Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 62: Chống lại hoang vu
Edit: An Tĩnh
Lâm Sơ Vũ bị anh ngắt lời nên quên luôn việc “đuổi người”.
“Thứ Ba?”
Lâm Sơ Vũ dọn về lại ký túc xá đồng nghĩa với việc kết thúc ở ghép, khoảng thời gian này vốn dĩ là do sự cố ngẫu nhiên nên mới có được, có lẽ sau này cũng sẽ không quay lại nữa, tựa như chỉ là một giấc mơ cho cô toại nguyện.
Nên biết đủ thôi.
“Em cũng phải về dọn đồ đạc mà.” Giọng Lâm Sơ Vũ thấp xuống: “Nhất định phải xem thật kỹ Thứ Ba mới được.”
“Không phải về nhà.”
“Thế mình đi đâu vậy anh.”
“Đi chơi mấy thứ thú vị.”
Lâm Sơ Vũ biết Tạ Ngật Chu có rất nhiều sở thích, nhưng khi đến nơi vẫn hơi kinh ngạc, Dã Hỏa Lí — Quán bar.
“Anh đưa em tới đây uống rượu hả?”
Tạ Ngật Chu suýt thì bị cô chọc tức đến phì cười: “Em nghĩ có khả năng không?”
Anh vòng ra phía trước mở cửa xe, Lâm Sơ Vũ kéo áo Tạ Ngật Chu nhảy xuống: “Em từng đến đây rồi, anh còn nhớ không?”
“Lúc chúng ta mới gặp nhau ấy, em còn nhờ anh đưa em đến đây đó.”
“Nhớ.” Tạ Ngật Chu chơi chơi xoay chìa khóa một vòng, “Vậy em có nhớ anh nói sẽ vào cùng em, kết quả bị từ chối không.”
“Lúc đó không giống bây giờ mà.”
“Sao lại không giống.” Tạ Ngật Chu liếc cô, vẫn còn thù dai.
“Chúng ta còn chưa thân.” Lâm Sơ Vũ không nghĩ nhiều đã nói luôn, “Sao em có thể không biết ý, rồi làm phiền anh được.”
“Vậy em thân với ai.” Tạ Ngật Chu ung dung hỏi ngược lại: “Hà Văn có tính là thân không.”
“Sao anh lại nhắc đến cậu ấy!”
Lâm Sơ Vũ đi theo sau lưng Tạ Ngật Chu, chào hỏi đơn giản với nhân viên phục vụ đi ngang qua mình, cảm xúc giữa ấn đường có chút bất mãn: “Anh thù dai thật đó Tạ Ngật Chu.”
“Anh không phải thù dai.” Tạ Ngật Chu lấy một chiếc thẻ ra đặt lên khóa cảm ứng ở trước cửa, ôm eo kéo Lâm Sơ Vũ vào lòng: “Anh đang ghen.”
Từng chữ từng chữ được phát âm rõ ràng đến lạ thường, chẳng hề cảm thấy xấu hổ.
Ngọn đèn xanh trên cánh cửa gỗ màu nguyên bản sáng lên, cửa mở ra “rầm” một tiếng, cùng lúc đó má Lâm Sơ Vũ cũng nhận được một cái hôn.
“Nghe chưa.”
“Bạn trai em chỉ đơn giản là ghen thôi, tuyệt đối sẽ không thù dai với em.” Những lời này nửa thật nửa giả, nửa cười nửa không, dưới ánh sáng mờ tối càng tăng thêm phần mê hoặc.
“Ghen?” Lâm Sơ Vũ vẫn chưa quen liên hệ từ này với Tạ Ngật Chu.
Tạ Ngật Chu cũng sẽ ghen sao, cô nhìn anh, Tạ Ngật Chu đoán được suy nghĩ của cô: “Lần đầu em biết chuyện này sao, đối với em anh luôn như vậy đấy.”
Ngày ấy ở homestay tại thành cổ, anh nói muốn ôm cô, gần gũi với cô, thân mật với cô.
Và còn một câu nữa anh chưa nói, từ phía sau gần gũi và thân mật là chiếm hữu.
Anh luôn biết rõ tính chiếm hữu của mình rất mạnh, chỉ là những thứ có được quá đơn giản, những thứ thật sự mong muốn lại quá ít, vậy nên mới khiến người ta lầm tưởng rằng anh thanh tâm quả dục, phóng khoáng chẳng để ý thứ gì.
Lâm Sơ Vũ nghĩ ngợi một lượt xem nên trả lời câu này thế nào, sau đó chần chừ nói: “Anh đừng ghen, em cũng giống anh, chỉ thích một người thôi.”
Có vẻ anh không ngờ cô sẽ nói như vậy, lập tức nhướng mày: “Cũng biết điều ra phết.”
Lâm Sơ Vũ cười cong cong mắt: “Bình thường bình thường thôi.”
Nhiếp Tư Tư vẫn thường hay nói làm bạn với cô như đào được báu vật, Lâm Sơ Vũ chỉ cười cho qua chứ không hề nghĩ như vậy, chơi với nhau là do hai cá nhân thu hút lẫn nhau nhưng hôm nay cô lại dùng câu nói ấy khẽ giọng khoe khoang với Tạ Ngật Chu: “Chọn em làm bạn gái, anh nhặt được báu vật rồi.”
“Không phải nhặt được báu vật.” Tạ Ngật Chu sửa lời: “Là nhặt được bé con.”
Giọng nói chỉ mình cô nghe thấy vờ như nghiêm túc nhưng lại đầy mờ ám: “Bé con của anh.”
Trước mặt Tạ Ngật Chu, Lâm Sơ Vũ chỉ là múa rìu qua mắt thợ, những chiêu trò mà cô vắt óc ra để thể hiện thì đối phương đã thành thạo từ lâu.
Tai cô hơi đỏ lên.
Lần trước Tạ Ngật Chu đã từng gọi như vậy rồi nhưng Lâm Sơ Vũ vẫn chưa thể quen.
Từ bé đến lớn chưa từng có ai gọi cô như thế cả, Lâm Thanh Vận thường sẽ gọi tên hoặc lặp chữ, bạn bè lúc đùa giỡn cũng chỉ gọi là bé cưng.
Chỉ có Tạ Ngật Chu, dường như trong từ điển của anh không hề có chữ từng bước một.
Cái gì phạm quy là cứ làm tới.
Cô cúi đầu, không khiêu khích anh nữa, anh vẫn chưa làm gì mà cô đã đầu hàng trước rồi.
Tạ Ngật Chu dẫn cô đi qua một dãy hành lang bị che khuất, Lâm Sơ Vũ vẫn chưa hoàn hồn lại. Cô được đưa vào một không gian rộng rãi với bức tường được làm từ đá, tường đá thiên nhiên trải qua quá trình đánh bóng tạo nên một phong cách khác biệt, hoang dã, bí ẩn, sáng ngời.
Nơi này giống như một thế giới khác kết nối với quán bar, rõ ràng có sự liên kết nhưng hoàn toàn khác nhau. Trên những kệ gỗ dài đóng trên tường trưng bày vài chai rượu, ngoài những cái này ra thì không còn bất kỳ đồ vật nào liên quan đến quán bar cả, mà trái lại lại thấy trống, bass và hai chân micro đứng.
Giống như một… Ban nhạc underground?
“Đây là đâu thế anh?” Lâm Sơ Vũ đi về phía trước vài bước, sự chú ý bị kéo đi.
“Căn cứ Valuri.” Tạ Ngật Chu lấy một chai soda từ trong một tủ trưng bày được đục từ một khối đá khác ra đưa cho cô.
“Của anh hả?”
“Xem như là vậy.” Anh hất nhẹ cằm, suy nghĩ về vấn đề này: “Một ban nhạc.”
“Nhưng đây chẳng phải là quán bar của Hạ Dực Thừa sao?”
Tạ Ngật Chu nhướng mày: “Biết cũng nhiều đấy.”
“Anh đầu tư thành lập, anh ta muốn được chia một phần lời nên cung cấp địa điểm, vừa khéo chỗ này rất phù hợp.”
Tạ Ngật Chu thư thái ngồi trên ghế chân cao, nghiêng đầu nhìn cô.
Lâm Sơ Vũ không ngờ Tạ Ngật Chu có quen biết Hạ Dực Thừa, lại nhớ đến dạo trước Hạ Do Thanh từng hờ hững nói với cô rằng Hạ Dực Thừa đã có bạn gái.
Khi nói chuyện thái độ của cô ấy rất lạnh nhạt, tựa như đang nói về chuyện thời tiết nhưng nỗi buồn ấy thì khó mà che giấu được.
Không phải gào khóc khàn cả giọng hay níu kéo không buông, mà là một nỗi đau đã biết là sẽ như vậy từ lâu, một nỗi đau mà từ lâu đã nghĩ đến cả trăm lần nên giờ chỉ còn lại sự bình thản.
Dù sao hai người cũng sẽ không ở bên nhau, anh qua lại với anh, trải qua phần đời còn lại cùng ai đều như nhau cả.
Cứ tùy ý thôi.
Kết cục đã định trước như thế từ sớm rồi.
Lâm Sơ Vũ biết Hạ Dực Thừa không sai nhưng cô vẫn cảm thấy nhói lòng vì Hạ Do Thanh.
Cảm giác ấy giống như nhìn thấy hai bụi cây quấn lấy nhau mà sinh trưởng bị ép buộc tách ra, một cây được cắm lại vào nước để nuôi dưỡng, một cây rễ lộ ra trong không khí, cơn đau âm ỉ khi nó dần dà khô héo nhưng vẫn không muốn đổi qua một con sông khác để tiếp tục sống.
Biết rõ kết cục, cũng đang chờ đợi kết cục.
Nếu không phải vì Hạ Do Thanh, cô sẽ không đi vào đây.
Lâm Sơ Vũ mất tập trung một lúc, đi đến bên cạnh Tạ Ngật Chu: “Vậy lần đầu tiên em đến đây, anh đã quen anh ấy rồi sao?”
“Nếu không anh sẽ thả em vào quán bar một mình à?”
Chỉ là biết chỗ của Hạ Dực Thừa đáng tin, lại không muốn gây áp lực ngay lần đầu tiên gặp lại nhau mà thôi.
Lâm Sơ Vũ bĩu môi, rồi đột nhiên hỏi một câu rất kỳ lạ: “Anh Dực Thừa… Anh gặp bạn gái của anh ấy chưa?”
Tạ Ngật Chu nhặt cây guitar bass ở góc phòng lên gảy hai cái, thuận miệng trả lời: “Anh ta có bạn gái sao? Khi nào vậy.”
Mi mắt Lâm Sơ Vũ giật giật: “Chưa có sao?”
Anh gảy thử hai âm rồi buông xuống, không quá hứng thú. Tạ Ngật Chu đứng dậy mở tủ, buồn cười nói: “Anh quan tâm anh ta có rồi hay chưa làm gì.”
Lâm Sơ Vũ đi theo sau anh như cái đuôi nhỏ: “Anh suy nghĩ thử đi mà.”
“Không nghĩ.” Tạ Ngật Chu cầm guitar lên: “Anh chỉ thấy hứng thú với bạn gái của anh thôi.”
Lâm Sơ Vũ bị chặn họng không thể thốt ra câu nào, Tạ Ngật Chu đưa mắt nhìn cô vài giây, mắt hơi nheo lại: “Tò mò về anh ta à?”
“Không phải.” Lâm Sơ Vũ không thể nói đến Hạ Do Thanh, ậm ừ một hồi: “Thôi, đúng là không nên hỏi.”
Cô kéo trái tim về lại trên người anh.
“Tại sao chỉ có hai đứa mình thôi vậy.” Không phải là ban nhạc sao, sao không có ai khác nữa.
“Từ Valuri này, có một ý nghĩa có thể được hiểu là nhịp tim của biển cả.” Tạ Ngật Chu bất chợt hỏi: “Em biết vì sao không.”
Lâm Sơ Vũ lắc đầu.
“Bởi vì những gợn sóng được tạo ra khi mưa rơi xuống biển chính là những đường vân của nhịp tim.” Đầu ngón tay anh bấm bấm dây đàn, mô phỏng quỹ đạo và tiếng mưa rơi, sau đó nói thêm một câu.
“Lâm Sơ Vũ, vùng biển này vì em mà xuất hiện.”
“Cũng chỉ vì em mà gợn sóng.”
Món quà đầu tiên anh tặng cô, cô là người đầu tiên đến đây.
“Đây là cây guitar đó.”
Những chuyện anh đã hứa với cô anh sẽ không nuốt lời, Lâm Sơ Vũ nhìn thấy một màu sắc thật đẹp, những đường vân xanh lam phối hợp cùng phụ kiện màu vàng đồng, lộng lẫy tựa như dải ngân hà trong vũ trụ, nhưng càng giống một chiếc chìa khóa bí ẩn dưới đáy biển gợn sóng lăn tăn hơn.
Hòa vào sự ngạc nhiên trong ánh mắt cô, anh nói: “Người làm ra chiếc guitar này nói với anh, mỗi một món đồ được tạo ra bằng tâm huyết đều có linh hồn của riêng mình, khi nhìn cây đàn này lần đầu tiên, anh ấy đã nghĩ đến sự rực rỡ chói lòa sau một quá trình sinh trưởng hoang dã.”
“Anh cảm thấy rất phù hợp.” Tạ Ngật Chu nhìn cô, trong vùng biển thuộc về Lâm Sơ Vũ, anh nghiêm túc lên tiếng: “Anh muốn cùng em chống lại thế giới hoang vu này.”
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ kính trên trần phòng, giữa lớp kính kép có những con cá được chiếu sáng bằng đèn màu, tạo nên ảo ảnh bơi lội qua lại, tựa như đang thật sự đắm mình vào đại dương vậy.
Ngoài kia là mùa hè cây cối tốt tươi và tiếng ve kêu, thế giới loài người tồn tại thì biển sẽ tồn tại mãi mãi.
Tràn ngập sức sống, nhiệt liệt sáng ngời như mùa hè vậy.
Khoảnh khắc Tạ Ngật Chu nói, thậm chí Lâm Sơ Vũ đã muốn dừng lại tại tích tắc này.
Họ yêu nhau sảng khoái trong mùa hè bất bại.
Trái tim rung động hàng nghìn lần, chỉ chờ một nụ hôn của anh.
*
“Sao mắt em giống thỏ thế, cái trống đó không vui đâu.” Tạ Ngật Chu trêu cô.
“Vui mà.” Lâm Sơ Vũ thử những món chưa từng thử trước, cô rất thích cảm giác thỏa mãn mới lạ này, nhưng khi lắng lại, cô phát hiện một sự không nỡ vô cùng nặng trĩu.
Dường như thật sự cảm nhận được những lời anh nói, thế giới này hoang vu và cũng hoang đường.
Chỉ khi ở nơi có anh mới có thể không nhắc đến chuyện cũ.
“Em đến lúc nào cũng được, mới lưu vân tay của em lại rồi.”
“Thật không anh.” Lâm Sơ Vũ nghĩ đến việc vẫn còn những người khác, “Có làm phiền người khác không, em không biết cái gì hết.”
Tạ Ngật Chu quay đầu nhìn cô, môi cong lên trông nhàn nhã tùy ý: “Em là bà chủ, ai dám nói gì.”
Bà chủ?
Lâm Sơ Vũ suýt thì bị sặc, may mà có dây ăn toàn giữ chặt tại chỗ.
Tạ Ngật Chu: “Em muốn về thăm Thứ Ba hôm nay hay ngày mai.”
Lâm Sơ Vũ vội vàng chọn một đáp án: “Hôm nay đi.”
“Có gì khác sao.”
“Có chút.”
“Bây giờ anh hơi muốn bắt nạt em, hôm nay về, có thể anh sẽ hôn em hơi mạnh bạo đấy.”
“…” Lâm Sơ Vũ, “Ngày mai thì sao.”
“Nhịn thêm một ngày.” Anh cười khẽ hai tiếng, “Không biết.”
Lâm Sơ Vũ nhạy bén nhận ra mùi nguy hiểm: “…”
Làm thế nào anh cũng không chịu thiệt thòi đúng không.
Lâm Sơ Vũ xoắn xuýt hồi lâu, vẫn chọn cái đầu tiên: “Hôm nay đi, tiết sáng nay em không mang sách.”
“Được.” Anh vui vẻ đáp.
Lúc đến Lâm Sơ Vũ không có nhiều đồ, lúc đi lại có thêm nửa cái vali.
Căn nhà trống trải dần từng chút một, Thứ Ba vốn đang vô cùng vui sướng khi thấy cô, đột nhiên nhận ra điều gì đó sai sai, thế là nó lập tức chạy đến nằm trên vali không chịu đi.
“Thứ Ba, em rụng lông rồi.” Lâm Sơ Vũ đẩy cơ thể ấm áp của chú chó nhỏ ra, Thứ Ba không vui, cằm gác lên mép vali miệng r*n r* nũng nịu, Lâm Sơ Vũ dần im lặng.
Cho đến khi lời nói của Tạ Ngật Chu xen vào giữa họ: “Khi nào em thi xong?”
Lâm Sơ Vũ tính toán: “Các môn thi đều vào tuần sau nữa cơ.”
Tạ Ngật Chu đi đến, bất ngờ đeo một chiếc nhẫn vào tay Lâm Sơ Vũ, cô quá ngạc nhiên nên không dám đeo: “Cái này sớm quá rồi.”
“Nhẫn đôi thôi, không phải nhẫn cưới.” Tạ Ngật Chu cầm ngón tay nhỏ nhắn của cô đặt lên trán mình, giống như một tín đồ trung thành nhất, anh khàn giọng nhắc nhở: “Lâm Sơ Vũ.”
“Sau khi về Đinh Nam em phải bù đắp cho anh.”
“Nhưng mẹ em cũng nghỉ hè mà.” Lâm Thanh Vận là giáo viên, thời gian để ý cô lại càng nhiều.
“Ngoài thời gian ra thì những thứ khác cũng được.”
Anh ngước mắt lên, ném vấn đề nan giải này cho cô: “Tự suy nghĩ đi.”