vui thôi nên không nói gì.”

Kha Dĩ Nhiên: “Cậu của tớ đang kinh doanh trang sức, mới vừa gửi cho tớ một mẫu, chính là bậc thầy này luôn, bảo là hai tháng trước mới thiết kế một mẫu nhẫn thuộc bộ sưu tập riêng, kiểu dáng không được công khai với người ngoài, không lẽ là cái của cậu à.”

Lâm Sơ Vũ không biết, nhưng hai tháng trước họ vẫn chưa ở bên nhau, chắc không phải đâu.

Cơn buồn ngủ đã tan biến gần một nửa, Lâm Sơ Vũ sờ chiếc nhẫn kim loại trên tay: “Có lẽ là trùng hợp thôi.”

Kha Dĩ Nhiên càng nghĩ càng cảm thấy không phải trùng hợp, liên tục gửi ảnh vài mẫu có phong cách tương tự cho cô: “Cậu xem đi! Có giống không! Chi tiết và cách đính đá trang trí thật sự rất giống một bộ sưu tập luôn.”

Đúng là rất giống.

Kha Dĩ Nhiên: “Tớ đã nói mà, sao Tạ Ngật Chu có thể để cậu đeo bản nhái được, chắc chắn là cậu ấy đã bí mật chuẩn bị đó.”

Lâm Sơ Vũ nhìn thấy giá tiền ở ô đấu giá bên dưới ảnh, ánh sáng điện thoại khiến cô chớp chớp mắt, nhìn dãy số 0 phía sau càng hoa mắt hơn.

Đơn vị, chục, trăm, ngàn, mười ngàn, một trăm ngàn…

Lâm Sơ Vũ dụi dụi mắt, chống tay ngồi dậy đếm lại, một trăm ngàn… Trăm…

Bùm.

Đầu nổ tung.

Đếm lại lần nữa, đơn vị, chục, trăm, ngàn —

Bảy triệu.

Lâm Sơ Vũ: “Đắt quá, chắc không đắt đến thế đâu.”

Kha Dĩ Nhiên: “Tớ nghĩ là thật đấy, không tin thì cậu hỏi cậu ta thử xem, đặt riêng chắc chắn sẽ cao hơn chứ không thấp hơn được đâu.”

Kha Dĩ Nhiên: “Nghĩ lại chiều nay tớ đụng phải cái nhẫn tám con số, trời ơi.”

Lâm Sơ Vũ ngồi dậy trên giường, một câu của Kha Dĩ Nhiên đã khiến cô hoàn toàn tỉnh táo.

Cô mím môi nhìn món đồ trên tay, cắn môi không dám tin.

Tạ Ngật Chu đi theo giáo sư Hoàng làm hết dự án này đến dự án khác, những người đã từng gặp Tạ Ngật Chu đều nói những gì anh có không thể chỉ gói gọn trong hai chữ “thiên phú”, mà còn là sự can đảm, dứt khoát và tầm nhìn của tuổi trẻ.

Lúc này anh chưa ngủ, cầm điện thoại lên thì thấy Lâm Sơ Vũ gửi đến mấy chữ như muốn nói lại thôi, một bên lông mày nhướng lên: “Giờ này còn chưa ngủ, em định biến thành gấu trúc à?”

Lâm Sơ Vũ gõ gõ, cuối cùng rụt rè hỏi: “Chiếc nhẫn này đắt lắm đúng không.”

Tạ Ngật Chu day sống mũi, tháo kính xuống: “Không đắt.”

Được rồi, anh đã nói như thế nhưng Lâm Sơ Vũ vẫn không tin, đeo thứ này trên tay cứ như gánh mấy căn nhà vậy: “Em không dám đeo.”

Rơi mất thì làm sao.

Tạ Ngật Chu cười, từng câu từng chữ hiện ra trước mắt Lâm Sơ Vũ: “Đồ vật ở trên người em mới có giá trị, với lại thật sự không đắt đâu mà, em nghe ai nói là đắt vậy.”

Lâm Sơ Vũ gửi ảnh qua.

Tạ Ngật Chu: “Không phải, nhẫn của chúng ta là bản ăn theo thôi.”

Lâm Sơ Vũ vẫn chưa chắc chắn: “Thật không?”

Tạ Ngật Chu không mấy để tâm lừa cô: “Thật mà, mau ngủ đi.”

Lâm Sơ Vũ không hiểu mấy thứ này, cô nhẹ nhàng tháo nhẫn ra để trong lòng bàn tay v**t v*, mất một lúc mới phát hiện bên trong có một hàng chữ cái nhỏ.

Dùng điện thoại chiếu sáng, khó khăn lắm mới nhìn rõ chữ được khắc là gì —

Lsy’s xyz

Tạ Ngật Chu của Lâm Sơ Vũ.

Hệt như đang nói rằng anh là vật sở hữu riêng của cô, dán chặt trên bàn tay cô.

*

Tuần thi cuối kỳ trôi qua nhanh chóng, chớp mắt đã kết thúc.

Kha Dĩ Nhiên không săn được vé máy bay, bèn đổi ý định đi chơi ở mấy thành phố lân cận, rồi sau đó đi tàu cao tốc về nhà.

Sau khi thi xong môn cuối cùng, Lâm Sơ Vũ đi ra khỏi phòng học thì nhìn thấy Tạ Ngật Chu đang đứng bên cửa sổ.

Anh đứng quay lưng lại trông rất buồn chán, lạnh lùng nghịch một tờ giấy.

Có cô gái bị thu hút bởi khí chất bất cần và kiêu căng này, quan sát cách ăn mặc của Tạ Ngật Chu từ đầu đến chân một lượt, không rõ là thương hiệu nào, nhưng lại toát lên sự đắt đỏ khó diễn tả.

Cô gái đổi sang nụ cười dịu dàng, thử tiến lên xin phương thức liên lạc.

Lâm Sơ Vũ đứng ở phía sau nhìn thấy cảnh tượng này rất rõ ràng.

Cô dừng bước.

Tạ Ngật Chu như cảm nhận được nên quay đầu lại

“Chào cậu ~” Cô gái vừa mở lời, Tạ Ngật Chu đã gật đầu cắt ngang: “Xin lỗi, bạn gái tôi đến rồi.”

Anh không dừng lại thêm một giây nào, cũng không tò mò đối phương muốn nói gì, anh không cho dù chỉ nửa cơ hội mà bước thẳng về phía Lâm Sơ Vũ.

Người hơi nghiêng về hướng cô: “Khó không em.”

Lâm Sơ Vũ lắc đầu: “Không khó, có trong phần ôn tập hết.”

Lâm Sơ Vũ cảm nhận được ánh mắt cô gái kia dừng trên người mình một hồi, nhíu mày đẩy Tạ Ngật Chu ra: “Chiêu ong dụ bướm.”

Tạ Ngật Chu oan ức vô cùng: “Vậy phải làm sao bây giờ, khắc chữ trên mặt à.”

“Như vậy thì còn chẳng được tính là không thuộc xu hướng, mà gọi là hình phạt.” Lâm Sơ Vũ lẩm bẩm, “Em cũng không cần anh nữa.”

Tạ Ngật Chu đặt tay lên vai Lâm Sơ Vũ, đuôi mắt chứa ý cười rạng rỡ.

“Dọn đồ xong hết chưa, ra sân bay.”

“Anh gửi Thứ Ba về chưa?”

“Về rồi.”

Lâm Sơ Vũ gật đầu, về ký túc xá lấy hành lý.

Năm nay công ty mà cô muốn vào nhất bắt đầu không nhận thực tập sinh năm nhất nữa nhưng vì hồ sơ của Lâm Sơ Vũ xuất sắc nên họ đã chuyển cô sang thực tập online, việc này vừa hay đúng ý Lâm Thanh Vận.

Mấy ngày nay Lâm Sơ Vũ thức đêm làm bản vẽ gấp cộng thêm ôn tập sáu môn để thi, thành thử tựa vào vai Tạ Ngật Chu ngủ suốt đường đi.

Mãi đến khi mũi bị bóp lại khiến oxi đột ngột biến mất, cô mới mở đôi mắt nhập nhèm còn ngái ngủ ra.

“Anh làm gì vậy.”

Tạ Ngật Chu đổi sang cầm tóc cô gãi gãi, “Đến nơi rồi.”

Lâm Sơ Vũ mím môi, không đành lòng ôm vai anh thầm thì: “Không nỡ đâu.”

Tạ Ngật Chu khựng lại một lát, bổ sung thêm: “Không nỡ xa anh à.”

“Ừ.”

“Em thật là.” Tạ Ngật Chu cười khẽ, nghĩ đến cả đống từ ngữ vẫn không đủ để hình dung.

Cuối cùng chỉ hôn lên trán cô một cái.

Sao lại có một cô gái đáng yêu như vậy chứ.

Khiến anh cam tâm tình nguyện rơi vào tay cô.

Lấy hành lý xong, hai người đi vào thang máy, Lâm Sơ Vũ bất ngờ nhận được cuộc gọi từ Hứa Nguyên Gia, người ở đầu bên kia lời ít ý nhiều: “Chờ em ở cửa ra tầng bốn.”

Chân vừa định bước ra cửa đột nhiên rụt lại, Lâm Sơ Vũ ngước mắt lên, nhìn thấy chiếc Porsche đậu ngay chính giữa bên kia đường.

Hứa Nguyên Gia đâu có nói sẽ đến đón cô nhỉ.

Cuộc gọi vẫn đang kết nối: “Em bắt xe về hay anh đến đón có gì khác nhau đâu.”

“…”

Hứa Nguyên Gia hạ cửa sổ xuống chuẩn bị nhìn qua, ngay tại tích tắc đó, Lâm Sơ Vũ bất chợt phản ứng, dùng lực mạnh nhất đẩy Tạ Ngật Chu đang muốn nắm tay cô ra, giấu anh ra sau cây cột.

Tạ Ngật Chu hơi loạng choạng, ngước đôi mắt đen láy lên đầy kinh ngạc và “?”

Nhưng Lâm Sơ Vũ không kịp giải thích.

Tạ Ngật Chu cứ thế trơ mắt nhìn bạn gái mình nhanh chân chạy đi mất, không nói một câu nào.

Lâm Sơ Vũ kéo vali chạy ra cửa, Hứa Nguyên Gia xuống xe đi đến nhận lấy hành lý, cười cô: “Làm gì mà hấp tấp thế.”

“Không… Không có gì ạ.” Lâm Sơ Vũ cười gượng hai tiếng, nhân lúc Hứa Nguyên Gia mở cốp sau, cô ngoảnh lại nhìn về phía sau.

Cách đó không xa, Tạ Ngật Chu trong bộ đồ đen sắc lạnh nghiêng đầu, khoanh tay trước ngực, tuy không nhìn rõ mặt nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự cạn lời và trầm mặc từ anh.

Lâm Sơ Vũ không còn cách nào khác cả.

Cô lặng lẽ giơ tay cầu xin anh đừng tới.

Tạ Ngật Chu đẩy má trong, lần này thật tức giận đến bật cười, cô bạn gái mà mình quang minh chính đại theo đuổi được.

Câu đó nói thế nào nhỉ.

Địa vị chính thất.

Hành động bồ nhí.

Hứa Nguyên Gia đóng cốp sau lại, gọi Lâm Sơ Vũ một tiếng, hỏi mang gì mà hành lý nặng vậy.

Lâm Sơ Vũ căng thẳng quay đầu trả lời qua loa.

Tạ Ngật Chu hết cách, đưa tay kéo thấp mũ lưỡi trai xuống.

Vẫy tay qua loa.

Ý là tạm biệt.

Hứa Nguyên Gia khởi động xe, Lâm Sơ Vũ nhìn anh lần cuối cùng.

Anh đứng bất động tại chỗ, vành mũ che khuất đôi mắt hẹp dài lạnh lùng, cằm hơi nâng lên, anh đang chăm chú nhìn cô rời đi, lần đầu tiên Lâm Sơ Vũ nhìn thấy một chút cô đơn nơi anh.

Giây tiếp theo, điện thoại rung lên.

Người cô đơn ấy nhắn tin: “Bị bạn gái bỏ rơi, ai nhận nuôi không.”

Bên dưới còn có một dòng nhỏ: “Tạ Ngật Chu” chọc tôi một cái.

Ám thị chỉ mặt điểm tên.

Lâm Sơ Vũ nhịn cười chọc lại.

Tôi chọc “Tạ Ngật Chu” một cái nói Lâm Sơ Vũ nhớ anh.

Lâm Sơ Vũ chỉ tiện tay chọc một cái, không ngờ anh lại cài đặt cái này.

Chưa kịp phản ứng, bên kia đã lên tiếng trước: “Được, cảm ơn cục cưng.”

Người này thật là!

Lâm Sơ Vũ khóa điện thoại, trong đầu hiện ra bốn chữ — lắm chiêu lắm trò.

Nhưng Lâm Sơ Vũ không ngờ đó là lần cuối cùng cô gặp Tạ Ngật Chu trong suốt tháng Bảy.

“Lượng công việc online không quá nhiều, tốt lắm.” Lâm Thanh Vận phân loại ra và sắp xếp lại quần áo của Lâm Sơ Vũ, vừa làm vừa trò chuyện vu vơ với cô.

“À đúng rồi, năm sau con nhà dì Tống thi trung học phổ thông, điểm hơi sát điểm chuẩn trường trọng điểm, dì ấy hỏi mẹ mấy lần xem con có thể qua dạy kèm em nó vài hôm không.”

“Dì ấy bảo sẽ trả phí dạy kèm cho con.”

Dì Tống còn từng cho Lâm Sơ Vũ trứng luộc nước trà, khoản tiền này sao cô có thể không biết ngại mà nhận được.

“Không cần đâu, cũng không phải chuyện gì phiền phức.”

“Vậy để mẹ nói với dì ấy một tiếng là con đồng ý rồi.”

“Vâng.”

Nền tảng của con trai nhà dì Tống còn tệ hơn Lâm Sơ Vũ nghĩ, không giống năng lực sát điểm chuẩn trường trọng điểm lắm.

Một đề thi trắc nghiệm mà làm sai một nửa, Lâm Sơ Vũ hơi bất lực.

Cô lập lại kế hoạch, nói đến độ đau cả họng.

Vất vả lắm mới dành ra được chút thời gian muốn đi tìm Tạ Ngật Chu thì Lâm Thanh Vận gọi cô lại: “Đi đâu vậy?”

“Con đi dạo vòng vòng thôi.”

“Mẹ đi chung với con.” Lâm Thanh Vận thay giày, “Sau này ăn cơm xong đi dạo mấy vòng với mẹ, đừng ngồi lâu quá, dễ mắc bệnh về lưng đấy.”

Khoảng thời gian này ngoài xử lý công việc online thì cô còn phải đi dạy kèm, bận rộn cứ như con quay vậy.

Mấy ngày như thế trôi qua, Lâm Sơ Vũ phát hiện không phải mình bị ảo giác mà là Lâm Thanh Vận cố tình giám sát cô chặt chẽ, đi đâu cũng phải báo cáo.

Căn bản không còn thời gian để gặp Tạ Ngật Chu.

Ngay cả Hứa Nguyên Gia cũng nhận ra điểm bất thường.

“Chuyện gì vậy, em đến tuổi nổi loạn à?”

Lâm Sơ Vũ: “…”

“Anh à, anh đừng mang em ra làm trò đùa nữa.”

“Thế là gì?”

Sau một hồi lưỡng lự, Lâm Sơ Vũ thật thà nói: “Mẹ đang đề phòng việc em yêu đương.”

Hứa Nguyên Gia ngạc nhiên: “Với ai?”

Một cái tên lởn vởn ở môi cô, Lâm Sơ Vũ nhỏ giọng hỏi: “Sao anh không hỏi em có yêu đương thật không.”

“Vậy là thật à?”

“Thật.”

Hứa Nguyên Gia cười: “Xem ra là rất thích người ta nhỉ.”

Lâm Sơ Vũ im lặng một hồi lâu, thở nhẹ ra một hơi, cô ngẩng đầu ánh mắt hơi sáng lên: “Là người mà em đã thích từ hồi cấp ba.”

“Yêu thầm thành thật hả?”

Lâm Sơ Vũ gật đầu một cái thật mạnh.

“Đỉnh nha.” Hứa Nguyên Gia quan sát kĩ một lượt, phì cười: “Được rồi, anh sẽ bao che cho em, nhớ rồi thì đi gặp thôi, nhưng đừng làm mấy chuyện khiến mẹ lo lắng.”

Chớp mắt đã tới ngày đầu tiên của tháng Tám, cũng là sinh nhật của Lâm Sơ Vũ.

Ban ngày cô vẫn làm việc như thường, Lâm Thanh Vận chuẩn bị một bàn đầy món ngon cho cô, sau khi ăn xong thì Nhiếp Tư Tư tới tìm cô, cuối cùng Lâm Thanh Vận cũng không còn lý do gì nữa: “Đi đi.”

Nhiếp Tư Tư thở mạnh một hơi: “Vì tình yêu của cậu, tớ thật sự liều mạng đấy.”

Lâm Sơ Vũ cười rạng rỡ ôm cô bạn nũng nịu.

“Cậu còn không có thời gian chơi với tớ nữa!”

“Vậy tớ chơi với cậu trước được không.”

“Hừ, thôi bỏ đi, cậu mau đi đi.”

“Lần sau nhất định sẽ chơi với cậu.” Lâm Sơ Vũ hứa hẹn với cô ấy.

Lúc ấy đã gần chín giờ tối.

Nhiếp Tư Tư gửi một đoạn video cho Lâm Thanh Vận, nói tối nay Lâm Sơ Vũ sẽ ở lại với cô ấy.

Lâm Sơ Vũ ngồi trên bậc thang trước cửa cửa hàng tiện lợi đợi Tạ Ngật Chu.

Khi anh đến, Lâm Sơ Vũ đang bưng một chiếc bánh kem nhỏ trên tay, cô cúi đầu, dường như đang cân nhắc có nên thắp nến hay không.

“Bánh kem ở đâu ra vậy.” Giọng Tạ Ngật Chu vang lên trên đầu.

Lâm Sơ Vũ mới giật mình nhận ra người này đã đến bên cạnh.

Anh rút cây nến trong tay cô đi, xoay một vòng trên đầu ngón tay: “Tự mua bánh kem, người bạn trai là anh đây có phải nên nghỉ việc rồi không?”

Anh kéo dài âm cuối đầy ẩn ý sâu xa, Lâm Sơ Vũ nghe ra được sự giận dỗi của anh, Tạ Ngật Chu không nói gì, giữ gáy cô, hôn vào khóe môi cô rồi hỏi: “Hay là lâu quá không gặp nên quên mất mình có bạn trai rồi.”

“Làm gì có.” Vừa hôn xong, cô nhẹ nhàng đẩy anh ra.

“Không phải em mua.” Lâm Sơ Vũ đưa bánh kem tới trước mặt anh như đang dâng vật quý, vô cùng vui vẻ: “Chủ tiệm tặng em đó.”

Thấy Tạ Ngật Chu nhíu mày, Lâm Sơ Vũ tiếp tục bổ sung: “Chị ấy nói nhớ em, có một năm vào ngày sinh nhật tâm trạng em không vui nên đã mua đại một cái bánh ở đây, vừa nãy chị ấy nhận ra em, thế là tặng em một cái nhỏ!”

“Trùng hợp vậy sao?”

“Thật mà.” Lâm Sơ Vũ kéo Tạ Ngật Chu vào cửa hàng, tươi cười chào hỏi chủ tiệm, sau đó cô chạy đến bức tường dán ảnh, chỉ vào một bức ảnh đã quăn góc: “Anh nhìn đi, là em thật đó.”

Tạ Ngật Chu vươn tay ôm hờ eo cô, ánh mắt nhìn vào chỗ ngón tay nhỏ nhắn của cô gái chỉ.

Trong màn mưa tí tách, cô gái với gương mặt non nớt cũng ngồi trên bậc thang như tối nay, trên tay cầm bánh kem có cắm một cây nến chưa được thắp lên.

Dưới làn mưa mờ ảo, cô gái trong ảnh và bóng dáng Lâm Sơ Vũ hiện tại chồng lên nhau, cũng ngồi trên bậc thang trước cửa hàng tiện lợi, cũng bưng một cái bánh kem nhỏ, chỉ là năm ấy cây nến lẻ loi không được thắp lửa lên.

Chủ tiệm là một người hữu tình, mỗi bức ảnh là một câu chuyện, ngày ấy sự buồn bã toát ra từ Lâm Sơ Vũ quá đặc biệt, khiến cô ấy ghi nhớ rất nhiều năm.

Mà đêm nay, bánh răng thời gian quay lại góc tương tự.

Tạ Ngật Chu hỏi: “Hôm đó vì sao em không vui.”

Bây giờ Lâm Sơ Vũ đã có thể thản nhiên đối mặt với nó, cô thờ ơ lật qua chuyện cũ: “Chuyện trong nhà thôi.”

Chủ tiệm đi đến, trò chuyện với họ đôi chút về những bức ảnh này.

Cuối cùng, cô ấy chợt nhìn chằm chằm khuôn mặt Tạ Ngật Chu: “Sao chị có cảm giác em cũng rất quen.”

Tạ Ngật Chu trả lời bừa: “Mặt em đại trà lắm.”

Chủ tiệm cười một tiếng, hai người có ngoại hình như vậy mà còn bảo là mặt đại trà, người khác sống sao nổi đây, cô ấy càng nhìn càng thấy có ấn tượng: “Em đợi chị đi tìm thử.”

Lâm Sơ Vũ nhìn Tạ Ngật Chu rồi lại nhìn chủ tiệm: “Không lẽ cậu cũng từng đến đây rồi à.”

“Có thể.”

Cửa hàng này nằm ở vị trí tốt, mỗi ngày người qua lại đều rất đông, có lẽ anh thật sự đã từng tới đây rồi.

Trong ngăn tủ của chị chủ tiệm có rất nhiều ảnh, nhiều đến mức làm Lâm Sơ Vũ nghi ngờ liệu có phải là nơi chuyên rửa ảnh không.

Từng tấm từng tấm được lựa ra, ngay khi Lâm Sơ Vũ cảm thấy sẽ không tìm được thì chị chủ tiệm mỉm cười.

“Chị đã bảo là chị nhớ không nhầm mà.”

Cô ấy cất những tấm ảnh khác vào lại trong tủ, trên quầy tủ kính chỉ còn lại một bức, cậu thiếu niên trong ảnh trẻ trung hơn bây giờ rất nhiều, xương hàm sắc sảo rõ nét nhưng trong mắt lại là cảm xúc u tối khó diễn tả thành lời, anh cụp mắt lạnh lùng nghịch chiếc bật lửa nhựa màu xanh lá, ánh đèn mờ nhạt chiếu ra một vòng sáng ngay phía trước anh.

“Chị nhớ hôm đó em ấy đến mua thuốc lá.” Chị chủ tiệm cười lắc đầu, trong giọng điệu mang theo chút trêu ghẹo đầy hoài niệm: “Nhìn một cái là biết ngay chưa thành niên, cuối cùng chị chỉ bán cho cậu ấy bật lửa.”

Lâm Sơ Vũ sững sờ, cầm ảnh lên đưa đến gần mặt Tạ Ngật Chu: “Là anh thật nè.”

Cô so sánh hai tấm ảnh mấy lần, đến cả dấu thời gian ở góc dưới bên phải cũng không sai lệch chút nào, cùng năm, cùng tháng, cùng ngày, chính là vào ngày sinh nhật của Lâm Sơ Vũ, thậm chí thời gian cũng chỉ cách nhau hai tiếng, anh theo sát bước đi của cô, đi vào cửa hàng nhỏ này.

Cùng là một ngày mưa dầm, cùng mang cảm xúc tồi tệ, cùng bậc thang trước cửa hàng tiện lợi, vào lúc người ta không hề hay biết, vận mệnh đã nhẹ nhàng kết hợp hai đường thẳng song song lại với nhau từ lâu.

“Chúng ta —” Giọng Lâm Sơ Vũ đột nhiên nghẹn lại ở cổ.

Trên tay anh cầm một chiếc bật lửa, còn cô lại ôm một cây nến nhỏ trong lòng.

Hóa ra duyên số đến nhanh hơn cả nhịp tim.

Ánh mắt Tạ Ngật Chu dần trở nên sâu thẳm, trước đây anh không tin Phật, cũng không tin quỷ thần, chữ duyên càng vô căn cứ.

Nhưng giờ đây.

“Xem ra là anh tốt số.” Giọng anh nhẹ nhàng, nhìn cô, khi nói ra câu ấy anh dịu dàng vô cùng: “Kiếp này nhất định phải đi theo em rồi.”

Trước Tiếp