Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Mẹ bạn học Đinh vốn đã đoán được phần nào, bà chỉ cố tình hỏi vậy thôi. Một người anh tư thế bừng bừng, khí chất bất phàm, ngũ quan góc cạnh tuấn tú như thế này, rất dễ lọt vào mắt xanh của thiên kim tiểu thư nhà các lãnh đạo lớn trong quân khu. Thậm chí ngay giây phút vừa rồi, bà còn nảy ra ý định muốn làm mai cho cháu gái nhà mình.
Như vậy thì mọi chuyện cũng đã thông suốt, cũng giải thích được hai tấm vé giường nằm này từ đâu mà có.
Tiếp đó, bà thản nhiên hỏi thăm về tình hình nhà gái, học vấn của Hoắc Kiêu Hàn thế nào, bên kia học vấn ra sao, bao nhiêu tuổi rồi. Có lẽ do đã quen làm chức chủ nhiệm ở cơ quan, bà có thói quen hay thuyết giáo và chỉ điểm, tự động nhập vai một người lãnh đạo.
Bà nói Hoắc Kiêu Hàn hiện tại còn chưa đến ba mươi tuổi, nếu được lãnh đạo tiến cử đi học trường sĩ quan, hoặc tham gia kỳ thi nâng ngạch cán bộ, chỉ cần đạt yêu cầu là có thể nhanh chóng thăng tiến thành sĩ quan. Bà còn bồi thêm rằng, tuy không thể so sánh với những sinh viên ưu tú trường quân đội như Trung đội trưởng Bạch, nhưng trong quân ngũ nếu có lãnh đạo nâng đỡ thì con đường thăng tiến sẽ luôn hanh thông, không đến nỗi tệ đâu.
Hoắc Kiêu Hàn khẽ nheo đôi mắt lạnh lùng. Từ nhỏ anh đã lớn lên trong đại viện quân khu, những người anh tiếp xúc từ bé đều là những nhân vật chính trị yếu nhân của các cơ quan đầu não. Tầm cỡ nhân viên hay chủ nhiệm cơ quan như mẹ bạn học Đinh, vốn dĩ còn chẳng có tư cách để tiếp cận trước mặt anh.
Càng đừng nói đến kiểu thuyết giáo đầy ngụ ý này.
Anh liền thẳng thắn dùng giọng điệu lạnh lùng nhưng không kém phần lịch sự, để hỏi ngược lại mẹ bạn học Đinh: “Thành tích học tập của bạn học Đinh thế nào ạ? Kỳ thi cuối kỳ vừa rồi xếp thứ mấy trong khối?”
“Cuộc thi ngoại ngữ toàn quốc lần này rất chuyên nghiệp, độ khó cũng cực kỳ cao.”
“Uyển Uyển nhà tôi hồi nghỉ hè đã tình cờ dịch được tạp chí Tri Âm, vì bản dịch quá ăn khách nên sau đó còn được tiến cử làm phiên dịch viên tại Hội nghị Kinh tế Thương mại Quốc tế, từng lên cả đài truyền hình rồi.”
“Bạn học Đinh lọt được vào vòng bán kết, chắc hẳn cũng phải có những trải nghiệm tương tự như vậy chứ ạ?”
Những câu hỏi dồn dập này đã trực tiếp đánh tan cái cảm giác ưu việt, thích “chỉ tay năm ngón” của một cán bộ cơ quan thành phố như mẹ bạn học Đinh. Nào là dịch tạp chí Tri Âm, nào là phiên dịch viên cho hội nghị giao dịch tài chính quốc tế… Tim bà không khỏi “thót” lên một cái đầy kinh hãi.
Ngay lập tức, bà cảm thấy mặt mũi chẳng còn chút ánh hào quang nào nữa.
Khóe môi mẹ bạn học Đinh khẽ giật giật tạo thành một nụ cười gượng gạo. Bà nhận thức rõ ràng rằng, đồng chí Phó tiểu đội trưởng mang quân hàm Hạ sĩ trước mắt này thực sự sắc bén và đầy gai góc, còn khó chọc vào hơn cả những vị lãnh đạo mà bà thường tiếp xúc hằng ngày.
Đây đích thị là một nhân vật “không phải dạng vừa”, hoàn toàn không phải hạng người để bà có thể dễ dàng thuyết giáo hay chỉ điểm.
Sự so sánh này ngược lại còn khiến Đình Đình nhà bà trông có vẻ lép vế hoàn toàn trước Tô Uyển, vô tình tạo thêm không ít áp lực tâm lý cho cô bé. Chỉ trong phút chốc, bà cảm thấy vị thế của mình thấp đi vài phần, thế là im bặt ngay lập tức.
Tô Uyển ngồi ở giường trên cứ thế lặng lẽ quan sát toàn bộ sự việc. Thực ra cô cũng nghe ra được ẩn ý trong lời nói của mẹ bạn học Đinh. Ý bà ta là “ông chú” này chẳng thể sánh bằng Trung đội trưởng Bạch, nhưng được cái mã ngoài đẹp trai, vóc dáng chuẩn nên chắc là được con gái lãnh đạo nào đó để mắt tới, rồi dựa dẫm vào phụ nữ để leo lên; chỉ cần vị lãnh đạo đó còn tại chức thì anh ta sẽ thăng tiến vù vù trong quân đội.
Sức tấn công của người đàn ông này đúng là không vừa. Vì thân phận thật sự không tiện lộ ra, anh liền trực tiếp đánh thẳng vào điểm yếu nhất và cũng là nơi mẹ bạn học Đinh để tâm nhất. Đã vậy, anh còn dùng tông giọng tự nhiên, chân chất nhất, giả vờ như một gã trai thẳng tính, một tên “lính mới” ngây ngô hoàn toàn chẳng hiểu sự đời.
Điều này khiến mẹ bạn học Đinh dù có muốn nổi cáu cũng không thể phát hỏa, cứ thế rơi vào tình cảnh dở khóc dở cười đầy gượng gạo.
Trong suốt chuyến tàu kéo dài hai ngày một đêm sau đó, mẹ bạn học Đinh liên tục hối thúc Đinh Đình học tập, học thuộc lòng từ vựng và ngữ pháp. Đinh Đình vốn là người luôn nỗ lực, cầu tiến và hiếu thắng, nay áp lực lại càng tăng thêm bội phần. Cô bé thức khuya dậy sớm, ngoại trừ lúc ăn cơm thì lúc nào cũng ôm khư khư cuốn sách giáo khoa, miệng lẩm nhẩm từ vựng không ngừng nghỉ.
Ngược lại, Tô Uyển vẫn tuân theo kế hoạch của bản thân: đọc nhiều tài liệu dịch thuật để tích lũy kiến thức nhưng vẫn kết hợp nghỉ ngơi hợp lý. Còn Hoắc Kiêu Hàn thì bận rộn phục vụ cô, khi thì bưng trà rót nước, lúc lại bóc vỏ cam, gọt hoa quả, rồi không ngừng tiếp tế đủ loại quà vặt, bánh ngọt, bánh quy cho người thương.
Cũng chỉ có vào lúc này, hai người mới có thể lén nhìn nhau được vài cái. Đến cả việc trò chuyện cũng thật khó khăn.
Đến mười một, mười hai giờ đêm, Đinh Đình vẫn đang miệt mài học thuộc lòng sách giáo khoa và dịch các cấu trúc câu. Đèn trong khoang tàu vì thế vẫn cứ bật sáng trưng.
Tô Uyển vốn là người khá nhạy cảm với âm thanh, tiếng tàu chạy “khục kịch, khục kịch” cộng thêm ánh đèn sáng loáng khiến cô càng thêm khó ngủ. Cô trở mình một cái, phát hiện ra giữa giường và vách ngăn toa tàu có một khe hở nhỏ, thế là cô ghé mắt nhìn xuống dưới.
Người đàn ông vốn đang nằm thẳng trên giường, dường như cảm nhận được điều gì đó, anh lập tức mở bừng đôi mắt đen đang nhắm hờ, bắt gặp ngay đôi mắt nước long lanh đầy tình tứ đang nhìn qua khe hở.
Tô Uyển chớp chớp mắt nhìn anh đầy ý nhị, rạng rỡ và quyến rũ tựa như đóa hoa hạnh đang nở rộ trong gió xuân.
Hoắc Kiêu Hàn hơi nghiêng đầu về phía khe hở, một tay gối dưới đầu, đôi mắt đen láy khóa chặt lấy tầm mắt của cô. Tô Uyển khẽ mỉm cười, răng trắng cắn nhẹ lên làn môi căng mọng như chứa đầy mật hoa, trông mướt mát tựa như miếng thạch rau câu tươi ngon, khiến người ta chỉ muốn cắn một miếng thật mạnh cho bõ ghét.
Đúng là khiến người ta phải thèm thuồng.
Đã vậy, lúc này cô còn chu đôi môi hồng mọng lên, đặt tay lên môi rồi làm động tác hôn gió với anh.
Ánh mắt của Hoắc Kiêu Hàn càng lúc càng sẫm lại, yết hầu khẽ lăn động.
Tô Uyển lại càng lấn tới, cô ghé sát đôi môi đỏ mọng đầy mời gọi vào ngay khe giường, khẽ l**m nhẹ khóe môi đầy vẻ trêu ngươi, ánh mắt mơ màng, toát ra vẻ quyến rũ đến nghẹt thở. Sau đó, đôi môi cô khép mở theo khẩu hình như đang đòi hôn.
“Muốn hôn hôn cơ~”