Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tô Uyển cứ thế chớp chớp đôi mắt long lanh vương ý xuân, nhìn người đàn ông với khả năng hành động cực cao lấy ga trải giường mới từ trong tủ ra. Sau đó, anh lại xuống lầu mang lên cho cô chiếc quần giữ nhiệt và nội y đã được sấy khô.
Mảnh vải nhỏ bé ấy cầm trong tay vừa trơn vừa mềm, chẳng khác nào làn da lụa là của Uyển Uyển…!
Khi thoát khỏi d*c v*ng và khôi phục lại lý trí, chính Hoắc Kiêu Hàn cũng khó mà tưởng tượng nổi việc, nguyên tắc và giới hạn của mình lại hết lần này đến lần khác bị phá vỡ vì cô.
Nhưng đây là lựa chọn của anh. Đã làm thì anh phải có trách nhiệm với Tô Uyển, phải cưới cô!
“Anh đưa cho em đi chứ? Cứ siết mãi hỏng hết đồ bây giờ.” Tô Uyển thấy người đàn ông cứ vò mảnh nội y nhỏ màu hồng trong lòng bàn tay mãi không chịu đưa, liền nũng nịu lên tiếng.
Vò hỏng rồi, vò bẩn rồi thì sao mà mặc được nữa.
Vành tai nóng rực của Hoắc Kiêu Hàn khẽ động đậy, anh quỳ gối lên mép giường, khiến tấm nệm mềm mại lún xuống một khoảng, rồi cúi người bao phủ hoàn toàn lấy bóng dáng Tô Uyển.
Anh nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại đang ửng hồng của cô, đặt mảnh vải trơn mịn vào lòng bàn tay cô: “Uyển Uyển, ngày mười lăm anh sẽ đến khu tập thể tìm em.”
Ngày đó là sinh nhật anh, cũng là đại thọ tám mươi tuổi của ông ngoại anh, anh muốn đưa Uyển Uyển cùng đi.
Tô Uyển hừ nhẹ một tiếng, dù sao cô cũng chẳng nói là sẽ tha thứ cho anh, cứ thế mà “giày vò” người đàn ông này, để anh phải sốt ruột khi danh phận vẫn chưa rõ ràng mới được.
Chẳng phải trước kia anh còn đòi chăm sóc cô với danh nghĩa anh trai hay sao? Chăm sóc kiểu gì mà… chăm sóc luôn lên tới tận trên giường thế này.
“Em phải đi học cơ, còn phải chuẩn bị cho vòng thi bán kết nữa, thời gian gấp gáp, nhiệm vụ nặng nề lắm. Nghe thầy giáo bảo phải học đến tận tám chín giờ tối đấy.”
Chẳng lẽ cái ông chú này lại dám đến khu tập thể tìm cô vào đêm hôm khuya khoắt?
Đôi mắt nước của Tô Uyển cong lên đầy vẻ kiều diễm. Cô không tin là khi không còn ở trên địa bàn của mình nữa, người đàn ông này lại dám làm loạn. Cô cũng không tin tính cách của anh có thể thay đổi chóng mặt chỉ trong thời gian ngắn như vậy.
Hoắc Kiêu Hàn cúi đầu nhìn đồng hồ trên cổ tay, giọng điệu đầy mạnh mẽ: “Vậy thì ở lại bên anh thêm lát nữa, đợi anh ngủ dậy rồi sẽ đưa em về khu tập thể.”
Dường như anh chỉ chờ Tô Uyển trả lời như vậy, để có lý do danh chính ngôn thuận giữ cô lại bên mình.
Lại trúng kế rồi.
Tô Uyển cảm thấy chỉ sau một đêm, Hoắc Kiêu Hàn cứ như thể đã bị “tráo lõi” thành người khác vậy.
Vừa mới định phản kháng, từ chối.
Hoắc Kiêu Hàn đã dứt khoát chặn lấy đôi môi Tô Uyển, bế ngang cả người lẫn chăn của cô đặt lên ghế sofa.
“Hoắc Kiêu Hàn, trước đây anh đâu có thế này.” Tô Uyển bất ngờ bị nhấc bổng lên không trung, theo bản năng vòng tay ôm lấy cổ anh.
Anh định để cô ngủ cùng anh thật đấy à?
“Chẳng phải em nói chỉ thích ôm hôn với người mình thích sao? Nói anh chưa bao giờ nghĩ đến cảm nhận của em?”
Đêm qua khi viết bản kiểm điểm một vạn chữ kia, Hoắc Kiêu Hàn chỉ cần nghĩ đến việc một Tô Uyển rạng rỡ, nhiệt huyết và kiều diễm như thế, sau khi lên đại học nếu gặp được người mình thích; rồi cô sẽ cùng người khác làm những việc họ từng làm, thậm chí còn thân mật hơn thế nữa.
Cùng chui vào lùm cây nhỏ, trốn trong góc vắng không người của rạp chiếu phim để ôm ấp, hôn nồng cháy. Hay nắm tay người khác khiêu vũ.
Đó là điều anh tuyệt đối không thể chịu đựng nổi.
“Bây giờ anh đặt cảm nhận của em lên hàng đầu, anh cũng sẽ nỗ lực thay đổi tư duy, cố gắng giữ mình cùng chung một quỹ đạo với em.” Hoắc Kiêu Hàn hạ thấp giọng nói trầm khàn, đôi mắt đen nóng rực sâu thẳm như đại dương khóa chặt lấy khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của Tô Uyển, nơi đáy mắt cuộn trào những cảm xúc thâm trầm.
Nguyên nhân lớn nhất khiến hôm nay anh dám đột phá mọi nguyên tắc của bản thân, cũng là vì… Uyển Uyển đang tới kỳ kinh nguyệt!
Quan trọng nhất vẫn là câu nói kia của Uyển Uyển: Vì đã xác định là anh, nên mới tình nguyện làm những chuyện thân mật cùng anh.
Viết bản kiểm điểm mà có tác dụng đến vậy sao?
Nhưng có vẻ “ông chú” này từ trước đến nay vẫn luôn giữ phong cách làm việc là biết sai thì sửa.
Trong lòng Tô Uyển ngọt lịm, đôi mắt đen lánh long lanh đảo nhẹ, nhưng nghe những lời này cứ như thể cô h*m m**n cùng anh làm chuyện đó lắm không bằng… Rõ ràng là “ông chú” còn đ*ng t*nh hơn cả cô, chẳng qua là giỏi nhịn, giỏi kiềm chế, thuộc kiểu người “ngoài lạnh trong nóng”, tính cách không thích bộc lộ ra ngoài mà thôi.
Vú Ngô xách giỏ thức ăn, hết ghé nhà này trong khu đại viện quân đội tán gẫu lại sang nhà kia ngồi chơi một lát. Vú ấy cứ nán lại cho đến tận sát giờ cơm trưa, bụng đói không chịu nổi mới bước thấp bước cao trên mặt đường đóng băng để quay về nhà họ Hoắc.
Vừa đẩy cửa ban công sau nhà ra, đập vào mắt vú ấy là hai chiếc ga trải giường thật lớn đang bay phấp phới trước gió giữa trời tuyết. Chiếc xe đạp Phượng Hoàng mà Hoắc Kiêu Hàn đạp về cũng không thấy đâu, xem chừng là anh đã đưa con bé tiểu Uyển về khu tập thể rồi.
Tối đến, Hoắc Kiến Quốc họp xong về nhà, nghe vú Ngô kể lại chuyện này thì đôi mày anh tuấn khẽ nhíu. Ông về phòng, cầm tờ báo lên giũ giũ: “Thật không có quy củ, chẳng điềm đạm được chút nào, có khác gì mấy đứa học sinh cấp ba đâu cơ chứ.”
Thế nhưng, khóe môi mà ông đang cố sức mím chặt lại không tự chủ được mà hơi nhếch lên.
Còn Tạ Bạch Linh, sau khi thoa xong kem trân châu liền đi vào thư phòng, gọi điện thẳng đến văn phòng của Hoắc Kiêu Hàn: “Kiêu Hàn, ngày mười lăm là đại thọ tám mươi tuổi của ông ngoại con, hôm đó cả nhà mình đều đi. Ba con nghĩ để tiểu Uyển ở nhà một mình cũng không tiện, nên định hôm đó sẽ đưa con bé đi cùng luôn.”
“Người đông thì càng náo nhiệt.”
“Con có thời gian đi chứ? Ông bà ngoại đã lâu không gặp con, cứ nhắc con suốt đấy.”
Hiện tại tình hình giữa nhà họ Hoắc và nhà họ Tạ vẫn chưa hoàn toàn rõ ràng, chuyện hai đứa yêu nhau thì người trong nhà biết là được rồi. Cuộc điện thoại này cũng có nhân viên tổng đài nghe máy, nên để thận trọng, Tạ Bạch Linh không nói thẳng tuột mối quan hệ của cả hai.
Nhưng ý tứ trong lời nói chính là đang báo cho Kiêu Hàn biết rằng: ông bà ngoại muốn gặp mặt cháu dâu tương lai này rồi. Bà muốn hỏi xem ý định của anh thế nào.
“Vâng, con không bận, con sẽ đi.” Hoắc Kiêu Hàn cầm ống nghe, gương mặt không chút gợn sóng đáp khẽ một tiếng, những đầu ngón tay với khớp xương rõ rệt khẽ gập lại, gõ nhẹ xuống mặt bàn.
“Được rồi, vậy con làm việc tiếp đi, tối ngủ nhớ đắp thêm chăn kẻo bị lạnh đấy.” Tạ Bạch Linh mỉm cười cúp máy.