Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 446: Muốn hôn anh mà.

Trước Tiếp

Hôn thì chắc chắn là không hôn được rồi, nhưng cứ trêu chọc “ông chú” thế này, nhìn vành tai anh dần dần bị nhuộm hồng, lồng ngực dưới lớp chăn bông phập phồng kịch liệt, phản chiếu trong đáy mắt cô là một màn đêm sâu thẳm đang lắng xuống.

Dáng vẻ nhẫn nhịn, khắc chế đầy cấm kỵ ấy, trông thực sự rất thú vị.

Mẹ bạn học Đinh đã sớm ngủ say, Đinh Đình vẫn đang nhỏ giọng luyện đọc các bài văn.

Đôi mắt láu lỉnh của Tô Uyển lướt qua người anh một lượt, rồi xấu xa dùng khẩu hình để trêu ghẹo: “Cho em xem cơ bụng đi.”

Hoắc Kiêu Hàn trước đây cùng lắm cũng chỉ gặp qua cảnh, các cô gái giả vờ ngất xỉu rồi ngã vào lòng mình, gửi thư tình, đưa đồ ăn, hoặc chạy đến tận nhà anh. Làm gì đã từng có ai như Tô Uyển, dùng đủ mọi vẻ yêu kiều quyến rũ để nháy mắt đưa tình, hôn gió, rồi lại còn đòi hôn với anh cơ chứ.

Yêu kiều dụ hoặc, tựa như đóa lan rừng đột ngột nở rộ trong đêm tối. Mang theo một dư vị vừa thuần khiết vừa gợi cảm đến mê hồn.

Giữa mùa đông giá rét, mà Hoắc Kiêu Hàn bị trêu đến mức các mạch máu trong cơ thể như đang đánh trống, màng nhĩ vang lên dồn dập tiếng tim đập, cơ bắp cứng đờ như đá.

Một câu “Cho em xem cơ bụng” của Tô Uyển, suýt chút nữa đã khiến anh tưởng rằng tư tưởng giác ngộ của mình bị giảm sút nên nhìn nhầm khẩu hình.

Hồi còn ở Tây Bắc, anh từng trải qua huấn luyện đặc biệt, từ theo dõi, phản trinh sát, ngụy trang cho đến khẩu ngữ hay cận chiến, anh đều tinh thông cả.

Tô Uyển vẫn cười hì hì, lặp lại liên tiếp hai lần khẩu hình: “Cho em xem cơ bụng đi.”

Đôi mắt long lanh như nước mùa xuân đầy vẻ quyến rũ, cũng liếc nhìn xuống phía dưới người anh.

Anh không thể nào nhìn nhầm được. Cô thực sự là muốn xem cơ bụng của anh.

Đôi môi mỏng của Hoắc Kiêu Hàn mím chặt, ánh mắt liếc qua hai chiếc giường đối diện một cái, sau đó anh rút bàn tay đang để dưới chăn ra, đặt lên vị trí bụng dưới của mình.

Anh nhướng mày nhìn Tô Uyển ở phía trên, dùng khẩu hình hỏi lại: “Xem cái này?”

Hoắc Kiêu Hân không hiểu cái “meme” này cho lắm, nên biểu cảm của anh có chút nghiêm túc và đầy nghi hoặc. Thậm chí anh còn cảm thấy Tô Uyển đang giở trò “lưu manh” với mình.

Trời đất ơi, “ông chú” này thế mà lại hiểu được rồi!

Tô Uyển có chút xấu hổ, rụt đầu vùi sâu vào trong chăn, đôi chân ở dưới lớp chăn bông không ngừng đạp đạp vì phấn khích. Cả chiếc giường tầng cũng vì thế mà rung rinh theo một cái.

Dù sao thì cũng đã trót trêu ghẹo rồi, vậy thì phải trêu cho tới bến luôn mới được.

Tô Uyển lại thò đầu ra khỏi chăn, ghé sát vào khe giường, rồi dùng khẩu hình hỏi: “Được không hả?”

Cô muốn xem người đàn ông này rốt cuộc có hiểu thật không, có biết cô đang nói gì không.

Vành tai của Hoắc Kiêu Hàn đỏ rực lên hoàn toàn, vùng bụng co thắt và phập phồng nhanh chóng. Những hình ảnh đêm hôm đó tại khu tập thể chỉ xẹt qua trong đầu một thoáng, nhưng lại khiến những mạch máu và gân xanh nơi bụng anh nổi lên cuồn cuộn, kéo dài xuống dưới.

Giây tiếp theo, anh ngồi bật dậy, ngẩng đầu lên, hơi thở nồng đậm, nóng bỏng mang đầy vẻ nam tính bỗng chốc phả thẳng vào gò má và làn môi của Tô Uyển.

Anh hỏi bằng tông giọng trầm khàn, nhỏ đến mức chỉ đủ cho hai người nghe thấy: “Uyển Uyển, em muốn làm gì?”

“Muốn hôn anh mà~” Tô Uyển chẳng hề biết sợ là gì, tiếp tục nhảy nhót trên những dây thần kinh nhạy cảm của “ông chú” này.

Dù sao thì anh cũng chẳng làm gì được cô.

Trong toa tàu không có cơ hội, ngoài hành lang thì cũng chật kín những người không mua được vé ghế ngồi, đang đứng hoặc nằm la liệt. Đến Hải Thành, Tưởng Mộng Duyệt sẽ tới đón cô, rồi nếu ở nhà khách thì chắc hẳn những nhà khách gần Đại học Phục Đán đều đã bị giáo viên, học sinh và phụ huynh đến dự thi thuê kín chỗ rồi.

Hừ hừ, anh chẳng có lấy một cơ hội nào đâu. Chỉ có thể bấm bụng chờ cho đến khi cô thi xong vòng bán kết mà thôi.

Nghĩ đến đây, Tô Uyển lại càng không có gì phải lo lắng, lá gan cũng lớn hơn hẳn.

Ngăn cách bởi một tấm ván giường, khe hở lại nhỏ như thế này, anh có muốn hôn cũng chẳng thể nào hôn tới. Huống hồ, với tính cách điềm đạm và kiềm chế của “ông chú” này, anh cũng sẽ chẳng làm chuyện đó đâu.

Cô đã phát hiện ra rồi, muốn khiến người đàn ông này phá vỡ nguyên tắc thì nhất định phải là trên “địa bàn” của anh mới được. Nếu không, ở một môi trường lạ lẫm, không thân thuộc, anh sẽ luôn đặt mình trong trạng thái cảnh giác, tuyệt đối không có chuyện hành động thiếu suy nghĩ.

“Còn muốn ôm ôm nữa…”

“Cứ nhắm mắt lại là thấy anh, không ngủ được…” Làn môi ẩm ướt, nóng bỏng của Tô Uyển khẽ phả hơi thở vào môi anh.

Giọng nói khẽ khàng, êm ái tựa như cơn mưa phùn vùng Giang Nam, vừa mềm mại vừa nũng nịu. Nó giống như một sợi tơ mảnh, không ngừng kéo căng trong lòng anh, gãi nhẹ vào lồng ngực khiến trái tim anh từng cơn run rẩy.

Hoắc Kiêu Hàn đẩy đầu lưỡi vào hàm dưới, nhìn chằm chằm đôi mắt ngây thơ, đáng thương lại long lanh như nước mùa xuân của Tô Uyển, hơi thở càng thêm rực nóng phả lên đôi môi đỏ mọng của cô.

“Ra nhà vệ sinh.”

Anh khó khăn thốt ra mấy chữ đó từ cổ họng đang khô khốc và ngứa ngáy.

Trước Tiếp