Tránh Mưa - Tự Thính

Chương 64

Trước Tiếp

Chương 64: Không để ý

Edit: An Tĩnh


Chị chủ tiệm muốn tặng họ hai bức ảnh đó nhưng Lâm Sơ Vũ từ chối.

Duyên số bắt đầu từ nơi đây, cũng nên tạm thời ở lại đây đi, càng kỳ diệu càng có ý nghĩa hơn mà.

Một tháng sau trôi qua cực kỳ nhanh, chớp mắt đã đến cuối tháng.

Cuộc sống của Lâm Sơ Vũ không hẳn là nhàm chán nhưng cũng đơn giản, ngoại trừ có một buổi tối Tạ Ngật Chu đột nhiên bảo cô nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cô vừa mới đấm bóp cho Lâm Thanh Vận một hồi lâu, liếc thấy tin nhắn trên điện thoại thì tim bỗng đập nhanh hơn.

Lâm Sơ Vũ lấy cớ về phòng đi vệ sinh, sau đó mặc đồ ngủ chạy đến bên cửa sổ, cúi đầu, người mà buổi chiều còn gọi điện trò chuyện nhớ nhung, giờ đã xuất hiện ngay trước mắt.

Chàng trai thong thả đứng dựa vào cây cột điện bên cạnh, trên người là chiếc áo tank top streetwear rộng rãi và quần thể thao dài màu xám, không có gì cầu kỳ nhưng mặc trên người anh lại toát ra vẻ ngầu rất riêng. Sợi dây dắt ở cổ tay cũng như trở thành một món phụ kiện thời thượng. Chú border collie lông vàng ngoan ngoãn ngồi bên chân anh, thè lưỡi, ngửa đầu nhìn về phía một ô cửa sổ cười tít mắt, cái đuôi vẫy vẫy liên hồi.

Tạ Ngật Chu cùng Thứ Ba!

Lâm Sơ Vũ vội vàng bấm số gọi, điện thoại của người đang đứng dưới lầu sáng lên hai lần, anh ngước mắt lên.

“Sao anh đến đây, cẩn thận anh em về đó.”

“Anh biết, chỉ là Thứ Ba muốn đến thăm em một chút.”

Muỗi bay lượn dưới ánh đèn đường vàng, giống như một cơn lốc xoáy thu nhỏ.

Tạ Ngật Chu nhìn bóng dáng nhỏ bé của cô, tay kéo Thứ Ba lên, chú chó nhỏ đưa hai chân trước lên làm động tác cúi chào.

“Em xem nó đang biểu diễn kìa.”

“Tạ Ngật Chu, lời muốn nói thì đừng đổ lên đầu chó nhỏ nha.” Lâm Sơ Vũ nhịn cười nói.

“Vậy sao.” Tạ Ngật Chu thẳng người lại, bật cười khẽ.

Lâm Sơ Vũ rất hiếm khi vạch trần Tạ Ngật Chu, lần đầu tiên cảm nhận được niềm vui này, tiếp tục gật đầu: “Đúng vậy.”

Họ im lặng nhìn nhau vài giây.

Đêm khuya ấy vô cùng oi bức, nhưng dường như trái tim của ai đó đã rung động mãnh liệt hơn.

Trong kỳ nghỉ này, Nhiếp Tư Tư cũng nhận ra một số chuyện: “Ban đầu tớ còn lo rằng lỡ như cậu với Tạ Ngật Chu yêu đương thất bại thì phải làm sao đây.”

Sợ lời này xui xẻo, cô bạn vỗ mạnh vào miệng mình một cái rồi nói lại lần nữa: “Tớ không có ý nguyền rủa các cậu chia tay đâu.”

“Tớ biết mà.”

Nhiếp Tư Tư nói tiếp: “Nhưng bây giờ giờ cậu cho tớ cảm giác rất tốt, tớ có thể cảm nhận được cậu đang vui vẻ, hơn nữa còn là… Một kiểu vui rất yên tâm.”

Cô ấy cố gắng tìm ra được một từ, rồi cúi đầu cắn ống hút trà sữa thở hổn hển, cười rộ lên.

“Thật ra thì lúc đầu tớ cũng cảm thấy không chân thực lắm.” Lâm Sơ Vũ nhớ lại khoảng thời gian đó, cảm giác dường như Tạ Ngật Chu đang dần đến gần, cũng dường như đối xử với cô có hơi đặc biệt, nhưng vì khả năng ấy quá mờ nhạt, cô không dám nghĩ, chỉ âm thầm mong đợi trong lòng, phân tích những dấu vết nhỏ, cho đến khi có câu trả lời chắc chắn, mọi thứ vẫn hệt như một giấc mơ.

“Nhưng thời gian lâu dần, hình như tớ không còn sợ nữa.”

Nhiếp Tư Tư hiểu: “Là cậu ấy đã cho cậu cảm giác an toàn đủ lớn.”

Lâm Sơ Vũ không phủ nhận.

Một lúc sau, cô lại nói: “Thậm chí tớ có cảm giác tình cảm Tạ Ngật Chu dành cho tớ cũng giống như tình cảm tớ dành cho anh ấy.”

“Anh ấy rất quan tâm Lâm Sơ Vũ, muốn đi tiếp cùng Lâm Sơ Vũ.”

“Thế là tốt rồi.” Nhiếp Tư Tư ôm vai cô, “Sẽ được thôi.”

Ngày tháng sau khi khai giảng lại giống như như Nhiếp Tư Tư đã nói, rất tốt, không có sóng gió gì nhưng cô vô cùng thỏa mãn, cô vốn là người ít nhu cầu, rất thích cuộc sống như vậy.

Họ giống như bao cặp đôi bình thường khác, Tạ Ngật Chu sẽ đi thư viện với cô, đưa cô về ký túc xá, dẫn cô ra ngoài chơi, sau đó cùng nhau dắt chó đi đạo, rồi lại đi siêu thị mua linh tinh để nấu ăn hoặc trưng diện cho Thứ Ba.

Những bài đăng thảo luận về họ trên tường tỏ tình dần chìm xuống, trở thành một phông nền quen thuộc của mọi người.

Ngoài ra còn có một chuyện khác, hai người còn tranh nhau miếng trà sữa đầu tiên, ban đầu Lâm Sơ Vũ rất buồn bực, tại sao trong chuyện này Tạ Ngật Chu lại không nhường cô, kết quả câu trả lời nhận được chỉ đơn giản là muốn xem cô tức giận thôi.

Kể từ ngày hôm đó, Lâm Sơ Vũ cố ý nhường lại những miếng đầu tiên, bánh kem cũng phải để anh ăn một muỗng nhỏ trước.

Tạ Ngật Chu vốn chẳng thích đồ ngọt lắm, lúc đầu chỉ là thích nhìn dáng vẻ giận dỗi của Lâm Sơ Vũ mà thôi.

Sau đó không tranh giành nữa, Lâm Sơ Vũ thì lại dỗ dành anh, nhất là khi miếng bánh kem quá to cô không ăn hết.

Anh nghiêng đầu từ chối nhẹ, Lâm Sơ Vũ theo sau: “A.”

Tạ Ngật Chu: “Không muốn.”

“Tại sao, lần trước anh còn bảo cũng ngon mà.”

Tạ Ngật Chu hờ hững liếc cô, môi mỏng khẽ mím lại.

“Nhanh lên, họ sắp về rồi.” Họ mà Lâm Sơ Vũ nói ở đây là những người bạn khác của anh.

“Dỗ anh nữa đi.”

Còn làm bộ làm tịch à?

“Anh là công chúa hả.”

Lâm Sơ Vũ lườm anh một cái, xung quanh không có ai, cô hôn “chụt” một cái lên má Tạ Ngật Chu rồi đưa muỗng đến bên miệng anh, nhỏ giọng nặn ra một câu: “Anh là tốt nhất.”

“Ai tốt nhất.” Anh không chiều theo cũng không tha cho cô.

“Tạ Ngật Chu.”

“Tạ Ngật Chu là ai.”

“Bạn trai em.” Lâm Sơ Vũ đút nốt mấy miếng bánh kem còn lại cho anh, rồi dùng khăn giấy lau kem dính ở khóe môi anh, “Cũng là công chúa.”

Cách gọi này thật sến súa, Tạ Ngật Chu nhíu mày, tiện tay kéo cô vào lòng, giữ lấy gáy Lâm Sơ Vũ, cố ý xấu xa trả đũa: “Vậy công chúa cũng thưởng em lại một nụ hôn nhé.”

Vị chocomint trong miệng anh mang một chút đăng đắng, vào khoảnh khắc gần kề đến không thể gần hơn được nữa, một tiếng giậm chân giận dữ sau lưng khiến Lâm Sơ Vũ sợ hãi co rụt lại: “Quái đản thật, thế mà tao lại quen biết thứ chó này đấy.”

“Tạ Ngật Chu ơi, mày làm người hộ tao đi!”

“Lại còn công chúa nữa, sao mày còn sến hơn cả hồi cấp ba thế.”

Khi nãy Tạ Ngật Chu nói chuyện không hạ giọng, họ bước vào đúng lúc nghe được câu tán tỉnh dở dở ương ương kia.

Cả đám đều thân với nhau, mãi mới có cơ hội dìm hàng Tạ Ngật Chu, còn không quên cười hì hì chào hỏi Lâm Sơ Vũ: “Chào chị dâu nha, chào chị dâu!”

Còn ra vẻ bất bình thay Lâm Sơ Vũ, tình cảnh loạn xì ngầu.

Lâm Sơ Vũ đẩy mạnh Tạ Ngật Chu ra, mặt đỏ tía tai cầm ly trà hoa nhấp từng ngụm nhỏ.

“Đủ rồi đấy, vừa phải thôi.” Tạ Ngật Chu lấy ly nước Lâm Sơ Vũ đang dùng để che mặt, đặt môi lên dấu son nhàn nhạt mà Lâm Sơ Vũ để lại ở mép ly, ngửa đầu uống cạn mới át đi vị socola ngấy trong miệng.

“Được được được, bỏ qua đi ha, chị dâu đang ở đây mà.” Ai đó nhắc nhở một câu, thế là cả đám nhanh chóng chuyển chủ đề, hai tuần sau đến ngày sinh nhật của ai đó, bèn hỏi đi đâu chơi.

“Đi nhảy dù đi, giăng băng rôn trên trời cho mày nhé.”

“Thôi đừng, ai không biết còn tưởng lên tây thiên.”

“Vậy đi lặn biển, bắt một con rùa chụp ảnh cùng, mấy anh em chúc mày sống thọ như rùa.”

“Cái này hay đấy.”

“Hay cái quái gì, mấy hôm trước mua hai con giá mười tệ, mang về được một tuần đã chết, chẳng phải nói con này sống lâu lắm à?”

Người sắp đón sinh nhật nghĩ ngợi “Chắc do mày không biết nuôi.”

“Nhưng mà, ý tưởng này cũng thú vị thật, tinh tế ra phết.”

“Cậu ấy học cùng trường với bọn mình sao.” Lâm Sơ Vũ không nhịn được hỏi trên điện thoại.

“Không phải.”

Bảo sao.

Nhìn dáng vẻ bỗng nhiên hiểu ra của Lâm Sơ Vũ, Tạ Ngật Chu cười khẽ, ghé đến bên tai cô nhẹ nhàng nói: “Tụi nó bị điên đấy.”

“Chỉ có người đàn ông của em tốt thôi.”

Lâm Sơ Vũ lại đút một quả nho vào miệng anh, giả vờ không nghe thấy.

Thật ra cô đang suy nghĩ về chuyện khác, cũng sắp đến sinh nhật Tạ Ngật Chu rồi.

Hình như là vào năm lớp 11, Lâm Sơ Vũ vào văn phòng đăng ký thông tin, tình cờ nhìn thấy ngày tháng năm sinh của cả khối.

Cô chậm rãi di chuột xuống dưới, giây phút tìm được cái tên đó, máu huyết như sôi trào.

Cô nhìn đi nhìn lại vô số lần, cho đến khi thuộc nằm lòng dãy số ấy.

Ngày 13 tháng 12.

Năm ngoái gặp lại nhau thì đã bỏ lỡ mất, may mà năm nay có cơ hội bù đắp.

Cô suy nghĩ xem nên tặng quà gì, nghĩ xem nên tạo bất ngờ cho anh thế nào.

Cô không chắc trước đây Tạ Ngật Chu đón sinh nhật thế nào, anh có rất nhiều bạn bè, có phải nhóm Cảnh Tu Tề cũng sẽ đến không.

Lâm Sơ Vũ không sao bình tĩnh lại được, đành chọn cách gọi điện thoại hỏi thăm trước. Khoảng thời gian ấy, Tạ Ngật Chu đang ra ngoài tham gia thi đấu với giáo sư, họ vừa làm ra một robot mới, nghe nói rất tân tiến. Lúc nhận cuộc gọi, tính khí Cảnh Tu Tề rất tốt, hỏi Lâm Sơ Vũ có chuyện gì thế: “Tạ Ngật Chu không ở đây, cậu có việc gì cứ tìm tôi là được, nhất định sẽ giải quyết tốt thay cậu ta.”

“Không phải, không có chuyện gì đâu.” Lâm Sơ Vũ cười, ngoài trời xuất hiện những bông tuyết bay lả tả từ lúc nào cũng chẳng hay biết.

Cô dừng lại giây lát, rồi nói tiếp: “Tớ muốn hỏi chút về sinh nhật tuần sau của Tạ Ngật Chu, các cậu dự định tổ chức ở đâu?”

“Hả?” Cảnh Tu Tề phát ra một tiếng kì lạ: “Tạ Ngật Chu?”

Lâm Sơ Vũ nhỏ giọng hỏi có vấn đề gì không.

“Tuần sau đâu phải sinh nhật của cậu ta.”

Tuần sau không phải sinh nhật, Lâm Sơ Vũ chưa kịp hiểu câu này, ngây người ra.

Cảnh Tu Tề cười ra tiếng: “Cậu ta lại lừa cậu à?”

Trí nhớ sẽ không sai, Lâm Sơ Vũ đã viết qua vô số lần trong cuốn nhật ký, là ngày 13-12 mà.

Nhưng Cảnh Tu Tề đã lớn lên cùng anh từ bé, chắc hẳn sẽ biết rõ hơn, cô do dự: “Không đâu nhỉ.”

“Sinh nhật cậu ta là 13 tháng 2, âm lịch là mùng chín Tết, còn sớm mà.” Cảnh Tu Tề vỗ đùi, biết Lâm Sơ Vũ nhầm ở đâu: “Tôi nhớ ra rồi, chắc cậu xem trên căn cước của cậu ta đúng không, lúc đăng ký bị nhầm đó, dư một số 1.”

“Tạ Ngật Chu không nói cậu biết chuyện này à, tên này sao thế nhỉ, đợi cậu ta về tôi xử cậu ta thay cậu.”

Cuối cùng Lâm Sơ Vũ không nhớ tại sao mình lại cúp máy, chỉ cảm thấy đầu óc không được tỉnh táo, trong giờ học cũng chẳng ghi chép được bao nhiêu.

Một cảm giác bực dọc nặng nề và chua xót lạ lẫm, khó tả, lâu rồi mới lại có.

Chuyện này nói lớn thì không lớn, mà nói nhỏ cũng chẳng nhỏ.

Cô không quá tức giận, nhưng nói không để ý càng không thật.

Kha Dĩ Nhiên hỏi cô bị sao vậy.

Lâm Sơ Vũ vẫn bảo không sao như mọi lần.

Kha Dĩ Nhiên hào hứng kéo cô xuống ngắm tuyết.

Kinh Xuyên thường xuyên có tuyết rơi, lần này hạt tuyết từ cỡ hạt muối đến cỡ lông ngỗng, những người ở sân thể thao bắt đầu ném tuyết, đắp người tuyết, trên vòng bạn bè lập tức bị một màu trắng xóa chiếm sóng.

Mặc dù đã đeo găng tay nhưng mũi và đầu ngón tay vẫn bị lạnh đến đỏ ửng, Kha Dĩ Nhiên chẳng quan tâm, tung mạnh một nắm tuyết lớn lên trời rồi hét to: “Đẹp quá đi, Lâm Sơ Vũ, cậu nhìn kìa!”

Lâm Sơ Vũ ngẩng đầu lên, đột nhiên cảm thấy hơi lạnh gáy, ai đó đùa giỡn nhét một quả bóng tuyết vào cổ áo cô, cơn lạnh rét thấu xương lan xuống theo sống lưng, cô không nhịn được thở nhẹ ra: “Á!”

Quay người lại thì đối diện với một gương mặt đỏ bừng lên vì lúng túng, chắc hẳn đối phương đã nhận nhầm người, liên tục khom lưng nói xin lỗi: “Xin lỗi cậu! Thật sự xin lỗi! Cậu không sao chứ, tớ bất cẩn nhận nhầm người.”

Nụ cười trên mặt Kha Dĩ Nhiên cũng biến mất, cô bạn đi đến tức giận quát bạn nam đùa dai kia: “Làm gì vậy hả!”

Cô ấy giơ tay phủi tuyết giúp Lâm Sơ Vũ, quan tâm hỏi: “Cậu không sao chứ!”

Lâm Sơ Vũ hít mạnh một hơi vì lạnh: “Không sao.”

Kha Dĩ Nhiên cởi găng tay: “Thôi không chơi nữa, toàn người gì đâu không à, vừa nãy cậu còn bị người ta va phải nữa, bọn mình về thôi, lạnh quá.”

“Được.” Lâm Sơ Vũ kéo áo khoác lông lại, không có ý kiến.

“Khi nào Tạ Ngật Chu về vậy.” Kha Dĩ Nhiên mua hai củ khoai lang nướng ủ ấm tay, run rẩy thuận miệng hỏi.

“Ngày mốt.”

“Vừa đúng thứ bảy luôn.” Kha Dĩ Nhiên vô cùng hóng hớt, chớp mắt thật nhanh: “Các cậu không gặp nhau một tuần rồi nhỉ, có phải là muốn đi hẹn hò không ~”

Lâm Sơ Vũ nhớ tới tin nhắn Tạ Ngật Chu gửi cho mình: “Bốn giờ hạ cánh, chờ anh ở nhà nhé.”

Cô vẫn chưa trả lời.

Trước Tiếp