Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Bốn giờ sáng ngày hôm sau, Hoắc Kiêu Hàn đã dậy để giúp chẻ củi, xách nước giếng và quét tuyết. Lúc này, hầu như cả nhà cũng lần lượt thức dậy để đun nước và chuẩn bị bữa sáng.
Cô em họ nhỏ cũng nhanh nhẹn mặc quần áo, việc đầu tiên làm là chạy ngay ra sân xem chiếc áo trượt tuyết đã khô chưa. Thấy áo vẫn còn ướt, con bé thất vọng đi vào bếp giúp nhóm lửa nấu cơm.
“A Anh, lát nữa cơm nước xong, cháu vào gọi chị họ dậy để lên huyện mua trang sức với quần áo mới nhé, đừng để Hoắc Lữ trưởng phải đợi lâu.”
Mẹ Tô lấy từ trong chạn ra hai quả trứng gà và đường đỏ. Uyển Uyển thích nhất là món trứng chần đường đỏ này.
“Chị họ bảo không đi đâu ạ, chị ấy muốn ngủ, bảo cháu cứ chọn hộ chị là được.”
Cô em họ ngồi bên bếp lửa, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu, có vẻ hơi căng thẳng.
“Thế sao mà được, cả đời mới có một lần thôi mà.” Mẹ Tô thả trứng vào nồi, dặn con dâu trông chừng rồi tự mình đi vào phòng Tô Uyển.
Năm giờ sáng, trời vẫn còn tối đen như mực, Tô Uyển đang ngủ say thì bị mẹ lay tỉnh, dỗ dành bắt cô mặc quần áo để theo lên huyện mua đồ. Đây là việc lớn, cũng là lần đầu tiên trong làng có chuyện rình rang thế này nên mấy bà thím, bà cô đều đòi đi theo xem cho biết.
“Con đừng có mà dở chứng đấy nhé. Nhà người ta đặt tiệc ai nấy đều hớn hở, sao mỗi mình con là chẳng để tâm chút nào thế? Hoắc Lữ trưởng có điểm nào làm con không hài lòng à? Đồng hồ hiệu Thượng Hải cậu ấy cũng mua cho con từ trước khi cưới rồi còn gì.”
Mẹ Tô chỉ nghĩ là cái tính “tiểu thư” của con gái mình lại tái phát.
“Hai nghìn tệ đó không phải con số nhỏ đâu, mẹ với ba con đều muốn tiệc tùng tiết kiệm một chút, tầm tầm như đám cưới con trai trưởng thôn là được rồi, số tiền dư ra để hai đứa mang về mà sinh con, lo cho cuộc sống.”
“Hoắc Lữ trưởng không chịu, còn muốn tự mình lên tận nhà hàng quốc doanh trên huyện mua thực phẩm. Cậu ấy để tâm đến con như thế, con không chịu đi là muốn làm sao?”
Mẹ Tô ngồi bên mép giường, ghé sát tai Tô Uyển lải nhải, hết lời khuyên nhủ. Thực ra Tô Uyển chỉ là chê trời lạnh, muốn ngủ nướng thêm một lát thôi. Hơn nữa hôm qua mới ngồi tàu hỏa về xong, cô thực sự thấy khá mệt.
“Uyển này, ngoan nào, dậy đi. Con không đi thì Hoắc Lữ trưởng với người trong làng lại tưởng con không muốn gả, họ lại đợi xem trò cười của con đấy. Còn mấy đứa Lệ Bình, Thúy Hoa nữa, toàn là quân xấu bụng, con cứ tránh xa chúng nó ra cho mẹ, suốt ngày chỉ biết bày mưu hèn kế bẩn, châm dầu vào lửa thôi.”
“Cứ để A Anh chọn hộ con là được rồi, về Bắc Bình cũng mua được mà.”
“Thế sao được? Ngày đặt tiệc phải đeo cho họ hàng, làng xóm người ta nhìn chứ. Bộ trang sức đó con đeo trên người thì cha mẹ ở trong làng cũng được nở mày nở mặt.” Mẹ Tô không đồng ý, vẫn cứ ở bên tai Tô Uyển mà nài nỉ.
Bà nói mãi khiến cơn buồn ngủ của Tô Uyển cũng tan biến sạch.
“Uyển ơi, nhanh lên con, Hoắc Lữ trưởng đang đợi ở ngoài kia kìa. Tầm này đi lên huyện là vừa kịp lúc tiệm vàng mở cửa.”
Thành thực mà nói, ngay khoảnh khắc này, Tô Uyển cảm thấy có chút hối hận vì đã đồng ý tổ chức tiệc rượu.
Mãi đến tận lúc trời tảng sáng, trong chăn mới có chút hơi ấm. Nếu không phải vì trời quá lạnh không muốn rời giường, thì nửa đêm qua cô đã có ý định sang đổi chăn với người đàn ông kia rồi. Ngoài chỗ mình đang nằm ra, những chỗ khác trong chăn đều lạnh lẽo như băng.
“Mẹ, mẹ bảo anh Kiêu Hàn chọn đại một bộ giúp con đi. Nếu mẹ còn bắt con dậy nữa là con không đặt tiệc gì nữa đâu đấy.”
Tô Uyển đành phải tung ra chiêu bài “làm mình làm mẩy” thương hiệu của nguyên chủ. Mẹ Tô biết cái Uyển nói được là làm được, thật sự sợ cô sẽ làm loạn vào lúc này, nên đành đắp lại chăn cho cô rồi đóng cửa đi ra ngoài.
“Hoắc Lữ trưởng này, cái Uyển nó buồn ngủ quá nên không đi được rồi. Cậu cứ chọn cho nó nhé, cậu chọn kiểu gì nó cũng thích hết.” Mẹ Tô vừa ra ngoài đã thấy Hoắc Kiêu Hàn đang đứng đợi sẵn ở cửa.
“Vâng, trời lạnh, cứ để Uyển Uyển ngủ thêm lát nữa ạ, bình thường cô ấy học hành cũng vất vả rồi.”
Hoắc Kiêu Hàn khẽ gật đầu. Vốn dĩ anh định tiến lại gần cửa để hỏi xem Uyển Uyển thích kiểu trang sức và quần áo thế nào, nhưng mẹ Tô đã đứng chắn ngay trước mặt. Lại thêm các chị dâu, cô dì chú bác nhà họ Tô cũng đang đứng nhìn, anh đành thôi.
Không chỉ ngày hôm nay, mà suốt mấy ngày chuẩn bị tiệc rượu sau đó, bất kể lúc nào, ở đâu, ngay cả đến giờ cơm Tô Uyển cũng không rời khỏi phòng. Lúc nào cũng có các chị em hoặc chị dâu trong nhà mang cơm vào tận nơi cho cô.
Bên cạnh và trong phòng của cô lúc nào cũng có người túc trực.
Đừng nói là đến gần, ngay cả khi anh nhìn về phía phòng Uyển Uyển lâu hơn một chút, là lập tức có người trêu chọc chàng rể mới này ngay. Ở nông thôn vẫn còn giữ cái hủ tục từ thời xưa, là cô dâu không được gặp chú rể vài ngày trước khi cưới.
Trên huyện cũng chỉ có duy nhất một tiệm vàng, kiểu dáng thì quanh đi quẩn lại chỉ có mấy mẫu đó, nhìn chẳng đẹp bằng những chiếc vòng tay hay dây chuyền vàng trong ngăn kéo của mẹ anh. Đó đều là những món đồ mà bà ngoại anh đã nung chảy vàng miếng, rồi ông ngoại thiết kế hoa văn để cậu cả tự tay chế tác.
Hoắc Kiêu Hàn đành bảo nhân viên lấy những món có trọng lượng lớn nhất. Nếu Uyển Uyển không thích, anh định bụng sau này sẽ mang về nung lại rồi tự tay thiết kế, đúc cho cô một bộ khác.
Bộ trang sức “ngũ kim” sau khi mua về đã được đưa vào phòng Uyển Uyển, nhưng cũng chẳng thấy cô nói là thích hay không thích. Nói chung là hoàn toàn bặt vô âm tín.
Người thì không gặp được, chuyện đặt tiệc cô cũng chẳng màng hỏi han, lại càng không nhờ mấy chị em bên cạnh nhắn nhủ với anh một lời nào về ý kiến hay suy nghĩ của mình. Hoắc Kiêu Hàn bỗng nhiên cảm thấy có chút bất an.
Uyển Uyển từng nói cô muốn đợi đến khi tốt nghiệp mới kết hôn. Việc đặt tiệc lúc này, liệu có phải trong lòng cô vốn dĩ không hề tự nguyện, nhưng vì nể mặt cha mẹ và người thân nên cô không thể nói ra, chỉ đành nén chịu uất ức một mình?
Ngày mai đã là mùng Tám, ngày đặt tiệc rượu, Hoắc Kiêu Hàn nằm trên giường mà chẳng hề có chút cảm giác buồn ngủ nào. Anh ngồi dậy, nhìn chằm chằm vào ánh đèn hắt ra từ gian phòng của Uyển Uyển.
Anh chẳng rõ mấy ngày qua trong lòng Uyển Uyển đang nghĩ gì, cũng không biết lúc này cô đang làm chi. Điều anh sợ nhất chính là không có bất kỳ tin tức nào từ cô, chẳng thể thấu hiểu được niềm vui hay nỗi buồn của cô lúc này.
Đến sáng mùng Tám, Tô Thanh Mộc cuối cùng cũng lấy được lý do em gái kết hôn, để xin nghỉ một buổi ở đội xây dựng để lên Cục Dân chính trên huyện. Vừa sáng sớm, anh đã chực sẵn ở đó để đợi mở cửa.
“Đồng chí này, đây là giấy chứng nhận kết hôn của tôi và nhà tôi. Đại đội bảo cái thứ đó phải lên đây lĩnh ạ.” Tô Thanh Mộc có chút ngượng ngùng, đưa giấy chứng nhận của mình cho nhân viên công tác. Mấy chữ “đồ dùng kế hoạch hóa gia đình” thực sự rất khó nói ra miệng.
“Thứ gì cơ?” Nhân viên hỏi vặn lại.
“Thì là cái đó… cái thứ để không mang thai ấy mà.” Tô Thanh Mộc cười hì hì, lúng túng gãi gãi cái mũ.
“Anh mới đăng ký chưa đầy hai tháng, lĩnh cái thứ đó làm gì? Con cái còn chưa sinh nữa, đợi sinh xong đứa đầu rồi hãy tới lĩnh.” Nhân viên liếc nhìn thời gian trên tờ giấy chứng nhận kết hôn rồi xua tay đuổi Tô Thanh Mộc đi.
“Chưa sinh con thì không cho lĩnh ạ?”
“Chưa sinh con thì anh lĩnh cái thứ đó làm gì?” Nhân viên công tác nghĩ mãi không ra, thậm chí còn cảm thấy hành động này của Tô Thanh Mộc thật kỳ quặc.
“Hai người không định có con à?”
“Có chứ.” Tô Thanh Mộc đáp.
“Đồ dùng kế hoạch hóa gia đình này, đều là chuẩn bị cho những người cần dùng, là để hưởng ứng chính sách con một của nhà nước. Anh muốn có con còn lĩnh cái này làm chi?”
“Đi mau đi, đừng có thấy đồ của công là cái gì cũng muốn chiếm lợi.”