Tránh Mưa - Tự Thính

Chương 52

Trước Tiếp

Chương 52: Cơn mưa ẩm ướt

Edit: An Tĩnh


Lúc Kha Dĩ Nhiên nhận được cuộc gọi, tòa ký túc xá đang rất náo nhiệt, cô lê dép đi xuống lầu, chấn động trước trận thế giao đồ ăn, nhân viên phục vụ mặc đồng phục đen đứng dưới ký túc xá, bưng hộp đựng đồ ăn gỗ sơn mài in logo “Lâm Giang Yến”.

Các bạn nữ đi ngang qua đều lén liếc nhìn, ai mà ăn sang chảnh thế, chẳng phải 30 tệ mới là mức tiền ăn bình thường của nữ sinh đại học sao.

Kha Dĩ Nhiên nhận hóa đơn, lúc xách đồ lên lầu đầu óc vẫn còn hơi ngơ ngác, đi tới cửa thì dừng lại, lấy điện thoại tìm Lâm Sơ Vũ: “?”

Lâm Sơ Vũ: “Sao vậy.”

Kha Dĩ Nhiên từng nghe qua nhà hàng phòng riêng này, vốn dĩ không mở bán mang đi, thậm chí chỗ ngồi cũng phải đặt trước cả tháng.

Bọn cô thế này không thể nói là may mắn, chỉ có thể nói là kết bạn giỏi, hoàn toàn nhờ ánh sáng của Lâm Sơ Vũ.

Phần ăn trong hộp đủ cho bốn người ăn, ngay cả đồ ăn kèm cũng được bày biện như tác phẩm nghệ thuật, cô gọi La Thiên lại, chụp một tấm gửi cho Lâm Sơ Vũ: “Cái này đâu phải giao đồ ăn, đây là lấy lòng nhà mẹ đẻ đó.”

La Thiên thò đầu qua mắt mở to, cũng nói theo: “Cái này đâu phải giao đồ ăn, đây là năng lực tiền bạc đó.”

Lâm Sơ Vũ hơi im lặng, nhớ lại lúc Tạ Ngật Chu hỏi cô số phòng ký túc xá và số điện thoại của Kha Dĩ Nhiên.

Cô hỏi để làm gì vậy.

Anh chỉ nói lưu lại một người liên hệ thôi.

Lúc đó anh mới gọi điện với anh trai cô xong, cô còn tưởng là Hứa Nguyên Gia dặn, không nghĩ nhiều đã đưa cho anh.

Chẳng ngờ lại là chuyện này.

Lâm Sơ Vũ đi ra khỏi văn phòng, xác nhận lại số người đi thực tập và xe buýt ở trong nhóm không có vấn đề gì mới mang giấy tờ giáo viên hướng dẫn đưa cho cô đi ký tên đóng dấu.

Mấy ngày nay nhiệt độ cao liên tục, mặt trời càng lúc càng lớn, mặt đất vàng óng nhìn thôi cũng thấy nóng, Lâm Sơ Vũ đứng dưới bóng râm chờ Sở Sở gửi mã nhận bưu kiện rồi đổi hướng đi tới trạm nhận hàng, trong đầu vẫn đang nghĩ nên nói với Tạ Ngật Chu thế nào.

“Tôi chọc “Tạ Ngật Chu” một cái”

Cô mới gõ được nửa câu, bên kia đã xuất hiện.

“Tạ Ngật Chu chọc tôi một cái, hỏi: Ta với Từ Công ai đẹp hơn (*)?”

(*) Đây là câu hỏi nổi tiếng của Trâu Kỵ (tướng quốc nước Tề) hỏi vợ, thiếp và khách về nhan sắc của mình so với Từ Công – người đẹp nhất thành, thể hiện sự so sánh bản thân với người khác.

Lâm Sơ Vũ: “…”

Không ổn rồi, quên mất vụ này.

Có lần cô đùa giỡn với Kha Dĩ Nhiên rồi đổi cài đặt này, Kha Dĩ Nhiên hay tự luyến, chọc cô một cái để Lâm Sơ Vũ khen một câu, cậu đẹp.

Phần ghi chú lại hiện ra dòng “Đối phương đang nhập…” kéo dài.

Tạ Ngật Chu rất ít khi chơi mấy thứ này, Cảnh Tu Tề thì lại thích cài đặt kiểu gọi một tiếng ba, tình huống này thông thường đều sẽ bị anh cho vào danh sách đen uống trà.

Hình như đây là lần đầu tiên anh thấy kiểu này.

“Ai đẹp?”

Tạ Ngật Chu hỏi.

Sao mặt trời đột nhiên khiến người ta hốt hoảng thế này.

Lâm Sơ Vũ bị anh chuyển chủ đề nên cũng không để ý hỏi nữa, ngượng ngùng giải thích drama hiện tại: “Lúc trước tớ cài đặt đại thôi.”

Tạ Ngật Chu: “Cái này của cậu cũng khá thú vị.”

Nói xong: “Tạ Ngật Chu chọc tôi một cái, hỏi: Ta với Từ Công ai đẹp hơn?”

Anh chơi càng lúc càng thuần thục, đầy hứng thú hỏi lại Lâm Sơ Vũ: “Ừm? Cậu thấy sao.”

Lâm Sơ Vũ: “…”

Sao người này lại trẻ con thế.

Lâm Sơ Vũ bị nắng chiếu nóng cả mặt, vội vã đi vào trạm nhận bưu kiện.

Tạ Ngật Chu chờ một lúc thấy cô không trả lời, lại chọc một cái.

Lâm Sơ Vũ tức giận, ôm bưu kiện bỏ luôn hậu tố, trả lời trái lương tâm: “Từ Công.”

Tạ Ngật Chu ung dung gửi một tin nhắn thoại, tựa như rất tiếc nuối: “Tớ cũng không tệ đâu nhỉ.”

Lời này đúng, nhưng lúc này Lâm Sơ Vũ không nói ra.

Chần chừ một lúc lâu, cô nhận cuộc gọi của anh.

Tạ Ngật Chu lật trang rất nhanh, chỉ thích trêu cô.

“Sao cậu lại cho bạn cùng phòng tớ…”

Biết cô muốn nói gì, Tạ Ngật Chu cắt lời: “Quá tam ba bận, không thì bạn cậu nghĩ tớ là kẻ lừa đảo bên ngoài hào nhoáng, bên trong rỗng nát thật mất.”

Anh đùa: “Không chịu nổi.”

Lâm Sơ Vũ mím môi, dịu giọng tò mò hỏi: “Cậu đang ám chỉ tớ phải không.”

“Cái gì.”

“Câu trước là bên ngoài hào nhoáng mà.”

Anh bên ngoài hào nhoáng, đương nhiên không hề thua kém Từ Công.

Logic này người bình thường thật sự không liên hệ nổi, Tạ Ngật Chu bị cô gái này chọc cười.

“Vậy ám chỉ được cậu chưa.” Anh nhàn nhã hỏi.

Một lúc sau, Lâm Sơ Vũ mới trả lời: “Ừm.”

“Không nên nói dối.” Cô nói.

Ánh nắng rực rỡ, một buổi chiều mùa hè bình thường, giọng cô tựa như biến thành tơ liễu, rõ ràng tháng 5 đã qua lâu rồi, vậy mà vẫn có thể bay vào hơi thở, ngứa ngáy râm ran, tiếng ho khan bật ra từ cổ họng.

Người ta nói có hai thứ không giấu được, tình cảm và cơn ho.

Khâu Nghiêu liếc mắt nhìn Tạ Ngật Chu, lập tức biết nụ cười của người này có vấn đề.

Đợi anh nói chuyện điện thoại xong mới tò mò hỏi: “Có chuyện rồi? Mày yêu đương rồi hả.”

Tạ Ngật Chu ném vali của Khâu Nghiêu ra phía sau, nói không.

Cửa xe đóng lại, Khâu Nghiêu vẫn không tin: “Không nghĩa khí gì hết, anh em còn cướp của mày được à.”

Tạ Ngật Chu gửi tin nhắn cho Cảnh Tu Tề rồi ném điện thoại cái cốp vào hộp chứa đồ, khuỷu tay lười biếng chống lên cửa sổ xe đã hạ xuống, nửa đùa: “Chưa theo đuổi được.”

“Ồ.” Khâu Nghiêu càng tò mò hơn, “Cô gái nào vậy, giới thiệu cho tao làm quen với.”

Tạ Ngật Chu không nói đồng ý cũng không từ chối, qua loa bảo: “Có cơ hội rồi tính.”

Cơ hội đâu phải tự đến.

Còn phải xem người ta có muốn hay không.

Cây sắt vẫn là cây sắt, có nở hoa cũng không phải với bọn họ.

Bên này cạy miệng không được thì đổi người khác, thế là Cảnh Tu Tề lại bị tìm tới.

“Chuyện này mày hỏi tao làm gì, đến lúc thích hợp thì tự nó nói thôi.”

“Thì không nhịn được mà? Hồi cấp ba tao đã tò mò không biết người này sẽ thích kiểu con gái thế nào rồi.”

“Hai mắt một cái mũi một cái miệng, được rồi đừng quan tâm mấy chuyện này nữa, mau tới đi.”

Bao lâu không gặp nhau, gặp rồi thì thái độ vậy đó.

Khâu Nghiêu khịt mũi, có bản lĩnh thì kết hôn đừng bắt anh góp tiền mừng.

Đến sẩm tối, đèn chiếu sáng bên sân tennis lần lượt bật sáng lên.

Tạ Ngật Chu trở tay đánh một cú smash (*), bóng tennis nảy trong sân phát ra âm thanh lanh lảnh, sau đó lăn tới mép sân.

(*) Kỹ thuật đánh bóng trên cao, thực hiện giống động tác giao bóng, nhằm kết thúc điểm nhanh chóng bằng lực mạnh khi đối thủ trả bóng cao.

“Không đánh nữa.” Anh xách cổ áo lau mồ hôi dưới cằm, yết hầu chuyển động lên xuống theo nhịp thở, “Bọn mày chơi đi.”

Khâu Nghiêu nghe vậy bèn giơ tay tạm dừng, ngồi xuống ghế dài uống nửa chai nước.

Cảnh Tu Tề vừa rời sân ngồi nghỉ bên cạnh nhướng mày: “Sớm thế, sao cả buổi chiều thấy mày không tập trung.”

Tạ Ngật Chu không trả lời, cúi xuống nhặt áo khoác, chiếc quần thể thao màu xám căng ra theo động tác ngồi xuống của anh làm nổi bật đường nét mượt mà của đôi chân. Anh hơi khom lưng, khuỷu tay chống lên đầu gối, chiếc áo thun thể thao trắng bị mồ hôi thấm ướt dán sát sau lưng, thấp thoáng lộ ra bờ vai gầy và xương bả vai.

Bảy giờ sáng mai Lâm Sơ Vũ tập hợp, lần sau gặp lại anh chắc là sau khi cô quay về.

Tính tới tính lui cũng phải sáu ngày.

Cũng khá lâu.

Khâu Nghiêu không biết từ lúc nào đã ghé đầu qua, Tạ Ngật Chu rút tay lại rất nhanh nhưng vẫn bị anh ấy nhìn thấy: “Nhìn vật nhớ người à.”

Cảnh Tu Tề không hiểu lãng mạn: “Vật đâu ra.”

Người kia “ôi” một tiếng, nói xin lỗi: “Học dốt ngữ văn, đúng là không có vật.”

“Nhớ vậy thì gọi người ta tới, đi ăn chung đi.”

Tạ Ngật Chu tiện tay ném chai nước vào người Khâu Nghiêu, đứng dậy đi tắm thay đồ.

Còn lại hai người, Khâu Nghiêu thật sự phục: “Đi ăn một bữa thì sao chứ.”

“Được rồi.” Cảnh Tu Tề đứng dậy, bảo Khâu Nghiêu đánh thêm hai ván, nói chuyện câu được câu chăng: “Người ở lớp xã hội trọng điểm bên cạnh hồi cấp ba bọn mình ấy, là một cô gái rất tốt, tên Lâm Sơ Vũ, mày có ấn tượng không?”

Bọn họ đều học ở trường trung học số 1, Khâu Nghiêu vác vợt trên vai lặp lại: “Lâm Sơ Vũ? ”

Hình như có chút ấn tượng.

Mà hình như cũng chẳng có.

Anh không học lớp trọng điểm, không cùng tòa nhà dạy học.

Chỉ cảm thấy cái tên này từng được nghe ở đâu đó, mà còn liên quan tới Tạ Ngật Chu.

Nhưng không ngờ, cô gái mà họ đang nói tới, một lát sau lại tự mình tới.

Quả bóng cao su mà Thứ Ba thích cuối cùng đã bị nó cắn rách.

Thật ra đổi quả khác là được, nhưng chú chó cũng có tình cảm hoài niệm, biết bóng hỏng sẽ bị chủ coi như rác, thế là mỗi ngày nó đều ngậm trong miệng để tránh bị vứt.

Một con border collie đẹp trai như vậy, ra ngoài ngậm một quả bóng rách, làm Tạ Ngật Chu tức giận cạn lời, chỉ có thể cười lạnh.

Anh nói không vứt.

Nó không tin.

Anh nói bóng của mày rơi vụn.

Nó mặc kệ.

“Con chó bướng.”

“Gâu!” Thứ Ba ngẩng đầu oai phong, ý là anh làm gì được tôi nào.

Chuyện này tới giờ vẫn chưa hòa giải được.

Vậy nên Lâm Sơ Vũ đã mua cho Thứ Ba vài cái mới, hôm nay đồ chơi tới rồi, mấy ngày sau cô lại không về nên định tranh thủ tối nay đưa cho Tạ Ngật Chu.

Tạ Ngật Chu khựng lại, tắt vòi sen:“Được.”

Sau đó gửi địa chỉ qua.

Sân tennis cách trường khá xa, đi tàu điện phải đổi tuyến ba lần nên cô chọn bắt taxi.

Khâu Nghiêu ngẩng đầu vừa lúc thấy Tạ Ngật Chu sải bước xuyên qua hàng rào lưới của sân bóng, lập tức trao đổi ánh mắt với Cảnh Tu Tề: “Nó đi đâu vậy? ”

Cảnh Tu Tề nhún vai: “Không biết.”

Lâm Sơ Vũ đi tới con đường ngô đồng ngoài sân tennis, đụng ngay Tạ Ngật Chu.

Tóc trước trán anh còn ướt và hơi rối, trên người có mùi sữa tắm bạc hà mát mẻ.

Lâm Sơ Vũ hỏi: “Có làm phiền cậu không.”

Tạ Ngật Chu kéo dài âm cuối: “Lần này là cậu đang ám chỉ tớ à? ”

“Không có mà.” Lâm Sơ Vũ vô tội, thật sự không có.

“Tớ tưởng cậu đang nhắc tớ nói rất hoan nghênh, không làm phiền.”

Lâm Sơ Vũ cười: “Tớ đâu có.”

Tạ Ngật Chu bóp gáy cô một cái, thoải mái nói thẳng: “Vậy thì là tớ tự muốn nói.”

Trên đầu lá ngô đồng xào xạc, xen lẫn trong đó là sự trêu ghẹo mơ hồ của Tạ Ngật Chu.

Hai người nhất thời đều không nói gì, ánh mắt quấn lấy nhau, đến cả tiếng cửa sân bóng mở ra đóng lại phía sau cũng hoàn toàn không để ý.

“Wow! Mỹ nữ!” Giọng nói oang oang của Khâu Nghiêu đột nhiên nổ tung.

Lâm Sơ Vũ giật mình run lên, vô thức lùi nửa bước ra sau lưng Tạ Ngật Chu.

Tạ Ngật Chu ngước mắt lên, ánh mắt lộ rõ sự không vui, ánh nhìn đó khiến Khâu Nghiêu lập tức che mặt: “Trùng hợp, trùng hợp.”

Ai tin.

Tạ Ngật Chu cũng không phải muốn tránh né gì, nhưng anh hiểu rõ cái tên Khâu Nghiêu này, quá ồn ào, mà da mặt Lâm Sơ Vũ lại mỏng.

Cảnh Tu Tề gãi đầu hỏi anh: “Có kế hoạch gì vậy, hai người định đi hưởng thế giới riêng à?”

“…”

Cái miệng này cũng chẳng ý tứ gì cả.

Tạ Ngật Chu quay đầu giới thiệu với Lâm Sơ Vũ, tính ra cũng là bạn học cùng trường.

“Chào cậu.” Lâm Sơ Vũ cong môi chào hỏi họ, Khâu Nghiêu thấy cô thì tiết chế lại, nói năng cũng đàng hoàng hơn: “Ngưỡng mộ đã lâu.”

Tạ Ngật Chu cúi đầu hỏi cô muốn đi ăn chung không, hay để anh đưa cô về.

Lâm Sơ Vũ đã sắp xếp vali nhỏ của mình xong xuôi rồi.

Tạ Ngật Chu không biết, thật ra cô tới đây là vì muốn gặp anh thêm một lần nên mới lấy cớ mang đồ tới, mà cô cũng không biết, anh cũng đang nghĩ cách hẹn cô ra ngoài.

Cô gái gật đầu, ý là muốn ở thêm với anh một lúc. Đi ăn cũng được.

Cảnh Tu Tề nói gần đây có một quán Quảng Đông khá ngon, đợi bọn họ sửa soạn lại chút rồi đi.

Tạ Ngật Chu dẫn Lâm Sơ Vũ tới phòng nghỉ ngồi, xem đồ chơi cô mua cho Thứ Ba, không chỉ mỗi bóng mà còn có mấy con gấu bông.

Anh cầm con chó bông giống Thứ Ba, đầu ngón tay bóp bóp cái tai mềm của nó, khóe môi bất giác cong lên: “Mua nhiều vậy?”

“Ban đầu chỉ định mua bóng thôi…” Giọng Lâm Sơ Vũ nhỏ dần, “Nhưng cửa hàng đó phải đủ 398 mới miễn phí vận chuyển.”

Cho nên càng mua càng nhiều.

Tạ Ngật Chu không ý kiến, cười đầy dung túng. Anh bỏ đồ chơi vào balo, nói mang ra xe trước, lát nữa đi bộ tới quán ăn là được.

Lúc đứng dậy, anh không để ý điện thoại tuột khỏi túi rơi xuống ghế sofa.

Lâm Sơ Vũ cầm điện thoại anh muốn chạy theo nhắc, nhưng người đã biến mất ở cửa.

Điện thoại vẫn chưa tắt màn hình, anh vừa dùng xong, mấy tin nhắn mới hiện ra trước mắt Lâm Sơ Vũ.

Là Khâu Nghiêu.

Chính là cái tên anh vừa mới giới thiệu.

Khâu Nghiêu: “Đệt, nhớ ra rồi!”

Khâu Nghiêu: “Bảo sao tớ thấy cái tên Lâm Sơ Vũ này nghe quen thế.”

Khâu Nghiêu: “Người mà Cảnh Tu Tề hỏi mày hồi ở hội thao lớp 11 là cô ấy đó, lúc đó tao đứng phía sau nghe thấy.”

Khâu Nghiêu: “Nó hỏi mày thích kiểu nào, giống như Lâm Sơ Vũ à? Mày còn nhớ mày trả lời thế nào không.”

Lâm Sơ Vũ không ngờ lại thấy tên mình, ánh mắt trong trẻo khựng lại.

Khâu Nghiêu nói: “Mày bảo không có cảm giác, sao vậy anh em, bây giờ có cảm giác rồi à?”

Bên ngoài bầu trời xám mờ bị ráng đỏ nuốt mất hơn phân nửa, khô nóng ngột ngạt.

Lâm Sơ Vũ bất chợt nhớ ra, Tạ Ngật Chu bắt đầu thích cô từ khi nào nhỉ.

Hình như anh chưa từng nói.

Cô bấm khóa màn hình điện thoại, thỉnh thoảng nó vẫn sáng lên, nhưng cô không nhìn nữa.

Người bên ngoài quay lại, trên người mang theo hơi khô nóng của không khí ngoài kia.

Lâm Sơ Vũ đưa điện thoại qua, nhắc anh: “Lúc nãy cậu quên cầm.”

Tạ Ngật Chu không để ý, tiện tay nhận lấy nhét vào túi, trong tay là thứ anh mang cho cô —

Một ly nước chanh xanh mát lạnh giải nhiệt.

*

Vừa đúng 7 giờ sáng thứ hai, bóng dáng giáo viên dẫn đội đã đúng giờ xuất hiện dưới ký túc xá. Trong nhóm WeChat tin nhắn liên tục nhảy ra: “Bảy giờ rưỡi tất cả tập trung đúng giờ!”

“Biển số xe buýt xxxx, tổng cộng ba chiếc, đừng lên nhầm!”

Lâm Sơ Vũ kéo vali chạy tới, hôm đó sương mù buổi sớm mãi mà không chịu tan đi, tài xế và giáo viên dẫn đội đang đứng bên dưới nói chuyện: “Thời gian này gấp quá, chắc sẽ mắc mưa đấy.”

“Đúng vậy, mấy ngày nay dự báo cũng nói có mưa. Mà cũng hết cách rồi, mấy tuần cuối rồi mà.”

Người gần như đã đến đông đủ, thầy Lư lên xe điểm danh: “Các bạn mang ô cả chưa, bên đó cũng có thể mưa đấy.”

Đa phần mọi người đều có mang, vài bạn nữ quên nên giơ tay nói: “Không mang ạ!”

Thầy Lư im lặng nhìn lướt qua, xem đồng hồ: “Không kịp nữa rồi, chúng ta đến thành cổ mất khoảng ba tiếng, nếu mưa thì các em mua thêm một cái.”

Vài tiếng đáp không tình nguyện: “Ồ —”

Xe buýt chậm rãi chạy ra khỏi sân trường, rời khỏi thành phố đang dần tỉnh giấc. Kha Dĩ Nhiên và Lâm Sơ Vũ ngồi cùng nhau, tối qua cô bạn lên mạng tìm mấy điểm check-in ở thành cổ, hào hứng đến hai giờ mới ngủ, sau khi lên xe liền tựa đầu lên vai Lâm Sơ Vũ bắt đầu ngủ bù.

Còn Lâm Sơ Vũ thì không dễ chịu như vậy, không khí đặc quánh quấn lấy da, oxy trong xe buýt loãng khiến hơi thở nóng hổi, bánh xe lăn qua đường đất làm xe tròng trành đến buồn nôn.

Cô thử nhắm mắt ngủ, đầu óc hỗn loạn nhưng ý thức vẫn tỉnh táo.

Ba tiếng sau, khi bóng dáng mái ngói đỏ tường nâu cuối cùng cũng xuất hiện nơi chân trời, trong xe vang lên một đợt xôn xao nhỏ. Mọi người thò đầu ra nhìn, thấy giữa khe gạch tường thành cổ có mọc ra vài cành hoa dại, trên bức tường loang lổ lưu lại dấu vết năm tháng bào mòn.

Cơn gió mang theo mùi đất và cỏ tanh thổi nhẹ tới, các cô xuống xe đi trên con đường lát đá hướng về homestay, bánh xe vali lăn qua khe đá phủ rêu xanh lấm tấm. Kha Dĩ Nhiên ngủ một giấc dậy nên không còn thấy khó chịu nữa, cô ấy nhìn sắc mặt hơi tái của Lâm Sơ Vũ, quan tâm hỏi han: “Cậu ổn không, có muốn nôn ra chút không? ”

Lâm Sơ Vũ vỗ vỗ ngực, lông mày giãn ra: “Không sao, xuống xe đỡ nhiều rồi.”

Người phía sau cũng đang tăng tốc bước chân, phòng ở hai người một phòng tự do ghép nhóm, giáo viên không sắp xếp nên ai tới trước được trước.

Cô lấy lại tinh thần: “Chúng ta cũng đến đó nhanh đi.”

Kha Dĩ Nhiên gật mạnh đầu: “Ừ!”

Buổi chiều hôm đó được hoạt động tự do, Lâm Sơ Vũ nghỉ ngơi một lúc rồi đi dạo thành cổ với Kha Dĩ Nhiên. Cô bạn rất thích nơi này, cảm thấy chỗ này mà chụp hình sẽ cho ra ảnh rất đẹp.

“Cậu chụp không?” Cô ấy hỏi Lâm Sơ Vũ.

Lâm Sơ Vũ lắc đầu, nhìn thấy bên cạnh là lớp chuyên ngành phục chế kế bên, trong tay đang cầm vật liệu gì đó để đối chiếu.

Cô vừa định qua xem thử, trời đột nhiên đổ mưa.

Mây đen trên đầu bị gió thổi tới che mất ánh sáng trong chớp mắt, đầu tiên là vài giọt mưa lạnh rơi xuống chóp mũi, chớp mắt màn mưa đã buông xuống, hạt mưa vừa nhanh vừa nặng hạt, mặt đường đá xanh lập tức dâng lên một lớp nước phản chiếu mái hiên cong và chuông cổ hai bên.

Kha Dĩ Nhiên vội mở ô: “Trời mưa thật rồi, mấy ngày này có bị hủy hết không nhỉ, tớ còn muốn đến núi Phong xem nữa.”

Hai người chen dưới một chiếc ô đi về, trong lòng còn ôm máy ảnh, bóng dáng nhanh chóng biến mất trong làn sương nước mờ mờ phía xa.

Tắm xong thời gian cũng trôi qua, hai người chọn món cơm canh ở quán ăn có thể giao tận nơi duy nhất trong số các quán xung quanh đây. Qua một ngày, Kha Dĩ Nhiên vô tâm cũng nhìn ra chút gì đó.

“Tâm trạng cậu không tốt à? Hay là không khỏe.”

Động tác lau tóc của Lâm Sơ Vũ hơi khựng lại, nghĩ ngợi một chút rồi nói cũng ổn.

Kha Dĩ Nhiên ngồi xếp bằng trên giường: “Sao lại là cũng ổn, cũng ổn chắc chắn là không ổn rồi.”

Lâm Sơ Vũ bị cô bạn ấn vai ngồi xuống bên cạnh: “Nói xem, sao vậy.”

Cô vẫn câu đó: “Không sao cả.”

Kha Dĩ Nhiên lại cầm chiếc khăn ném lên đầu Lâm Sơ Vũ, quấn cho cô một kiểu tóc xấu xí, hung dữ nói: “Nói!”

Khuôn mặt Lâm Sơ Vũ mềm mại sạch sẽ không trang điểm, lặng lẽ nhìn cô ấy một lúc, một ngón tay chạm vào ngực mình, giọng rất nhẹ, mang theo chút khó hiểu.

“Ở đây, hình như bị một đám mây đen chặn lại rồi.”

Câu sau của cô còn nhẹ hơn: “Nhưng tớ không biết phải nói thế nào.”

Người khác cũng không giúp được cô.

Tin nhắn kia giống như một cây kim nhỏ, khẽ khàng chọc thủng nỗi bất an kín đáo nhất trong lòng cô.

Lâm Sơ Vũ thừa nhận, khi cô tin Tạ Ngật Chu, cô vẫn thiếu một chút cảm giác an toàn.

Cô biết mình thích Tạ Ngật Chu, cũng biết mình thích anh như thế nào, thậm chí sẽ thích anh bao lâu.

Nhưng vì sao Tạ Ngật Chu lại thích cô, Lâm Sơ Vũ lần theo ký ức tìm ngược trở về.

Cô nghĩ suốt hai đêm, vẫn không biết bắt đầu từ khi nào, từ lúc nào mà anh có cảm giác với cô.

Vậy cảm giác đó… có biến mất từ một khoảnh khắc nào đó không.

Cảm giác vốn là thứ không thể nói rõ.

Sáng hôm sau, vòng bạn bè của Tạ Ngật Chu cập nhật một trạng thái mới, ảnh.

Thứ Ba ngậm một con chó lông vàng bản thu nhỏ, nheo mắt ngẩng đầu.

Người chụp ảnh đưa một bàn tay ra đặt lên đầu nó, cổ tay trắng lạnh sắc nét, trên đó đeo một sợi dây buộc tóc, nếu không phải là màu xanh da trời, nếu không phải có trang trí hình ngôi sao, có lẽ ai nhìn cũng sẽ nghĩ đó là trang sức của một thương hiệu đang thịnh hành nào đó.

Nhưng Lâm Sơ Vũ biết rõ, đó là của cô.

Chính là sợi trước đó không tìm thấy.

Bị Tạ Ngật Chu nhặt được thì thôi, sao còn đeo lên tay nữa.

Cảnh Tu Tề như sống luôn trong vòng bạn bè, sáng sớm đã bình luận: “Khó đoán thật đó, là đăng cho ai xem nhỉ.”

Dòng caption của anh là một ngày.

Xa Lâm Sơ Vũ đã một ngày.

Là ý này sao.

Cô đoán thử, rồi lại thấy xấu hổ vì chính sự không biết hổ thẹn của mình.

Cô và Tạ Ngật Chu vẫn gọi điện, cũng nhắn tin như bình thường.

Anh nói tìm thấy dây buộc tóc trong khe ghế sofa.

Lâm Sơ Vũ bảo để trên bàn là được.

Tạ Ngật Chu trả lời hai chữ ngang tàng: Không được.

Rõ ràng không có ý định trả.

Lâm Sơ Vũ sững sờ một phút, đột nhiên tò mò hôm đó Tạ Ngật Chu trả lời tin nhắn của Khâu Nghiêu thế nào.

Những ngày sau, thầy Lư nói bọn cô rất may mắn, một cơn mưa đêm đã trút xuống thỏa thích, những ngày còn lại đều là trời nắng.

Bọn họ đi xuyên qua những con ngõ trong thành cổ, nghe giảng giải về phong cách kiến trúc đặc trưng của thành cổ phương Bắc trực tiếp tại chỗ.

Tường viện xây bằng gạch xám dày và vuông vức, chiếc chuông cũ treo dưới mái hiên nhẹ nhàng lay động trong gió, hoa văn điêu khắc trên gạch trên cạnh cửa trông vô cùng sống động, hoa văn ở tay áo của ba vị Phúc Lộc Thọ sắc nét có thể nhìn thấy rõ.

“Nhìn kết cấu mái huyền sơn này đi.” Thầy Lư vỗ vào xà cột của kho lương, “Mái hiên vươn ra sâu, mùa đông chắn tuyết, mùa hè che mưa.”

Những xà nhà bằng gỗ du to khỏe lộ ra bên ngoài, ánh lên sắc tối tích tụ qua năm tháng, Lâm Sơ Vũ đều dùng máy ảnh chụp lại.

Kết thúc, yêu cầu báo cáo thực hành xã hội và biểu mẫu đều được gửi vào nhóm.

Còn lại một ngày không có sắp xếp gì, thầy Lư đồng ý cho hoạt động tự do.

Kha Dĩ Nhiên hào hứng kéo tay Lâm Sơ Vũ bàn bạc: “Đi núi Phong được không.”

“Được thôi.” Lâm Sơ Vũ không thích làm người khác mất hứng.

Sáng sớm bọn cô thuê một chiếc taxi xuất phát, dự định chiều sẽ về. Lâm Sơ Vũ tựa vào cửa sổ xe nghỉ ngơi, thái dương đập nhẹ vào kính theo nhịp xóc của thân xe.

“Ầm —”

Bất chợt, một trận rung lắc dữ dội làm cô giật mình tỉnh dậy.

Lâm Sơ Vũ mở to mắt, lúc này mới phát hiện bên ngoài đã mưa như trút nước, màn mưa dày đặc gần như không nhìn rõ đường núi.

Sao thời tiết thay đổi nhanh vậy, rõ ràng lúc ra ngoài vẫn nắng chói chang mà.

Xe của tài xế tắt máy rồi.

Kha Dĩ Nhiên có dự cảm không lành: “Bác tài ơi, có chuyện gì vậy, sao tự nhiên mưa to quá.”

Tài xế bực bội chép miệng: “Không biết nữa, lúc nãy trời còn đẹp, khu này mưa lớn quá.”

Kha Dĩ Nhiên do dự: “Vậy chúng ta còn đi được không? Không thì quay về cũng được.”

“Thời tiết quỷ này mà lên núi chẳng khác nào tìm chết, chắc chắn phải quay đầu.”

Kha Dĩ Nhiên nắm chặt ghế phía trước vội gật đầu, cô ấy vẫn rất quý trọng mạng sống của mình.

Tài xế thử đề máy lần nữa, bộ ly hợp phát ra tiếng ma sát chói tai.

Điện thoại của Lâm Sơ Vũ rung lên, Tạ Ngật Chu gửi một tấm ảnh chụp cây đàn guitar, sau đó là một tin nhắn thoại. Ngón tay cô dừng trên thanh thoại, cổ họng bỗng căng lại.

Chỉ là còn chưa kịp bấm mở.

“Á!” Kha Dĩ Nhiên đập đầu vào cửa xe hét lên chói tai.

Thân xe đột nhiên trầm xuống, bánh xe trơn trượt lệch khỏi mặt đường xi măng, lao thẳng vào lớp bùn vàng bị cơn mưa nặng hạt làm mềm. Động cơ phát ra tiếng gầm như hấp hối, sau đó hoàn toàn im bặt, chỉ còn tiếng mưa đập dữ dội lên nóc xe.

Hai người ngồi sau lần đầu gặp chuyện như vậy, tim đập loạn xạ. Lâm Sơ Vũ nắm chặt điện thoại chống vào ghế, trong lúc hoảng loạn ngón tay cái vô tình chạm gửi.

Một tin nhắn thoại trống bất ngờ được gửi đi.

Tình hình tốt hơn dự đoán một chút, xe chỉ bị lún sâu trong bùn không nhúc nhích được, không bị lật hay va chạm.

Hai người nắm tay an ủi nhau vài câu, hiện tại vẫn an toàn, chỉ là bánh xe nằm trong hố bùn, mưa quá lớn không đẩy ra được, mà bị ướt thì còn phiền hơn. Ba người trong xe đồng thời liên hệ cứu hộ và xe kéo, nhưng tín hiệu điện thoại lúc có lúc không, chỉ có Kha Dĩ Nhiên miễn cưỡng còn một vạch mạng yếu, thử mấy lần cuối cùng cũng gọi được.

“Trong cái rủi có cái may…”

Đúng vậy, tuy hoàn cảnh chật vật nhưng may mà không xảy ra chuyện gì tệ hơn.

Thời gian chưa từng trôi qua chậm như vậy, từng phút từng giây, bên tai chỉ có tiếng mưa rơi.

Vẻ mặt Kha Dĩ Nhiên như đưa đám: “Chiều nay chúng ta còn về được không, có bị thầy mắng không?”

Lâm Sơ Vũ cảm thấy bị mắng là chuyện chắc chắn rồi nhưng lúc này phải xoa dịu cảm xúc của Kha Dĩ Nhiên trước: “Tạm thời đừng nghĩ đến mấy chuyện đó nữa, về rồi tính.”

Tín hiệu điện thoại vẫn chập chờn, tin nhắn thoại Tạ Ngật Chu gửi vẫn luôn tải thất bại.

Lâm Sơ Vũ cúi đầu c*n m** d***, trong lồng ngực dâng lên nỗi nhớ chua xót.

Đột nhiên, dưới tin nhắn thoại đó chậm rãi hiện ra dòng chữ xám, vậy mà đã tải được rồi: “Mấy ngày nay tớ vẫn luôn nghĩ sao cậu lại không vui, hôm nay hình như biết rồi, là vì thấy tin nhắn hôm đó sao?”

Tim cô đột nhiên nhảy mạnh.

Nhịp co thắt gần như hòa cùng nhịp thở của cô, từ xa, một luồng đèn xe vụt xuyên qua màn mưa, lướt qua hàng mi, ngay sau đó là ánh đèn cảnh sát đỏ xanh, những âm thanh ồn ào phá vỡ sự tĩnh lặng.

Ba người trong xe ngước mắt lên cùng lúc.

Chiếc xe việt dã màu đen đi đầu dừng lại vững vàng phía trước, cửa xe mở ra, một chiếc ô đen xuất hiện.

Anh cũng mặc cả một cây đen, bước chân rất dài, khung ô hạ thấp, chỉ lộ ra đường hàm căng chặt. Mưa quá lớn, vạt áo và ống quần anh nhanh chóng dính nước, phía sau là đèn trước của xe bị nước mưa cọ rửa nhạt nhòa như ánh trăng, cả thế giới giống như ảo giác.

Cho đến khi cửa xe bị kéo mở, chiếc ô lập tức nghiêng về phía cô, Lâm Sơ Vũ không dám tin khẽ lẩm bẩm: “Tạ Ngật Chu?”

Tạ Ngật Chu cụp mắt, mí mắt trắng mỏng lạnh lùng, bên trong là cảm xúc cô không hiểu nổi.

Đội cứu hộ đưa tài xế và Kha Dĩ Nhiên rời đi một cách có trật tự, Kha Dĩ Nhiên nhìn Lâm Sơ Vũ một cái, bây giờ hình như bọn họ có lời muốn nói với nhau, vì vậy cô ấy yên lặng chừa lại không gian, tự mình đi trước.

Lâm Sơ Vũ không biết anh đến bằng cách nào, bốn mắt nhìn nhau giống như khoảnh khắc vĩnh hằng trong phim.

Môi cô mấp máy, còn chưa kịp mở miệng, cả người đã rơi vào vòng ôm nóng bỏng.

Ô của Tạ Ngật Chu bị gió thổi bay, anh cứ vậy cúi người liều mạng ôm chặt cô, bờ vai rộng của anh đủ để che cho cô một khoảng trời nhỏ không có mưa.

Lâm Sơ Vũ bị anh ép vào trước ngực: “Tại sao không tìm tớ.”

Giọng anh căng thẳng, đốt ngón tay siết tay cô rất mạnh nhưng vẫn không nỡ làm cô đau, hơi thở nặng nề lướt qua bên tai cô.

Tiếng mưa xối xả cuốn trôi vài giây trống rỗng, tay Lâm Sơ Vũ bị anh kéo sang trái, dưới lòng bàn tay là nhịp tim sôi trào mãnh liệt, từng nhịp từng nhịp, bắt cô cảm nhận rõ ràng.

Giọng Tạ Ngật Chu trầm và nặng chưa từng có, tựa như không thể trì hoãn thêm một giây nào nữa.

“Lâm Sơ Vũ, cậu còn không nghe ra sao.”

“Tớ thích cậu, rất thích cậu, không muốn giấu nữa.”

Trước Tiếp