Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ba mẹ Tô nghe vậy lại càng thêm cảm động, Uyển Uyển gả cho Hoắc Lữ trưởng chắc chắn sẽ không phải chịu khổ. Đám họ hàng thân thích trong họ cũng được đà hò hét, thay nhau rót rượu cho Hoắc Kiêu Hàn. Ai nấy đều khen anh là một chàng rể tốt, Uyển Uyển đi theo anh nhất định sẽ được hưởng phúc.
Hết ly này đến ly khác, tửu lượng của Hoắc Kiêu Hàn thực sự rất đáng nể, tuyệt nhiên không hề say. Trong khi những người khác đã uống đến đỏ gay cả mặt, anh vẫn ngồi bên bàn vuông với đầu óc tỉnh táo và nhạy bén, ghi chép lại danh sách thịt, trứng, rau cần mua trên huyện vào chiều nay.
Anh còn lên kế hoạch cho các công việc cưới xin trong hai ngày tới: phải đặt bao nhiêu mâm, mời những người họ hàng nào, đầu bếp làng nào nấu ăn ngon hơn, và cần dùng hết bao nhiêu kẹo mừng trong ngày tiệc.
Phụ nữ trong tộc thì tụ tập lại một chỗ, người khâu mặt chăn, kẻ cắt chữ hỷ, người lại dọn dẹp vệ sinh phòng tân hôn hay ra đồng hái rau. Mọi người làm việc vô cùng hăng say và vui vẻ.
Chỉ riêng Tô Uyển, nhân vật chính của buổi lễ, là chẳng có việc gì làm. Cô nằm thảnh thơi trong căn nhà mới xây, nhìn người đàn ông của mình cứ ra ra vào vào, bận rộn tất bật lo liệu mọi thứ.
Cả một buổi chiều cô đã đánh chén sạch bách hai cân quýt đường. Lại còn có mấy đứa em ngồi cạnh bên trò chuyện cùng.
Dù sao thì cái danh tiếng lười làm ham ăn của nguyên chủ cũng đã lẫy lừng rồi, ai nấy đều mặc định là cô chẳng biết làm gì và cũng chẳng cần phải làm gì cả. Chỉ cần cô ngồi yên, không gây họa, không gây chuyện hay nổi tính tiểu thư đã là tốt lắm rồi. Đến giờ cơm tối, có người gọi thì cô chỉ việc ra ăn thôi. Thật là nhàn hạ hết mức.
Có điều căn nhà mới xây xong chẳng có đồ đạc gì ngoài một chiếc giường, trống huơ trống hoác. Tường bên trong thậm chí còn chưa trát xi măng, cứ để lộ ra lớp gạch đỏ au. Đêm đến tuyết nhỏ bắt đầu rơi, lạnh buốt cả người.
Mẹ Tô bảo chị dâu cả rót đầy nước sôi vào hai cái chai truyền dịch, rồi đặt vào chăn cho cô sưởi ấm, lại bưng thêm chậu nước nóng cho cô rửa chân, giục cô sớm chui vào giường.
“Sáng mai con dậy sớm một chút nhé, Hoắc Lữ trưởng bảo sẽ đưa con lên huyện mua trang sức ‘ngũ kim’ và quần áo mới đấy.” Mẹ Tô hớn hở thì thầm vào tai Tô Uyển với vẻ dịu dàng. Biết con gái mình là đứa lười chảy thây, sáng mùa đông không bao giờ chịu rời giường nên bà phải dỗ dành như vậy.
Kết hôn những năm thập niên 80 vẫn còn thịnh hành “ba món đồ lớn”, mà ba món này cũng chẳng phải nhà thường nào cũng lo nổi. Như lúc anh cả của Tô Uyển cưới vợ, nhà cũng chỉ sắm thêm được cái tủ quần áo với đóng một chiếc giường mới mà thôi. Thế nhưng “ba bánh một vang, mười hai chân giường” thì nhà họ Hoắc đã có sẵn từ lâu rồi, nên Hoắc Kiêu Hàn quyết định mua trang sức theo tiêu chuẩn của những gia đình giàu có vùng Nam Lăng.
Tô Uyển cứ ngỡ bộ trang sức này, phải đợi đến khi về Bắc Kinh thì người đàn ông đó mới mua cho mình chứ.
Hóa ra trên người anh vẫn còn tiền. Một sợi dây chuyền vàng thời này ít nhất cũng phải một hai trăm tệ chứ chẳng chơi.
Tô Uyển ngẩng đầu nhìn Hoắc Kiêu Hàn đang ngồi đối diện. Anh cũng đang nhìn cô, vẻ mặt hiện rõ sự hiển nhiên. Cô bỗng có cảm giác như mình đang rơi vào một cái bẫy đã được giăng sẵn từ lâu, rồi cứ thế bị “tròng” vào không lối thoát.
“Con không đi đâu, mọi người cứ xem rồi mua đại đi.”
Tô Uyển xỏ chân vào đôi hài bông, ôm cái bình sưởi chị dâu vừa đưa, đứng dậy định quay về phòng. Cô em họ nhỏ là A Anh thấy vậy cũng vội vàng bám theo, lấy khăn tay lau qua loa bàn tay vừa ăn cơm xong, rồi lại tiếp tục s* s**ng chiếc áo khoác trượt tuyết của Tô Uyển với vẻ đầy ngưỡng mộ, thích đến không nỡ rời tay.
“Mấy ngày tới A Anh sẽ ở lại nhà mình ngủ cùng con, hai đứa bảo ban nhau, đừng có mà bắt nạt em đấy nhé.” Mẹ Tô đi theo sau, nhỏ giọng dặn dò vào tai Tô Uyển.
“Cô ơi, áo của chị họ đẹp quá, đợi bao giờ chị mặc cũ rồi thì cô cho cháu nhé?” A Anh có đôi lông mày và ánh mắt khá giống Tô Uyển, cũng là gương mặt trái xoan, trông rất thẹn thùng, nhút nhát, giọng nói khi cất lên cũng vô cùng dịu dàng và e dè.
“Thích à? Này bé Uyển, hay giờ con cởi luôn bộ này cho em mặc đi.” Mẹ Tô hưởng ứng ngay.
Tô Uyển cũng không có ý kiến gì, mấy cô em họ bên nhà cậu của nguyên chủ đều rất ngoan ngoãn và hiểu chuyện. Đặc biệt là A Anh, đầu óc có phần chậm chạp hơn người bình thường một chút nên mọi người đều nhường nhịn cô bé.
“Dì à, quần áo Uyển Uyển mang về không nhiều, chiếc áo trượt tuyết này cô ấy cũng rất thích. Nếu em họ muốn thì ngày mai cháu sẽ mua cho em một chiếc mới ạ.”
Hoắc Kiêu Hàn thấy Tô Uyển không lên tiếng liền đứng dậy ôn tồn nói. Anh cảm thấy có chút kỳ lạ, chẳng phải cha mẹ Tô rất cưng chiều Uyển Uyển sao? Tại sao trước mặt người nhà ngoại, mẹ Tô lại sẵn sàng tặng, và cho mọi thứ như vậy, hoàn toàn không hỏi qua ý kiến của Uyển Uyển. Và dường như mọi người cũng đã quá quen thuộc với chuyện này.
“Mua mới đắt đỏ lắm, tôi đã may cho Uyển Uyển mấy chiếc áo bông hoa nhí màu hồng mới rồi, đẹp lắm. Uyển Uyển cứ mặc áo bông hoa nhí là được.” Mẹ Tô lại vỗ vỗ vai Tô Uyển.
Tô Uyển gật đầu: “Dạ, được ạ.”
Đôi lông mày anh tú của Hoắc Kiêu Hàn khẽ nhíu lại một cách kín đáo, rõ ràng là anh không thể hiểu nổi sự thiên vị của mẹ Tô trước mặt bao nhiêu người như thế này.
“Hoắc Lữ trưởng, hồi nhỏ cái Uyển đã đốt luôn cả nhà mới của cậu út nó, suýt chút nữa là khiến cậu nó phải chịu cảnh góa bụa cả đời đấy.” Ba Tô khẽ kéo vạt áo Hoắc Kiêu Hàn, giải thích rõ nguyên do cho anh.
“Đây là lần đầu tiên A Anh mở miệng đòi đồ, cứ cho con bé đi.”
Hoắc Kiêu Hàn hơi ngẩn người, nhìn về phía cậu út đang ngồi đối diện. Cậu út nở nụ cười chất phác, thật thà, nói bằng chất giọng đậm chất địa phương: “Không cần cho đâu, cứ để con bé A Anh mượn mặc hai hôm là được, nó thấy cái Uyển mặc đẹp nên mới thế thôi.”
“Cậu út, cháu kính cậu một ly.” Hoắc Kiêu Hàn vội vàng giơ ly rượu lên kính cậu: “Em họ mặc bộ này chắc chắn cũng rất đẹp, ngày mai cháu sẽ đưa em đi mua một bộ áo trượt tuyết mới, sẵn tiện mua thêm đôi giày mới luôn.”
Nói xong, anh lại liếc nhìn về phía Tô Uyển. Rõ ràng anh cũng không ngờ rằng Uyển Uyển hồi nhỏ lại nghịch ngợm đến thế, đốt luôn cả căn nhà mới dùng để kết hôn của cậu mình.
Tô Uyển đưa tay vén lọn tóc mai rồi đi vào phòng. Nếu không phải vì nắm rõ “phốt” của nguyên chủ, thì với tính cách của cô bây giờ, liệu cô có để yên khi mẹ Tô tự ý quyết định đứa quần áo của mình cho người khác mà không nói tiếng nào không?
Cô em họ A Anh vừa nghe thấy mình được mặc áo trượt tuyết thì mừng rỡ, tíu tít giúp Tô Uyển bưng bình nước, còn ân cần đòi rửa chân cho chị. Sau đó, con bé vui sướng ôm lấy chiếc áo Tô Uyển vừa thay ra, chạy tót ra giếng múc nước, mang chậu gỗ ra giặt áo ngay trong đêm, hy vọng có thể mau chóng được mặc.
Người lớn đều bảo A Anh đừng giặt nữa, giặt xong ngày mai cũng không khô kịp để mặc đâu. Nhưng A Anh đang chìm đắm trong niềm vui sướng vì sắp có áo mới nên chẳng thèm nghe lời ai cả. Cô em họ bên nhà cậu hai cũng chạy lại giúp một tay, với điều kiện là Tết năm nay phải cho cô mượn mặc vài ngày.
Hoắc Kiêu Hàn nhìn tám chín đứa em họ nội ngoại nhà Tô Uyển chung sống hòa thuận, đứa bưng bàn, đứa khâu chăn giúp sức không ít, liền rút ví ra chia cho mỗi đứa năm hào.
Hành động này khiến đám trẻ sướng rơn, đồng thanh gọi: “Cảm ơn anh rể!”, tiếng gọi ấy nghe còn say lòng hơn cả rượu.
Đến tối, Hoắc Kiêu Hàn dĩ nhiên được sắp xếp ở chung phòng với anh ba của Tô Uyển là Tô Thanh Sơn. Tô Thanh Sơn chỉ lớn hơn Tô Uyển một tuổi, qua Tết cũng mới tròn hai mươi, hiện đang đi làm phụ hồ trong đội xây dựng cùng anh cả. Nếu đợt nghĩa vụ quân sự mùa đông năm nay trúng tuyển, thì anh sẽ được đi lính. Tiền kiếm được, anh đều phải nộp hết cho mẹ Tô để trả nợ và chi tiêu trong nhà.
Dĩ nhiên, anh cũng thầm ngưỡng mộ đám em được nhận năm hào, nhưng anh là anh ba của Uyển Uyển, tính ra là anh vợ của Hoắc Lữ trưởng, chắc chắn không thể nhận tiền của em rể được.
Thế nhưng, Hoắc Kiêu Hàn lại rất tự nhiên rút từ trong ví ra một tờ “Đại Đoàn Kết” đưa cho Tô Thanh Sơn.
“Không phải cậu sắp nhập ngũ sao? Là cảnh sát vũ trang, đến lúc đó xem thiếu thứ gì thì tự đi mà mua.”
Tô Thanh Sơn vô cùng xúc động và kinh ngạc, không dám nhận. Nhưng dưới uy áp của Hoắc Kiêu Hàn, anh cũng chẳng dám từ chối, vội vàng bảo để mình đi múc nước rửa chân cho Hoắc Kiêu Hàn.
Lập tức, anh bị Hoắc Kiêu Hàn ấn ngồi xuống: “Cậu đừng làm loạn vai vế.”
Em vợ có thể bưng nước rửa chân cho anh rể, nhưng tuyệt đối không có chuyện anh vợ lại đi làm việc đó cho em rể.
“Hoắc Lữ trưởng, nước sôi rồi, vào bếp rửa ráy đi.” Lúc này, anh cả Tô Thanh Mộc bước vào gọi Hoắc Kiêu Hàn đi vệ sinh cá nhân.
“Trong nhà không còn chậu rửa mặt mới nào cả, cậu dùng tạm cái của tôi nhé?”
“Cái Uyển nó ưa sạch sẽ lắm, đồ đạc của nó đều để riêng, cả nhà không ai được đụng vào nên tôi không dám lấy cho cậu đâu.” Tô Thanh Mộc đưa chiếc chậu sứ mình đang dùng cho Hoắc Kiêu Hàn. Đây là chiếc chậu mới anh mua hồi đám cưới.
Anh cả vừa gãi đầu vừa có chút ngại ngùng: “Hay để tôi đi hỏi xem sao, cái Uyển có vẻ khá nghe lời cậu, ở trước mặt cậu nó vô cùng dịu dàng.”
“Uyển Uyển ngồi tàu cả ngày cũng mệt rồi, đừng làm phiền cô ấy nghỉ ngơi nữa, tôi dùng của anh là được.”
Hoắc Kiêu Hàn ngăn Tô Thanh Mộc lại, liếc nhìn về phía phòng Uyển Uyển thấy đèn đã tắt. Nghĩ đến dáng vẻ vô cùng mềm mỏng, ngoan ngoãn của cô lúc trưa nay, một dáng vẻ mà trước đây chưa từng có, chân mày anh bỗng chốc giãn ra đầy thư thái. Anh luôn muốn tìm cơ hội để nói chuyện riêng với cô một lát, nhưng trong nhà đông người quá nên mãi vẫn chưa tìm được dịp.
Đã thế đến tối, bên cạnh cô lại có thêm một “cái đuôi nhỏ” bám sát, ngay cả đi vệ sinh cũng dính lấy nhau. e là mấy ngày tới cũng sẽ vẫn như thế này thôi.
Đến cả ăn cơm cũng chẳng ngồi được cạnh nhau, một đám em gái thì quấn quýt, các chị thì để mắt trông chừng.
Nghĩ đến đây, anh lại rút từ trong túi ra một tờ 10 tệ..
“Hoắc Lữ trưởng, cậu làm gì thế này? Tôi không nhận đâu, cậu đã mua quà cưới cho vợ chồng tôi rồi mà.” Tô Thanh Mộc vội vàng đẩy tay lại từ chối.
“Có một việc, tôi muốn nhờ anh giúp một tay.” Hoắc Kiêu Hàn mở làn môi mỏng, giọng nói trầm thấp đầy vẻ nam tính.
Tô Thanh Mộc đáp: “Việc gì, cậu cứ nói đi.”
“Anh và chị dâu đã lĩnh chứng rồi đúng không?”
Tô Thanh Mộc gật đầu: “Lĩnh rồi chứ, có cả giấy chứng nhận của đại đội cấp mà.”
Hoắc Kiêu Hàn tì đầu lưỡi lên vòm họng, vành tai khẽ ửng đỏ, đường nét khuôn mặt góc cạnh hơi căng cứng. Anh khẽ gật đầu, trầm ngâm một lát rồi ghé sát tai Tô Thanh Mộc nói thầm một câu.
Ở nông thôn thời bấy giờ, thanh niên phải đến tận khi sinh con xong, thì người của đại đội mới tìm đến tận nhà để phát đồ dùng kế hoạch hóa gia đình, hoặc trực tiếp đưa đi bệnh viện để đặt vòng. Tô Thanh Mộc chỉ mới kết hôn không lâu, chắc chắn là chưa có sẵn những thứ đó.