Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 447: Không ở rể.

Trước Tiếp

Trời lạnh thế này, xuống giường thật là phiền phức, chưa kể lối đi lại còn đầy người nằm, nhà vệ sinh thì vừa hôi vừa bẩn.

Trong lòng Tô Uyển thực sự chẳng muốn đi chút nào, nằm trong chăn ấm chẳng phải thoải mái hơn sao? Thế nhưng người đàn ông đã rời khỏi giường, đôi mắt đen thâm trầm đang nhìn cô chằm chằm. Cô chẳng còn chỗ nào để trốn, đành phải hé chăn ra ra rồi trèo xuống thang giường.

Hoắc Kiêu Hân cúi người, lấy đôi giày bông dưới gầm giường ra cho cô.

“Tô Uyển, hai người định đi vệ sinh à? Cho tớ đi cùng với.” Đinh Đình vốn đã muốn đi từ lâu nhưng lại không dám đi một mình. Thấy anh trai Tô Uyển đưa cô ấy đi, cô bạn cũng đặt sách giáo khoa xuống, dụi dụi mắt rồi trèo xuống giường xỏ giày.

Ôi thôi xong, đừng nói là ôm ấp, đến cả việc hai người ở riêng nói chuyện một chút cũng không xong rồi.

Tô Uyển khẽ chớp hàng mi đen dày nhìn về phía Hoắc Kiêu Hàn. Hoắc Kiêu Hàn cũng cúi đầu nhìn cô, anh hít sâu một hơi, tranh thủ lúc Đinh Đình đang cúi người xỏ giày, bàn tay lớn khẽ siết nhẹ lấy bàn tay nhỏ của Tô Uyển, rồi trầm giọng dặn một câu: “Đi giày cho tử tế vào.”

Lối đi giữa các toa tàu chất đầy hành lý nằm la liệt, Hoắc Kiêu Hàn đi trước mở đường. Đến nhà vệ sinh, anh bảo Tô Uyển và Đinh Đình đợi bên ngoài, còn mình thì cầm đồ vào trong dọn dẹp qua một chút.

Ở những chỗ này nào là đầu thuốc lá, đờm dãi, rồi cả nước tiểu trẻ con vương vãi ra ngoài, tóm lại là chỉ cần sơ sẩy một chút thôi là có thể giẫm phải ngay.

“Tô Uyển, anh cả của cậu đối xử với cậu chu đáo thật đấy, cứ như chiều chuộng trẻ con vậy. Chắc từ nhỏ tình cảm giữa cậu và anh ấy tốt lắm nhỉ?” Gương mặt Đinh Đình vẫn còn đỏ hồng.

Sau một thời gian dài học tập cường độ cao, ánh mắt cô bạn có chút đờ đẫn, hằn lên những tia máu đỏ, trong vẻ rụt rè lại lộ ra vài phần ngưỡng mộ. Có vẻ như cô ấy cũng rất muốn có một người anh trai tốt như thế. Vừa cao ráo, đẹp trai lại biết chăm sóc người khác, đi đến đâu cũng là tâm điểm chú ý.

Lúc ban ngày, cứ chốc chốc lại có mấy cô nàng ăn mặc thời thượng, xinh đẹp đi ngang qua cửa toa tàu rồi ngó nghiêng vào trong. Một tiếng mà lượn qua lượn lại mấy lần, cốt cũng chỉ để ngắm anh trai của Tô Uyển thôi.

Về sau, anh trai Tô Uyển dứt khoát đóng cửa toa lại, còn dùng tờ báo che kín cửa sổ luôn. Người ngoài nhìn vào thì thấy anh thật lạnh lùng, vô tình, ngay cả mẹ cô ấy cũng phải thì thầm bảo cô đừng có dây vào kiểu đàn ông như thế; nhưng đối với Tô Uyển, anh lại vô cùng dịu dàng, kiên nhẫn và tốt tính vô cùng.

Tô Uyển mỉm cười: “Hồi nhỏ, chúng tớ đều mạnh ai nấy chơi thôi…”

Đúng vậy, anh ấy chơi trong đại viện quân khu của anh ấy, còn cô thì chơi với bùn đất trên con đường mòn ở nông thôn nhà cô.

Thực tế thì học sinh cấp ba ở cái độ tuổi này, vốn dĩ chẳng mấy khi hứng thú với những người đã đi làm, lại còn lớn hơn mình đến hai, ba tuổi. Nếu đặt vào thời hiện đại, kiểu người như anh trong mắt mấy đứa nhóc cấp ba chính là mấy lão “già khú” rồi.

Cũng có những người đơn thuần là vì thấy nam nhân tuấn tú, nên mới nảy sinh lòng thưởng thức cái đẹp mà thôi.

“Vậy chị dâu tương lai của cậu là người thế nào? Có dễ gần không? Mẹ tớ bảo, gia thế của chị dâu tương lai chắc chắn phải rất lợi hại, hẳn là con gái của một vị lãnh đạo lớn trong quân khu đấy.”

Nói rồi, Đinh Đình ghé sát tai Tô Uyển, nhỏ giọng hỏi một câu: “Anh cả của cậu có đi ở rể không?”

Chẳng là ở đơn vị mẹ cô ấy, con gái của lãnh đạo cấp phó cũng từng nhất kiến chung tình với một anh lính bình thường. Anh lính đó lông mày rậm mắt to, dáng người cũng cao ráo, ngũ quan rất chính trực. Nhưng vì nhà cực kỳ nghèo, lại ở tận trong xóm núi heo hút, nên nhà vị lãnh đạo kia đã để anh lính đó về ở rể luôn.

Tô Uyển mím môi, cố nhịn cười, chẳng biết phải trả lời thế nào cho phải.

Cái người đàn ông cao ngạo và lạnh lùng này, cứ nhất quyết phải khoác lên mình cái danh hạ sĩ để cho “khớp” với thân phận em trai của anh hai cô. Giờ thì hay rồi, mọi người tin thì có tin thật đấy, nhưng ai nấy đều cho rằng với khí chất và ngoại hình này, anh rất dễ bị con gái của thủ trưởng quân khu nhắm trúng. Mà với thân phận “anh lính nông thôn” của anh, sau này chắc chắn là sẽ đi ở rể rồi.

“Xong rồi, em vào đi.” Đúng lúc này, Hoắc Kiêu Hàn đã dọn dẹp xong và bước ra ngoài.

Tô Uyển liếc nhìn anh một cái, đôi mắt cong lên đầy ý cười, rồi đi vào trong vệ sinh trước. Nghĩ đến việc bỗng nhiên mình trở thành thiên kim tiểu thư của thủ trưởng, còn Hoắc Kiêu Hàn lại biến thành anh chàng “mặt trắng” bám váy vợ, cô lại thấy buồn cười không chịu nổi.

Thế nhưng, nếu cô thực sự là thiên kim tiểu thư đi chăng nữa, cô tuyệt đối sẽ không kết hôn với người đàn ông này. Kiểu người có lòng tự trọng cao ngút trời, cốt cách lạnh lùng kiêu hãnh như anh, đời nào chịu cúi mình đứng dưới một người phụ nữ chứ.

Ẩn sâu trong xương tủy anh là một khía cạnh cực kỳ thâm trầm và tàn nhẫn. Chỉ là vì xuất thân ưu tú cùng nền tảng gia đình chính trị danh giá, đã giúp anh không cần phải nhẫn nhịn hay ẩn mình, nên mặt tối đó chưa bị bộc phát ra mà thôi.

Ánh mắt lạnh lùng cứng cỏi của Hoắc Kiêu Hàn khẽ liếc nhìn Đinh Đình một cái, rồi bước ra hành lang toa tàu đứng đợi. Cái liếc mắt ấy khiến tai Đinh Đình đỏ bừng lên vì lúng túng, cô bạn loay hoay bóp chặt đôi bàn tay, cảm thấy có chút sợ hãi. Anh cả của Tô Uyển sao mà đáng sợ đến vậy chứ!

Xong xuôi quay trở về, Đinh Đình đi phía trước, trong lối đi tối lờ mờ của toa tàu, Hoắc Kiêu Hàn dán sát ngay sau lưng Tô Uyển. Bàn tay rộng lớn, ấm áp khẽ chạm vào thắt lưng cô trong bóng tối.

“Đợi sau khi xuống tàu.”

Hoắc Kiêu Hàn hơi cúi người, giọng nói trầm thấp thầm thì bên tai Tô Uyển, vừa nam tính vừa khàn đục, toát lên vẻ cấm dục đầy mê hoặc. Nhưng trong đó lại ẩn chứa sự bá đạo mạnh mẽ, cứ như thể anh đã nắm chắc phần thắng trong tay, nhất định sẽ hôn cô đến “ngất ngây” mới thôi.

Tô Uyển khẽ nhếch khóe môi, bàn tay nhỏ nhắn lành lạnh đột ngột nắm lấy bàn tay lớn của người đàn ông đang đặt trên thắt lưng mình, đôi mắt lúng liếng tình tứ, toát lên vẻ ngoan hiền đầy quyến rũ: “Được thôi ạ.”

Giây tiếp theo, bàn tay nhỏ bé của cô đã bị anh siết chặt trong lòng bàn tay giữa bóng tối, nơi đáy mắt anh là một màn đêm sâu thẳm đang cuộn trào.

Thế nhưng Tô Uyển thừa biết, xuống tàu rồi anh cũng chẳng thể hôn được cô đâu…!

Trước Tiếp