Tránh Mưa - Tự Thính

Chương 51

Trước Tiếp

Chương 51: Đang tồn tại

Edit: An Tĩnh


Cuối cùng bữa cơm đó vẫn không ăn được, Tạ Ngật Chu nhắc nhở thì Lâm Sơ Vũ mới nhận ra có gì đó khác thường.

g*** h** ch*n trào ra một dòng nước ấm ẩm ướt không xa lạ gì, nhận ra thứ gì làm bẩn váy mình, tay Lâm Sơ Vũ theo bản năng nắm chặt áo khoác của Tạ Ngật Chu, vẻ mặt ngẩn ra.

Tháng này cô đúng là vẫn chưa đến, vốn thể chất thiên hàn, kỳ kinh thường không chuẩn nhưng hôm nay cũng là ngoài ý muốn, vậy mà cô lại chậm chạp không phát hiện ra.

Ngược lại Tạ Ngật Chu cười một cái, đưa tay chỉnh lại tóc mái hơi rối của cô, giọng điệu nhẹ nhàng: “Không sao, rất bình thường.”

Lâm Sơ Vũ chậm rãi gật đầu, từ từ buông tay đang nắm áo anh ra: “Ừm, tớ biết.”

Ngượng ngùng thì không nhiều, nhưng vẫn có một chút. Cô phải về thay đồ, ánh mắt nhìn sang Kha Dĩ Nhiên.

Kha Dĩ Nhiên vô cùng thức thời, tự chủ động lên tiếng: “Vậy cậu mau về nghỉ ngơi đi, lúc này vốn dĩ rất dễ khó chịu mà.”

Môi Lâm Sơ Vũ giật giật, cánh tay bỗng bị đẩy một cái, cô lảo đảo lùi lại một bước, xương bướm mảnh khảnh đập thẳng vào ngực Tạ Ngật Chu.

Anh giữ lấy cánh tay nhỏ nhắn của cô giúp cô đứng vững lại.

Lâm Sơ Vũ khẽ sững lại.

Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt xung quanh hướng về phía họ dường như nhiều hơn.

“Được rồi được rồi, Lâm Sơ Vũ giao cho cậu nhé.” Kha Dĩ Nhiên giấu công lui thân, cười hì hì mắt cong cong như vầng trăng lưỡi liềm. Cô bạn lục trong túi lấy khăn giấy nhét cho Lâm Sơ Vũ rồi không nói thêm, “Tớ đi trước nhé.”

Kha Dĩ Nhiên đi rất nhanh, nhưng ý đồ của động tác để lại quá rõ ràng.

Trong mắt người khác lại càng rõ ràng hơn.

Trên người cô là áo khoác của anh, trong ánh mắt anh là bóng dáng cô, cô gái gần như lọt thỏm trong lồng ngực anh. Tạ Ngật Chu buông tay, cúi đầu nghe cô nói nhỏ gì đó, rồi chờ cô vào nhà vệ sinh sửa soạn lại đơn giản, sau đó hai người cùng rời đi.

Từ đầu đến cuối, Tạ Ngật Chu đều không nhìn người khác, cũng không để ý người khác.

Anh cứ nghiêng người đứng đó, một tay đút túi quần, bộ đồ màu tối khiến cả người anh càng thêm lạnh lùng. Trong đôi mắt đen là sự xa cách quen thuộc, cái cảm giác dù bạn cố gắng đi đến trước mặt anh thế nào thì vẫn luôn có một lớp màn vô hình ngăn cách nhắc nhở rằng có vài người sinh ra đã thuộc về một thế giới khác.

Nhưng bây giờ, hướng nghiêng theo bản năng của cơ thể không hề biết nói dối.

Chỉ là bờ vai hơi nghiêng về phía trước một chút, và một lần điều chỉnh vị trí đứng gần như không để lại dấu vết.

Cho dù không có hành động thân mật quá mức, cũng đã khác ngày xưa một trời một vực.

Có người ở phía sau len lén chụp ảnh họ, ai cũng trố mắt nhìn nhau đầy kinh ngạc. Phản ứng hóa học giữa hai người khác biệt rõ rệt.

“Đó là Tạ Ngật Chu à, là cậu ấy đúng không, lần đầu gặp ngoài đời, thật sự rất đẹp trai.”

“Người bên cạnh cậu ấy là ai vậy, cũng xinh quá.”

“Đừng bảo là bạn gái nha, đến đón bạn gái tan học à?”

“Trời ơi!! Cậu ấy có bạn gái rồi à?! Đẹp đôi quá, nhưng vẫn đau lòng nha.”

Lâm Sơ Vũ vẫn chưa biết ảnh của mình đã lặng lẽ lan truyền trong phạm vi nhỏ.

Cơn đau bụng kinh tuy đến muộn nhưng vẫn sẽ đến. Trong tủ thuốc ở phòng ngủ lại không có thuốc giảm đau. Cô do dự một lúc, cuối cùng vẫn quyết định không đặt giao đến.

Cô uống chút nước nóng rồi chui vào chăn nghỉ ngơi.

Lúc nửa mơ nửa tỉnh, hình như Tạ Ngật Chu có gõ cửa phòng.

Lâm Sơ Vũ muốn đứng dậy, nhưng không có sức, âm thanh cũng mắc trong cổ họng không phát ra được.

Cứ như vậy, Tạ Ngật Chu đứng ngoài cửa một lúc không nhận được phản hồi, bước chân dần rời đi.

Lâm Sơ Vũ vô thức chui đầu vào chăn, co chân lại, tay ấn lên bụng dưới, nhíu mày chìm vào giấc ngủ nông.

Khi tỉnh dậy đã rất muộn rồi, cơn đau đã thuyên giảm, cơ thể đổ một lớp mồ hôi khó chịu. Lâm Sơ Vũ ngồi dậy thấy tin nhắn chưa đọc trên điện thoại.

Tạ Ngật Chu: “Trong bếp có trà long nhãn táo đỏ đang giữ ấm, dậy rồi thì nói tớ.”

Lâm Sơ Vũ nhìn thời gian rồi cúi đầu chọc avatar của Tạ Ngật Chu một cái.

Anh không cài đặt gì cả nên chỉ hiện: Tôi đã chọc “xyz”.

Lâm Sơ Vũ lại mở khung chat khác ra, Kha Dĩ Nhiên cũng có nhắn tin đến.

Trước tiên là hỏi cô sao rồi, sau đó chia sẻ một tin tốt: “Cậu thấy file trong nhóm chưa! Có phải cái miệng tớ được khai quang rồi không nhỉ, sao mà vừa nói xong thì chuyện tốt đã tới rồi.”

“Thầy Lư ra thông báo rồi, địa điểm thực hành xã hội năm nay của bọn mình đã được quyết định rồi, thành cổ Du Phong, có thể đi chơi đó!”

Thời gian là thứ hai tuần sau nữa, kéo dài năm ngày.

Lâm Sơ Vũ ghi nhớ thời gian, mang dép lê đi vào bếp. Trong bát sứ trắng là trà nóng được giữ ấm, dùng để xua lạnh giảm đau. Hình như Tạ Ngật Chu không ở đây, Thứ Ba đang ngủ trong nhà chó, xung quanh vô cùng yên tĩnh.

Cô uống một ngụm trà nóng, vị chỉ là táo đỏ long nhãn bình thường, không có gừng, không khó uống, vì vậy cô ngửa đầu uống hết.

Lâm Sơ Vũ đặt bát rỗng xuống, cảm giác trống rỗng trong dạ dày cuối cùng cũng bị hơi ấm đè xuống một chút. Vốn cũng chẳng muốn ăn gì, bây giờ lại có chút cảm giác no, nên cô định quay về phòng nằm tiếp.

Cô vừa xoay người thì cửa phòng ngủ chính bỗng mở ra.

Tạ Ngật Chu mới tắm xong, vừa lau tóc vừa đi ra. Nước từ ngọn tóc nhỏ xuống áo phông trắng tay ngắn loang ra vài vệt sẫm. Hơi nước làm ẩm cổ áo khiến nó hơi lỏng ra, để lộ một đoạn xương quai xanh thẳng. Anh cầm khăn lau tóc qua loa, càng làm những đường cơ trên cánh tay thêm gợi cảm.

Ánh mắt Lâm Sơ Vũ khựng lại, bị sự xuất hiện đột ngột của Tạ Ngật Chu làm rối loạn. Ánh mắt lơ đễnh dừng ở vạt áo bị động tác của anh kéo lên, cọ vào cạp quần thể thao đen, lộ ra sợi dây trắng chưa buộc đang lắc lư, và những múi cơ bụng lấp ló chói mắt.

Đường nhân ngư rõ ràng lóe lên giữa nếp vải rồi chìm vào cái bóng phía dưới.

Tạ Ngật Chu bỗng dừng động tác, khăn vắt trên vai, ngước mắt lên, đôi mắt đen hơi ngạc nhiên: “Dậy rồi à?”

Lâm Sơ Vũ: “…”

Cô nhanh chóng gật đầu, ánh mắt lập tức chuyển đi, không biết nhìn vào đâu nên giả vờ chăm chú nhìn những viên gạch trên sàn.

Tạ Ngật Chu rũ mắt liếc bản thân một cái, khựng lại, kéo vạt áo xuống rồi khẽ cười.

Anh thong thả giải thích: “Tớ có mặc quần áo mà, đừng nhìn lung tung.”

Lâm Sơ Vũ đỏ mặt, nghe câu này bèn nhỏ giọng phản bác: “Không có.”

Anh tưởng Lâm Sơ Vũ vẫn đang nghỉ ngơi, dù sao mặc đồ đàng hoàng rồi cũng không cần giải thích thêm, nếu không lại càng kỳ lạ.

Tạ Ngật Chu đi tới mở tủ lạnh sau lưng Lâm Sơ Vũ, lấy một gói mì Ý ăn liền, như thuận miệng hỏi: “Trước đây cậu cũng khó chịu vậy à?”

Chủ đề nói với anh có chút riêng tư, Lâm Sơ Vũ trả lời mơ hồ: “Cũng ổn.”

Tạ Ngật Chu mím môi, xoa xoa cái gáy hơi đỏ, quay người vào bếp bật bếp, chỉ nói: “Hôm nay ngủ sớm chút.”

Bóng lưng anh cũng rất cao ráo, không gầy yếu cũng không quá rộng, tựa như dù làm gì cũng tràn ngập cảm giác thiếu niên nhưng lại cực kỳ đáng tin cậy. Lâm Sơ Vũ ngồi trên ghế nhìn vài lần rồi dời mắt đi.

Không khí quá yên tĩnh, ngoài tiếng dầu nổ lách tách.

“Tạ Ngật Chu.” Lâm Sơ Vũ buồn chán gọi tên anh.

“Ừ?”

“Tuần sau nữa, tớ tạm thời không qua nữa.”

“Sao vậy.” Anh hạ nhỏ lửa, quay lưng lại dựa nửa người vào bàn cẩm thạch.

“Chuyên ngành bọn tớ có thực tập, phải đi khảo sát thành cổ năm ngày.”

Tạ Ngật Chu cong nhẹ môi: “Còn tưởng lại dọa cậu rồi.”

“Được, chú ý an toàn.”

Anh hỏi: “Còn muốn nói gì nữa không?”

Lâm Sơ Vũ gật đầu: “Không cần để cửa cho tớ.”

Nghĩ một chút lại bổ sung: “Nhớ chăm sóc Thứ Ba kỹ nhé.”

“Thứ Ba ấy à.” Anh chậm rãi cân nhắc, “Được thôi, nghe cậu.”

Nghe có vẻ miễn cưỡng.

Lâm Sơ Vũ buồn cười, Thứ Ba là chó của anh mà, miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo.

*

Ba giờ sáng, Lâm Sơ Vũ đột nhiên đổ mồ hôi lạnh, bụng dưới đau như bị kim nghiền.

Có lẽ vì mấy ngày trước ăn đồ lạnh nên lần này mới khó chịu như vậy.

Lâm Sơ Vũ cố nhịn một lúc lâu, nhưng chỉ cần đổi tư thế một chút thì cơn đau dữ dội hơn lại tấn công đến.

Cô vào nhà vệ sinh, bất đắc dĩ vẫn phải đặt thuốc giảm đau, sợ làm ảnh hưởng đến Tạ Ngật Chu nên cô không quên ghi chú đừng bấm chuông cửa.

Ba mươi phút đó trôi qua lâu nhất.

Cô chỉ bật một ngọn đèn tường, môi trắng bệch, mắt nhìn khoảng cách của shipper dần dần đến gần.

Khi còn năm mét, chuông cửa đột nhiên vang lên xé tan màn đêm yên tĩnh.

Âm thanh kéo dài trong trẻo, nhịp điệu nhẹ nhàng xông vào. Lâm Sơ Vũ cứng người, vội chạy ra cửa định ngăn lại.

Shipper bấm chuông xong mới nhớ có ghi chú về chuyện này, anh ta chụp ảnh đồ đặt đất rồi rời đi.

Lâm Sơ Vũ chạy tới huyền quan, chuông cửa đã dừng, cô gần như nín thở mở hé cửa một khe nhỏ, động tác nhẹ đến mức không thể nhẹ hơn.

Nhưng đèn trên đầu lại bật sáng trong nháy mắt.

Tạ Ngật Chu cũng bị ánh đèn làm nheo mắt, anh nhíu mày, chậm rãi thích nghi.

Lâm Sơ Vũ quay đầu, người đáng lẽ đang ngủ say đã đi ra. Cô vội xin lỗi: “Đánh thức cậu rồi, xin lỗi nha… Tớ không biết anh ta lại đột nhiên…”

Tạ Ngật Chu dường như không quan tâm mấy chuyện này, anh bước tới bên cô nhận lấy túi, rồi quay người đi rót nước ấm.

Lâm Sơ Vũ đi theo sau anh, nghe anh nói: “Về phòng đi, không phải đang khó chịu à.”

Đúng là khó chịu, động một chút cũng khó chịu.

Lâm Sơ Vũ ấn bụng dưới, khẽ hít mũi, không cố nữa.

Một lúc sau Tạ Ngật Chu gõ cửa.

Rõ ràng cửa đang mở nhưng anh vẫn giữ chừng mực rất tốt, không vượt quá giới hạn dù chỉ một chút.

Phòng Lâm Sơ Vũ vẫn chỉ bật chiếc đèn tường màu vàng nhạt, cô uống thuốc xong thì đưa tay định bật đèn chính, lại bị Tạ Ngật Chu giữ tay nhét lại vào chăn.

“Chói mắt, cậu cứ ngủ vậy đi.”

Hình như lúc khó chịu con người sẽ vô cùng yếu đuối, Lâm Sơ Vũ thích kéo chăn lên tới cằm, chặn kỹ từng khe hở.

Cô nhìn Tạ Ngật Chu từ góc độ này.

Vẻ mặt anh cũng không quá tỉnh táo, chẳng có ai bị đánh thức vào thời gian này mà vui vẻ nổi. Nhưng anh không hề tỏ ra mất kiên nhẫn, đuôi mắt rũ xuống, sống mũi tạo bóng ở bên má.

“Cậu không ngủ à.”

“Không buồn ngủ.” Tạ Ngật Chu xác nhận gì đó trên điện thoại, sau đó nắm lấy một tay của Lâm Sơ Vũ, ngón cái ấm áp ấn vào một vị trí ở gan bàn tay cô rồi xoa xoa.

Lực không mạnh không nhẹ, nhưng tim Lâm Sơ Vũ bỗng thắt lại. Đầu ngón tay mảnh của cô gái co lại chạm phải mu bàn tay anh. Tạ Ngật Chu nói: “Trên mạng nói huyệt này giảm đau.”

Thần kỳ là Lâm Sơ Vũ lại thật sự cảm thấy đỡ hơn.

Dù cô biết có lẽ chỉ là hiệu ứng tâm lý, nhưng lúc này không thể phủ nhận sự chú ý của cô đều bị Tạ Ngật Chu thu hút.

Năm mười sáu tuổi lén nhìn anh ở cửa lớp, cô có nghĩ rằng sẽ có một ngày như thế này không.

Năm mười bảy tuổi vắt óc tim đập nhanh mới dám gửi đi một câu chúc, cô có nghĩ rằng sẽ có một ngày như thế này không.

Không cần nói gì, cũng không cần bịa lý do.

Chỉ cần lặng lẽ tồn tại, ánh mắt anh đã hướng đến.

Thậm chí động tác của anh cũng đang nói, chuyện này vốn nên như vậy.

Tạ Ngật Chu ngẩng đầu, thấy mắt Lâm Sơ Vũ đỏ lên, đỏ một cách đột ngột.

Động tác anh nhẹ lại, giọng càng thấp hơn. Anh không thể cảm nhận thay cô, chỉ là mày cũng khẽ nhíu lại: “Khó chịu vậy sao.”

Anh tiến lại gần hơn, không chắc lời trên mạng có đúng không, nên cầm cả tay còn lại của Lâm Sơ Vũ.

Cái bóng trên tường như đang ôm nhau, chỉ Lâm Sơ Vũ nhìn thấy, trái tim ẩm ướt của cô dường như cũng được ôm một cái.

Tạ Ngật Chu cụp mắt, không biết nghĩ gì mà giọng trầm xuống, cảm xúc trong mắt cũng trở nên khó hiểu. Anh sờ trán cô, vén tóc ra, bỗng nói một câu không đầu không đuôi.

“Tớ đặt làm một cây guitar, vài ngày nữa chắc xong rồi.”

“Ừ?” Lông mi Lâm Sơ Vũ khẽ run.

“Đợi cậu về, tớ hát “Ký ức sao Thủy” cho cậu nghe nhé.”

Anh đã học rồi.

“Cậu còn muốn nghe không?”

Trước Tiếp