Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 50: Cá cắn câu
Edit: An Tĩnh
Phòng tắm mờ hơi nước khiến mặt gương bị phủ một lớp sương. Lâm Sơ Vũ ngẩng đầu, cô gái trong gương có đôi mắt đen như viên bi thủy tinh ngâm nước, ươn ướt tỏa sáng, môi hồng nhạt bóng nước. Cô đưa tay chạm vào tóc mình, định tháo ra, nhưng khi chạm đến dây buộc tóc lại rụt tay về.
Khi anh gom tóc lại, đầu ngón tay từng lướt qua phần da sau gáy cô, nơi đó đến giờ vẫn còn một luồng điện tê nhẹ chạy qua. Lâm Sơ Vũ nhìn mái tóc đuôi ngựa hơi rối kia, có một lọn tóc bị anh bỏ sót. Cô nhìn một lúc rồi dùng tay quấn lại, tim bỗng đập hẫng một nhịp.
Trong gương, mặt cô đỏ hồng, khóe môi vô thức cong lên, trong mắt chứa thứ gì đó lấp lánh không giấu được.
Lâm Sơ Vũ nhìn đi nhìn lại, cuối cùng mới vội cúi đầu tháo dây buộc tóc đeo vào cổ tay.
Trước khi ngủ cô tranh thủ xem điện thoại, mở vòng bạn bè ra, không ngờ bài đầu tiên lại là của Tạ Ngật Chu.
Thời gian là mười phút trước, nội dung chỉ có một dòng.
0:52.
[Liên kết]: Hướng dẫn tết tóc công chúa cho người mới bắt đầu, thao tác đơn giản chỉ cần ba phút, mau vào học nào!
Lâm Sơ Vũ mở to mắt, nhất thời chưa phản ứng kịp. Cô bấm vào liên kết, giao diện tự động chuyển sang video hướng dẫn trên một trang web nào đó. Cô thoát ra rồi lại nhịn không được kiểm tra ghi chú lần nữa.
Đâu phải hoa mắt, rõ ràng chính là anh.
Sao Tạ Ngật Chu lại đăng loại video này lên vòng bạn bè chứ.
Còn… Thành thạo trong ba phút nữa.
Một suy nghĩ kỳ quái nhảy ra trong đầu Lâm Sơ Vũ. Theo kỹ thuật vừa rồi của anh… Hình như không thành thạo trong ba phút nổi đâu.
Hơn nữa người khác nhìn thấy anh đăng thứ này chẳng phải sẽ rất lạ lùng sao.
Quả nhiên, bên dưới phần bình luận đã nổ tung.
Bạn chung của cô và Tạ Ngật Chu không nhiều, quen nhất chỉ có Cảnh Tu Tề.
Giờ này Cảnh Tu Tề vẫn chưa ngủ, nhưng nhìn thấy thứ Tạ Ngật Chu đăng thì cảm thấy chắc mình bị bóng đè rồi, anh ta gửi liền một chuỗi dấu hỏi?
Cảnh Tu Tề: “Bị hack tài khoản thì kêu một tiếng nhé, tao sẽ không chuyển tiền cho mày đâu.”
Cảnh Tu Tề: “Nửa đêm không ngủ học tết tóc là muốn dọa chết ai.”
Cảnh Tu Tề: “Hay là chia sẻ thì được tặng trứng miễn phí.”
Lâm Sơ Vũ ngơ ngác nhìn, bên dưới đột nhiên xuất hiện một avatar mới.
Tạ Ngật Chu trả lời: “.”
Cảnh Tu Tề lại lẩm bẩm: “Ơ, hình như là chính chủ thật. Đừng bảo mày đang học để tết cho cô ấy đấy nhé.”
Cảnh Tu Tề nghĩ một lúc rồi cười: “Đại thiếu gia Tạ ơi, thủ đoạn cao tay đấy.”
Chuẩn bị nuôi vợ luôn rồi nhỉ.
Nửa câu sau còn chưa kịp gửi thì trang bị lag, liên kết hướng dẫn kia biến mất không còn dấu vết.
Cảnh Tu Tề thuận tay mở khung chat riêng định chọc anh, kết quả thất bại, rõ ràng hiển thị rằng tin nhắn đã được gửi đi, nhưng bị đối phương từ chối nhận.
Cảnh Tu Tề: “… ?”
Cùng lúc đó.
Lâm Sơ Vũ vô tình kéo xuống tải lại, giao diện đã chuyển sang bài tiếp theo.
Tạ Ngật Chu xóa rồi à?
Cô mở album, bức ảnh chụp màn hình vừa rồi chứng minh trí nhớ của mình không phải ảo giác.
Tạ Ngật Chu đúng là đã từng chia sẻ.
Anh cũng chưa ngủ, chẳng lẽ còn đang học hướng dẫn sao.
Nhận thức này khiến nhiệt độ trong chăn bỗng tăng lên. Đêm đó Lâm Sơ Vũ mới phát hiện, hóa ra ở gần anh như vậy cũng là một loại khó chịu đựng.
*
Gần đến tháng sáu, Kha Dĩ Nhiên bắt đầu lo chuyện thực tập hè, hỏi Lâm Sơ Vũ có dự định gì.
“Ừ, tớ cũng định thử.”
Ngành kiến trúc của trường các cô là hệ bốn năm, tốt nghiệp sớm hơn một năm so với phần lớn các trường theo hệ năm năm, áp lực cũng lớn hơn, thực tập và định hướng đều phải lên kế hoạch sớm.
“La Thiên nói muốn vào viện thiết kế đồ họa, cậu nghĩ tớ có nên đi không?” Kha Dĩ Nhiên do dự, “Nghe nói ngày nào cũng ngồi trước máy tính sửa dự án, tóc gần rụng hết luôn.”
Lâm Sơ Vũ cười: “Không đến mức đó đâu, dù chúng ta có vào cũng chỉ là thực tập sinh nhỏ thôi, bản vẽ của dự án quan trọng, khó nhằn đó làm gì tới lượt bọn mình, nhưng đúng là nghe nói phải thường xuyên tăng ca.”
Kha Dĩ Nhiên gật đầu, cảm thấy có lý: “Vậy cậu nghĩ tớ nên vào viện thiết kế bị bên A hành hạ, hay vào công ty xây dựng làm trâu làm ngựa?”
“Cậu đó.” Lâm Sơ Vũ bày cách, “Tớ nghĩ cứ thử trước rồi sẽ biết ngay mà, dù sao cũng không phải chỉ có một lần thực tập đợt này.”
“Đời người phải trải nghiệm nhiều chút.”
Kha Dĩ Nhiên nhớ ra: “Cuối kỳ này tụi mình còn có thực hành xã hội nữa. Năm ngoái thầy Lư dẫn đi Tô Giang, năm nay không biết đi đâu.”
Cô bạn lẩm bẩm: “Nếu may mắn thì bọn mình có thể ra ngoài đi vòng vòng, xui thì chỉ nộp bài cho xong chuyện.”
Lâm Sơ Vũ đi một vòng mới tìm được phòng học, mở cửa sau ra lại thấy toàn những gương mặt xa lạ, không có ai cùng lớp. Cô lùi lại hai bước ngẩng đầu xác nhận lại số phòng.
Cô hỏi Kha Dĩ Nhiên: “Có phải cậu nhìn nhầm phòng rồi không, hình như không phải phòng này.”
Kha Dĩ Nhiên “a” một tiếng, lấy điện thoại xem lại thời khóa biểu, cười ngượng: “Hình như nhìn nhầm thật rồi.”
Lâm Sơ Vũ kéo tay cô ấy thúc giục: “Chúng ta phải nhanh lên, không thì chỉ còn hàng đầu thôi.”
“Đúng ha, tiết này ba hàng cuối không cho ngồi!” Kha Dĩ Nhiên chợt nhớ ra tin dữ này, lập tức co chân chạy như đang chạy nước rút.
Hai người ba bước gộp làm hai lao xuống cầu thang. Đến góc cua suýt đụng phải người khác, Lâm Sơ Vũ vội dừng lại, liên tục xin lỗi: “Xin lỗi nhé!”
Kha Dĩ Nhiên cũng nhanh chóng gật đầu theo, may mà vận may của họ không tệ, ở giữa còn hai chỗ trống, lập tức bị hai người chiếm lấy.
Lâm Sơ Vũ lấy sách và vở ghi ra, điện thoại đặt trên bàn bỗng sáng lên.
Cô mở màn hình, điện thoại vẫn dừng ở trang WeChat chưa đóng.
Avatar quen thuộc xuất hiện trên cùng, bên trên hiển thị số 1 đỏ chưa đọc.
Lâm Sơ Vũ bấm vào, thấy anh hỏi: “Đến muộn à.”
Sao anh biết, Lâm Sơ Vũ nhìn về phía cửa lớp, vẫn có người qua lại không ngớt, nhưng không phải anh.
Lâm Sơ Vũ: “Hôm nay cậu cũng học ở tòa hai à.”
Tạ Ngật Chu: “Ừ, còn thấy cậu suýt đụng vào người ta.”
Theo sau là một tấm ảnh.
Tòa nhà giảng đường với tông xám lộn xộn, nặng nề, ánh nắng vàng rọi xuống mặt đất tạo thành một đường mảnh.
Bóng dáng hai cô gái hòa lẫn trong đám đông, vạt váy bay lên lộ rõ sự vội vàng của họ.
Mà hình ảnh ngượng ngùng này bị người chụp thong thả lưu lại trong điện thoại.
“…” Lâm Sơ Vũ có hơi mất mặt.
Cô buồn bực cúi đầu gõ chữ trên bàn phím: “Ai cho cậu tùy tiện chụp ảnh người khác, xâm phạm quyền riêng tư.”
Tạ Ngật Chu: “Vậy phải làm sao bây giờ, tớ không muốn xóa.”
Sự thản nhiên đầy lý lẽ của anh khiến Lâm Sơ Vũ sững lại.
Ngón tay gõ gõ, bên kia đã gửi tới trước: “Đền cậu một tấm nhé?”
Lâm Sơ Vũ mím môi, không từ chối: “Được.”
Trên bục giảng, giảng viên mở tài liệu dạy học.
Lâm Sơ Vũ không ngẩng đầu, ánh mắt dừng trên bức ảnh vừa xuất hiện trên điện thoại.
Một bức ảnh giống hệt của cô, ảnh chụp từ trên cao xuống nhìn thấy chiếc điện thoại đặt trên bàn, chỗ ngồi gần cửa sổ, bên ngoài tòa nhà là một cây hoa không biết tên
Ánh mắt anh hờ hững mà cuốn hút.
Xương mày đổ bóng phủ xuống hốc mắt, lông mi rõ ràng, sống mũi cao nổi bật bộc lộ rõ lợi thế khung xương mặt.
Có thể nhìn ra là bấm máy đại, cằm anh khuất sau cổ áo khoác dựng đứng.
Lâm Sơ Vũ đang lật sách thì khựng tay lại.
Ngay giây sau.
Ảnh bị thu hồi.
Tạ Ngật Chu: “Thôi.”
Lâm Sơ Vũ trừng mắt nhìn, thôi cái gì chứ.
Không phải nên để cô quyết định sao, ai cho anh thu hồi.
Lâm Sơ Vũ gửi một nhãn dán khó hiểu.
Bên kia.
Tạ Ngật Chu bỗng cười khẽ, cầm điện thoại cong khóe môi. Anh giơ tay chống cằm che đi nửa khuôn mặt.
Cảnh Tu Tề kỳ quái liếc anh một cái.
Chân dưới bàn đá nhẹ, bút viết qua loa mấy chữ trên tờ giấy rồi ném qua hỏi: Cười gì đấy.
Tâm trạng Tạ Ngật Chu tốt nên trả lời câu này: Câu cá.
Đoán sơ sơ, lại dụ dỗ Lâm Sơ Vũ chứ gì. Cảnh Tu Tề cạn lời: Con gái người ta hiền lành thật, gặp tao là tao chặn luôn rồi.
Tạ Ngật Chu lười biếng: Người tự nguyện thì mắc câu.
Lâm Sơ Vũ đang ghi chép bài học, trong lòng bỗng nổi lên một cơn bực, không phải là bực thật nhưng cô muốn tranh luận với Tạ Ngật Chu.
Cô không thích chơi điện thoại trong giờ học nên nhẫn nhịn đến khi tan lớp.
Sau đó mới cúi đầu tìm người có avatar là Thứ Ba kia, mở miệng nói thẳng: “Đồ đền bù đâu.”
Tạ Ngật Chu thấy tin nhắn, đoán cô cũng tan học rồi, tiện tay gửi tin nhắn thoại qua: “Tan học rồi à, cùng đi ăn nhé?”
Lâm Sơ Vũ lắp bắp tố cáo: “Cậu đang chuyển chủ đề.”
Xung quanh họ là biển người đông đúc, hơi ồn ào, nhưng cô vẫn nghe thấy tiếng cười phát ra từ cổ họng Tạ Ngật Chu. Giọng anh trầm, nửa đùa nửa thật.
“Cậu muốn xem tớ vậy à.”
“Không phải.” Chỉ là để công bằng thôi, Lâm Sơ Vũ nhỏ giọng nói, “Thứ Ba cũng được.”
“Thứ Ba không được.” Tạ Ngật Chu cười, giọng nghiêm túc, “Nó chụp ảnh hơi xấu.”
Lâm Sơ Vũ đưa điện thoại đến gần xem avatar của Tạ Ngật Chu, lặng lẽ biện bạch một câu thay Thứ Ba: “Đẹp mà.”
“Nó cũng không chạy mất, cậu muốn xem lúc nào chẳng được.”
Lâm Sơ Vũ không nói gì, anh cũng im lặng vài giây, sau đó cất cao âm cuối, không biết là thương lượng hay dụ dỗ.
“Tớ qua cho cậu xem nhé?”
…
Cúp điện thoại, Lâm Sơ Vũ mới phản ứng lại sao mình lại đồng ý với Tạ Ngật Chu.
Kha Dĩ Nhiên từ nhà vệ sinh đi ra, thấy biểu cảm khó xử của Lâm Sơ Vũ bèn hỏi: “Sao vậy.”
Lâm Sơ Vũ: “Tối nay cậu có kế hoạch gì không?”
“Không có, đắp mặt nạ xem show thôi, mấy ngày nay đâu có bài tập.”
Lâm Sơ Vũ ừ một tiếng.
Kha Dĩ Nhiên: “Sao vậy?”
Do dự một lúc, Lâm Sơ Vũ mới nói: “Lần trước cậu đùa bảo Tạ Ngật Chu mời một bữa ấy, hình như cậu ấy định tới thật.”
Kha Dĩ Nhiên “wow” một tiếng rồi hỏi: “Rồi sao nữa?”
Lâm Sơ Vũ thấy cô ấy có vẻ không sao, nghĩ lại cũng đúng. Tính cách Kha Dĩ Nhiên vốn thích chơi thích ồn, nói chuyện với ai cũng được. Không giống Lâm Sơ Vũ, cô thích ở cùng bạn thân quen hơn, sẽ thoải mái hơn.
Kha Dĩ Nhiên tự hiểu ra, đột nhiên kích động: “Hôm nay à? Biết thế tớ trang điểm rồi! Đi cùng hai người có làm tớ trông quê không.”
Lâm Sơ Vũ cười: “Cái gì vậy.”
Kha Dĩ Nhiên cũng không quá để ý nhưng rất tò mò: “Tớ có thành kỳ đà cản mũi không nhỉ.”
Nụ cười trên môi Lâm Sơ Vũ hơi thu lại, cô cùng Kha Dĩ Nhiên đi ra khỏi tòa nhà dạy học: “Không có quen nhau.”
Kha Dĩ Nhiên: “Tớ biết, giai đoạn mập mờ mà, nhưng theo trực giác của tớ, ô cửa sổ giấy mỏng tanh của hai người chắc cũng không trụ được lâu nữa đâu.”
Giai đoạn mập mờ sao.
Sao ai cũng nói là giai đoạn mập mờ nhỉ.
Lâm Sơ Vũ chưa từng yêu, không biết có phải đều có giai đoạn này không. Nhưng dù chậm tiêu đến đâu cũng có thể cảm nhận được Tạ Ngật Chu đối xử với cô rất khác biệt. Cô bỗng nhỏ giọng hỏi Kha Dĩ Nhiên: “Trước đây cậu từng yêu chưa?”
“Tất nhiên rồi.”
“Vậy… Vậy… Giai đoạn mập mờ của cậu thường kéo dài bao lâu?”
Kha Dĩ Nhiên phì cười, bị câu hỏi này của Lâm Sơ Vũ chọc cười, dần dần cười to hơn: “Cậu ngây thơ quá rồi, cái này sao tớ nói được.”
Mặt Lâm Sơ Vũ nóng lên, cô còn chưa kịp nói gì thì phía sau tai bỗng có một hơi ấm phủ lên, hơi thở phất qua cổ, cả người cô cứng đờ lại định tránh đi.
“Đừng cử động nữa.” Giọng anh hạ thấp.
Tiếng cười của Kha Dĩ Nhiên lập tức dừng lại, mở to mắt nhìn ra phía sau cô.
Không biết từ lúc nào Tạ Ngật Chu đã đi tới. Anh cụp mắt cởi áo khoác, cánh tay vòng qua eo cô rồi buộc gọn trước người.
Các cô vẫn đang ở trong trường, xung quanh có rất nhiều ánh mắt tập trung đến, Lâm Sơ Vũ chưa hiểu chuyện gì xảy ra.
Cô kinh ngạc quay đầu, bóng chàng trai chồng lên bóng cô, anh đứng chắn phía sau giải thích: “Váy cậu bẩn rồi.”