Tránh Mưa - Tự Thính

Chương 49

Trước Tiếp

Chương 49: Không có thua

Edit: An Tĩnh


Bầu không khí dường như ngày càng đông cứng lại, Kha Dĩ Nhiên nhìn bạn cùng phòng của mình, lặng lẽ siết chặt tay, cảm thấy mình cần phải xả thân vì bạn thôi.

Cô cất giọng khô khốc chào hỏi anh chàng đẹp trai bên cạnh, hào hứng mời: “Anh đẹp trai học trường nào vậy, hay là hai chúng ta đi cùng đi.”

Hạ Văn cũng khá lịch sự, ánh mắt dừng trên người Kha Dĩ Nhiên, gật đầu chào: “Chào cậu.”

Kha Dĩ Nhiên: “?”

Không phải, ai hỏi cậu có tốt hay không đâu.

Trọng điểm là cái đó à.

Kha Dĩ Nhiên bối rối trước trình độ đọc hiểu này, kinh ngạc nhìn sang Lâm Sơ Vũ.

“…” Lâm Sơ Vũ vừa định mở miệng thì Tạ Ngật Chu đã đi tới nhận lấy chiếc túi trên vai cô, thản nhiên xách trong tay.

“Đi cùng đi.” Giọng anh nhàn nhạt, nghe không có gợn sóng gì, nhưng động tác này khiến Kha Dĩ Nhiên nhạy bén phát hiện ra, đó là một sự thân mật không lời, người khác làm sẽ thành mạo phạm, nhưng vào tay anh lại là lẽ đương nhiên.

Dùng một cách giải thích khác, gọi là tính chiếm hữu.

Nhưng mà.

Đi cùng sao?

Chắc chứ?

Tạ Ngật Chu và Lâm Sơ Vũ nhìn nhau một cái, anh nhướng mày: “Đều là bạn của cậu mà.”

Đều là bạn.

Hạ Văn bỗng bật cười khẽ, vai lười biếng nhún lên: “Tôi còn có chút việc, cậu đưa hai cô gái đi đi.”

Anh quay người đi hai bước rồi dừng lại, quay đầu, ánh mắt xuyên qua đám đông, hướng thẳng vào đáy mắt Lâm Sơ Vũ.

“Lâm Sơ Vũ.” Nghĩ tới gì đó, giọng anh không cao, nói một câu mà chỉ cô mới hiểu.

“Lần này chúc cậu may mắn.”

Trong xe vô cùng yên tĩnh, Kha Dĩ Nhiên và Lâm Sơ Vũ cùng ngồi ở ghế sau, cô bạn kìm chẳng đặng tò mò về câu nói cuối cùng của Hạ Văn.

Kha Dĩ Nhiên mượn động tác chỉnh tóc lén liếc Tạ Ngật Chu ở ghế lái, đường cằm người đàn ông sắc nét. Sau đó cô ấy nhanh chóng cúi đầu gõ một dòng chữ trên điện thoại, đưa khuỷu tay đụng Lâm Sơ Vũ: “Cho tớ hóng với, vừa rồi sao cậu bạn đó lại chúc cậu may mắn vậy.”

Lâm Sơ Vũ mím môi, theo bản năng ngẩng đầu, liếc mắt đã chú ý tới ánh nhìn trong gương chiếu hậu.

Tạ Ngật Chu giữ vô lăng, mí mắt hơi nâng lên nhìn cô, con ngươi đen thuần túy, ánh mắt lướt qua tựa như có thể xuyên thấu qua màn hình điện thoại và nhìn thấy tin nhắn cô vừa nhận.

Người này có tâm linh tương thông gì không vậy?

Lâm Sơ Vũ gượng gạo đẩy tay Kha Dĩ Nhiên về: “Không có gì.”

Đến ngã tư, Tạ Ngật Chu bật nhạc, sự yên tĩnh nặng nề trong xe lập tức bị xua đi một nửa.

Kha Dĩ Nhiên bên này không nhận được đáp án, lòng lại ngứa ngáy phía bên kia. Cuối cùng không nhịn được nữa, nghiêng người về phía trước: “Cái đó… Cậu với Sơ Vũ của bọn tớ có quan hệ gì vậy?”

Kha Dĩ Nhiên cố ý cất cao âm cuối, trong mắt lóe lên ánh sáng tinh nghịch.

Lâm Sơ Vũ kéo mạnh vạt áo bạn mình, lại bị cô ấy nắm ngược cổ tay. Kha Dĩ Nhiên càng quá đáng hơn: “Sơ Vũ của bọn tớ rất được săn đón đó, cậu cũng thấy rồi mà, nếu muốn —”

“Kha Dĩ Nhiên!” Vùng da mỏng dưới mắt Lâm Sơ Vũ cũng ửng đỏ lên.

Tạ Ngật Chu chợt bật cười khẽ một tiếng, trong gương chiếu hậu, đuôi mắt anh hơi xếch lên, không né tránh câu hỏi này: “Quan hệ bọn tôi thế nào?”

Ngón tay khớp xương rõ ràng gõ nhẹ trên vô lăng, anh nói: “Thì phải xem cô ấy.”

Kha Dĩ Nhiên há miệng: “Xem cậu ấy?”

Tạ Ngật Chu ừ một tiếng: “Cô ấy có nhận hay không.”

Đèn xanh sáng lên, anh đạp ga, giọng nói mang chút lơ đãng và ý tứ sâu xa: “Dù sao.”

“Người nhìn chằm chằm cô ấy đúng là không hề ít.”

Kha Dĩ Nhiên muốn hét toáng lên thay Lâm Sơ Vũ, ý này ai nghe mà không hiểu chứ, hệt như bước vào vòng lựa chọn cuối cùng trong chương trình “Nếu bạn là duy nhất” vậy. A a a, mắt cô ấy sáng rực lên, nhân cơ hội này châm lửa: “Nếu bạn học Tạ thật sự muốn theo đuổi người ta thì có phải nên mời ký túc xá bọn tớ ăn một bữa không nhỉ?”

Cô bạn bẻ ngón tay tính: “Ít nhất cũng phải là nhà hàng Michelin mới thể hiện được thành ý chứ…”

“Cái gì vậy, đừng nói nữa!” Lâm Sơ Vũ một tay bịt miệng bạn mình, tiếng ú ớ của Kha Dĩ Nhiên bị bàn tay cô che lại.

Tạ Ngật Chu liếc nhìn hai người đang náo loạn ở ghế sau qua gương chiếu hậu, khóe môi cong nhẹ lên: “Được thôi.”

Anh đánh lái, dừng xe ở cổng phía nam của trường. Kha Dĩ Nhiên đến trước, Lâm Sơ Vũ nghe anh hỏi: “Khi nào các cậu có thời gian.”

Kha Dĩ Nhiên xuống xe, bầu không khí giữa hai người đột nhiên yên tĩnh. Chỉ còn lại cô, Lâm Sơ Vũ mới khẽ nói: “Dĩ Nhiên thích đùa giỡn thế thôi, cậu không cần để ý đâu.”

“Tớ thấy cậu ấy nói đúng mà.”

Lời Lâm Sơ Vũ còn chưa nói xong đã bị chặn lại bất ngờ.

Tạ Ngật Chu liếc mắt sang nhìn cô, Lâm Sơ Vũ không kịp phản ứng, câu nào nói đúng thế.

Nhưng câu nào cũng không thể đúng được.

Phong cảnh ngoài cửa sổ thay đổi, giọng Tạ Ngật Chu bị gió thổi có chút mơ hồ, nhưng Lâm Sơ Vũ vẫn nghe rõ ràng.

“Vậy cậu nghĩ sao.”

Lâm Sơ Vũ không hiểu: “Nghĩ sao là sao.”

Anh chậm rãi lặp lại: “Nếu lời cậu ấy nói cũng tính là đùa giỡn, vậy tớ muốn đi thư viện với cậu, muốn mời cậu ăn cơm, muốn hẹn cậu đi xem phim, muốn bạn cậu biết tớ, có tính là hùa theo không.”

“Hay có thể nói, cậu có thấy chán khi làm những chuyện đó với tớ không.”

“Hay là sẽ thấy vui hơn khi làm với họ một chút.”

Hơi thở Lâm Sơ Vũ khựng lại.

Có một khoảnh khắc, cô rất muốn hỏi, Tạ Ngật Chu, có phải muốn theo đuổi tớ không.

Giữa hai người nảy ra những tia lửa nhỏ, tham gia vào cuộc sống của một người khác, chia sẻ từng chi tiết cuộc sống với người kia, dường như chính là ý nghĩa đó.

Trong phòng khách, Thứ Ba đang xoay quanh Tạ Ngật Chu, cái đuôi vẫy vẫy vui vẻ.

Không biết Tạ Ngật Chu tìm đâu ra một cây gậy kéo dài, buộc một món đồ chơi lông ở đầu cây gậy. Cổ tay anh lắc một cái, món đồ chơi vẽ ra một đường cong giữa không trung, Thứ Ba lập tức nhào tới.

Trò này rất giống câu cá.

“Có vui không?” Tạ Ngật Chu xoay cổ tay, món đồ chơi khéo léo né khỏi miệng chó, anh hỏi Thứ Ba: “Chơi vui vậy à?”

Lâm Sơ Vũ đang chỉnh sửa số liệu bài tập nhóm trong phòng sách, có phần của một thành viên mắc sai sót rõ. Sau khi sửa xong PPT, cô nghe thấy tiếng Tạ Ngật Chu cười khẽ bên ngoài: “Vui là được.”

Con trỏ nhấp nháy, Lâm Sơ Vũ vô cớ cảm thấy câu này có ý khác.

Một lúc sau, Thứ Ba ngậm quả bóng cao su quay lại, mất hứng với trò câu chó. Tạ Ngật Chu hơi thất vọng tặc lưỡi nhẹ một cái, anh mở hai chân, chống cùi chỏ lên đầu gối, kéo chú chó lại ôm rồi trách móc.

“Thế là thấy chán rồi à? Thay lòng nhanh thật đấy.”

Câu này nghe rất quen, mấy tiếng trước vừa mới thấy, Lâm Sơ Vũ chậm rãi lấy điện thoại ra.

Đúng như dự đoán, định dạng giống hệt.

“— Vậy thư viện đúng là chán thật.”

“…”

Anh đang dùng Thứ Ba để ám chỉ cô.

Lâm Sơ Vũ bật cười.

Cô nhìn màn hình cười một lúc, rồi lại ngẩn người một lúc, cuối cùng mở Baidu lên, chậm rãi gõ một hàng chữ vào thanh tìm kiếm của trình duyệt:

Nếu một người có vẻ muốn theo đuổi bạn nhưng không tỏ tình thì có nghĩa là gì.

Cô chỉ nhập nửa câu đầu, ô gợi ý đã hiện ra các tìm kiếm liên quan, rất nhiều người hỏi câu tương tự.

Lâm Sơ Vũ như bị ma xui quỷ khiến bấm vào dòng đầu tiên. Trang chuyển sang một bài viết hot trên Zhihu. Ngón tay lướt xuống, các câu trả lời nhận được lượt thích cao lần lượt hiện ra.

“Vì mập mờ vốn dĩ thú vị hơn yêu đương mà.”

“Có người chỉ thích hưởng thụ cảm giác mơ hồ này.”

“Người chơi cao cấp đều vậy cả, thả dây dài để bạn chủ động.”

Lâm Sơ Vũ cắn môi, Tạ Ngật Chu… Chắc không phải loại người đó đâu nhỉ.

Cô tiếp tục kéo xuống, vài dòng cảnh báo bất thình lình hiện rõ trước mắt.

“Đa số mập mờ đều chết trong âm thầm.”

“Dừng lại kịp thời đi! Cẩn thận mình là lốp dự phòng!”

Lâm Sơ Vũ khẽ thở dài, cô đang định thoát ra thì dưới màn hình đột nhiên bật lên một câu trả lời mới.

“Có lẽ anh ấy còn sợ hơn bạn đấy, người thật sự thích lại càng không dám dễ dàng phá vỡ hiện trạng.”

“Dù sao có những người nói ra rồi thì kết cục là đến bạn bè cũng không làm được nữa.”

“Có lẽ bạn có thể đợi thêm một chút, xem anh ấy có biết bạn sẵn sàng cho cơ hội không.”

Sợ sao.

Sao Tạ Ngật Chu có thể dính đến từ này được.

Lâm Sơ Vũ cảm thấy mình đúng là hơi ngốc, vậy mà lại đi hỏi Baidu loại câu hỏi này.

Cô luồn tay vào tóc vò loạn mấy cái, dây buộc tóc cũng lỏng ra.

Cánh cửa phòng sách đang khép hờ bị gõ hai cái. Lâm Sơ Vũ quay đầu, là Tạ Ngật Chu.

Cùng với một chú chó đang nhe miệng cười bên chân anh.

Tạ Ngật Chu hỏi: “Ăn khuya không.”

“Tớ nấu chút cháo, hơi nhiều.”

Anh nói xong, Thứ Ba liền nghiêng đầu, ra vẻ làm nũng như đang rủ rê.

Lúc này Lâm Sơ Vũ mới phát hiện đã hơn nửa đêm rồi.

Làm bài tập đúng là có hơi đói rồi, tay Lâm Sơ Vũ theo bản năng đặt lên bụng, ánh mắt Tạ Ngật Chu cũng di chuyển xuống theo động tác của cô.

“…” Vút, Lâm Sơ Vũ hạ tay xuống, động tác này hơi ngại, cô giả vờ như không có gì, gật đầu rất nhẹ: “Được.”

Thật ra Lâm Sơ Vũ khá tò mò vì sao Tạ Ngật Chu biết nấu ăn. Nhìn anh giống kiểu đại thiếu gia mười ngón tay không dính nước mùa xuân.

Lâm Sơ Vũ ăn từng miếng nhỏ hết nửa bát cháo, nghĩ ngợi một lúc rồi cô chủ động nhắc lại chuyện buổi tối: “Tối nay tớ đi xem phim với Dĩ Nhiên.”

Để tránh hiểu lầm, Lâm Sơ Vũ nói thêm: “Chỉ có hai bọn tớ thôi.”

“Hạ Văn là tình cờ gặp sau khi phim kết thúc.”

Tạ Ngật Chu cười một cái: “Tớ biết.”

Lâm Sơ Vũ kinh ngạc: “Cậu biết?”

“Ừ, tớ nghĩ cậu sẽ không lừa tớ, nếu cậu ta ở đó, lúc cậu nghe điện thoại giọng sẽ khác.”

Lâm Sơ Vũ: “Vậy cậu còn…”

Bởi vì muốn biết khi người đó ở bên cạnh, liệu cậu có còn chú ý đến tớ nữa không.

Loại tâm lý so sánh này thật sự hèn hạ, nhưng anh không khống chế được, cũng không muốn nói với cô.

Lâm Sơ Vũ ngẩn ra tại chỗ, mấy sợi tóc bên má rủ xuống cạnh xương quai xanh. Da cô trắng sáng, cằm xinh xắn, đôi môi đỏ mọng mím lại, vừa mơ hồ vừa khó hiểu.

Tạ Ngật Chu đứng dậy đi ra sau lưng cô, Lâm Sơ Vũ nghĩ không ra nên cúi đầu ăn cháo. Lúc không để ý, sợi dây buộc lỏng lẻo trên tóc bỗng bị người ta gỡ ra

“Á?”

Cô vừa muốn cử động thì bị giọng nói trầm thấp của Tạ Ngật Chu cản lại: “Tóc cậu sắp rơi vào bát rồi.”

Cô sờ mái tóc đuôi ngựa thấp vừa bị mình vò rối, lúng túng nói: “Để tớ tự làm.”

Tạ Ngật Chu không đáp, anh vụng về gom lại những sợi tóc rối, nghiêm túc quấn dây mấy vòng. Lâm Sơ Vũ nhất thời không biết nên phản ứng thế nào, chỉ cảm thấy da đầu căng chặt, có mấy sợi như sắp bị giật rụng.

Hình như anh không biết buộc tóc cho con gái.

Chẳng mấy chốc Tạ Ngật Chu cũng phát hiện vấn đề này, lại nới lỏng ra một chút cho cô.

Lần đầu có con trai làm chuyện này cho mình, Lâm Sơ Vũ rất ngượng ngùng, vai cổ hơi cứng đờ.

Tạ Ngật Chu quan sát mấy lần, cụp mắt đứng bất động sau lưng cô.

Vài giây sau, Lâm Sơ Vũ mới lại sờ tóc mình, cô chớp chớp mắt quay đầu nhìn anh.

Tạ Ngật Chu nghiêng đầu đối mặt với Lâm Sơ Vũ, suy nghĩ chốc lát rồi nói: “Không đẹp bằng cậu buộc.”

Đương nhiên rồi, Lâm Sơ Vũ có thể cảm nhận chỗ lỏng chỗ chặt.

Cô há miệng, còn chưa kịp an ủi anh thì Tạ Ngật Chu đã xoa đầu cô, khóe mắt mang ý cười nói: “Nhưng cậu đẹp.”

Một câu cực kỳ thẳng thắn, lông mi Lâm Sơ Vũ run lên, lồng ngực cũng căng theo. Cô không chịu nổi bầu không khí thế này, nếu nhìn vào mắt anh thêm một giây nữa chắc cô sẽ nóng bừng lên mất.

Bỗng nhớ ra gì đó, Lâm Sơ Vũ chạy về phòng ngủ, lấy một chiếc áo phông trắng từ trong tủ quần áo ra, vội vàng nhét vào tay Tạ Ngật Chu.

Cô cũng không tính toán xem có nên trả lại cho anh trong bầu không khí thế này hay không, chỉ cảm thấy nhất định phải đổi chủ đề.

“Áo của cậu này, lần trước Thứ Ba tha tới, giặt xong tớ mới phát hiện bị lẫn vào.”

Tạ Ngật Chu rũ mắt, yết hầu khẽ chuyển động: “Áo của tớ à.”

Lâm Sơ Vũ ừ một tiếng.

Một lúc sau, Thứ Ba nghe thấy tên mình chạy tới, chui vào giữa hai người.

Lâm Sơ Vũ nghe thấy Tạ Ngật Chu cười một tiếng, tay cầm áo buông xuống. Cô nghi ngờ, không biết anh cười cái gì.

Tạ Ngật Chu lắc đầu, không nói cho cô biết.

Anh chỉ cảm thấy, bất kể so với ai, hình như anh cũng không hề thua.

Còn câu chúc cậu may mắn kia.

Anh cũng lười đoán nữa.

Cô từng thầm thích ai, từng thích ai, đều là chuyện quá khứ.

Anh thích cô, nhất định phải có được, cùng lắm thì cướp thẳng.

Trước Tiếp